Pháo Đài Sao Chổi
Bóng tối của Phân khu 12 bao phủ lấy nhóm người tị nạn như một lớp nhựa đường nguội lạnh. Dẫn dắt hơn năm trăm con người mang gen lỗi trốn chạy khỏi tàn tích hoang tàn của Phân khu 9 là một hành trình vắt kiệt từng chút sinh lực cuối cùng của Nguyễn Khánh. Hệ thống đường ống xả thải ngầm rò rỉ đầy dịch axit và khí thải công nghiệp nồng nặc mùi clo. Mỗi bước chân lết đi trên những thanh tà vẹt rỉ sét của ga tàu điện ngầm bỏ hoang đều khiến bả vai trái bọc giáp chitin của Khánh ma sát vào da thịt rách nát, rỉ ra thứ dịch lam nhạt phát sáng âm ỉ.
"Chúng ta tới nơi rồi," Vy "Mắt Mèo" đứng ở đầu đoàn người, hạ thấp chiếc kính bảo hộ hồng ngoại xuống cổ. Cô vỗ mạnh vào tấm vỏ thép dày cộp, loang lổ vết rỉ sét của một cấu trúc khổng lồ đang nằm im lìm trong lòng ga tàu điện đệm từ đổ nát.
Đó là nhà ga ngầm cũ Phân khu 12, nơi có phần trần bê tông cốt thép đã sụp đổ một nửa, để lộ ra những khoảng hở nhìn lên khoảng không tối tăm của Tầng Trung lưu. Dưới ánh sáng huỳnh quang mờ nhạt từ các kẽ nứt địa chất rò rỉ năng lượng, chiếc siêu xe crawler thiết giáp mang tên "Sao Chổi" hiện ra như một con quái thú cơ khí khổng lồ đang ngủ đông. Chiếc xe dài hơn hai mươi mét, chạy bằng hệ thống bánh xích bọc chì dày đặc, vỏ xe chắp vá từ hàng trăm mảng thép titan phế thải của bãi rác phi thuyền.
"Mẹ kiếp, nó còn sập xệ hơn tôi tưởng," Thanh Sơn ném khối xà gồ rỉ sét trên vai xuống nền đá bụi bặm, cánh tay cơ khí bọc đồng tự chế của anh phát ra tiếng rít thủy lực nặng nề. Sơn bước đến cạnh Khánh, nhìn vào gương mặt xám ngoét vì kiệt sức của bạn mình. "Khánh, mắt trái của mày..."
"Không sao," Khánh khàn giọng cắt ngang. Anh đưa bàn tay phải bọc đầy vết chai sẹo lên giữ chặt chiếc Kính lọc huỳnh quang tự chế vỡ nát thấu kính thạch anh, gá tạm bằng những vòng băng keo đen quanh hốc mắt trái đã mù hoàn toàn. Luồng điện lượng tử dội ngược từ phòng lab Zenith không chỉ cướp đi thị giác của anh, mà còn để lại một vết bỏng tủy gáy rách da thịt liên tục rò rỉ dịch lam đột biến mỗi khi anh tập trung tinh thần. Con mắt phải còn lại của anh rực lên ánh huỳnh quang lam lạnh lẽo, quét qua cấu trúc gầm bệ của chiếc crawler.
Từ trong buồng lái rỉ sét của xe crawler, một bóng người gầy guộc, da đỏ lựng vì nhiệt bước ra. Đó là Cường "Lửa", thợ hàn áp lực chuyên nghiệp của phiến quân Tia Lửa. Tay gã vẫn cầm chiếc mỏ hàn plasma công suất cao chạy bằng pin hạt nhân thải loại đang tỏa ra những tia lửa màu cam nhạt.
"Vy, cô đưa thêm năm trăm miệng ăn đến đây à?" Cường "Lửa" nhổ một bãi nước bọt dính đầy muội than xuống đất, giọng bực dọc. "Cái pháo đài di động này mới chỉ hoàn thiện được bảy mươi phần trăm lớp giáp bọc chì. Động cơ đẩy hydro của nó bị kẹt rơ-le từ trường, hệ thống treo xích sau thì rơ rão. Muốn nó chạy được qua sa mạc Vùng 2 mà không bị pháo laser của Trịnh Khải bắn nát, chúng ta cần bọc thêm ít nhất ba lớp Áo choàng sợi carbon chống nhiệt lên nắp capo và nạp Quặng Aegite thô để kích hoạt động cơ đẩy. Không có năng lượng, nó chỉ là một cái quan tài bằng sắt rỉ!"
Khánh bước tới, lớp vảy giáp chitin đen nhám dọc bả vai trái co rút kèn kẹt theo nhịp thở. Cơn đói calo cào xé dạ dày đột biến của anh, nhưng anh cố nén cơn co thắt tủy xương gáy, nhìn thẳng vào Cường "Lửa":
"Tôi đã mang Quặng Aegite thô về đây. Sơn, hạ thùng chì xuống."
Thanh Sơn gật đầu, dùng cánh tay cơ khí lực lưỡng hạ khối quặng phóng xạ thô bọc chì nặng nề xuống nền đất. Luồng bức xạ gamma từ khối đá phát ra khiến chiếc kính lọc huỳnh quang vỡ nát của Khánh nhấp nháy những vệt sáng màu lục huỳnh quang cảnh báo.
"Cường, anh lo phần gia cố mâm bánh xích và bọc Áo choàng sợi carbon chống nhiệt lên vỏ xe," Khánh phân tích nhanh, đại não kỹ thuật viên của anh hoạt động với sự chuẩn xác lạnh lùng. "Sơn sẽ giúp anh khuân vác phế liệu thép titan để hàn gia cố gầm bệ. Lâm 'Khói' đang bận điều phối đoàn người tị nạn ẩn nấp dưới các ngách tàu cũ. Kiên 'Rác', cậu lại đây."
Kiên "Rác", cậu thiếu niên mười tám tuổi gầy gò, run rẩy bước ra từ sau lưng Thanh Sơn. Cậu đeo chiếc kính thực tế ảo nứt vỡ bọc băng keo đen trên trán, hai tay ôm chặt bộ điều khiển drone rỉ sét.
"Anh Khánh..." Kiên lí nhí.
"Cậu điều khiển bầy drone dọn rác lỗi thời bay cảnh giới vòng ngoài hầm ga," Khánh đặt bàn tay bọc giáp chitin thô ráp lên vai Kiên, truyền vào cậu chút hơi ấm sinh học mạnh mẽ. "Hệ thống Zenith-Eye của tập đoàn đang quét nhiệt tầm rộng toàn bộ khu vực này. Chúng ta không thể sạc điện trực tiếp từ lưới điện chính của tập đoàn vì hệ thống yêu cầu xác thực vân tay của đốc công Phan Đăng—kẻ đã chết dưới lò phản ứng. Tôi sẽ tự tay chế tạo một bộ gá sạc chậm bằng lò phản ứng hạt nhân mini thải loại bọc chì để sạc cho ắc quy xe crawler. Nhưng lượng nhiệt tỏa ra từ mối hàn của Cường và lò sạc sẽ rất lớn. Cậu phải dùng drone tạo ra các tín hiệu nhiệt giả ở ngách hầm bên cạnh để đánh lạc hướng camera bay."
"Em... em làm được," Kiên "Rác" nuốt nước bọt, gật đầu mạnh mẽ. Cậu ngồi bó gối vào góc tường bê tông đổ nát, bắt đầu gõ liên tục trên bộ điều khiển rỉ sét để đánh thức ba chiếc drone dọn rác lỗi thời phát ra những tiếng vo vo trầm thấp.
Khánh quay sang Thanh Sơn: "Sơn, tao cần màng lọc chì cũ từ tiệm rã xác của mày để bọc kín lò sạc mini này. Không được để rò rỉ bức xạ ra ngoài."
Sơn thở dài, rút tấm thẻ sinh trắc học rách nát từ túi quần ra: "Tao đã phải dùng tám trăm Oxy-Credit cuối cùng tích lũy được từ việc bán phế liệu để mua lại màng lọc chì cũ đó từ tiệm cầm đồ của Lão Tiền trước khi trốn chạy. Đó là toàn bộ gia sản của tao đấy, Khánh. Liệu cái pháo đài rỉ sét này có đưa chúng ta thoát khỏi họng súng của Trịnh Khải không?"
"Nó sẽ đưa chúng ta cứu được An, và đưa toàn bộ người dân Phân khu 9 sang Vùng 2 tự do," Khánh kiên định nói, con mắt phải rực sáng lam nhạt. "Tao hứa."
Chiến dịch gia cố xe crawler "Sao Chổi" bắt đầu dưới áp lực nghẹt thở của thời gian. Tiếng búa gõ lạch cạch của Thanh Sơn vang lên dồn dập, đập vào những tấm thép titan phế thải để uốn cong chúng theo sườn xe. Cường "Lửa" đeo mặt nạ hàn rỉ sét, thực hiện những mối hàn cao tần sáng lóa dọc theo mâm bánh xích. Mỗi tia lửa plasma bắn ra đều tỏa ra lượng nhiệt lượng lớn, khiến không khí trong nhà ga ngầm trở nên nóng bức và nồng nặc mùi sắt nung.
Khánh quỳ dưới gầm xe crawler, gáy áp chặt vào bộ gá sạc tự chế bọc chì. Anh sử dụng kỹ năng hàn mạch lượng tử siêu dẫn dưới áp lực cao—kỹ năng mà Sư phụ Toàn đã dạy anh từ thời niên thiếu—để đấu nối các mạch rơ-le từ trường bị kẹt của động cơ đẩy hydro. Cơn đau từ vết bỏng lượng tử gáy dội lên đại não từng đợt kịch liệt, nhưng Khánh nghiến răng chịu đựng, bôi một lớp Gel Cyto-Cool lên da để hạ nhiệt độ tế bào không bị thiêu rụi mạch máu.
*Bíp! Bíp! Bíp!*
Tiếng còi báo động nhỏ từ bộ điều khiển của Kiên "Rác" vang lên phá vỡ bầu không khí làm việc dồn dập.
"Anh Khánh! Một con camera bay Zenith-Eye đang lướt qua khoảng hở của trần hầm phía trên chúng ta!" Kiên "Rác" thì thầm qua bộ đàm lậu, giọng run rẩy tột độ.
Khánh lập tức ngắt mỏ hàn, sử dụng chiếc Kính lọc huỳnh quang vỡ nát đeo bên mắt trái mù. Qua thấu kính thạch anh rạn nứt rò rỉ điện tích, anh nhìn thấy rõ ràng một luồng ánh sáng quét màu đỏ hồng ngoại của con drone tuần tra đang lia chậm rãi dọc theo các xà gồ rỉ sét phía trên trần ga ngầm sụp đổ. Luồng sáng đỏ đang hướng thẳng về phía khoang động cơ bốc khói của crawler.
"Kiên, kích hoạt tín hiệu giả ngay!" Khánh ra lệnh.
Kiên "Rác" gạt mạnh cần điều khiển. Ở ngách hầm bên cạnh cách đó năm mươi mét, một chiếc drone dọn rác đột ngột xả ra một lượng lớn hơi nước nóng từ pin nhiên liệu hỏng, tạo ra một quầng nhiệt lượng khổng lồ trên màn hình giám sát của tập đoàn.
Con camera bay Zenith-Eye khựng lại giữa không trung, thấu kính quét màu đỏ xoay mạnh về phía ngách hầm có quầng nhiệt giả rồi vút bay đi kiểm tra. Nhóm tị nạn lách qua được kẽ hở quét trong gang tấc nhờ sự phối hợp nhịp nhàng của Kiên.
"Nhanh lên! Tần suất quét của Zenith-Eye đang tăng lên!" Khánh hét lên trầm thấp. Anh giật lấy tấm Áo choàng sợi carbon chống nhiệt dệt từ sợi carbon phế thải bôi mỡ chì, thô bạo phủ kín lên nắp capo xe crawler và bộ sạc lò phản ứng mini để triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt lượng dư thừa.
Cường "Lửa" thực hiện mối hàn cuối cùng gá chặt mâm bánh xích sau dưới áp lực sụt lún của trần bê tông cũ kỹ. Tiếng đá rạn nứt rầm rầm từ phía trên dội xuống, cát bụi đổ rào rào lên nóc xe crawler.
"Xong rồi! Hệ thống bọc giáp thép đã hoàn thiện bảy mươi phần trăm! Động cơ đẩy hydro đã được kích hoạt ổn định nhờ Quặng Aegite thô sạc chậm!" Cường "Lửa" hét lên, quệt mồ hôi dính đầy muội than trên mặt.
Khánh lết thân mình kiệt quệ ra khỏi gầm xe crawler, bả vai trái bọc giáp chitin đen nhám của anh run rẩy dữ dội do cạn kiệt năng lượng sinh học. Nhưng trước khi anh kịp thở phào nhẹ nhõm, một tiếng rít điện từ chói tai vang lên từ phía lối vào hành lang ngầm của nhà ga.
*Áng! Áng! Áng!*
Đó không phải là tiếng còi báo động của máy móc. Đó là tiếng gầm rú, rít lên tàn bạo của đàn chó săn lai silicon hoang dã dưới sự điều khiển của thợ săn tiền thưởng Răng Sói.
Ngay phía trước cửa nhà kho bỏ hoang, chiếc drone dọn rác của Kiên "Rác" đang bay cảnh giới đột ngột bị một phát bắn laser năng lượng cao bắn trúng, nổ tung thành một quầng lửa màu vàng cam rồi rơi rụng xuống đất bụi.
Tiếng móng vuốt kim loại cào sột soạt trên nền sắt rỉ và tiếng gầm gừ khát máu của đàn chó săn lai silicon bắt đầu vang lên rầm rập từ đầu hành lang tối, hướng thẳng về phía pháo đài tị nạn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!