Lá Chắn Chitin
Tiếng xích sắt rách nát của chiếc crawler "Sao Chổi" nghiến lên đá hộc rít lên một chuỗi âm thanh chói tai, trước khi cú tông trực diện vào một khối dầm thép đổ nát buộc toàn bộ thân xe nặng nề phải khựng lại. Vy "Mắt Mèo" bị hất mạnh về phía trước, trán đập vào vô lăng lượng tử rách nát khiến máu tươi lập tức chảy dài xuống đôi kính hồng ngoại. Ở khoang sau, hơn năm trăm con người tị nạn Phân khu 9 nhào nhào ngã dụi vào nhau, tiếng khóc ré của trẻ em mồ côi và tiếng rên rỉ của những phu mỏ bị hoại tử tủy xương vang lên ngột ngạt trong không gian nồng nặc mùi mỡ máy.
Nguyễn Khánh lết thân mình đầy vết thương ra khỏi cabin, đứng trên nóc xe. Sương mù điện từ màu xám tro của Vành đai phế tích Orion-Void cuộn lên đậm đặc, nhưng con mắt phải còn lại của anh—đang rực lên quầng sáng lam nổi loạn của Thể Chitin trung cấp (Chitin-V 30% - 60%)—vẫn nhìn rõ chướng ngại vật khổng lồ sừng sững trước mặt.
Đó là Trạm gác biên giới Tầng Đáy.
Cánh cổng thép bọc chì dày hơn nửa mét, đan xen bởi những vành đai điện cao thế mười ngàn vôn đang xè xè phóng điện tích xanh lè. Trên đỉnh cổng gác, hệ thống súng máy tự động kết nối trực tiếp với mạng lưới AI giám sát Zenith-Eye đang vo vo xoay nòng, những thấu kính quét hồng ngoại màu đỏ rực lia qua lia lại như những con mắt tử thần trong đêm tối ngầm.
Nhưng tuyệt lộ thực sự không nằm ở cánh cổng bị khóa chặt.
Từ phía sau màn sương điện từ, những luồng đèn pha công suất cao màu trắng dã đột ngột quét tới, rọi thẳng vào chiếc crawler rách nát. Tiếng xích xe thiết giáp nặng nề rầm rập nghiến nát các mảnh vỡ phi thuyền cổ đại, kéo theo tiếng gầm rú của những động cơ phản lực dã chiến.
Hạm đội tuần tra của Đại úy Trần Hùng đã khép chặt vòng vây. Ba chiếc xe thiết giáp bọc chì khổng lồ, trang bị pháo laser hạng nặng bọc chì siêu dẫn, dàn thành hàng ngang khóa chặt lối thoát duy nhất của nhóm tị nạn.
"Lũ rác thải di truyền mang gen lỗi!" Giọng nói của Đại úy Trần Hùng vang lên qua hệ thống loa phóng thanh công suất cao của xe thiết giáp chỉ huy, lạnh lùng và vô cảm như một bản án tử hình. "Các ngươi đã vi phạm luật cấm tàng trữ và phát tán retrovirus Chitin-V. Theo lệnh của Hội đồng Ưu sinh Tối cao, toàn bộ phân khu số 9 đã bị phong tỏa và liệt vào danh sách thanh lọc sinh học. Giao nộp tên tội phạm Nguyễn Khánh và mẫu gen đột biến, bằng không hỏa lực pháo laser sẽ thiêu rụi toàn bộ các ngươi thành tro bụi phóng xạ!"
Bên trong crawler, Thanh Sơn nghiến răng kèn kẹt. Cánh tay cơ khí bọc đồng tự chế của anh bị chập mạch hoàn toàn sau vụ nổ mìn metan, liên tục bắn ra những tia lửa điện rỉ rả vô dụng, nhưng anh vẫn dùng tay phải bằng da thịt còn lại để ôm chặt lấy cán chiếc búa tạ bọc đồng phế thải, đứng chắn trước chiếc kén bọc titan chứa Nguyễn An đang hôn mê sâu. Cạnh bên, Tấn Phát—thiếu niên kỹ sư trẻ—vẫn đang bất tỉnh nhân sự với vết bỏng điện nặng cháy đen từ cổ tay lên đến tận bả vai phải, hơi thở yếu ớt.
Khánh nhìn xuống khoang xe, nơi xác bác sĩ Trần Lực nằm lạnh ngắt, vết cháy sém do đạn bắn tỉa trên lồng ngực ông vẫn còn tỏa ra mùi khét lẹt. Nỗi đau thương tột độ hóa thành ngọn lửa căm thù bùng cháy dữ dội trong lòng anh.
*Chú Lực đã nằm xuống vì mình. Con An vẫn chưa tỉnh. Mình vĩnh viễn không thể làm một con người bình thường được nữa. Mình phải dùng sức mạnh quái vật này để dẫm nát bọn chúng!*
"Sơn! Bảo vệ khoang trẻ em!" Khánh khàn giọng hét lên, dịch lam đột biến từ vết rách rò rỉ ở gáy liên tục nhỏ giọt xuống bả vai trái bọc giáp sừng thạch anh. "Đội tự vệ Chitin! Chuẩn bị lá chắn!"
*Ầm!*
Không đợi câu trả lời, chiếc xe thiết giáp đi đầu của Trần Hùng đã khai hỏa. Một luồng pháo laser hạng nặng màu đỏ rực xé toạc màn sương điện từ, nện thẳng vào sườn bên trái của crawler "Sao Chổi". Tấm thép titan phế thải bọc chì bảo vệ hông xe lập tức bị nung chảy đỏ rực, khói bốc lên nghi ngút kèm theo tiếng hét kinh hoàng của những người dân tị nạn phía trong.
"Tiêu diệt lũ chuột cống!" Trần Hùng lạnh lùng ra lệnh.
Ngay khi loạt pháo laser thứ hai đang nạp năng lượng, phát ra tiếng vo vo chói tai, một bóng người lực lưỡng bước ra chắn trước mũi xe crawler.
Đó là Tùng "Sắt", phó chỉ huy Đội tự vệ Chitin Tầng Đáy. Cánh tay phải bọc khung xương cơ khí đen bọc chitin của anh gồng cứng, những vảy sừng đen nhám mọc dày đặc từ bả vai lan xuống tận các ngón tay thép. Phía sau anh, hơn năm mươi thợ mỏ đột biến của đội tự vệ đồng loạt bước lên. Họ không có những bộ giáp nano đắt tiền của giới tinh hoa, tay họ chỉ cầm những tấm khiên thép bọc chì tự chế chắp vá từ vỏ phi thuyền rỉ sét.
"Đội tự vệ! Dựng khiên!" Tùng "Sắt" gầm lên.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng xương cốt và mô sinh học biến đổi khô khốc vang lên đồng loạt. Dưới tác động của virus Chitin-V đã hòa tan trong máu, lớp vỏ giáp chitin đen nhám của những người thợ mỏ bộc phát dữ dội, liên kết chặt chẽ với những tấm khiên thép bọc chì. Họ đứng sát cánh bên nhau, tạo thành một hàng rào thép-sinh học sừng sững chắn trước họng súng của quân đội.
*Xoẹt! Oành!*
Loạt pháo laser thứ hai nện thẳng vào hàng rào khiên bọc chì. Luồng ánh sáng đỏ rực nung nóng các tấm khiên lên hàng ngàn độ C. Khói bốc lên khét lẹt mùi chitin cháy và mỡ chì bay hơi. Những người thợ mỏ nghiến răng chịu đựng, chân họ lún sâu xuống nền đất cát rỉ sét dưới lực đẩy khủng khiếp của dòng năng lượng. Nhờ màng chì bọc trên khiên tự chế đã hấp thụ bức xạ tản nhiệt tạm thời, luồng laser bị phân tán ra xung quanh, không thể xuyên thủng hàng phòng thủ.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ tàn nhẫn. Lớp giáp sừng trên cánh tay của nhiều thợ mỏ bắt đầu rạn nứt, máu tươi rỉ ra dọc theo các khớp sừng nóng chảy.
"Khánh! Tụi tao chỉ chịu được thêm hai đợt bắn nữa thôi!" Tùng "Sắt" hét lớn, bọt mép sủi ra do cơn sốt đột biến hành hạ. "Tìm cách phá hủy xích xe của tụi nó!"
Khánh đứng trên nóc xe crawler, nhắm mắt phải còn lại để tập trung Cảm ứng từ trường sinh học. Trong bóng tối võng mạc, các luồng sóng điện từ phát ra từ động cơ của ba chiếc xe thiết giáp hiện lên dưới dạng những đường vân sáng màu xanh lam. Anh nhận thấy chiếc xe thiết giáp đi đầu của Trần Hùng có hệ thống truyền động xích bọc thép nằm lộ thiên dưới gầm bọc chì.
*Đó là mục tiêu!*
Khánh dồn toàn bộ lượng calo sinh học ít ỏi còn sót lại vào cơ bắp chân. Anh kích hoạt Bộc phát cơ năng Chitin.
*Ầm!*
Thân hình Khánh lao vút đi như một tia chớp xám thạch anh, xé toạc màn sương điện từ dày đặc. Tốc độ cực nhanh giúp anh lách qua các luồng quét hồng ngoại của hệ thống súng máy tự động trên cổng gác biên giới trong vòng chưa đầy một giây.
Áp sát chiếc xe thiết giáp đi đầu ở khoảng cách mười mét, Khánh giơ cao chiếc Súng phóng đinh bọc sợi carbon tự chế bằng cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin cực cứng.
*Cạch! Đoành!*
Những thanh đinh thép bọc carbon chịu lực cao bay ra với tốc độ cao tần, găm thẳng vào các chốt xích cơ khí của xe thiết giáp. Sợi carbon chịu nhiệt bám chặt vào các khớp bánh răng, kết hợp với lực va chạm khổng lồ làm gãy vụn các chốt thép rỉ sét. Chiếc xe thiết giáp đi đầu đột ngột mất đà, xích sắt bị đứt lìa quấn chặt lấy trục bánh xe khiến nó quay ngang thân, chắn đường tiến của hai chiếc xe phía sau.
"Mẹ kiếp! Có kẻ đột kích!" Tiếng lính lái xe hét lên trong bộ đàm của Trần Hùng.
"Tập trung hỏa lực pháo chính! Tiêu diệt tên thủ lĩnh bọc giáp thạch anh cho tao!" Trần Hùng điên cuồng ra lệnh từ xe chỉ huy. Hắn nhận ra Khánh chính là mối đe dọa lớn nhất.
Khẩu pháo laser chính của xe thiết giáp chỉ huy xoay nòng, phát ra tiếng rít tích năng lượng lượng tử chói tai. Luồng ánh sáng đỏ rực lần này không nhắm vào Khánh, mà nhắm thẳng vào vị trí của Tùng "Sắt"—lá mỏ neo duy nhất giữ vững hàng phòng thủ của đội tự vệ.
"Tùng! Tránh ra!" Khánh hét lên, cố gắng bộc phát cơ năng chân một lần nữa để lao về ứng cứu, nhưng cơn co thắt cơ kịch liệt do Suy kiệt Calo đột ngột dội về khiến anh quỳ sụp xuống đất đá rỉ sét, hộc ra một ngụm máu đen loãng.
Tùng "Sắt" nhìn họng pháo laser đang rực sáng. Anh biết rõ nếu mình né tránh, luồng pháo laser hạng nặng bọc chì siêu dẫn này sẽ xuyên thủng trực tiếp vào khoang xe crawler phía sau, nơi hơn năm trăm con người, trong đó có cả Nguyễn An và bé Bình, đang trốn chạy.
Anh không lùi bước.
Tùng "Sắt" gầm lên một tiếng rúng động hầm ngầm, dồn toàn bộ sinh lực còn lại kích hoạt giáp hoàn chỉnh bọc kín tấm khiên thép bọc chì lớn nhất. Lớp vảy giáp chitin đen nhám trên người anh nở rộng, bọc kín lấy toàn bộ cơ thể anh và tấm khiên như một cái kén sừng khổng lồ.
*OÀNH!!!*
Luồng pháo laser chính nện thẳng vào lồng ngực Tùng "Sắt". Ánh sáng đỏ rực bao phủ toàn bộ không gian, nung chảy cả đá hộc xung quanh thành dung dịch thủy tinh lấp lánh. Mùi chitin cháy khét lẹt nồng nặc xộc thẳng vào mũi Khánh.
Tấm khiên thép bọc chì của Tùng "Sắt" đỏ rực lên rồi nứt vỡ vỡ vụn thành từng mảnh. Lớp giáp sừng chitin hoàn chỉnh trên người anh bị nhiệt lượng tàn bạo nung chảy, lộ ra những thớ thịt cháy đen bốc khói nghi ngút.
Tùng "Sắt" đổ rạp xuống đất bụi sa mạc rỉ sét, cánh tay bọc cơ khí bọc chitin của anh gãy vụn, hơi thở tắt ngấm vĩnh viễn.
"TÙNG!!!"
Tiếng gầm đau đớn tột độ của Khánh vang vọng khắp Trạm gác biên giới Tầng Đáy. Đội tự vệ Chitin bị thương vong hơn 40% lực lượng sau loạt bắn, nhiều thợ mỏ nằm la liệt trên vũng máu nóng hổi.
Không để nhóm tị nạn kịp thở, Đại úy Trần Hùng lạnh lùng ra lệnh nạp đạn pháo laser đợt hai. Họng pháo phụ của xe thiết giáp số hai bắt đầu xoay nòng, phát ra tiếng vo vo chết chóc, nhắm thẳng vào khoang chở trẻ em của chiếc crawler "Sao Chổi" đang nằm bất động.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!