Bản Án Ở Tầng Đáy
Sương mù phóng xạ ở Phân khu số 9 chưa bao giờ tan. Nó lơ lửng giữa những khoảng không gian chật hẹp của đô thị ngầm Tân Khánh, mang theo thứ mùi hôi nồng của lưu huỳnh, dầu máy tái chế và vị kim loại rỉ sét bám chặt vào cuống họng. Độ ẩm ở đây quanh năm luôn duy trì trên mức chín mươi phần trăm, biến mọi kết cấu thép của những dãy container lắp ghép thành những mảng vảy màu cam đỏ, mủn ra dưới từng ngón tay chạm vào.
Nguyễn Khánh kéo sụp chiếc mũ của chiếc áo choàng dệt từ sợi carbon sờn rách, bước qua những vũng nước thải màu xanh huỳnh quang đọng lại trên lối đi bằng lưới sắt treo. Dưới chân anh, cách hàng trăm mét vực sâu tăm tối, là lò phản ứng hạt nhân cũ của khu mỏ khai khoáng – trái tim rỉ sét đang rò rỉ bức xạ gamma mỗi ngày để nuôi sống Tầng Đỉnh xa hoa, nơi giới tinh hoa Elite Zenith ngự trị. Người nghèo ở Tầng Đáy không có quyền nhìn thấy ánh mặt trời thật sự. Họ chỉ có những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục như những con đom đóm thoi thóp, và một bản án tử hình di truyền mang tên Gen Rác thải (F-Grade).
Khánh dừng lại trước cửa container số 407. Tấm vỏ thép của nó đã móp méo, bám đầy muội than đen từ nhà máy lọc khí ngầm bên cạnh. Anh áp bàn tay chai sạn vào đầu đọc mã sinh trắc học rỉ sét. Thiết bị rít lên một tiếng kèn kẹt khô khốc trước khi nhả chốt cửa.
Bên trong, bầu không khí ngột ngạt đến mức khiến lồng ngực Khánh thắt lại. Tiếng rít kèn kẹt phát ra từ chiếc máy thở di động thô sơ bọc màng lọc thạch anh rách – thứ mà anh đã tự tay lắp ráp từ những phế liệu nhặt được ở bãi rác phi thuyền. Trên chiếc giường sắt hẹp, Nguyễn An đang nằm co quắp. Cô bé mới mười sáu tuổi, nhưng cơ thể gầy gò, tiều tụy đến tội nghiệp. Làn da của An nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn lam nhạt, để lộ những đường gân máu màu tím sẫm đang hoại tử dần từ sâu trong tủy xương.
Đó là Thể Hoại tử phóng xạ (Necrotic Phase), hậu quả của việc hít thở dòng khí độc rò rỉ từ mỏ quặng phóng xạ thô Tân Khánh mà gia đình anh đã phải gánh chịu qua hai thế hệ. Mái tóc đen dài của An đã rụng đi gần hết, chỉ còn lại vài lọn xơ xác bám trên vầng trán đẫm mồ hôi lạnh.
Khánh bước nhẹ đến bên giường, quỳ xuống và nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của em gái. Trên cổ tay nhỏ bé của An, chiếc Thước Đo Sinh Mệnh (Entropy Meter) – một thiết bị bẻ cong entropy cầm tay rỉ sét bọc đồng thau do Giáo sư Phan Lâm chế tạo năm xưa – đang nhấp nháy một luồng ánh sáng màu đỏ cảnh báo liên tục. Tiếng tít tít chậm rãi nhưng đều đặn của nó giống như tiếng gõ cửa của tử thần.
"Anh Khánh..." An khẽ mở mắt. Đôi mắt to đen láy u uất của cô bé nhìn anh, cố nở một nụ cười yếu ớt để anh trai không lo lắng. "Hôm nay... mỏ quặng có sập không anh?"
"Không sao đâu, An. Hôm nay mỏ vẫn an toàn." Khánh thì thầm, giọng anh khản đặc vì bụi clo. Anh đưa tay vuốt nhẹ trán cô bé, cảm nhận cái nóng hầm hập của cơn sốt đào thải tế bào. "Anh đã mang thêm một ít huyết thanh peptide về đây rồi. Em sẽ khỏe lại thôi."
Thực chất, Khánh biết mình đang nói dối. Số huyết thanh peptide tự chế từ nấm mốc Myco-Shield mà anh đổi được bằng toàn bộ số Oxy-Credit tích lũy tuần này chỉ là thứ thuốc giảm đau tạm thời. Nó không thể ngăn chặn quá trình hoại tử tủy xương đang diễn ra với tốc độ chóng mặt. Gen của An là F-Grade, một mã gen lỗi rác thải không có khả năng tự vệ tự nhiên trước bức xạ. Nếu không có retrovirus Chitin-V nguyên bản từ phòng thí nghiệm tối mật của Elite Zenith để kích hoạt tiềm năng tiến hóa, An sẽ không sống nổi qua bốn mươi tám giờ tới. Chiếc Thước Đo Sinh Mệnh chỉ còn hiển thị vỏn vẹn mười hai phần trăm năng lượng bẻ cong entropy.
Đột nhiên, một tiếng rầm lớn vang lên từ phía ngoài gantry sắt. Toàn bộ container rung chuyển dữ dội làm chiếc máy thở của An bị ngắt điện tạm thời, phát ra tiếng còi báo động chói tai.
Cửa container bị đá văng ra từ bên ngoài. Luồng không khí nồng nặc mùi rượu cồn tổng hợp và khí độc clo tràn vào phòng. Đốc công Phan Đăng bước vào, thân hình béo phị của lão nhét chật cứng trong bộ đồ quản lý bằng da thuộc bóng loáng. Phía sau lão là hai tên lính tuần tra mặc giáp sắt xám tro, tay lăm lăm những khẩu súng laser cầm tay phát ra tiếng o o sạc điện.
"Nguyễn Khánh!" Phan Đăng gầm gừ, đôi mắt ti hí gian xảo của lão đảo quanh căn phòng chật hẹp, dừng lại trên chiếc kén thở của Nguyễn An. "Mày vẫn còn thời gian để chăm sóc cho cái xác không hồn này à? Thuế khí thở Oxy-Credit của container này đã trễ hạn ba tiếng rồi đấy."
Khánh đứng dậy, che chắn trước giường của em gái. Anh cúi đầu, cố giữ cho giọng nói của mình thật nhún nhường, dù hai nắm tay dưới tay áo đã siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. "Thưa đốc công, tôi vừa mới tan ca mỏ. Tôi đang chuẩn bị đến trạm gác để nộp..."
"Nộp? Bằng cái gì?" Phan Đăng cười khẩy, bước tới và gõ mạnh chiếc roi điện lượng tử bọc sợi carbon xuống bàn kim loại rỉ sét. "Elite Zenith vừa mới cập nhật biểu thuế mới cho Phân khu số 9. Do hệ thống lọc khí trung tâm bị rò rỉ, chi phí bảo trì tăng lên. Thuế khí thở của container này hiện tại là năm trăm Oxy-Credit một tuần. Đưa thẻ sinh trắc học của mày ra đây."
Năm trăm Oxy-Credit! Đó là một con số điên rồ. Một công nhân mỏ F-Grade như Khánh phải làm việc mười sáu giờ một ngày dưới hầm lò phóng xạ cực hạn suốt nửa tháng mới kiếm nổi số tiền đó.
"Đốc công, xin ông..." Khánh run rẩy rút chiếc thẻ sinh trắc học mỏng từ trong túi áo ra. "Trong này có một trăm hai mươi Oxy-Credit. Đây là tất cả những gì tôi tích lũy được. Xin ông hãy cho tôi khất phần còn lại đến cuối tuần. Em gái tôi... nó không thể sống thiếu máy thở lọc khí được."
Phan Đăng giật lấy chiếc thẻ, quét qua thiết bị cầm tay của lão. Tiếng tít lạnh lùng vang lên xác nhận giao dịch. Lão nhổ một bãi nước bọt màu vàng xuống sàn nhà, rồi ném trả chiếc thẻ rỗng tuếch cho Khánh.
"Một trăm hai mươi? Mày đang bố thí cho tao đấy à?" Phan Đăng sầm mặt xuống. Lão vung chiếc roi điện lượng tử lên.
*Chát!*
Tia lửa điện màu xanh tím bùng phát, quất mạnh vào bả vai trái của Khánh. Cú đánh mạnh đến mức xé rách lớp áo sợi carbon, để lộ vết sẹo hoại tử cũ do quặng phóng xạ cào xước từ thời anh còn làm phu mỏ thô. Luồng điện cao thế chạy dọc hệ thần kinh khiến toàn thân Khánh co giật kịch liệt, anh ngã quỵ xuống sàn sắt lạnh ngắt, bọt mép khẽ ứa ra vì đau đớn.
"Anh Khánh!" Nguyễn An hét lên yếu ớt từ trên giường, cô bé cố lết người dậy nhưng chiếc vòng đo sinh mệnh trên cổ chân nhấp nháy đỏ liên tục, ghìm chặt cô lại bằng những cơn đau co thắt tủy xương.
Phan Đăng không thèm liếc nhìn cô bé. Lão bước đến bên van khí thở dự phòng của container, đặt bàn tay béo phị lên chiếc van đồng rỉ sét. "Không đủ thuế thì không có khí sạch. Đó là luật của Elite Zenith. Tao sẽ cắt van phụ này. Để xem cái phổi rác thải của em gái mày chịu được bao lâu dưới làn sương clo ngoài kia."
"Không! Xin ông!" Khánh gầm lên, anh cố gượng dậy, quỳ rạp dưới chân Phan Đăng, hai tay bám chặt lấy ống quần da thuộc của lão. Sự nhục nhã và căm phẫn dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng, nhưng nhìn gương mặt xám xịt vì thiếu oxy của An, anh buộc phải hạ mình xuống bùn đen. "Tôi xin ông... hãy cắt van của tôi! Đừng cắt của An! Tôi sẽ tăng ca... tôi sẽ làm việc hai mươi giờ một ngày dưới hầm lò số 9!"
Phan Đăng đạp mạnh một phát vào ngực Khánh, hất văng anh ra xa. Lão lạnh lùng vặn mạnh chiếc van đồng. Tiếng xì xì của luồng khí thở sạch ngừng bặt. Thay vào đó, hệ thống thông gió bắt đầu hút ngược làn sương mù màu xám tro độc hại từ bên ngoài vào qua khe hở cửa sổ.
"Mày có bốn mươi tám giờ để nộp đủ ba trăm tám mươi Oxy-Credit còn lại, Nguyễn Khánh." Phan Đăng bước ra cửa, không quên dán tấm niêm phong đỏ (niêm phong tịch thu container) lên khung cửa thép. "Nếu không, tao sẽ đưa em gái mày vào Hầm ngầm đông lạnh mẫu thử thất bại để làm nguyên liệu sinh học trừ nợ. Giới tinh hoa ở Tầng Đỉnh luôn cần tủy xương F-Grade để nuôi cấy các bản sao vô tính đấy."
Cánh cửa container sập lại rầm một tiếng, để lại không gian chật hẹp ngập tràn bóng tối và làn sương độc bắt đầu len lỏi vào.
Khánh lết thân thể đau đớn đến bên giường của An. Anh vội vàng chụp chiếc mặt nạ phòng độc Vỏ Sò-4 cũ kỹ lên mặt em gái, rồi dùng những ngón tay run rẩy bật máy thở dự phòng chạy bằng pin hạt nhân thải loại. Nhưng chiếc máy chỉ phát ra những tiếng rít yếu ớt kèn kẹt rồi tắt lịm. Bộ lọc than hoạt tính bên trong đã bị ăn mòn hoàn toàn bởi axit sunfuric từ lâu, không còn tác dụng lọc sạch làn sương độc clo đang tràn vào phòng.
An bắt đầu ho khan dữ dội, từng búng máu đen lẫn lộn với những mảng tủy hoại tử tràn ra ngoài mép mặt nạ. Làn da của cô bé bắt đầu xuất hiện những vết tụ máu đen loang lổ – dấu hiệu cho thấy Thể Hoại tử phóng xạ đã bước vào giai đoạn cuối.
Nhìn em gái quằn quại trong cơn đau xé thịt, Khánh cảm thấy một sự bất lực tột cùng nung nấu trong lồng ngực. Anh đã cam chịu, đã bán mạng dưới hầm mỏ phóng xạ suốt mười năm qua, đã nhẫn nhịn mọi sự sỉ nhục của đốc công Phan Đăng chỉ để đổi lấy vài lít khí thở sạch cho em gái. Nhưng xã hội Loài người mới này không có chỗ cho những kẻ mang gen rác thải F-Grade sinh tồn. Giới tinh hoa Elite Zenith độc quyền hoàn toàn công nghệ di truyền, biến quyền được thở và quyền được sống thành một thứ xa xỉ phẩm để nô dịch hóa tầng lớp lao động dưới đáy.
Nếu anh tiếp tục cam chịu, An sẽ chết. Anh cũng sẽ chết dưới hầm mỏ rỉ sét này như cha mẹ anh năm xưa.
Khánh cúi đầu, ánh mắt anh chạm vào chiếc Thước Đo Sinh Mệnh trên wrist của An. Thiết bị bọc đồng thau phát ra tiếng kêu tít tít dồn dập, hiển thị con số mười phần trăm đỏ rực. Đây là di vật duy nhất của Giáo sư Phan Lâm – người thầy tinh thần đã để lại những tập tin nghiên cứu lậu về gen gián tiến hóa dưới hầm ngầm. Phan Lâm từng nói, loài gián là sinh vật duy nhất sống sót qua mọi thảm họa hạt nhân nhờ lớp giáp chitin kháng bức xạ tuyệt đối. Retrovirus Chitin-V chính là chìa khóa để giải phóng người nghèo khỏi bản án tử hình di truyền.
Một ý nghĩ điên rồ nhưng kiên định bùng lên trong tâm trí Khánh như một tia lửa điện.
Anh phải đột nhập vào phòng thí nghiệm tối mật của Elite Zenith tại Tầng Đỉnh để đánh cắp retrovirus Chitin-V.
Khánh đứng dậy. Cơn đau từ vết thương do roi điện trên vai trái vẫn đang bỏng rát, nhưng ánh mắt anh đã không còn sự nhút nhát và sợ hãi thường ngày. Thay vào đó là một sự lạnh lùng, quyết đoán tột cùng của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
Anh đưa tay tháo chiếc kính lọc huỳnh quang tự chế – di vật của cha ruột để lại – đeo vào mắt trái. Luồng sáng huỳnh quang màu lam nhạt từ thấu kính thạch anh quét qua căn phòng, để lộ những đường dây cáp quang ngầm ẩn dưới vách container rỉ sét. Anh cần phải tìm đường liên lạc với Lâm "Khói" và Thanh Sơn tại chợ đêm phế liệu để có được sơ đồ cấu trúc an ninh của phòng thí nghiệm tối mật Zenith.
Nhìn tấm thẻ đo sinh mệnh rác thải F-Grade đang nhấp nháy đỏ báo động đỏ dưới sàn nhà – biểu tượng của sự nô dịch di truyền mà tập đoàn đã đóng dấu lên cuộc đời anh – Khánh không ngần ngại nhấc chân lên.
*Rắc!*
Chiếc thẻ nhựa sinh học vỡ vụn dưới đế giày bám đầy bụi quặng phóng xạ của Khánh. Bản án ở Tầng Đáy đã được tuyên, và anh quyết định sẽ tự tay bẻ gãy nó bằng những đột biến tàn ráp nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!