Nhạc nềnEpicBattle2

Đột Nhập Kho Vũ Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của nhà kho bỏ hoang phân khu 12 bị xé toạc bởi những luồng sáng đỏ lòm phát ra từ cặp mắt quét sinh học của đàn chó săn lai silicon. Tiếng móng vuốt hợp kim cào sột soạt trên nền sắt rỉ rít lên chói tai, dồn dập và khát máu.


"Lùi lại sau tao, Sơn!"


Nguyễn Khánh gầm lên, cánh tay trái bọc lớp vảy giáp chitin đen nhám của anh gồng cứng, các khớp sừng co rút kèn kẹt phát ra luồng dịch lam nhạt âm ỉ. Anh nhắm nghiền con mắt phải, dồn toàn bộ sự tập trung vào hệ thần kinh tủy sống đang bỏng rát. Dù mắt trái đã mù hoàn toàn sau cú dội ngược lượng tử ở phòng lab Zenith, vết sẹo hoại tử ở gáy anh—nơi cắm khung gá sóng não Neural-Linker—đột ngột nhói lên một nhịp điện từ cực mạnh.


Kỹ năng Cảm ứng từ trường sinh học kích hoạt. Trong bóng tối tuyệt đối của hầm ga ngầm sụp đổ, Khánh không cần nhìn bằng mắt thường. Đầu óc anh hiện lên ba luồng sóng điện từ màu xanh lục nhạt đang lao tới với tốc độ kinh hoàng. Đó là tần số điều khiển vòng cổ của ba con chó săn lai silicon đang nhảy bổ vào lồng ngực anh.


"Hướng hai giờ! Sơn, nện thẳng tay!"


Thanh Sơn không hỏi một lời dư thừa. Cánh tay cơ khí bọc đồng rỉ sét của anh rít lên một tiếng áp lực thủy lực lớn, vung chiếc búa tạ nặng nề quét một vòng bán nguyệt hoàn hảo trong không trung.


*Bốp! Đoành!*


Cú đập mang theo lực lượng F-Grade cường tráng nện thẳng vào đầu con chó săn đi đầu. Sọ hợp kim của con quái vật biến dị vỡ nát, bắn ra những tia lửa điện màu hổ phách và thứ dầu máy màu xanh đen hôi hám. Hai con còn lại chưa kịp áp sát đã bị Cường "Lửa" dùng chiếc mỏ hàn plasma công suất cao quét qua, tạo ra một bức tường lửa nhiệt lượng cực đại ngăn cách hành lang.


"Khánh! Răng Sói chỉ thả đàn chó làm mồi nhử để định vị chúng ta thôi!" Vy "Mắt Mèo" hét lên từ trong khoang lái của chiếc crawler "Sao Chổi". "Hắn đang lùi lại phía sau để gọi hạm đội thiết giáp của Trần Hùng! Chúng ta phải khởi động xe ngay!"


Giữa tiếng gầm rú của bão cát điện từ dội xuống từ khoảng hở của trần hầm, chiếc bộ đàm lậu dắt bên hông Khánh đột ngột rè rè rồi phát ra giọng nói hoảng loạn của Lâm "Khói":


"Khánh! Nghe tôi nói không? Mẹ kiếp, hạm đội an ninh của Trịnh Khải đang di chuyển! Tôi vừa hack được một luồng sóng quân sự mã hóa ngược từ máy chủ Zenith. Trịnh Khải đã ra lệnh cho Đội phó Ngô Kỷ vận chuyển các bình khí độc clo nén cực độc từ Kho lưu trữ vũ khí sinh-hóa Zenith. Lão muốn dùng bom hơi độc clo để thảm sát sạch sẽ toàn bộ ba ngàn người dân nghèo đang trú ẩn dưới các hầm ngầm Phân khu 9! Lão coi việc rò rỉ gen gián của cậu là một đợt dịch bệnh cần phải thiêu rụi hoàn toàn!"


Đại não Khánh như có một luồng điện xẹt qua. Ba ngàn người dân Phân khu 9. Những phu mỏ quặng phóng xạ rách rưới, những đứa trẻ mồ côi như bé Bình, những người đã cưu mang anh em anh sau khi cha mẹ mất... Họ vừa mới uống nguồn nước nhiễm gen Chitin-V để có khả năng kháng bức xạ, họ chưa kịp thích nghi thì đã phải đối mặt với án tử hình bằng khí độc clo.


"Chưa hết, Khánh!" Giọng Lâm "Khói" nghẹn lại qua tiếng nhiễu sóng kịch liệt. "Tín hiệu định vị từ chip gáy của Nguyễn An... nó đang di chuyển cực nhanh trên Phòng thí nghiệm di động số 5 dọc theo biên giới Phân khu 12. Cô bé đang bị Thẩm Hoài đưa đi phẫu thuật bóc tách tủy xương! Cậu chỉ có vài giờ trước khi tủy xương của An bị vắt kiệt!"


Cơn co thắt từ vết bỏng lượng tử ở gáy Khánh dội lên dữ dội. Máu nóng pha lẫn dịch lam đột biến rỉ ra từ kẽ da gáy, chảy ròng ròng xuống bả vai trái bọc giáp chitin rạn nứt.


Một bên là em gái Nguyễn An—mỏ neo nhân tính duy nhất, động lực sống tối thượng của anh đang bị đưa lên thớt mổ của tập đoàn.


Một bên là ba ngàn sinh mạng vô tội dưới đáy xã hội đang chuẩn bị bị thiêu rụi bởi hơi độc clo của Trịnh Khải.


Khánh đứng lặng giữa nhà ga ngầm đổ nát, bàn tay bọc vảy giáp chitin siết chặt đến mức các móng sừng nghiến vào nhau phát ra tiếng kêu khô khốc. Con mắt phải còn lại của anh rực lên một quầng sáng lam nổi loạn dữ dội.


"Khánh, mày định thế nào?" Thanh Sơn bước đến bên cạnh, bàn tay cơ khí bọc đồng đặt lên vai anh. "Tao đi theo mày. Dù là lao vào họng súng của Trịnh Khải hay đuổi theo đoàn tàu tử thần kia."


Khánh hít một hơi thật sâu, bầu không khí ngột ngạt nồng mùi metan và bụi rỉ sét lấp đầy màng phổi đột biến của anh.


"Nếu tao bỏ mặc ba ngàn người dân Phân khu 9 để đuổi theo An, tao có cứu được em gái mình thì tao cũng chỉ là một con quái vật vô cảm không hơn không kém," Khánh khàn giọng nói, ánh mắt xám lạnh lùng kiên định. "Chúng ta phải chặn đứng bom hơi độc clo trước khi Ngô Kỷ kịp vận chuyển nó ra khỏi kho. Cường, anh và Kiên 'Rác' ở lại đây hoàn thiện nốt ba mươi phần trăm lớp giáp bọc chì của crawler 'Sao Chổi'. Sơn, mang theo súng phóng đinh carbon. Chúng ta đột nhập Kho vũ khí Zenith!"


***


Kho lưu trữ vũ khí sinh-hóa Zenith nằm biệt lập tại một phân khu quân sự bọc chì dày đặc ở rìa Tầng Trung lưu, cách ga tàu ngầm đổ nát khoảng ba cây số đường ống thải. Đây là một pháo đài bê tông xám xịt, được canh gác nghiêm ngặt bởi Lực lượng An ninh Thanh lọc Quân sự Vùng 1 dưới quyền Đại tá Trịnh Khải.


Khánh và Thanh Sơn nép mình trong bóng tối của một đường ống xả thải axit khổng lồ nhìn xuống cổng phụ của kho vũ khí. Chiếc Áo choàng sợi carbon chống nhiệt dệt từ sợi carbon phế thải bôi mỡ chì bao phủ toàn thân Khánh, giúp anh triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể khỏi các cảm biến quét tầm xa của hệ thống bảo an.


"Cửa phụ được bảo vệ bởi hàng rào điện từ cao tần và một con robot tuần tra Zenith-Sentry 01," Khánh thì thầm, mắt phải quét qua cấu trúc cổng. Anh rút từ trong túi áo chiếc Thẻ từ Zenith-A2 rách nát—di vật của Kỹ sư trưởng Huy để lại trước khi bị áp giải. "Thẻ từ này chỉ có thể mở được các cổng phụ trong vòng mười lăm giây trước khi hệ thống máy chủ trung tâm nhận diện ra danh tính lậu. Chúng ta phải hành động thật nhanh."


"Tao sẽ lo con robot," Sơn siết chặt chiếc Súng phóng đinh bọc sợi carbon tự chế. Những thanh đinh thép bọc carbon chịu lực cao đã được nạp sẵn vào ổ đạn.


Khánh áp sát vào bảng điều khiển rơ-le cửa phụ. Anh cắm bộ bẻ khóa Logic-Buster cầm tay vào cổng rơ-le. Thiết bị này do Lâm "Khói" chế tạo, nhưng do màng lọc chì cũ mua từ tiệm Lão Tiền bị rách một góc nhỏ, một lượng bức xạ gamma nhẹ từ khối Quặng Aegite thô sạc trong xe crawler trước đó đã rò rỉ vào mạch điện, khiến Logic-Buster phát ra những tiếng vo vo điện từ nhỏ hơn bình thường nhưng lại cực kỳ nhạy cảm.


"Chuẩn bị... Ba. Hai. Một. Quẹt!"


Khánh quẹt chiếc thẻ từ Zenith-A2 vào đầu đọc.


*Cạch!*


Cánh cửa sập bằng thép bọc chì dày hai mươi phân từ từ nâng lên, để lộ ra một khe hở hẹp vừa đủ một người chui qua.


Đúng lúc đó, con robot tuần tra Zenith-Sentry 01—một cỗ máy bọc giáp titan cao ba mét với thấu kính cảm biến nhiệt lượng tử màu đỏ nhấp nháy trên đầu—bất ngờ quay ngoắt lại. Sự rò rỉ điện từ nhẹ từ chiếc màng lọc chì bị rách góc của bộ Logic-Buster đã kích hoạt chế độ cảnh giác của nó.


"Xâm nhập trái phép phát hiện. Kích hoạt phổ quét nhiệt lượng tử," giọng nói cơ khí lạnh lùng của robot vang lên.


"Sơn, bắn nát camera hành lang!" Khánh hét lên.


*Pạch! Pạch! Pạch!*


Ba thanh đinh thép bọc carbon từ súng phóng đinh của Sơn lao vút đi với tốc độ cao tần, găm thẳng vào thấu kính của hai chiếc camera giám sát ở góc khuất hành lang, dập tắt hoàn toàn tầm nhìn từ xa của phòng điều khiển trung tâm.


Nhưng con Zenith-Sentry 01 đã khóa mục tiêu nhiệt vào vị trí của Khánh. Tay trái của nó—khẩu súng máy laser sáu nòng khổng lồ—bắt đầu xoay tròn với tiếng rít chói tai.


"Mẹ kiếp!" Khánh gầm lên. Anh gồng cứng toàn bộ cơ bắp chân bọc chitin đen nhám, chủ động dồn toàn bộ axit lactic vào các sợi cơ đột biến.


Kỹ năng Bộc phát cơ năng Chitin kích hoạt.


Khánh lao vút đi như một luồng ánh sáng đen, trượt dài trên nền đá vô trùng của kho vũ khí ngay khi cánh cửa sập bọc chì bắt đầu hạ xuống tự động do hệ thống báo động kích hoạt.


*Ầm!*


Cánh cửa sập nặng nề hạ xuống cực nhanh.


"Khánh! Rút chân lại!" Thanh Sơn rống lên. Anh lao tới, vung chiếc búa tạ bọc đồng tự chế nện mạnh vào khe dưới của cửa sập thép bọc chì.


*Keng! Rắc!*


Chiếc búa tạ bọc đồng bị áp lực khổng lồ của cửa sập đè bẹp dí, nhưng nó đã tạo ra một khoảng trống cao mười phân trong vòng một giây, đủ để Khánh rút chiếc chân bọc giáp chitin ra ngoài trước khi lưỡi thép bọc chì nghiền nát xương tủy anh.


*Vút! Vút! Vút!*


Từ phía sau cánh cửa, con Zenith-Sentry 01 xả hỏa lực laser sáu nòng quét dọc hành lang. Những luồng laser đỏ rực nung chảy vách tường bê tông bọc chì xung quanh, tỏa ra làn sương độc clo nóng bỏng. Thanh Sơn phải dùng tấm khiên thép bọc chì phế liệu nhặt từ bãi rác phi thuyền để chống đỡ. Nhiệt lượng cực đại từ phát bắn laser sượt qua cánh tay cơ khí bọc đồng của Sơn, làm cháy sập một mảng tụ điện lượng tử của cánh tay, khiến nó phát ra những tiếng xì xì và rò rỉ dầu thủy lực.


"Khánh, tao bị cháy mạch tay rồi! Tao chỉ chặn được con robot này thêm ba mươi giây nữa thôi! Vào trong tháo ngòi nổ bom mau!" Sơn gầm lên qua khe cửa sập đang bị nung đỏ.


Khánh không kịp lau dòng máu đang chảy ròng ròng từ mắt trái mù. Anh lết thân mình kiệt quệ do suy kiệt calo vào sâu trong khoang chứa trung tâm của kho vũ khí.


Trước mắt anh là năm mươi bình khí độc clo nén khổng lồ màu xanh rêu, được gá chặt trên các bệ phóng tự động bọc titan. Trên đầu mỗi bình khí là một bộ ngòi nổ kích hoạt bằng xung lượng tử phát ra ánh sáng huỳnh quang màu lục nhạt.


"Giao thức cấy ghép Chitin-V an toàn... không, đây là lập trình ngòi nổ lượng tử của Phan Lâm," Khánh lẩm bẩm, đại não kỹ thuật viên của anh hoạt động điên cuồng. Anh áp sát vào bộ ngòi nổ của bình khí đầu tiên.


Lớp vỏ giáp chitin đen nhám bọc kín cánh tay trái khiến các ngón tay anh trở nên thô kệch và mất đi xúc giác nhạy cảm cần thiết cho những thao tác cơ khí nano. Khánh buộc phải dùng bàn tay phải bằng da thịt con người còn lại, run rẩy rút chiếc tuốc-nơ-vít điện đa năng mòn đầu từ thắt lưng.


Anh mở nắp hộp điều khiển ngòi nổ. Bên trong là một mê lộ các sợi cáp quang lượng tử siêu nhỏ đang đan xen vào nhau. Một sai sót nhỏ, một sự mất tập trung do cơn sốt bốn mươi độ C đang thiêu đốt đại não, và hơi độc clo sẽ xả ra tức thì nung chảy màng phổi anh.


*Tít! Tít! Tít!*


Thời gian đếm ngược trên bảng điều khiển chỉ còn hai phút.


Khánh sử dụng kỹ năng hàn mạch lượng tử siêu dẫn dưới áp lực cao. Con mắt phải rực sáng lam của anh quét qua các mối nối, tìm kiếm rơ-le kích hoạt chính. Mồ hôi nhỏ giọt trên bảng mạch nhạy cảm, bốc hơi xèo xèo dưới sức nóng của mối hàn lượng tử cầm tay.


"Cắt sợi cáp quang tần số 400MHz... ngắt kết nối rơ-le từ trường phụ..."


Khánh lẩm bẩm, tay phải đưa mỏ hàn lượng tử mini cắt đứt liên kết tủy xương của bộ kích nổ bình thứ nhất. Ánh sáng huỳnh quang màu lục nhạt tắt ngấm.


Bình thứ nhất đã bị vô hiệu hóa.


Anh lướt sang bình thứ hai, thứ ba, thứ tư... Động tác của anh nhanh dần, chính xác như một cỗ máy sinh học được lập trình sẵn. Nhưng cơn đói calo cào xé dạ dày anh dữ dội. Cơ thể anh bắt đầu tự ăn mòn các sợi cơ bắp chân bọc chitin để bù đắp năng lượng thiếu hụt.


Bên ngoài cửa sập, tiếng súng máy laser của Zenith-Sentry 01 vẫn nổ vang rền. Tiếng búa thủy lực của Sơn rống lên từng đợt yếu ớt chống chọi lại sức mạnh của robot titan.


"Bình thứ bốn mươi chín... xong!" Khánh thở hắt ra, lồng ngực phập phồng điên cuồng.


Chỉ còn một bình cuối cùng. Bình thứ năm mươi.


Khánh áp sát tay vào bộ kích nổ cuối cùng. Đúng lúc anh chuẩn bị cắt sợi cáp quang lượng tử cuối cùng để dập tắt ngòi nổ, một tiếng *Cạch* khổng lồ vang lên từ hệ thống loa trần của kho vũ khí.


*Hệ thống máy chủ lượng tử trung tâm tái khởi động. Kích hoạt giao thức bảo mật tối cao Zenith-Lock. Khóa chặt toàn bộ các cửa sập bọc chì phòng vệ.*


Cánh cửa sập phụ phía sau Khánh—lối thoát duy nhất của anh—đột ngột sập mạnh xuống nền bê tông với một tiếng *Ầm* đanh thép, khóa chặt anh vào bên trong khoang chứa phế thải của kho vũ khí sinh-hóa.


Trong bóng tối ngột ngạt vừa sập xuống, chỉ còn lại ánh huỳnh quang lam nhạt từ gáy Khánh và ánh sáng đỏ nhấp nháy từ thấu kính lượng tử của con Zenith-Sentry 01 đang bắt đầu rà soát ngược lại từ phía hành lang.


Qua chiếc đàm thoại lậu bị nhiễu sóng nặng, giọng Lâm "Khói" vang lên đứt quãng, mang theo nỗi kinh hoàng tột độ:


"Khánh! Chạy mau! Đặc nhiệm Sói Sắt... Đặc nhiệm Sói Sắt đã nhận được tín hiệu báo động sụt áp dòng điện từ kho vũ khí! Chúng đang áp sát cổng ngoài với đàn chó săn lai silicon! Cậu bị bao vây rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!