Biệt Đội Sói Sắt
Tiếng rít nghẹt thở của hệ thống xả áp lượng tử vẫn còn ong ong trong đại não Nguyễn Khánh khi anh và Thanh Sơn lết những bước chân rã rời qua đường ống thải Phân khu 12. Phía sau họ, Kho lưu trữ vũ khí sinh-hóa Zenith đã bị cô lập hoàn toàn, nhưng cái giá phải trả cho phi vụ tháo ngòi nổ bom clo là sự quá tải kịch liệt của hệ thần kinh. Máu nóng pha lẫn thứ dịch lỏng màu lam nhạt vẫn liên tục rỉ ra từ vết bỏng lượng tử ở gáy Khánh, nơi khung gá sóng não Neural-Linker vừa bị dòng điện phản pháo nung chảy một nửa. Con mắt trái bị mù hoàn toàn của anh giật thắt liên hồi dưới lớp kính lọc vỡ nát, chỉ còn mắt phải cố sức định vị những thanh xà gồ rỉ sét của nhà ga ngầm đổ nát.
"Khánh... ráng lên chút nữa! Sắp tới nhà kho rồi!" Thanh Sơn khàn giọng nói, bả vai vạm vỡ gồng lên để đỡ lấy thân hình đang co giật vì sốt của bạn. Cánh tay cơ khí bọc đồng tự chế của Sơn rít lên kèn kẹt, những khớp nối thủy lực liên tục rò rỉ dầu đen sau cú va chạm với robot tuần tra ở kho vũ khí. Chiếc súng phóng đinh bọc sợi carbon dắt sau lưng anh cọ sát vào vỏ thép rỉ sét, phát ra những tiếng động khô khốc giữa không gian ngầm tĩnh mịch.
Nhà kho bỏ hoang phân khu 12 hiện ra dưới ánh sáng huỳnh quang mờ nhạt của những kẽ nứt địa chất rò rỉ năng lượng. Vốn là một nhà ga tàu điện ngầm cũ bị sập một phần trần từ thời tiền chiến, nơi đây giờ là căn cứ trú ẩn tạm thời của nhóm tị nạn. Chiếc siêu xe crawler thiết giáp "Sao Chổi" nằm lầm lũi giữa những đường ray đổ nát, lớp giáp thép bọc chì chắp vá phản chiếu thứ ánh sáng xám xịt, lạnh lẽo.
Bác sĩ Trần Lực đang đứng bên cạnh kén cứu sinh bọc titan của Nguyễn An. Gương mặt U50 của ông hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi sau cặp kính gọng tròn dày cộp. Trên chiếc bàn mổ dã chiến, ông đang dùng bộ dao mổ laser cầm tay sờn rỉ để tinh lọc những giọt Peptide-Z cuối cùng từ một ống huyết thanh bị nứt. Thấy Khánh và Sơn lảo đảo bước vào, ông lập tức bỏ dụng cụ xuống, lao đến đỡ lấy Khánh.
"Thằng điên này! Nhịp tim của mày đã vượt ngưỡng hai trăm chưa?" Trần Lực mắng mỏ, nhưng đôi bàn tay run rẩy của ông lại cực kỳ nhanh nhẹn ấn Khánh ngồi xuống một chiếc lốp xe phế thải. Ông lột chiếc Áo choàng sợi carbon chống nhiệt dính đầy muội than của Khánh ra, để lộ bả vai trái bọc giáp chitin đen nhám đang rạn nứt nanh vuốt. "Mày đã phóng Bio-EMP quá tải để phá khóa đúng không? Lớp giáp sừng của mày đang bị giòn sinh học do cạn kiệt năng lượng! Nếu không có dung môi ổn định, tế bào của mày sẽ tự ăn mòn cơ bắp trong vòng một giờ nữa!"
"An... em ấy thế nào rồi chú?" Khánh không quan tâm đến lời cảnh báo của Trần Lực. Giọng anh khàn đặc, mắt phải nhìn đăm đăm vào chiếc kén bọc titan nơi Nguyễn An đang nằm hôn mê. Tủy xương cổ của cô bé vẫn phát sáng lam nhạt dọc theo những đường gân cổ gầy guộc—dấu hiệu cho thấy gen Chitin-V ôn hòa đang nỗ lực tái tạo lại hệ thống tủy xương bị hoại tử phóng xạ của cô.
"Nó tạm thời ổn định, nhưng con chip khống chế thần kinh trên gáy nó đang bắt đầu gửi tín hiệu phản hồi lượng tử về máy chủ của Thẩm Hoài," Trần Lực thở dài, chỉ vào màn hình nhấp nháy đỏ trên kén bảo ôn. "Tao đã dùng màng chì bọc kín gáy nó để cô lập sóng phát xạ, nhưng chỉ là giải pháp tạm thời. Chúng ta phải di tản ngay lập tức trước khi..."
Chưa kịp dứt lời, một tiếng động kinh hoàng dội xuống từ trần bê tông nhà ga cổ.
*Rầm! Đoành!*
Tấm cửa sập bằng thép bọc chì dày ba mươi phân ở lối vào nhà ga bị một lực lượng khổng lồ giật sập hoàn toàn. Sương mù điện từ dày đặc mang theo mùi lưu huỳnh và tiếng vo vo chói tai của những thấu kính hồng ngoại xộc vào khoang ngầm. Từ trong làn khói xám tro, ba bóng đen khổng lồ lao vút ra với tốc độ phi tuyến tính.
Đó là những con chó săn lai silicon hoang dã của Biệt kích Sói Sắt. Cơ thể chúng là sự kết hợp quái dị giữa xương thịt sói biến dị và những mảng tinh thể thạch anh phát sáng màu lục, hàm răng thép rỉ sét liên tục phun ra những luồng hơi axit nóng bỏng.
"Tụi nó tới rồi! Biệt kích Sói Sắt!" Thanh Sơn hét lên. Anh lập tức kích hoạt cánh tay cơ khí, vung chiếc búa tạ bọc đồng phế thải chắn trước kén cứu sinh của An.
Theo sau đàn chó săn là một gã chiến binh cao lớn bọc giáp sắt dày đặc. Khuôn mặt gã biến dạng với những mảng lông xám cứng và răng nanh nhọn hoắt lộ ra dưới chiếc mũ bảo hiểm tích hợp kính cảm biến hồng ngoại. Đôi bàn tay gã được thay thế bằng bộ móng vuốt hợp kim monomolecular sắc bén dài nửa mét, phát ra những tia lửa điện màu xanh lạnh lẽo.
Thủ lĩnh biệt kích—Sói Sắt.
"Nguyễn Khánh, kẻ đào tẩu mang mã gen rác thải," Sói Sắt gầm gừ, giọng nói rè rè qua bộ lọc âm cơ khí. "Đại tá Trịnh Khải gửi lời chào đến mày. Giao nộp tệp dữ liệu nhân bản lậu và con bé mang gen kháng thể ra đây, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh chóng."
*Vút!*
Từ trên những giàn giáo treo rỉ sét sát trần nhà ga đổ nát, một luồng ánh sáng laser màu đỏ sậm xé rách màn sương điện từ, nện thẳng xuống mảng tường bê tông ngay cạnh đầu bác sĩ Trần Lực. Vết chém laser sâu hoắm, nung chảy bê tông thành những dòng nham thạch đỏ rực bốc khói khét lẹt.
Lính bắn tỉa laser—Tia Chớp—đã chiếm lĩnh tầm cao trên các giàn giáo treo, khóa chặt mọi lối thoát hiểm bằng khẩu súng bắn tỉa laser bọc chì siêu dẫn.
"Sơn! Bảo vệ chú Lực và An!" Khánh rống lên. Cơn giận dữ và bản năng sinh tồn bộc phát. Anh gồng cứng cơ thể, chủ động ép tủy xương đột biến phóng ra tế bào gốc. Lớp giáp sừng chitin màu đen nhám dọc cánh tay trái và bả vai bộc phát, phát ra tiếng rắc rắc khô khốc khi mọc rách da thịt để đạt trạng thái Thể Chitin sơ cấp (Chitin-V 10% - 30%).
*Gâu!*
Con chó săn lai silicon đi đầu nhảy bổ vào Khánh, móng vuốt thạch anh của nó cào rách chiếc Áo choàng sợi carbon của anh. Khánh không né tránh, anh dùng cánh tay trái bọc giáp sừng chặn đứng hàm răng thép của con quái vật. Tiếng răng kim loại nghiến vào giáp chitin phát ra những tia lửa điện chói tai. Khánh gầm lên, dồn lực bẻ gãy hàm dưới của con chó săn, ném xác nó vào vách đá.
Cùng lúc đó, Thanh Sơn vung búa tạ bọc đồng nện thẳng vào con chó săn thứ hai đang lao về phía kén của An. Cú đập mang lực lượng F-Grade cực hạn đập nát chiếc xích điện từ điều khiển trên cổ con thú, khiến hệ thống thạch anh trên người nó chập mạch, nổ tung thành những mảnh vụn silicon sắc nhọn.
*Hưu! Hưu!*
Hai phát bắn laser tầm xa từ khẩu súng của Tia Chớp liên tiếp nã xuống vây quanh vị trí của Sơn. Luồng nhiệt lượng tử nung chảy mặt đất cát, ép Sơn phải giật lùi búa để né tránh, mồ hôi đầm đìa dưới sức nóng nghẹt thở.
"Thằng nhãi rác rưởi!" Sói Sắt gầm lên. Gã lao tới với tốc độ kinh hoàng của gen sói lai cơ khí. Bộ móng vuốt hợp kim monomolecular vung lên, vẽ ra những đường cong chết chóc trong không khí.
Khánh đưa cánh tay bọc giáp chitin lên đỡ.
*Xoẹt! Rắc rắc!*
Móng vuốt hợp kim của Sói Sắt sắc bén đến mức dễ dàng chém đứt lớp sợi carbon chống nhiệt và xé rách một mảng giáp sừng chitin trên vai trái của Khánh. Dịch lỏng màu lam nhạt pha lẫn máu tươi phun ra từ vết thương bốc khói nghi ngút. Cơn đau tột cùng dội thẳng vào đại não Khánh, khiến anh quỳ sụp xuống sàn sắt rỉ sét.
Sói Sắt không bỏ lỡ cơ hội. Gã dùng lực chân cơ khí nặng nề đạp mạnh vào ngực Khánh, cú đạp mang theo lực lượng hàng tấn hất văng anh bay xa mười mét, đập rầm vào đống phế liệu sắt rỉ của ga tàu ngầm đổ nát. Đống sắt đổ sập xuống, chôn vùi nửa thân người Khánh dưới những thanh xà gồ nặng nề.
"Khánh!" Thanh Sơn hét lên kinh hoàng. Anh cố gắng rút một quả Mìn hơi metan áp lực từ thắt lưng ra, định ném về phía Sói Sắt để tạo khói mù rút lui.
Nhưng từ trên giàn giáo treo cao ba mươi mét, lính bắn tỉa Tia Chớp đã khóa mục tiêu vào tay Sơn.
*Hưu!*
Một phát bắn laser chính xác tuyệt đối nện thẳng vào quả mìn hơi metan ngay khi nó vừa rời khỏi tay Sơn. Quả mìn bị kích nổ ngay trên không trung, tạo ra một làn sóng xung kích và quầng lửa khổng lồ.
*Đoành! Uỳnh!*
Sức ép từ vụ nổ hất văng Thanh Sơn và bác sĩ Trần Lực ra xa. Sơn đập mạnh đầu vào bánh xích bọc chì của xe crawler, ngất lịm đi khi cánh tay cơ khí bọc đồng rỉ ra những tia lửa điện chập mạch. Bác sĩ Trần Lực bị thổi bay vào góc tường bê tông, chiếc kính gọng tròn vỡ nát rơi xuống đất.
Khánh lết thân mình ra khỏi đống sắt đổ nát, lồng ngực anh co thắt dữ dội do Suy kiệt Calo. Lớp giáp chitin trên vai trái bị xé rách hoàn toàn, để lộ vết xương tủy đang bốc khói xanh lượng tử. Đại não anh điên cuồng tìm kiếm chiến thuật sinh tồn.
*Sói Sắt di chuyển dựa trên cảm biến hồng ngoại tầm nhiệt của mũ bảo hiểm... Mình phải làm mờ cảm biến của hắn!*
Khánh liếc thấy chiếc bình ắc quy axit cũ của xe crawler nằm ngay cạnh chân mình bị vỡ do vụ nổ mìn, dòng dịch axit sunfuric đang rò rỉ ra sàn sắt. Anh nghiến răng, dùng bàn tay phải bằng da thịt con người vốc lấy nắm cát dính đầy axit sunfuric rò rỉ, gồng hết chút sức tàn bộc phát cơ năng chân lao vút đi.
Sói Sắt vung móng vuốt lao tới kết liễu Khánh. Đúng khoảnh khắc gã áp sát, Khánh ném mạnh nắm cát axit thẳng vào thấu kính quét hồng ngoại trên mũ bảo hiểm của gã.
*Xèo xèo!*
Axit sunfuric đậm đặc kết hợp với cát rỉ sét ăn mòn tức thì lớp kính cảm biến của mũ bảo hiểm, khói trắng bốc lên mù mịt. Sói Sắt gầm lên điên cuồng, gã mất phương hướng, vung móng vuốt monomolecular chém loạn xạ vào không trung, chém đứt đôi những thanh xà gồ sắt xung quanh.
Nhưng sự chú ý của Khánh đã bị kéo ngược lại bởi một âm thanh xé gió kinh hoàng từ trên cao.
Tia Chớp, sau khi nạp lại đạn laser năng lượng cao cho khẩu súng bắn tỉa bọc chì siêu dẫn, đã khóa mục tiêu vào chiếc kén cứu sinh bọc titan của Nguyễn An. Hắn muốn phá hủy chiếc kén để ép Khánh phải đầu hàng.
"Không!!!"
Bác sĩ Trần Lực, dù đang bê bết máu bên góc tường bê tông, đột ngột gượng dậy. Ông nhìn thấy hướng quét đỏ sậm của tia laser bắn tỉa đang dịch chuyển về phía kén của An. Với bản năng bảo vệ của một người cha đỡ đầu, ông lao thân mình gầy guộc ra, dùng lồng ngực che chắn hoàn toàn cho chiếc kén bọc titan.
*Hưu! Phập!*
Phát bắn laser bọc chì siêu dẫn xuyên qua màn khói bụi, đâm thẳng vào lồng ngực của bác sĩ Trần Lực. Nhiệt lượng lượng tử cực đại đốt cháy sém lồng ngực ông, tạo ra một vết thương cháy đen rỉ máu tươi đỏ quạch.
Trần Lực ngã gục xuống vũng máu ngay bên cạnh chân kén cứu sinh của An.
"Chú Lực!!!"
Khánh rống lên một tiếng đau đớn tột cùng, âm thanh xé toạc cả màn đêm ngầm của Phân khu 12. Anh lết thân mình đầy thương tích đến bên cạnh ông. Lớp giáp chitin trên vai trái anh co thắt kịch liệt, cố gắng tái tạo chitin siêu tốc để ngăn máu chảy nhưng năng lượng sinh học đã cạn kiệt hoàn toàn, khiến các sợi cơ đỏ sậm co rút đau đớn.
Trần Lực nằm trong vũng máu, hơi thở đứt quãng yếu ớt. Gương mặt ông xám ngoét, đôi mắt không còn kính mờ đục nhìn Khánh đầy đau đớn và hy vọng. Bàn tay run rẩy, đầy vết chai sẹo của ông lách vào trong túi áo choàng y tế sờn rách, lôi ra một chiếc hộp bảo ôn mini bọc chì siêu dẫn.
Bên trong chiếc hộp là một ống thủy tinh chứa thứ dịch lỏng lấp lánh ánh kim thạch anh—mẫu gen Silicon-Chitin tinh khiết nhất mà ông đã âm thầm điều chế từ quặng thô và di sản của Phan Lâm.
"Khánh..." Trần Lực thều thào, máu trào ra từ khóe miệng ông, nhuộm đỏ cả chiếc hộp bảo ôn bọc chì. "Cầm lấy... Thể Chitin sơ cấp của mày... không chịu nổi hỏa lực của tụi nó đâu... Mày phải dung hợp mẫu gen này... ngay lập tức..."
"Chú Lực! Đừng nói nữa, cháu sẽ bảo Sơn cứu chú!" Khánh khóc không thành tiếng, mắt phải rực lửa nổi loạn nhìn vào vết thương cháy sém trên ngực người thầy.
"Vô ích thôi... tủy xương tao... rã rồi..." Trần Lực cười khổ, bàn tay ông siết chặt lấy tay Khánh, ép anh phải nhận lấy ống gen cứu mạng. "Hứa với tao... phải bảo vệ con An... bảo vệ người nghèo Tầng Đáy... Tiêm nó... tiêm nó ngay..."
Bàn tay bác sĩ Trần Lực đột ngột buông thõng xuống nền sắt rỉ sét dính đầy bụi than. Đôi mắt ông khép lại vĩnh viễn giữa đống đổ nát của nhà ga ngầm đổ nát.
Khánh quỳ lặng trong vũng máu của người thầy, bàn tay bọc vảy giáp chitin siết chặt ống gen Silicon-Chitin lấp lánh ánh kim thạch anh. Gáy anh bỏng rát rò rỉ dịch lam kịch liệt, con mắt phải còn lại rực lên một quầng sáng nổi loạn dữ dội trong bóng tối ngầm.
Từ trên giàn giáo treo, tiếng rít nạp đạn laser năng lượng cao của khẩu súng bắn tỉa của Tia Chớp lại vang lên chói tai, chuẩn bị cho phát bắn kết liễu toàn bộ nhóm tị nạn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!