Quyết Chiến Vành Đai
Tiếng kim loại rít lên chói tai khi hệ thống xích sau bên trái của siêu xe crawler "Sao Chổi" hoàn toàn rã nát, kéo lê cả vệt gầm bọc chì nặng nề mài sát sạt vào đá hộc. Chiếc xe nặng hàng chục tấn trượt dài tự do xuống con dốc đứng dẫn thẳng vào lòng Vành đai phế tích Orion-Void.
Bên trong khoang lái, Vy "Mắt Mèo" điên cuồng bẻ vô lăng lượng tử rách nát, hai bàn tay rớm máu ghì chặt lấy cần số dính đầy mỡ máy. Mái tóc ngắn nhuộm màu hồng huỳnh quang nổi loạn của cô bết chặt vào trán đẫm mồ hôi. Qua lớp kính chắn gió rạn nứt, sương mù điện từ màu xám tro dày đặc cuộn lên như những bóng ma cổ đại, che khuất hoàn toàn các xác chiến hạm rơi rụng từ thời tiền chiến. Hệ thống radar quét nhiệt hoàn toàn bị tê liệt, chỉ còn những tiếng tít tít báo động đỏ rền rĩ liên hồi.
"Tất cả bám chắc!" Vy hét lên qua bộ đàm lậu.
*Ầm!*
Cú va chạm nảy lửa với một mảng cánh đuôi phi thuyền cổ đại đã giảm tốc độ trượt của chiếc crawler, nhưng cũng khiến toàn bộ khung thép rỉ sét của nó rên rỉ kèn kẹt như sắp rã rời. Ở khoang sau, hơn năm trăm con người tị nạn Phân khu 9 nháo nhào ngã dụi vào nhau. Tiếng la hét, tiếng khóc của trẻ mồ côi và tiếng rên rỉ của những phu mỏ hoại tử tủy xương vang lên ngột ngạt.
Nằm sát cạnh chiếc kén áp lực bọc titan của Nguyễn An, xác bác sĩ Trần Lực lạnh ngắt, vết cháy sém do đạn bắn tỉa của Tia Chớp trên ngực ông vẫn còn tỏa ra mùi khét lẹt của da thịt cháy. Thanh Sơn quỳ sụp bên cạnh, cánh tay cơ khí bọc đồng tự chế của anh bị chập mạch hoàn toàn sau vụ nổ mìn metan, liên tục bắn ra những tia lửa điện rỉ rả vô dụng. Tay phải bằng da thịt còn lại của anh đang ôm chặt lấy Tấn Phát—thiếu niên kỹ sư đang bất tỉnh nhân sự với cánh tay phải bị bỏng điện cực nặng, da thịt cháy đen từ cổ tay lên đến tận bả vai.
Trên nóc xe, Nguyễn Khánh quỳ một gối, thở dốc. Cơn sốt cao tột độ bốn mươi độ C do phản phệ của Thể Chitin trung cấp đang thiêu đốt tủy xương anh. Gáy anh—nơi ghim chặt chiếc Khung gá sóng não Neural-Linker—đang rách da thịt, rò rỉ thứ dịch đột biến màu lam nhạt phát sáng, liên tục nhỏ giọt xuống bả vai trái bọc giáp sừng. Cánh tay trái và lồng ngực bọc giáp thạch anh-chitin xám đen nhám gồ ghề phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc mỗi khi anh siết chặt nắm đấm.
Cơ thể anh đang gào thét đòi hỏi calo. Trạng thái Suy kiệt Calo cực hạn khiến các sợi cơ bắp chân phải của anh co rút kịch liệt, đau đớn như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm thẳng vào dây thần kinh.
Khánh cố xoay nhẹ thấu kính thạch anh vỡ nát của chiếc Kính lọc huỳnh quang tự chế đeo bên mắt trái hỏng để nhìn vào màn sương mù điện từ. Anh muốn định vị các bẫy mìn tự động rỉ sét của vành đai phế tích, nhưng vô ích. Sương muối axit dày đặc trong không khí đã ăn mòn các bảng mạch nano nhạy cảm của thấu kính, khiến màn hình kính lọc chỉ còn một màu xám xịt rạn nứt.
*Roạt!*
Đột nhiên, từ trong màn sương điện từ màu xám tro, một luồng sáng xanh điện tích xé toạc không gian. Tiếng rít xé gió chói tai vang lên.
*Vút! Phập!*
Một sợi cáp kim loại dẻo bọc điện cao thế lao ra như một con rắn độc, quấn chặt lấy cổ chân bọc giáp chitin của Khánh. Dòng điện hàng ngàn vôn lập tức phóng ra, chạy dọc qua lớp sừng cứng truyền thẳng vào hệ thần kinh tủy sống của anh.
"A... a... rắc!"
Khánh gầm lên đau đớn, toàn thân co giật kịch liệt. Luồng điện lượng tử dội ngược làm vết bỏng lượng tử ở gáy anh rách toạc thêm một mảng, dịch lam phát sáng phun ra bốc hơi khét lẹt. Lớp giáp chitin thạch anh trên ngực anh bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn li ti dưới áp lực dòng điện.
"Ha ha ha! Nguyễn Khánh! Mày nghĩ mày có thể chạy thoát khỏi tao sao?"
Một giọng cười tàn nhẫn, khàn đặc vang lên từ đỉnh một xác phi thuyền đổ nát phía trên dốc đá. Từ trong sương mù, sát thủ Bọ Cạp bước ra. Hắn mặc bộ đồ da thuộc bó sát màu đen bám đầy bụi cát, đuôi tóc tết dài bọc mảnh thép titan sắc nhọn như đuôi bọ bọ cạp liên tục ngoáy tít trong không trung. Trên tay hắn, chiếc Roi điện từ bọc độc sinh học đang phát ra những tiếng nổ điện tích lép bép ghê rợn.
Ngay bên cạnh hắn, thợ săn tiền thưởng Răng Sói gầy gò, mặt đeo mặt nạ dưỡng khí rỉ sét bọc chì, đang dắt xích ba con chó săn lai silicon khổng lồ. Đôi mắt đỏ rực của lũ quái thú cơ khí sinh học đang gầm gừ khóa chặt mục tiêu nhiệt lượng tỏa ra từ lồng ngực Khánh.
"Mười triệu tín dụng năng lượng của Elite Zenith cho cái đầu của mày và ống virus Chitin-V! Tao đã thề sẽ xé xác mày để trả mối hận bị mày bẻ gãy roi lần trước!" Bọ Cạp gầm ghè, đôi tay gầy guộc của hắn ghì chặt cán roi, tiếp tục tăng cường dòng điện thế cao hòng nướng chín hệ thần kinh của Khánh.
Khánh quỳ rạp trên nóc xe, mồ hôi trộn lẫn máu loãng chảy dài qua lớp kính lọc vỡ nát của mắt trái mù vĩnh viễn. Con mắt phải còn lại của anh rực lên một quầng sáng lam nổi loạn dữ dội. Trong cơn đau đớn tột cùng, ý chí sinh tồn của Loài người mới bùng cháy.
*Chú Lực đã chết vì mình. Con An vẫn đang nằm trong kia. Mình không được phép gục ngã ở đây!*
Khánh nghiến răng gầm lên một tiếng trầm đục từ lồng ngực vạm vỡ. Anh dồn toàn bộ axit lactic và chút calo sinh học ít ỏi còn sót lại vào cơ bắp chân bọc chitin. Anh kích hoạt Bộc phát cơ năng Chitin.
*Ầm!*
Khánh thô bạo xoay người giật mạnh cổ chân, lực giật cơ học khổng lồ kết hợp với độ cứng thạch anh-chitin đã bứt đứt lìa sợi cáp roi điện từ của Bọ Cạp. Sợi cáp đứt văng ra, bắn những tia lửa điện màu xanh lục tung tóe vào vách đá rỉ sét.
"Răng Sói! Thả đàn chó ra! Đừng để nó hồi sức!" Bọ Cạp hét lớn, tay trái giật phăng một ống Peptide-Z lậu tiêm thẳng vào gáy để kích thích bộ giáp cơ khí côn trùng của hắn.
Răng Sói gầm lên, buông xích. Ba con chó săn lai silicon lao vút đi như những tia chớp xám, móng vuốt hợp kim của chúng cào rách toang màn sương điện từ, nhảy bổ lên nóc xe crawler hướng thẳng vào cánh tay phải không bọc giáp của Khánh.
Khánh không né tránh. Anh biết rõ giới hạn chịu đựng của cơ thể mình hiện tại. Nếu anh tiếp tục dùng bộc phát cơ năng để né tránh, cơ tim anh sẽ ngừng đập do Suy kiệt Calo trước khi kịp chạm vào kẻ thù.
*Phập! Phập!*
Hai con chó săn lai silicon cắn ngập răng thép vào bắp tay phải và mảng sườn phải của Khánh. Máu đỏ tươi pha lẫn dịch lam đột biến bắn ra xối xả. Cơn đau thấu xương tủy dội về đại não, nhưng Khánh vẫn giữ được sự lạnh lùng tàn nhẫn của một kẻ sinh tồn dưới đáy.
Anh dồn năng lượng sinh học vào cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin trung cấp cực cứng. Rìa ngoài của cánh tay trái đột ngột mọc dài ra thành một lưỡi sừng chitin sắc bén và dẻo dai dài hơn một mét—Roi sừng Chitin.
*Xoẹt! Phập!*
Khánh vung Roi sừng Chitin chém một nhát cực nhanh tốc độ cao tần. Lưỡi sừng thạch anh sắc bén chém đứt đôi đầu con chó săn dẫn đầu đang cắn xé cánh tay phải của anh. Máu đen nhầy nhụa dính đầy chất độc silicon bắn tung tóe lên mặt và lớp áo choàng sợi carbon chống nhiệt của anh.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Bọ Cạp đã áp sát. Hắn tận dụng thời cơ Khánh đang bị hai con chó săn còn lại kìm kẹp, vọt lên cao rồi tung người đá mạnh chiếc đuôi găm độc titan từ phía sau tết tóc thẳng vào ngực anh.
*Clang! Phập!*
Cú đâm trực diện của chiếc đuôi găm độc nện thẳng vào mảng giáp sừng trung cấp bọc ngực Khánh. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên chấn động cả nóc xe crawler. Lớp giáp thạch anh-chitin dày bẻ cong được hướng đâm của đuôi găm, ngăn không cho mũi độc cắm sâu vào tim anh, nhưng lực chấn động cực mạnh vẫn làm rạn nứt nghiêm trọng mảng giáp ngực của Khánh, khiến anh hộc ra một ngụm máu tươi.
Độc tố thần kinh từ đuôi găm rò rỉ ra, thấm qua các vết nứt giáp tiếp xúc trực tiếp với máu của anh. Độc tố này có khả năng làm đông đặc máu người thường trong vòng ba mươi giây, gây ngừng tim ngay lập tức.
Bọ Cạp cười sằng sặc: "Mày chết chắc rồi, thằng rác rưởi! Độc tố của tao sẽ biến máu mày thành thạch đông trong vài giây!"
Nhưng nụ cười của gã sát thủ tắt ngấm ngay lập tức.
Khánh quỳ một gối, bàn tay bọc giáp thạch anh của anh thô bạo nắm chặt lấy chiếc đuôi găm độc của Bọ Cạp, bẻ ngược nó ra sau với một lực bóp khổng lồ. Mắt phải của anh rực sáng lam nhạt đầy chế giễu.
Hệ tiêu hóa và gan đột biến mang gen gián tiến hóa của Khánh đã kích hoạt Kháng độc phóng xạ toàn diện. Chỉ trong vòng năm giây ngắn ngủi, gan đột biến của anh đã tiết ra các enzyme kháng thể mạnh mẽ, hoàn toàn trung hòa và dập tắt độc tố thần kinh của Bọ Cạp ngay trong huyết quản.
"Cái... cái gì? Mày kháng được độc của tao?" Bọ Cạp kinh hoàng hét lên, cố gắng giật lại chiếc đuôi găm nhưng vô dụng trước lực bám như gọng kìm thép của Khánh.
Khánh nhìn quanh. Sương mù điện từ ngày càng dày đặc, và anh nghe thấy tiếng pháo laser hạng nặng của hạm đội Trần Hùng đang nã dọn đường từ đầu dốc đá rền vang dữ dội. Trần Hùng đang khép chặt vòng vây xung quanh Vành đai phế tích Orion-Void. Nếu anh tiếp tục dây dưa ở đây, hơn năm trăm người tị nạn bên trong crawler sẽ bị pháo laser thiêu rụi.
Anh phải kết thúc trận chiến này ngay lập tức. Và anh cần một môi trường có thể vô hiệu hóa hoàn toàn trang bị công nghệ của đối thủ.
Khánh sử dụng Cảm ứng từ trường sinh học từ bộ gá gáy để định vị dòng năng lượng bức xạ xung quanh. Cách vị trí xe crawler khoảng năm mươi mét về phía bên phải, có một ngách hầm đổ nát phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang màu lục dị hợm, nồng nặc mùi lưu huỳnh và axit.
Đó chính là Khu vực rò rỉ lõi phóng xạ số 3—vùng cấm cực độc với nồng độ phóng xạ gamma vượt ngưỡng tử vong năm trăm lần đối với người thường.
Khánh cười lạnh, giọng nói khàn đặc rùng rợn: "Bọ Cạp... mày muốn lấy đầu tao? Vào đây mà lấy!"
*Ầm!*
Khánh bộc phát cơ năng chân, dùng lực ném mạnh Bọ Cạp văng thẳng về phía ngách hầm rò rỉ phóng xạ số 3. Bản thân anh cũng lao theo như một bóng ma xám thạch anh, bỏ lại Thanh Sơn và Vy "Mắt Mèo" đang nỗ lực sửa chữa crawler phía sau.
"Khánh! Đừng vào đó! Nơi đó là vùng chết phóng xạ cực hạn!" Sơn hét lên trong vô vọng qua làn sương mù.
Bọ Cạp lồm cồm bò dậy từ đống sắt vụn rỉ sét ngay cửa ngách hầm số 3. Bộ giáp cơ khí côn trùng của hắn bắt đầu phát ra những tiếng bíp bíp báo động đỏ liên tục dồn dập. Hệ thống cảm biến trên mũ bảo hiểm của hắn hiển thị các chỉ số bức xạ gamma đang tăng vọt theo cấp số nhân.
"Thằng điên này! Mày muốn tự sát sao?" Bọ Cạp hoảng loạn lùi lại, nhưng sự tham lam tột độ trước khoản tiền thưởng mười triệu tín dụng năng lượng và sự kiêu ngạo của một sát thủ hàng đầu đã khiến hắn mất đi lý trí. Hắn nhìn thấy Khánh đang đứng sâu bên trong ngách hầm rực sáng huỳnh quang màu lục, cơ thể không hề mặc đồ bảo hộ bọc chì.
"Tao có giáp bảo ôn cao cấp bọc chì của tập đoàn! Mày không có đồ bảo hộ, mày sẽ rữa nát tế bào trước tao!" Bọ Cạp gầm lên, vung chiếc Roi điện từ bọc độc sinh học lao thẳng vào trong ngách hầm.
Răng Sói cũng dắt hai con chó săn lai silicon còn lại điên cuồng đuổi theo phía sau.
Bước vào Khu vực rò rỉ lõi phóng xạ số 3, bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Không khí phát ra ánh huỳnh quang màu lục đậm đặc, nóng bỏng và có vị ngọt lợm giọng của kim loại nặng phân rã.
Ngay lập tức, lớp da thịt không bọc giáp trên mặt và cánh tay phải của Khánh bắt đầu bỏng rát, phồng rộp lên đau đớn. Nhưng gen gián tiến hóa trong tủy xương anh lập tức phản ứng kịch liệt. Kháng độc phóng xạ toàn diện được đẩy lên mức tối đa. Các tế bào đột biến của anh bắt đầu hấp thụ trực tiếp bức xạ gamma cực độc, chuyển hóa nó thành năng lượng sinh học thô để sạc lại cho lò sinh học đang cạn kiệt calo.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ tàn nhẫn. Quá trình hấp thụ bức xạ cực hạn đã đẩy nhanh tốc độ gỗ hóa tế bào da thịt của anh. Lớp giáp sừng chitin màu xám thạch anh bắt đầu mọc lan rộng từ bả vai trái sang phần cổ và một phần khuôn mặt bên trái của anh, bóp nghẹt nhân dạng con người cuối cùng.
Ngược lại, bộ giáp bảo ôn bọc chì của Bọ Cạp bắt đầu rên rỉ dưới áp lực bức xạ gamma vượt ngưỡng năm trăm lần. Hệ thống lọc khí của hắn bị nghẽn hoàn toàn bởi sương muối axit, liên tục phun ra những làn khói đen khét lẹt. Các khớp cơ khí của giáp bị đông cứng lại do từ trường phóng xạ cực mạnh làm chập mạch rơ-le điều khiển.
"Mẹ kiếp! Giáp của tao đang rã ra!" Bọ Cạp hoảng loạn hét lên. Hắn vung roi điện từ định quấn lấy cổ Khánh để rút lui, nhưng dòng điện cao thế phóng ra từ roi đã bị môi trường ion hóa phóng xạ cực hạn của ngách hầm triệt tiêu hoàn toàn trước khi chạm vào Khánh.
Khánh áp sát cực nhanh nhờ bộc phát cơ năng được sạc lại bằng phóng xạ.
*Phập! Phập!*
Răng Sói thả hai con chó săn lai silicon lao vào cắn xé bả vai phải của Khánh để cứu nguy cho đồng bọn. Khánh gầm lên, không cần dùng Roi sừng Chitin, anh dùng cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin cực cứng bóp nát vụn đầu con chó săn thứ hai, rồi xoay người vung chân đá bay con thứ ba đập mạnh vào vách lò phản ứng rò rỉ, nổ tung thành những mảnh phế liệu cơ khí.
Bọ Cạp điên cuồng vung chiếc đuôi găm độc đâm liên tiếp vào ngực Khánh.
*Rắc! Rắc!*
Mỗi cú đâm đều để lại những vết nứt sâu hoắm trên mảng giáp ngực rách nát của Khánh, máu đỏ lẫn dịch lam đột biến phun ra xối xả, thấm đẫm chiếc áo choàng sợi carbon chống nhiệt rách tả tơi. Nhưng Khánh không hề lùi bước. Anh dùng bàn tay phải bằng da thịt dính đầy máu khóa chặt lấy hai vai của Bọ Cạp, thô bạo nhấc bổng gã sát thủ lên.
Khánh nhìn thẳng vào chiếc kính bảo hộ nứt vỡ của Bọ Cạp bằng con mắt phải rực sáng lam nhạt lượng tử. Mắt trái mù vĩnh viễn của anh đang chảy ròng ròng một dòng máu đen loãng bám đầy bụi rỉ sét.
"Bọ Cạp... mày đã hết pin rồi," Khánh khàn giọng thầm thì.
Anh quan sát thấy hệ thống dây cáp nối sau lưng giáp của Bọ Cạp đang liên tục phát ra những tia lửa điện đỏ rực—hắn đang cố sạc lại pin năng lượng cho bộ giáp từ bộ tích điện dự phòng sau lưng để duy trì sự sống.
Khánh thô bạo xoay người, kéo tuột Bọ Cạp áp sát trực tiếp vào vết nứt rò rỉ của lõi phản ứng hạt nhân số 3 đang phát ra luồng ánh sáng huỳnh quang màu lục cực mạnh.
"Không! Thả tao ra! Thằng quái vật! Thả tao ra!" Bọ Cạp điên cuồng la hét, gầm rú trong tuyệt vọng. Hắn dùng móng vuốt hợp kim cào rách nhiều mảng da thịt trên cổ và mặt Khánh, nhưng Khánh vẫn đứng trơ trơ như một pho tượng đá thạch anh-chitin vô cảm.
Khi bộ tích điện sau lưng Bọ Cạp chạm trực tiếp vào dòng bức xạ gamma cực hạn và từ trường rò rỉ của lõi phản ứng, một phản ứng nổ lượng tử ngược dòng lập tức xảy ra.
*Oành! Roạt roạt roạt!*
Một vụ nổ điện từ và bức xạ khổng lồ bùng phát ngay giữa hai người. Luồng ánh sáng huỳnh quang màu lục cực hạn phát nổ từ tàn tích của lõi phản ứng, nung chảy hoàn toàn hệ thống giáp bảo ôn bọc chì của Bọ Cạp. Sức nóng tột độ và phóng xạ gamma cực độc nuốt chửng gã sát thủ, khiến cơ thể hắn rã nát vỡ vụn chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi.
Nhưng luồng ánh sáng huỳnh quang cực hạn phát nổ cũng nện thẳng vào khuôn mặt rách nát của Khánh.
*A... a... a!*
Khánh gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng xé toạc màn đêm ngầm. Luồng bức xạ huỳnh quang cực hạn quá tải hoàn toàn hệ thống thấu kính thạch anh và các dây thần kinh thị giác cấy ghép lậu bên mắt trái của anh. Những tiếng nổ tí tách lượng tử vang lên ngay bên trong hốc mắt trái, máu nóng hổi trộn lẫn dịch lam đột biến chảy ròng ròng qua lớp kính lọc vỡ nát, nhuộm đỏ cả một bên mặt bọc giáp thạch anh-chitin của anh.
Mắt trái của Khánh bị mù hoàn toàn, vĩnh viễn không còn khả năng cảm nhận bất kỳ luồng sáng hay bức xạ nào nữa. Cột sống anh rùng mình dữ dội, hệ thần kinh tủy sống bị tổn thương nghiêm trọng do phản pháo năng lượng lượng tử.
Bên ngoài ngách hầm, Răng Sói chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng khi Bọ Cạp bị nung chảy hoàn toàn, gã thợ săn tiền thưởng hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu. Gã hoảng loạn huýt sáo thu hồi con chó săn lai silicon duy nhất còn sống sót, quay đầu lết chân bỏ chạy tháo thân vào màn sương mù điện từ dày đặc của vành đai phế tích.
Khánh lết từng bước chân nặng nề ra khỏi ngách hầm rò rỉ số 3. Thể Chitin trung cấp bọc thạch anh trên cơ thể anh đang rên rỉ rạn nứt, cơ bắp chân phải bị chuột rút hoàn toàn khiến anh phải lê lết một bên chân trên nền sắt rỉ. Tay phải anh vẫn ghì chặt chiếc Roi sừng Chitin dính đầy máu đen của quái thú.
Anh lết về phía chiếc xe crawler "Sao Chổi" đang nằm im lìm giữa đống đổ nát. Vy "Mắt Mèo" và Thanh Sơn đã tạm thời hàn gia cố xong hệ thống treo xích sau bằng màng chì phế liệu, nhưng động cơ hydro vẫn đang rít lên những tiếng yếu ớt.
Khánh quỳ sụp xuống ngay cạnh cabin xe, máu từ hốc mắt trái mù vĩnh viễn vẫn liên tục nhỏ giọt xuống đất bụi sa mạc.
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Ngay khoảnh khắc đó, một loạt tiếng nổ chấn động kinh hoàng vang lên từ phía cửa ngõ dẫn vào Vành đai phế tích Orion-Void. Những luồng ánh sáng laser đỏ rực từ hạm đội thiết giáp của Đại úy Trần Hùng bắt đầu nã pháo liên tục dọn đường, phá hủy các xác chiến hạm cổ đại cản lối. Tiếng rít gào của động cơ phản lực và tiếng xích sắt nghiến rầm rập đang tiến sát tọa độ của họ với tốc độ cực nhanh.
Hạm đội thiết giáp của Trần Hùng đã bắt đầu khép chặt vòng vây quyết tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!