Nhạc nềnEpicBattle2

Phế Tích Ga Tàu Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt nghiến rầm rập trên nền đá hộc dội vào vách hầm rạn nứt của nhà kho phân khu 12, kéo theo những đợt rung chấn liên hồi khiến cát bụi phóng xạ rơi xuống như mưa xám. Bên ngoài cửa hầm, hạm đội xe thiết giáp của Đại úy Trần Hùng đã hoàn toàn khóa chặt mọi lối thoát. Ánh đèn pha laser cực mạnh từ những con quái vật bọc thép quét qua màn đêm ngầm, biến những giọt sương độc axit lơ lửng thành những vệt sáng đỏ rực, chết chóc.


Trong khoang chứa rỉ sét của siêu xe crawler "Sao Chổi", hơn năm trăm con người tị nạn từ khu ổ chuột Phân khu 9 đang co cụm vào nhau. Tiếng khóc nghẹn ngào của trẻ em, tiếng thở dốc của những người già nhiễm độc tủy xương hòa lẫn vào tiếng gầm rú trầm thấp của động cơ hydro dã chiến. Sát bên cạnh kén áp lực bọc titan của Nguyễn An, xác bác sĩ Trần Lực nằm lạnh ngắt, gương mặt sạm đen bám đầy bụi than phóng xạ của ông đã thanh thản, nhưng vết cháy sém do đạn bắn tỉa của Tia Chớp trên lồng ngực vẫn còn tỏa ra mùi khét lẹt.


Nguyễn Khánh đứng lặng người bên xác người thầy. Con mắt trái của anh đã mù hoàn toàn, chỉ còn là một hốc tối rỉ máu loãng bám đầy bụi rỉ sét, được che tạm bằng mảnh thấu kính vỡ nát của chiếc kính bảo hộ huỳnh quang tự chế. Nhưng con mắt phải còn lại của anh đang rực lên một quầng sáng lam nổi loạn, lạnh lẽo và đầy sát khí. Trên cánh tay trái và lồng ngực của anh, lớp vỏ giáp thạch anh-chitin xám đen nhám của Thể Chitin trung cấp (Chitin-V 30% - 60%) vừa dung hợp thành công đang gồ ghề bộc phát cơ năng, phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc mỗi khi anh siết chặt nắm đấm.


"Khánh... tụi nó đang ép sát rồi! Cửa sập thép chỉ chịu được thêm hai phút nữa trước khi pháo laser nung chảy hoàn toàn!" Thanh Sơn khàn giọng hét lên. Cánh tay cơ khí bọc đồng tự chế của anh bị chập mạch hoàn toàn sau vụ nổ mìn metan, liên tục bắn ra những tia lửa điện rỉ rả, nhưng anh vẫn dùng tay phải bằng da thịt còn lại để ôm chặt lấy cán chiếc búa tạ bọc đồng phế thải.


Khánh quay đầu lại, nhìn vào gáy mình thông qua hình ảnh phản chiếu trên vỏ titan của kén cứu sinh. Vết bỏng lượng tử rách da thịt ở gáy—nơi ghim chặt chiếc Khung gá sóng não Neural-Linker—vẫn đang phát ra ánh sáng lam nhạt rực rỡ không thể tắt, liên tục rò rỉ thứ dịch đột biến màu lam nhạt hăng nồng mùi hóa chất. Anh cảm nhận được nguồn năng lượng sinh học trong cơ thể đang bị tiêu hao với tốc độ chóng mặt do Suy kiệt Calo cực hạn sau ca phẫu thuật cưỡng chế.


"Vy! Khởi động xe!" Khánh gầm lên, giọng nói khàn đặc mang theo uy áp sinh học rùng rợn của Loài người mới.


Ở buồng lái phía trước, Vy "Mắt Mèo" nghiến răng gạt mạnh cần số lượng tử. Mái tóc ngắn nhuộm màu huỳnh quang hồng nổi loạn của cô bết chặt vào trán đầy mồ hôi. Chiếc xe crawler "Sao Chổi" rùng mình dữ dội, động cơ hydro chạy bằng Quặng Aegite thô gầm rú lên một tiếng kịch liệt. Hệ thống bánh xích khổng lồ bọc chì bắt đầu chuyển động, nghiến nát những thanh ray rỉ sét của nhà ga ngầm cũ, lao thẳng về phía bức tường gạch đổ nát dẫn vào Phế tích ga tàu điện đệm từ.


*Ầm!*


Chiếc crawler nặng hàng chục tấn tông vỡ toang bức tường ngăn cách, lao vào mê lộ đường ray tối tăm của ga tàu điện đệm từ hoang tàn từ thời tiền chiến. Ngay phía sau họ, tiếng nổ chói tai vang lên khi cửa sập thép của nhà kho bị pháo laser nung chảy hoàn toàn. H hạm đội thiết giáp của Lực lượng An ninh Thanh lọc Quân sự Vùng 1, dẫn đầu bởi chiếc xe bọc thép hạng nặng của Đại úy Trần Hùng, gầm rú đuổi theo.


"Tất cả đơn vị chú ý! Mục tiêu di chuyển bằng xe crawler phế thải hướng về ga đệm từ! Khai hỏa tự do! Tiêu diệt toàn bộ mầm mống đột biến!" Tiếng gầm lạnh lùng của Trần Hùng vang lên qua hệ thống loa phóng thanh công suất lớn dội vào vách hầm.


*Vút! Đoành! Đoành!*


Những luồng ánh sáng laser đỏ rực từ pháo chính của xe thiết giáp địch nã liên tục vào sườn xe crawler "Sao Chổi". Sức nóng tột độ nung chảy những tấm thép titan chắp vá bên ngoài thân xe thành những vệt đỏ rực bốc khói nghi ngút. Tuy nhiên, nhờ lớp màng chì siêu dẫn bọc ngoài vỏ xe do Cường "Lửa" gia cố, hơn 40% nhiệt lượng từ các phát bắn laser đã bị bẻ cong và tản ra xung quanh, giữ cho khoang chở người tị nạn bên trong không bị biến thành một lò thiêu sống.


"Mẹ kiếp! Giáp xe đang quá nhiệt! Cứ thế này chúng ta sẽ bị nướng chín trước khi thoát khỏi ga tàu điện!" Vy "Mắt Mèo" vừa điên cuồng bẻ vô lăng lách qua những cột bê tông đổ nát của nhà ga cổ, vừa hét lớn qua bộ đàm.


Khánh đứng trên nóc xe crawler bọc chì, gió rít gào mang theo bụi cát sa mạc rát buốt tạt thẳng vào gương mặt rách nát của anh. Anh nhìn thấy hai chiếc xe bọc thép tuần tra hạng trung đang tăng tốc áp sát hai bên sườn của "Sao Chổi", nòng súng máy laser của chúng đang xoay tròn chuẩn bị xả đạn trực diện vào khoang lái của Vy.


Khánh nâng chiếc Súng phóng đinh bọc sợi carbon tự chế lên bằng tay phải, nhắm thẳng vào kính chắn gió bọc polymer chịu lực của chiếc xe đi đầu bên trái. Anh bóp cò.


*Cạch! Cạch!*


Những thanh đinh thép bọc carbon phóng ra với tốc độ cao tần, nện thẳng vào lớp kính polymer phát ra những tiếng nổ chói tai. Nhưng lớp kính bảo vệ quá dày, những chiếc đinh chỉ để lại những vết rạn trắng nhỏ rồi dội ngược hoàn toàn ra ngoài, rơi rụng xuống đường ray.


"Không ăn thua! Giáp của tụi nó quá dày!" Thanh Sơn hét lên từ cửa sập phía sau.


Khánh gầm lên một tiếng lạnh lùng. Anh quyết định không dùng vũ khí tầm xa nữa. Anh nhìn vào khoảng cách hẹp giữa hai chiếc xe đang lao đi với tốc độ hơn 100km/h trong mê lộ cột bê tông. Các cột trụ cổ đại ở đây rất yếu, trần bê tông phía trên đã rạn nứt nghiêm trọng do hoạt động khai thác mỏ quặng quá mức của đốc công Phan Đăng năm xưa.


*Tụi bay muốn chơi bạo lực? Tao sẽ cho tụi bay biết thế nào là sức mạnh sinh học!*


Khánh dồn toàn bộ axit lactic và năng lượng lượng tử từ tủy xương đột biến xuống cơ bắp chân trái bọc giáp thạch anh-chitin. Cơ bắp chân anh phồng to lên gấp đôi, các gai sừng chitin đen nhám bộc phát nhô ra rách cả lớp vải quần bảo hộ rách nát. Anh kích hoạt Bộc phát cơ năng Chitin.


*Ầm!*


Khánh đạp mạnh chân xuống nóc xe crawler, tạo ra một vết móp khổng lồ trên lớp vỏ thép chì, thân hình anh lao vút đi như một mũi tên xám thạch anh, nhảy thẳng sang nắp capo của chiếc xe thiết giáp tuần tra bên trái.


Cú va chạm mạnh khiến chiếc xe thiết giáp chao đảo. Người lính lái xe bên trong kinh hoàng nhìn qua kính chắn gió, thấy một thực thể nửa người nửa quái vật đang quỳ rạp trên nắp capo của mình. Con mắt phải phát sáng lam nhạt của Khánh nhìn thẳng vào gã lái xe qua lớp kính rạn nứt.


Khánh gầm lên, dồn toàn bộ năng lượng sinh học vào cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin trung cấp cực cứng. Rìa ngoài của cánh tay trái đột ngột mọc dài ra, các sợi cơ đỏ sậm đan xen thô bạo biến đổi lớp vỏ sừng thành một lưỡi sừng chitin sắc bén và dẻo dai dài hơn một mét—Roi sừng Chitin.


*Xoẹt! Phập!*


Khánh vung Roi sừng Chitin chém một nhát cực mạnh, lưỡi sừng thạch anh sắc bén chém đứt lìa hệ thống ống xả thải và các đường ống dẫn dầu thủy lực bôi trơn lộ ra ngoài sườn chiếc xe bọc thép. Dầu thủy lực áp lực cao phun ra xối xả như máu đen, chạm vào bộ phận tản nhiệt nóng bỏng của động cơ lập tức bùng cháy dữ dội thành một quầng lửa đỏ rực. Chiếc xe thiết giáp mất lái hoàn toàn, đâm sầm vào một cột bê tông cổ đại bên đường ray và nổ tung trong một cơn mưa lửa.


Nhưng chiếc xe bọc thép thứ hai bên phải đã kịp thời áp sát. Nòng súng máy laser của nó chĩa thẳng vào Khánh đang đứng trên nắp capo chiếc xe đang cháy.


*Vút!*


Một phát đạn laser sượt qua bả vai trái của Khánh. Lớp giáp thạch anh-chitin trung cấp lấp lánh ánh kim bẻ cong hoàn toàn đường laser, phát ra những tiếng rít kèn kẹt và làn khói xám nhạt, bảo vệ anh khỏi bị thiêu rụi da thịt, nhưng lực chấn động vẫn khiến anh suýt rơi xuống gầm bánh xích.


"Khánh! Nằm xuống!"


Tiếng hét của Tấn Phát vang lên từ dưới gầm xe crawler "Sao Chổi". Thiếu niên kỹ sư lò phản ứng trẻ tuổi đang bò rạp trên hệ thống truyền động rỉ sét của xe crawler, một tay giữ chặt chiếc cờ-lê lực bọc sợi carbon, tay kia đang đấu nối trực tiếp hai đầu dây cáp đồng thô vào một van áp lực điện từ cổ đại của đường ray đệm từ chạy dọc ga ngầm.


"Phát! Mày định làm gì? Nguy hiểm lắm!" Sơn hét lên.


"Em sẽ kích hoạt quá tải dòng điện đệm từ của đường ray cũ! Tránh ra!" Tấn Phát nghiến răng gầm lên.


Cậu dùng chiếc cờ-lê lực thô bạo gạt mạnh chiếc van điều áp lượng tử cổ đại bị rỉ sét đóng chặt suốt nửa thế kỷ qua. Dòng năng lượng điện từ cao thế từ lưới điện cũ của Tầng Đỉnh chưa bị ngắt hoàn toàn lập tức rò rỉ, chạy điên cuồng dọc theo đường ray đệm từ.


*Đoành! Roạt roạt roạt!*


Dòng điện cao thế hàng vạn vôn bùng phát từ đường ray, phóng ra những tia sét màu lam nhạt lượng tử khổng lồ nện thẳng vào hệ thống bánh xích và lốp xe bọc thép của địch đang đuổi theo phía sau.


Chiếc xe thiết giáp tuần tra thứ hai bị dòng điện cao thế chạy trực diện vào hệ thống điều khiển, lò năng lượng hạt nhân mini sau lưng nó bị chập mạch, nổ tung lốp xe bọc thép trong một cơn mưa tia lửa điện và cao su nóng chảy. Chiếc xe lật nhào, trượt dài trên nền đá hộc và bít kín một phần hành lang ngầm hẹp.


Tuy nhiên, Tấn Phát cũng phải trả giá đắt. Phát bắn ngược dòng điện từ rơ-le đã nện thẳng vào cánh tay phải của cậu, để lại một vết bỏng điện nghiêm trọng cháy sém da thịt từ cổ tay lên đến tận bả vai. Cậu ngã gục xuống sàn xe crawler, rên rỉ đau đớn.


"Tấn Phát!" Sơn lao đến, dùng tay phải đỡ lấy cậu em họ xa đang lịm đi vì bỏng điện.


Khánh dùng bộc phát cơ năng nhảy ngược trở lại nóc xe crawler "Sao Chổi". Anh lết thân mình đầy thương tích đến bên khoang lái, con mắt phải rực sáng nhìn về phía trước. Con đường thoát khỏi ga tàu điện ngầm đệm từ đã hiện ra trước mắt—một kẽ nứt địa chất khổng lồ dẫn thẳng ra Vành đai phế tích Orion-Void hoang tàn.


Nhưng Đại úy Trần Hùng không dễ dàng bỏ cuộc như vậy.


Từ đống khói bụi phía sau, chiếc xe thiết giáp chỉ huy khổng lồ của hắn—trang bị khẩu pháo laser hạng nặng bọc chì siêu dẫn cực mạnh—vượt qua xác hai chiếc xe tuần tra bị cháy, lao vút lên với tốc độ kinh hoàng. Nòng pháo chính khổng lồ của nó đang tích tụ một luồng năng lượng laser màu đỏ sậm, phát ra những tiếng rít chói tai xé toạc bầu không khí ngột ngạt.


"Lũ chuột cống đột biến! Tụi bay không thể thoát khỏi bàn tay thanh lọc của tập đoàn!" Tiếng Trần Hùng gầm lên qua loa phóng thanh.


Khánh nhận định xe thiết giáp địch có trọng lượng quá lớn, khó xoay xở linh hoạt trong mê lộ hẹp. Anh hét lớn qua khoang lái: "Vy! Tăng tốc tối đa lao vào ngách hầm có trần bê tông yếu phía trước! Ép tụi nó không dám nổ súng lớn!"


Vy "Mắt Mèo" gầm lên, đạp lút chân ga hydro. Crawler "Sao Chổi" lao vút đi như một con quái thú điên cuồng, lách qua khe hẹp giữa hai cột trụ bê tông đang rạn nứt nghiêm trọng. Trần Hùng đuổi sát nút phía sau, nhưng hắn không dám khai hỏa khẩu pháo chính vì biết rõ sức công phá của pháo laser hạng nặng có thể làm sập toàn bộ trần hầm ngầm, chôn vùi chính hạm đội thiết giáp của hắn.


Nhưng ngay khi crawler "Sao Chổi" chuẩn bị vọt ra khỏi cửa ga tàu điện để tiến vào vành đai phế tích hoang tàn, chiếc xe phải di chuyển qua một đoạn đường ray đệm từ dốc đứng lộ thiên.


Trần Hùng nắm lấy cơ hội duy nhất. Hắn ra lệnh cho khẩu pháo laser hạng nặng nạp đạn nhanh, nhắm thẳng vào hệ thống xích sau của crawler—nơi không bị che chắn bởi trần bê tông.


*Hưu! Đoành!*


Một phát pháo laser hạng nặng nổ bùng, luồng ánh sáng đỏ sậm nện thẳng vào bánh xích sau bên trái của crawler "Sao Chổi". Sức nổ kinh hoàng phá hủy hoàn toàn hệ thống giảm xóc thủy lực rỉ sét, những mảng thép xích bọc chì bị nung chảy vỡ vụn bắn ra tung tóe.


Chiếc crawler khổng lồ mất đà nghiêm trọng, thân xe nghiêng hẳn sang một bên, tạo ra một tiếng rít kim loại chói tai kéo dài trên nền đá. Vy "Mắt Mèo" điên cuồng bẻ lái nhưng vô dụng, chiếc xe mất kiểm soát hoàn toàn, trượt dài tự do trên con dốc đá lởm chởm, lao thẳng về phía màn sương mù điện từ dày đặc của vành đai phế tích Orion-Void đầy mìn tự động đang chờ đón phía dưới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!