Ca Phẫu Thuật Sinh Tử
Máu của bác sĩ Trần Lực nóng hổi và đặc quánh, thấm qua kẽ tay bọc vảy sừng chitin rách nát của Nguyễn Khánh, nhỏ từng giọt đều đặn xuống nền sắt rỉ sét của nhà ga ngầm đổ nát. Trên lồng ngực gầy guộc của người thầy, vết cháy sém do đạn bắn tỉa laser của Tia Chớp vẫn còn bốc khói khét lẹt, ăn sâu vào tận xương tủy hữu cơ. Đôi mắt ông không còn gọng kính tròn che chở, mờ đục và dại đi, nhưng bàn tay chai sần vì hàng vạn ca phẫu thuật lậu vẫn dùng chút tàn lực cuối cùng để ấn chiếc hộp bảo ôn bọc chì siêu dẫn vào lòng ngực Khánh.
"Cầm lấy..." Giọng Trần Lực thều thào, chỉ còn là những luồng hơi đứt quãng xộc mùi máu tươi. "Thể Chitin sơ cấp của mày... không chịu nổi hỏa lực của tụi nó đâu... Mày phải dung hợp mẫu gen này... ngay lập tức..."
"Chú Lực! Đừng nói nữa! Để cháu lọc máu cho chú! Cháu còn nấm Myco-Shield!" Khánh gầm lên, con mắt phải duy nhất còn nhìn rõ rực lên quầng sáng lam nổi loạn. Anh cố gắng lết thân mình đầy thương tích, nhưng cơn Suy kiệt Calo tàn nhẫn khiến các sợi cơ bắp chân co rút kịch liệt, đau đớn như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống. Vai trái bọc giáp chitin rách nát của anh liên tục rò rỉ thứ dịch lỏng màu lam nhạt, bốc hơi hăng nồng trong không khí ẩm ướt.
"Vô ích thôi... tủy xương tao... rã rồi..." Trần Lực cười khổ, một dòng máu đen trào ra nơi khóe miệng. "Hứa với tao... phải bảo vệ con An... bảo vệ người nghèo Tầng Đáy... Tiêm nó... tiêm nó ngay..."
Bàn tay thô ráp của người thầy đột ngột buông thõng, đập mạnh xuống nền sắt rỉ. Đôi mắt ông khép lại vĩnh viễn, gương mặt sạm đen bám đầy bụi than phóng xạ giờ đây thanh thản đến lạ kỳ giữa đống đổ nát hoang tàn.
"Chú Lực!!!"
Tiếng gầm của Khánh xé toạc màn đêm ngầm của Phân khu 12, dội vào những vách đá rạn nứt của nhà ga cổ. Nỗi đau thương tột độ hóa thành ngọn lửa căm thù cuồng nộ thiêu đốt lồng ngực anh. Nhưng anh không có thời gian để khóc.
*Vút! Đoành!*
Một phát bắn laser năng lượng cao từ trên giàn giáo treo của Tia Chớp nã xuống, nung chảy mảng bê tông ngay sát đầu Khánh thành một vũng nham thạch đỏ rực bốc khói nghi ngút. Sức nóng tản ra khiến da mặt Khánh bỏng rát. Cách đó không xa, thủ lĩnh biệt kích Sói Sắt đang điên cuồng gầm rú, dùng bộ móng vuốt hợp kim monomolecular chém loạn xạ vào không trung để gạt bỏ lớp axit sunfuric đang ăn mòn thấu kính hồng ngoại trên mũ bảo hiểm.
"Cảnh báo: Tần số định vị của chip khống chế trên gáy Nguyễn An đang tái kích hoạt. Thời gian sống sót của vật chủ còn 12 phút trước khi tủy xương bị trích xuất hoàn toàn." Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của AI "Khuyết" vang lên trực tiếp trong võng mạc mắt phải của Khánh thông qua Khung gá sóng não Neural-Linker ghim chặt ở gáy.
Khánh nghiến răng đến bật máu môi. Chú Lực đã nằm xuống. Sơn vẫn đang nằm bất tỉnh bên cạnh bánh xích xe crawler với cánh tay cơ khí chập mạch rỉ tia lửa điện. An thì thoi thóp trong chiếc kén bọc titan bị cậy vỡ nắp. Anh không còn đường lui. Nhân dạng con người này, thể xác rách nát này không thể bảo vệ được bất kỳ ai. Anh phải trở thành quái vật. Anh phải có sức mạnh.
Khánh lết thân mình đầy máu đến bên máy phát điện diesel rác của nhà ga ngầm, tay ôm chặt ống gen Silicon-Chitin lấp lánh ánh kim thạch anh.
"Khuyết! Kích hoạt Giao thức dung hợp gen. Sử dụng Sốc điện lượng tử dung hợp!" Khánh ra lệnh qua sóng não.
"Cảnh báo: Thể chất hiện tại của vật chủ đang bị Suy kiệt Calo cực hạn. Tỷ lệ tử vong do ngừng tim đột ngột là 87%. Khuyến cáo không thực hiện phẫu thuật trong điều kiện không gây mê." AI Khuyết phản hồi bằng những dòng chữ đỏ rực nhấp nháy liên tục.
"Bỏ qua khuyến cáo! Làm ngay!" Khánh gầm lên.
Anh dùng bàn tay phải bằng da thịt con người giật đứt hai sợi cáp siêu dẫn dẫn dòng từ máy phát điện diesel rác, bóc lớp vỏ cao su bọc ngoài để lộ lõi đồng thô ráp. Một tay anh ghim chặt hai đầu cáp trực tiếp vào các kim dẫn của Khung gá sóng não Neural-Linker sau gáy. Cơn bỏng rát từ vết bỏng lượng tử cũ ở gáy bị kích thích, rách toạc ra khiến dịch lam đột biến rỉ ra xèo xèo khi chạm vào dòng điện rò rỉ nhẹ.
"Thanh Sơn! Tỉnh lại cho tao!" Khánh hét lớn hướng về phía người bạn nối khố.
Sơn rên rỉ một tiếng dằn vặt, đôi mắt hé mở đầy dại mệt do sóng xung kích từ vụ nổ mìn metan trước đó. Nhìn thấy Khánh đang ghim cáp điện vào gáy bên cạnh máy phát, Sơn lập tức hiểu ra ý định điên cuồg của bạn. "Khánh... mày điên rồi... dòng điện đó sẽ nướng chín tủy sống của mày!"
"Gạt cầu dao máy phát! Ngay lập tức! Nếu không tất cả chúng ta đều chết ở đây!" Khánh rống lên, hai tay giữ chặt hai đầu cáp ghim vào gáy.
Sơn nghiến răng, dùng cánh tay phải bằng da thịt còn lại lết thân hình vạm vỡ đến bên bảng điều khiển rỉ sét của máy phát diesel. Anh nhìn Khánh một lần cuối, ánh mắt đầy sự quyết tuyệt và đau đớn, rồi thô bạo gạt mạnh chiếc cầu dao thép xuống.
*Đoành! Roạt roạt roạt!*
Dòng điện cao thế từ máy phát diesel rác bùng phát, phóng ra những tia lửa điện màu xanh lam nhạt chạy dọc theo hai sợi cáp siêu dẫn, nện thẳng vào hệ thần kinh tủy sống của Khánh thông qua Neural-Linker.
"A h h h h h h!"
Tiếng hét đau đớn tột cùng của Khánh vang dội khắp không gian ngầm. Cơ thể anh giật mạnh liên tục, các khớp xương kêu răng rắc như bị một chiếc búa tạ vô hình đập nát từng phân đoạn. Dưới tác động của dòng điện cao thế kích thích, tủy xương đột biến của anh bùng phát dữ dội, giải phóng hàng triệu tế bào gốc tiếp nhận mã gen mới. Khánh dùng răng cắn vỡ đầu ống gen Silicon-Chitin, đổ trực tiếp thứ dịch lỏng lấp lánh ánh thạch anh vào vết rách hoại tử ở mảng sườn phải bọc nấm Myco-Shield.
*Xèo xèo xèo!*
Phản ứng hóa sinh diễn ra với tốc độ kinh hoàng. Nhiệt độ tế bào của Khánh tăng vọt lên mức không tưởng, máu trong huyết quản sôi sùng sục như nước sôi, bốc lên những làn khói xám nhạt hăng nồng từ lồng ngực.
"Cảnh báo: Thân nhiệt vượt quá 43 độ C. Nguy cơ thiêu rụi hoàn toàn mạch máu đại não. Sử dụng Gel Cyto-Cool ngay lập tức!" AI Khuyết cảnh báo dồn dập.
Khánh dùng tay phải run rẩy vớ lấy tuýp Gel Cyto-Cool nhặt được từ phòng lab, thô bạo bóp nát vỏ ngoài, đổ trực tiếp thứ gel màu xanh lục mát lạnh lên lồng ngực và bả vai đang bốc khói lượng tử. Thứ gel sinh học lập tức thấm thấu qua da, hạ nhiệt độ tế bào tức thì, giữ cho các mạch máu chính không bị vỡ tung dưới áp lực nhiệt.
Nhưng cơn khủng hoảng thực sự mới chỉ bắt đầu.
Sự thiếu hụt Peptide-Z trầm trọng trong khi lượng mẫu gen Silicon-Chitin quá đậm đặc đã kích hoạt Phản phệ Ung thư hóa (Gene Backlash). Các tế bào đột biến bắt đầu phân chia vô tội vạ, tạo ra các khối u sừng màu đen nhám mọc lên lồi lõm, gồ ghề khắp lồng ngực và cổ của Khánh. Chúng chèn ép thực quản và khí quản, khiến anh nghẹt thở, hai mắt trợn trừng, máu tươi trào ra từ mũi và miệng.
"Khánh!" Thanh Sơn hét lên trong bất lực, cố gắng lết đến nhưng cánh tay cơ khí bị chập mạch đè nặng lồng ngực anh xuống đất.
Từ trên cao, Tia Chớp phát hiện luồng sáng lam phát ra từ vị trí máy phát điện. Hắn lạnh lùng xoay nòng súng bắn tỉa laser bọc chì siêu dẫn hướng thẳng về phía đầu Khánh.
Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết, Khánh dùng chút ý thức minh mẫn cuối cùng hướng về phía kén cứu sinh của em gái.
*An... anh đã hứa sẽ bảo vệ em...*
Khánh dùng bàn tay bọc đầy u sừng găm thẳng vào tĩnh mạch cổ của mình, bơm trực tiếp Mẫu máu kháng thể của Nguyễn An—thứ dịch lỏng màu lam nhạt chứa kháng thể tự nhiên tương thích hoàn hảo mà chú Lực đã tinh lọc trước đó—vào sâu trong hệ tuần hoàn.
*Ầm!*
Một quầng hào quang lượng tử màu lam nhạt bùng phát từ lồng ngực Khánh. Kháng thể của Nguyễn An hoạt động như một chất dung hòa sinh học tối thượng, dập tắt hoàn toàn phản ứng đào thải gen của hệ miễn dịch. Các khối u sừng đen nhám đang mọc vô tội vạ lập tức co rút lại, tái cấu trúc và khít chặt vào nhau theo một trật tự hoàn hảo dọc theo các sợi cơ sinh học màu đỏ sậm đang tự nối lại dưới da.
Lớp vỏ giáp chitin đen lấp lánh, giờ đây được gia cố bởi các liên kết Silicon thạch anh cứng cáp, mọc rách da thịt bọc kín hoàn toàn cánh tay trái và bao phủ toàn bộ lồng ngực Khánh, đạt đến độ cứng tương đương thép tấm tấm chịu lực cao của xe thiết giáp. Sức mạnh bùng nổ giúp anh đột phá vọt lên Thể Chitin trung cấp (Chitin-V 30% - 60%).
*Hưu! Phập!*
Phát bắn laser năng lượng cao của Tia Chớp nã xuống đúng lúc, nện thẳng vào bả vai trái bọc giáp thạch anh-chitin mới của Khánh. Nhưng thay vì nung chảy da thịt anh như trước, phát bắn laser bị bẻ cong hoàn toàn bởi cấu trúc thạch anh khúc xạ ánh sáng, tạo ra những tia lửa đỏ bắn tung tóe vào vách đá xung quanh mà không để lại bất kỳ vết thương nào trên giáp vai của anh.
Khánh từ từ đứng dậy từ đống đổ nát, lồng ngực rộng bọc giáp sừng phập phồng theo từng nhịp thở sinh học mạnh mẽ. Cánh tay trái bọc giáp thạch anh-chitin đen lấp lánh tỏa ra thứ uy áp sinh học rùng rợn, bóp nát vụn hai sợi cáp điện cao thế đang cầm trên tay.
Thanh Sơn nhìn bạn mình đầy kinh hoàng nhưng cũng đầy nhẹ nhõm: "Mày... mày làm được rồi, Khánh..."
Khánh không nói lời nào. Con mắt phải của anh rực lên ánh huỳnh quang màu lam lạnh lẽo, nhìn thẳng lên giàn giáo treo nơi Tia Chớp đang hoảng loạn nạp đạn đợt hai. Tuy nhiên, niềm vui sống sót chưa kịp kéo dài thì một cơn đau nhức nhối dội lên từ gáy anh. Dù lớp vỏ giáp chitin đen lấp lánh đã bao phủ toàn bộ cánh tay trái và ngực, nhưng các mạch máu quanh Khung gá sóng não Neural-Linker ở gáy anh vẫn phát ra ánh sáng lam nhạt rực rỡ không thể tắt, liên tục rít lên tiếng điện từ lượng tử chói tai.
Cùng lúc đó, từ phía ngoài nhà ga ngầm đổ nát, tiếng xích sắt nghiến trên đá hộc và tiếng động cơ gầm rú của đoàn xe bọc thép thiết giáp thuộc hạm đội của Đại úy Trần Hùng bắt đầu dội lại kịch liệt, bao vây toàn bộ lối ra duy nhất của Phân khu 12.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!