Nhạc nềnEpicBattle2

Tro Tàn Và Lửa Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói súng clo hăng nồng vẫn chưa tan hết trong những ngóc ngách của hầm trú ẩn trung tâm thuộc Phân khu số 9. Bầu không khí ẩm ướt, tăm tối của đô thị ngầm Tân Khánh giờ đây ngập tràn mùi thịt sừng cháy khét và tro tàn của cuộc chiến vừa qua.


Nguyễn Khánh quỳ sụp bên chiếc kén áp lực bọc titan rách nát của Nguyễn An. Bàn tay trái của anh—bàn tay không còn mang da thịt con người mà đã bị bao phủ bởi lớp vỏ giáp sừng chitin đen nhám, gồ ghề phân đốt—siết chặt lấy chiếc mặt nạ thở rách nát của em gái. Những móng sừng sắc nhọn nghiến chặt vào lớp cao su bọc chì, phát ra những tiếng kêu khô khốc, rợn người. Con mắt phải còn lại của anh rực lên một quầng sáng màu lam nổi loạn dữ dội trong bóng tối, trong khi hốc mắt trái hoàn toàn mù lòa, rỉ ra một dòng máu loãng bám đầy bụi than phóng xạ.


Cơn co thắt từ tủy xương dội lên gáy khiến Khánh khuỵu người xuống. Chiếc Khung gá sóng não Neural-Linker ghim chặt vào gáy anh vẫn đang rít lên những tiếng điện từ chói tai. Vết bỏng lượng tử rách da thịt ở gáy rò rỉ ra dòng dịch lam nhạt pha lẫn máu tươi, chảy ròng ròng xuống bả vai trái. Nhịp tim của anh đập liên hồi như một động cơ quá tải, chạm ngưỡng 180 nhịp/phút. Cơn sốt cao tột độ bốn mươi độ C do phản phệ của Thể Chitin sơ cấp (Chitin-V 10% - 30%) đang thiêu đốt đại não anh, khiến tầm nhìn từ mắt phải nhòe đi trong một màn sương đỏ quạch.


"Khánh! Mày phải uống cái này mau!"


Thanh Sơn lao đến, cánh tay cơ khí bọc đồng rỉ sét của anh rít lên một tiếng áp lực thủy lực lớn khi gạt phăng những mảnh xà gồ đổ nát sang bên. Sơn thô bạo bẻ đầu một ống huyết thanh dinh dưỡng F-Grade rẻ tiền, chát đắng nồng mùi hóa chất, rồi đổ thẳng vào miệng Khánh.


Khánh nuốt chửng ngụm dịch lỏng. Dạ dày đột biến của anh lập tức co bóp kịch liệt, dịch vị axit mạnh mẽ tiêu hóa nhanh chóng nguồn calo thô sơ để bù đắp cho sự suy kiệt năng lượng sinh học. Cơn đói cào xé tạm thời dịu đi, nhưng những sợi cơ sinh học màu đỏ sậm dưới lớp giáp chitin vẫn co rút âm ỉ, như những chiếc rễ cây đang thô bạo cắm sâu vào tủy xương để định hình cấu trúc sừng.


"Lũ đặc nhiệm Zenith... chúng nó ra tay quá nhanh," Đạt "Mập" đứng bên cạnh, gương mặt nhợt nhạt vì ngâm nước lâu ngày giờ đây càng thêm xám ngoét. "Chúng nó dùng thiết bị cắt thủy lực quân sự hạng nặng để phá kén của con bé An. Lúc Đội tự vệ của chúng ta đang mải đối chiến với lính phun lửa của Ngô Kỷ ở bể nước ngầm, chúng nó đã lẻn từ lối xả thải ngầm vào đây."


"Thẩm Hoài..." Khánh thốt lên, giọng nói khàn đặc, rít qua kẽ răng bọc sừng. "Chính gã đã ra lệnh bắt An. Gã muốn tủy xương chứa kháng thể của con bé để hoàn thiện thế hệ gen ưu sinh tiếp theo cho giới tài phiệt Tầng Đỉnh."


Khánh lết thân mình nặng nề đứng dậy. Lớp vảy giáp chitin đen nhám trên cánh tay trái phát ra tiếng rắc rắc khô khốc khi anh gồng cứng cơ bắp. Cơn giận dữ và nỗi đau mất em gái đang đẩy anh sát lằn ranh của sự điên loạn sinh học, nhưng đại não kỹ thuật viên của anh vẫn ép bản thân phải phân tích thực tế.


Tùng "Sắt" bước vào căn hầm đổ nát. Cánh tay phải bọc khung xương cơ khí đen hầm hố của gã phó đội tự vệ gác hờ trên chiếc súng phóng đinh bọc điện từ. Phía sau gã, hàng chục thợ mỏ vừa thức tỉnh Thể Chitin sơ cấp đang ngồi la liệt. Họ đang trải qua cơn sốt cao tột độ, cơ thể co giật nhẹ khi lớp vảy giáp sừng đen nhám mọc ra rách cả da thịt dọc bả vai và cổ gáy.


"Khánh, Đội tự vệ Chitin Tầng Đáy đã tập hợp xong," Tùng "Sắt" lầm lì nói, đôi mắt gã hằn lên những tia máu đỏ quạch. "Nhưng mọi người đang rất hoang mang. Cơn sốt không giảm, và... nhiều người bắt đầu thèm ăn đồ sống, thèm calo thô đến mức phát điên. Chúng ta nên dồn lực lượng giữ vững các ngách hầm trú ẩn này. Lối vào Phân khu số 9 rất hiểm trở, chúng ta có lớp giáp cứng, có thể cố thủ chống lại tàn quân tuần tra của Lực lượng An ninh Thanh lọc."


Khánh nhìn thẳng vào mắt Tùng "Sắt", lắc đầu lạnh lùng:


"Ở lại cố thủ là con đường chết, Tùng."


Tùng "Sắt" nhíu mày, cánh tay cơ khí rít lên một tiếng nhỏ: "Tại sao? Chúng ta vừa tiêu diệt cả đội phó Ngô Kỷ, phá hủy xe thiết giáp của chúng nó. Hầm lò này là nhà của chúng ta, không ai hiểu địa hình này hơn phu mỏ Phân khu 9!"


"Vì Trịnh Khải không phải là Ngô Kỷ," Khánh bước đến gần Tùng, chỉ vào vết bỏng laser cháy sém trên bả vai trái của mình. "Hắn là chỉ huy quân sự tối cao của Lực lượng An ninh Thanh lọc. Trận chiến vừa rồi chỉ là đợt càn quét cấp thấp của đốc công. Khi Trịnh Khải biết toàn bộ Phân khu 9 đã đột biến gen gián tiến hóa, hắn sẽ không cử lính tuần tra vào đây nữa. Hắn sẽ phong tỏa toàn bộ lối thoát, cắt đứt Oxy-Credit lậu, và dùng pháo laser hạng nặng nã thẳng từ Tầng Trung lưu xuống để đánh sập toàn bộ trần hầm lò. Chúng ta sẽ bị chôn sống trong đống đổ nát rỉ sét này."


Đám đông thợ mỏ đột biến xung quanh nghe thấy thế liền xôn xao hoang mang. Một thợ mỏ trẻ tuổi giơ cánh tay đang mọc đầy vảy sừng đen nhám lên, run rẩy hỏi:


"Nhưng... nhưng cơ thể chúng tôi đang biến thành cái quái gì thế này? Tôi thèm ăn calo đến mức muốn cắn xé cả sắt rỉ! Có phải chúng tôi đã nhiễm dịch bệnh của tập đoàn rồi không?"


Khánh bước lên bục sắt rỉ sét của máy phát điện diesel dự phòng do Tiến "Điếc" đang bảo trì. Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục dội những vệt sáng lam nhạt lên thân hình gầy gò nhưng săn chắc của anh. Khánh cởi phăng chiếc áo choàng sợi carbon rách nát, phơi bày toàn bộ cánh tay trái và bả vai trái bọc kín lớp giáp chitin đen nhám lấp lánh ánh kim lam.


"Nhìn vào tôi đây!" Giọng Khánh vang dội khắp căn hầm ngầm, át cả tiếng gầm rú của máy phát điện. "Đây không phải là dịch bệnh! Đây là lớp vỏ tự vệ của loài người mới! Tập đoàn Elite Zenith muốn độc quyền quyền năng tiến hóa để trường sinh, coi chúng ta là rác thải di truyền. Nhưng Giáo sư Phan Lâm đã để lại virus Chitin-V này để giải phóng chúng ta! Lớp giáp này giúp các bạn kháng độc clo, giúp các bạn sống sót qua bức xạ phóng xạ gamma của mỏ quặng mà không bị hoại tử tủy xương!"


Khánh gồng cứng cánh tay trái, những gai sừng chitin nhọn hoắt dọc rìa cánh tay mọc dài ra như những chiếc roi sừng sắc bén, chém đứt đôi một thanh sắt xà gồ rỉ sét bên cạnh trong một tiếng *xoẹt* đanh gọn.


"Nhưng lớp giáp này tiêu tốn lượng calo khổng lồ của cơ thể. Nếu chúng ta ở lại đây, không có nước sạch, không có nguồn dinh dưỡng, cơ thể các bạn sẽ tự ăn mòn cơ bắp để bù đắp năng lượng. Chúng ta phải di tản sang Phân khu 12 ngay lập tức, sử dụng hệ thống đường ống rác thải ngầm để di chuyển. Đó là con đường duy nhất để sống sót và tìm đường đuổi theo đoàn tàu di động số 5 cứu em gái tôi!"


Nhìn thấy sức mạnh đột biến nhãn tiền và sự kiên định tột cùng của Khánh, sự hoang mang trong mắt các thợ mỏ dần biến mất, thay thế bằng một ý chí sinh tồn tàn nhẫn, lạnh lùng của những kẻ không còn gì để mất. Tùng "Sắt" im lặng một lúc lâu, rồi gật đầu mạnh mẽ, đặt cánh tay cơ khí lên ngực trái bọc giáp chitin của mình:


"Được, chúng tôi đi theo mày, Khánh. Từ giờ mày là thủ lĩnh của chúng tôi."


Khánh bước xuống bục, cơ thể anh loạng choạng do quá tải nhiệt lượng tử từ lớp giáp bả vai trái vừa bị rạn nứt nhẹ. Anh cố nén cơn đau, lết đến góc hầm nơi Lâm "Khói" đang ngồi gõ liên tục trên bộ bẻ khóa cầm tay Logic-Buster bọc chì chống nhiễu. Lâm "Khói" ngậm ống hít nicotine điện tử, tỏa ra những luồng khói màu lam nhạt bao phủ lấy gương mặt nhợt nhạt đầy quầng thâm.


"Lâm, có tìm thấy tín hiệu của An không?" Khánh hỏi, giọng gấp gáp.


"Tín hiệu... tín hiệu rất lạ, Khánh," Lâm "Khói" lắp bắp, tay gõ nhanh trên bàn phím. "Tập đoàn đã cắt toàn bộ nguồn Oxy-Credit lậu và phong tỏa sóng điện từ toàn phân khu. Tôi phải nhờ Tiến 'Điếc' dùng máy phát diesel rác để duy trì nguồn điện tối thiểu cho Logic-Buster. Tôi đã cố gắng dùng máy liên lạc cũ để kết nối với phòng lab của Thùy Chi tìm viện trợ, nhưng tín hiệu bị ban an ninh mạng của Phan Minh phong tỏa hoàn toàn. Chỉ có tiếng rè rè lạnh lẽo."


Lâm "Khói" xoay màn hình lượng tử về phía Khánh. Trên màn hình, một dải sóng tần số ngắn màu đỏ đang nhấp nháy liên tục dọc theo một đường thẳng màu xám tro.


"Nhưng tôi vừa bẻ khóa thành công bản đồ hành trình của Phòng thí nghiệm di động số 5—đoàn tàu thiết giáp khổng lồ của Thẩm Hoài. Và... nhìn vào đây đi. Có một tần số định vị sinh học lạ phát ra từ chip khống chế thần kinh trên gáy Nguyễn An. Con bé đang bị áp giải trên đoàn tàu đó, di chuyển với tốc độ cực nhanh dọc theo đường ray từ trường biên giới, hướng thẳng về phía Phân khu 12!"


Khánh siết chặt nắm tay thạch anh-chitin, con mắt phải rực sáng lam nổi loạn:


"Chúng nó đang đưa An lên biên giới để tiến hành phẫu thuật bóc tách tủy xương. Chúng ta không còn thời gian nữa."


Đột ngột, màn hình lượng tử của Lâm "Khói" bùng lên những dải sóng quét nhiệt màu đỏ sậm diện rộng, phát ra tiếng tít tít dồn dập báo động đỏ.


"Mẹ kiếp!" Lâm "Khói" hét lên, suýt làm rơi ống hít nicotine. "Hạm đội thiết giáp của Đại úy Trần Hùng đã bắt đầu tiến hành quét nhiệt tầm rộng toàn bộ ngách hầm Phân khu 9! Chúng nó đang hướng thẳng về phía Phân khu 12 để đón lõng chúng ta!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!