Nhạc nềnEpicBattle2

Dòng Nước Cứu Thế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng van xả khí clo nén rít lên kèn kẹt chói tai, báo hiệu làn khói độc màu xanh lục chuẩn bị nuốt chửng toàn bộ hầm trú ẩn.


Trong bóng tối ngột ngạt của hầm sâu nhất thuộc hầm lò số 9 hoang, bầu không khí đặc quánh mùi rỉ sét và lưu huỳnh bỗng chốc bị xé toạc bởi một thứ âm thanh xì xì lạnh gáy. Làn sương độc clo nén—thứ vũ khí thanh lọc hóa học tàn bạo của tập đoàn Elite Zenith—bắt đầu tràn qua đường ống thông gió duy nhất dẫn xuống hầm trú ẩn. Hơi độc màu xanh lục nhạt, nặng hơn không khí, từ từ chìm xuống, bò loang lổ trên nền đá hầm như một loài quái vật vô hình đang nhe nanh vuốt.


"Khí độc! Chúng nó xả clo rồi!"


Tiếng hét kinh hoàng của một thợ mỏ kỳ cựu châm ngòi cho một làn sóng hỗn loạn tột đỉnh. Hơn ba ngàn con người mang hệ gen rác thải F-Grade dồn cục lại ở góc hầm, giẫm đạp lên nhau trong tuyệt vọng. Trẻ em ho sặc sụa, những tiếng khóc nghẹn ngào bị bóp nghẹt bởi những cơn co thắt phế quản dữ dội. Làn sương clo chạm đến đâu, da thịt của những người nghèo không có đồ bảo hộ bắt đầu phồng rộp, rỉ nước vàng; màng phổi của họ như bị đổ axit vào, bỏng rát và phân rã trong từng hơi thở đứt quãng.


Thanh Sơn gầm lên một tiếng, cánh tay cơ khí bọc đồng rỉ sét của anh đập mạnh vào vách đá để giữ thăng bằng. Anh cố dùng vạt áo dính đầy bụi than để che mũi cho một đứa trẻ đang co giật dưới chân mình, nhưng chính lồng ngực anh cũng đang thắt chặt lại vì thiếu oxy. Ở phía đối diện, Trí "Ống" gục xuống bên cạnh cửa sập áp lực, bàn tay chai sạn cào cấu vào lớp thép rỉ sét trong vô vọng. Sương clo quá đặc, nó đang ăn mòn cả những màng lọc thô sơ cuối cùng.


Sâu dưới đáy mỏ quặng bỏ hoang, tại phòng điều khiển Lò phản ứng sinh học của Giáo sư Phan Lâm, Nguyễn Khánh đang quỳ gối trong một tư thế vặn vẹo đau đớn. Chiếc Khung gá sóng não Neural-Linker ghim chặt vào gáy anh đang hoạt động quá tải tần số lượng tử, phát ra những tiếng rít điện từ chói tai. Máu tươi pha lẫn dịch lam đột biến rỉ ra từ vết bỏng lượng tử ở gáy, chảy ròng ròng xuống bả vai trái bọc giáp chitin đen nhám của anh.


"Khánh! Cậu phải ngắt kết nối ngay! Nhịp tim của cậu đã chạm ngưỡng 185 nhịp/phút, tủy cổ đang bị dòng điện lượng tử nung chảy!" Giọng nói của AI "Khuyết" vang lên dồn dập, đầy lo ngại trong võng mạc mắt phải của anh dưới dạng những dòng cảnh báo đỏ rực.


"Không... chưa được..." Khánh nghiến răng đến mức bật máu môi, con mắt phải duy nhất còn nhìn rõ của anh long sòng sọc, hướng về phía màn hình hiển thị áp suất của lò phản ứng. Con mắt trái đã mù hoàn toàn của anh rát buốt như bị nung đỏ. Qua khe đá hẹp, anh có thể nghe thấy tiếng khóc than, tiếng cào cấu tuyệt vọng của hơn ba ngàn đồng loại phía trên.


Khánh biết mình không thể cận chiến vật lý với xe thiết giáp bọc chì dày của địch, cũng không thể dùng bộ bẻ khóa Logic-Buster lậu đã bị Phan Minh phong tỏa tần số. Anh chỉ còn một con đường duy nhất: dùng lò phản ứng cổ đại này làm vật dẫn năng lượng để phát tán retrovirus Chitin-V vào nguồn nước ngầm, kích hoạt tiến hóa đột biến hàng loạt để cứu sống họ.


"Khuyết... đồng bộ sóng não alpha của tôi với lò phản ứng... mở van xả của bể chứa nước ngầm Phân khu 9... ngay!" Khánh gầm lên trong đại não.


"Giao thức kích hoạt Phương pháp lọc nước ngầm nhiễm gen bắt đầu!" AI "Khuyết" phản hồi, luồng sáng màu lam nhạt của cô bùng lên, bao phủ lấy cấu trúc hình cầu bằng đồng thau và thạch anh lượng tử của lò phản ứng.


*Uỳnh!*


Lò phản ứng sinh học Phan Lâm nổ bùng một xung năng lượng lượng tử màu lam nhạt. Luồng ánh sáng ấy chạy dọc theo các đường ống dẫn nước ngầm khổng lồ, truyền thẳng vào bể chứa nước trung tâm của Phân khu 9 thông qua màng lọc cát thạch anh rỉ sét. Retrovirus Chitin-V nguyên chất bóc tách từ máu của Khánh, được pha loãng và ngụy trang dưới cấu trúc sinh học của nấm mốc Myco-Shield, lập tức hòa tan vào dòng nước sinh hoạt lậu của hầm mỏ.


"Nước sạch! Có nước từ đường ống bị vỡ! Uống đi!" Đạt "Mập" từ góc hầm hét lên, gã chỉ vào một đường ống xả áp vừa bị áp lực nước lượng tử làm nứt toạc, phun ra những tia nước phát sáng huỳnh quang màu lam dịu mát.


Trong cơn khát cháy họng và sự nghẹt thở tột cùng vì khí clo, hàng trăm, rồi hàng ngàn phu mỏ và người dân nghèo lao vào hứng lấy dòng nước lấp lánh ấy. Họ uống điên cuồng, nuốt chửng những ngụm nước lạnh buốt mang theo mầm mống của sự nổi loạn sinh học.


Ngay lập tức, một tai biến sinh học khổng lồ bùng phát.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Hàng vạn người nghèo ngã quỵ xuống nền đá hầm, cơ thể họ co giật dữ dội. Tủy xương cổ và dọc cột sống của họ đột ngột phát sáng màu lam nhạt xuyên qua lớp da thịt tiều tụy. Đó là dấu hiệu của Thể Chitin sơ cấp (Chitin-V 10% - 30%) đang cưỡng chế hình thành. Cơn sốt cao tột độ bốn mươi độ C thiêu đốt đại não họ, nhưng đi kèm với nó là một sức sống hoang dã, tàn nhẫn trỗi dậy từ sâu trong mã gen gián tiến hóa.


Khánh gồng cứng cơ thể bọc giáp vai trái, truyền tải luồng suy nghĩ qua sóng điện từ của lò phản ứng đến hệ thần kinh của toàn bộ cư dân: *"Đừng sợ hãi! Hãy thở chậm lại! Dồn năng lượng sinh học vào khoang mũi và họng! Kích hoạt lớp màng chitin tự vệ!"*


Nhận được chỉ thị tinh thần của Khánh, bản năng sinh tồn của loài người mới trỗi dậy. Dưới da cổ và dọc theo đường hô hấp của hơn ba ngàn người dân, những mảng sừng màu đen nhám, xù xì bắt đầu mọc ra với tốc độ chóng mặt. Lớp giáp chitin mỏng khít chặt vào nhau, bao phủ kín khoang mũi, vòm họng và thực quản, tạo thành một bộ lọc sinh học tự nhiên hoàn hảo.


Khí clo nén cực độc tràn vào phổi họ liền bị lớp màng chitin bọc chất kháng độc của nấm Myco-Shield trung hòa hoàn toàn. Nhờ năng lực Kháng độc phóng xạ toàn diện mới thức tỉnh, những phu mỏ đang quằn quại bỗng đứng phắt dậy. Họ không còn ho sặc sụa, lồng ngực họ phập phồng thở gián tiếp qua những khe hở siêu nhỏ trên lớp giáp sừng bọc cổ gáy.


"Tao... tao thở được rồi!" Một thợ mỏ trẻ tuổi kinh ngạc nhìn bàn tay mình, nơi những vảy sừng đen nhám đang mọc ra rách cả da thịt, rỉ ra dòng dịch lam nhạt.


"Chúng ta sống rồi! Sức mạnh này... là của Nguyễn Khánh!"


Sự sợ hãi biến thành một cơn cuồng nộ vô tiền khoáng hậu. Đội tự vệ Chitin Tầng Đáy chính thức thành lập ngay trong lòng đất tối. Những phu mỏ lực lưỡng, giờ đây sở hữu sức mạnh cơ bắp tăng vọt 200% và lớp giáp sừng chống đạn, siết chặt những chiếc khiên sắt phế liệu bọc chì rỉ sét.


Phía trên cửa sập, Ngô Kỷ đang đứng phấn khích chờ đợi tiếng rên rỉ chết chóc lịm dần của ba ngàn sinh mạng. Gã vuốt ve chiếc súng phun lửa hóa học bọc sợi carbon, chuẩn bị ra lệnh cho lính tuần tra dọn xác.


*Rầm! Đoành!*


Cánh cửa sập áp lực bằng thép dày ba mươi phân đột ngột bị một lực lượng khổng lồ từ bên dưới hất tung bay thẳng vào không trung. Ngô Kỷ kinh hoàng lùi lại một bước khi chứng kiến hàng trăm chiến binh bọc giáp sừng chitin đen nhám, đôi mắt rực lên ánh huỳnh quang lam lạnh lẽo, lao ra khỏi làn sương độc clo như những bóng ma bước ra từ địa ngục.


"Cái... cái quái gì thế này? Lũ quái vật này ở đâu ra?" Ngô Kỷ hét lên, giọng gã lạc đi dưới lớp mặt nạ phòng độc.


"Bắn! Bắn chết chúng nó cho tao!" Gã rống lên, tay bóp cò súng phun lửa hóa học.


Một luồng lửa hóa học màu lục dị hợm bùng phát dữ dội, nuốt chửng những chiến binh chitin đi đầu. Tuy nhiên, ưu thế khí độc và lửa của quân đội hoàn toàn biến mất trong vòng mười giây. Lớp giáp chitin bọc vảy gián của Đội tự vệ Chitin Tầng Đáy có khả năng hấp thụ và tản nhiệt lượng cực nhanh sang các phiến đá mỏ ngầm xung quanh. Họ không hề lùi bước, dùng chính những tấm khiên sắt phế liệu bọc chì xông lên, che chắn cho nhau dưới làn đạn laser tầm ngắn.


*Keng! Keng! Keng!*


Tia laser bắn trúng giáp sừng chitin chỉ để lại những vết sém xám nhạt. Một thợ mỏ lực lưỡng bộc phát cơ năng Chitin, lao vút đi tạo ra một luồng gió mạnh, dùng chiếc khiên sắt phế liệu bọc chì đập mạnh vào ngực tên lính tuần tra bên phải Ngô Kỷ, nện gã văng vào vách đá mỏ.


Ngô Kỷ hoảng loạn cố gắng lùi về phía chiếc xe thiết giáp bọc chì của Đại úy Trần Hùng đang chốt chặn ở lối vào hầm lò. Gã nã đạn phun lửa liên tục để ngăn cản bước tiến của phiến quân.


"Trần Hùng! Cho xe thiết giáp nã pháo! San phẳng cái ngách hầm này ngay!" Ngô Kỷ gào thét qua bộ đàm.


Chiếc xe thiết giáp khổng lồ gầm rú, nòng pháo laser hạng nặng bắt đầu tích tụ năng lượng đỏ rực. Đội tự vệ cố gắng dùng súng phóng đinh carbon bắn hạ xe thiết giáp, nhưng những thanh đinh thép bị dội ngược hoàn toàn do lớp giáp bọc chì của xe quá dày.


"Tránh ra! Để tao!"


Thanh Sơn từ trong đám khói bụi lao ra, cánh tay cơ khí bọc đồng của anh rít lên kèn kẹt áp lực lớn. Sơn phối hợp cùng Hoa "Điện" kích nổ một quả mìn hơi metan áp lực đã được gài sẵn dưới gầm bánh xích của xe thiết giáp.


*Bùm! Uỳnh!*


Vụ nổ metan định hướng cực mạnh làm sụt lún toàn bộ nền đá hầm lò, chôn vùi nửa thân dưới của chiếc xe thiết giáp khổng lồ xuống hố sâu, biến nó thành một đống sắt vụn vô dụng. Luồng sóng xung kích nổ tung cũng hất văng Ngô Kỷ ngã nhào xuống đất bụi, chiếc súng phun lửa hóa học văng ra xa.


Nguyễn Khánh bước ra từ phòng điều khiển lò phản ứng. Cơ thể anh run rẩy dữ dội, lớp giáp sừng chitin trên cánh tay trái rạn nứt rò rỉ dịch lam nhạt do hệ quả của quá tải nhiệt lượng tử. Cơn đói calo kịch liệt khiến đại não anh nhức nhối, nhưng con mắt phải còn lại của anh vẫn khóa chặt lấy mục tiêu.


Khánh lết từng bước chân nặng nề đến trước mặt Ngô Kỷ đang lết đi trong bất lực. Gã đội phó thanh trừng cố gắng với tay lấy khẩu súng ngắn laser cầm tay, nhưng Khánh đã nhanh hơn.


*Rắc!*


Cánh tay bọc giáp chitin đen nhám của Khánh giẫm nát khẩu súng laser của Ngô Kỷ, bẻ gãy nó thành nhiều mảnh vụn kim loại. Khánh cúi xuống, bàn tay bọc sừng siết chặt lấy cổ gọng kính bảo hộ của Ngô Kỷ, nhấc bổng gã lên khỏi mặt đất.


"Mày... mày là quái vật..." Ngô Kỷ thều thào qua lớp mặt nạ rách, ánh mắt gã tràn ngập sự kinh hoàng tột độ khi nhìn cận cảnh khuôn mặt nửa người nửa gián của Khánh.


"Tao là Loài người mới," Khánh lạnh lùng rít qua kẽ răng.


Cánh tay bọc giáp của anh gồng cứng cơ bắp, thô bạo bóp nát chiếc mặt nạ phòng độc bọc chì của Ngô Kỷ. Làn sương độc clo màu xanh lục nhạt còn sót lại trong không khí lập tức tràn vào khoang mũi gã đội phó thanh trừng. Ngô Kỷ trợn trừng mắt, hai tay cào cấu vào cổ họng khi màng phổi gã bắt đầu hóa lỏng đau đớn dưới tác động của chính thứ vũ khí hủy diệt gã mang đến.


Khánh buông tay, để xác Ngô Kỷ đổ rạp xuống nền đá bụi bặm.


Chiến thắng giòn giã đầu tiên đã thuộc về những kẻ bị coi là rác thải dưới đáy xã hội. Hơn ba ngàn người dân nghèo, giờ đây mang lớp giáp sừng chitin tự vệ, đồng loạt reo hò vang dội khắp các ngách hầm lò số 9 hoang. Lực lượng quân đội tuần tra còn lại hoảng sợ tháo chạy hỗn loạn lên Tầng Trung lưu, bỏ lại trận địa ngập trong khói súng và tro tàn.


Nhưng niềm vui chiến thắng của Khánh tắt ngấm ngay lập tức.


Anh loạng choạng lết thân mình đầy thương tích chạy ngược về phía hầm trú ẩn trung tâm, nơi chiếc kén áp lực bọc titan chứa Nguyễn An được cất giấu.


"An! An ơi!" Khánh khàn giọng gọi.


Khi anh đẩy cánh cửa sắt đổ nát của căn hầm trú ẩn ra, cảnh tượng bên trong khiến tim anh như ngừng đập.


Chiếc kén áp lực bọc titan của Nguyễn An đã bị cậy mở thô bạo bằng thiết bị cắt thủy lực quân sự hạng nặng. Bên trong kén trống rỗng, chỉ còn lại chiếc mặt nạ thở di động bị cắt đứt ống dẫn khí nằm trơ trọi trên vũng máu loãng phát sáng lam nhạt.


Dưới sàn đất cát dính đầy vết xích xe crawler, một chiếc máy định vị sinh học cầm tay Zenith-Eye bị đánh rơi đang nhấp nháy một dòng chữ đỏ rực hiển thị mã số áp giải của đặc nhiệm biệt kích:


"ĐỐI TƯỢNG THÍ NGHIỆM ĐẶC BIỆT NGUYỄN AN - ĐÃ THU HỒI VỀ PHÒNG THÍ NGHIỆM DI ĐỘNG SỐ 5."


Nguyễn An đã biến mất. Cô bé đã bị Thẩm Hoài và biệt kích Sói Sắt bắt giữ đưa lên đoàn tàu thí nghiệm di động đang chuyển bánh lên biên giới Vùng 1.


Khánh quỳ sụp xuống bên chiếc kén trống rỗng, bàn tay bọc giáp chitin siết chặt chiếc mặt nạ thở rách nát của em gái đến mức móng sừng nghiến vào nhau phát ra tiếng kêu khô khốc, đau đớn tột cùng. Con mắt phải còn lại của anh rực lên một quầng sáng lam nổi loạn dữ dội trong bóng tối ngầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!