Trực Chỉ Nha Môn
Ánh bình minh của ngày thứ ba rốt cuộc cũng xé toạc màn sương mù ẩm ướt đang giăng cuộn trên dòng sông Hồng. Sau đêm bão dữ, bầu trời Yên Phong cao rộng đến lạ lùng, nhưng cái không khí thanh sạch ấy không làm dịu đi sự ngột ngạt đang tích tụ nơi thôn Đông.
Trong gian nhà tranh tạm bợ ở rìa làng, Nguyễn Trọng Luật đang đứng trước chiếc bàn gỗ mộc. Bàn tay trái của anh—với vết sẹo dài ở cổ tay và bả vai trái vẫn còn nhói buốt rỉ máu nhẹ sau đêm trắng điều tra giải cứu con tin—khẽ gõ thong thả lên nắp chiếc hòm gỗ hai đáy bọc sắt.
*Cộc... cộc... cộc...*
Tiếng gõ đều đặn, sắc lạnh vang lên như nhịp gõ của chiếc đồng hồ cát vô hình. Luật đưa tay vào ngực áo, chạm nhẹ vào chiếc Kính lão thạch anh tự nhiên viền đồng thau chạm khắc hoa văn sóng nước cổ kính để chắc chắn nó vẫn nằm an toàn. Phía dưới đáy thứ hai của chiếc hòm gỗ do thợ mộc Trần Văn Tạc chế tạo bằng mộng sập ngầm, cuộn giấy bản dó Yên Phong dài ba thước ghi tên và dấu vân tay đỏ chói của hàng trăm tá điền đã được xếp gọn. Đó chính là Đơn kiện vạn dân thôn Đông—vũ khí pháp lý tối cao mà anh đã dùng cả mạng sống để chuẩn bị.
"Thầy Luật, bách tính đã tề tựu đông đủ ngoài đình làng rồi."
Ngô Văn Phán bước vào, dáng vẻ gầy gò dưới chiếc áo tơi lá sờn rách, nhưng đôi mắt hằn sâu nếp nhăn của lão nông ngoài bảy mươi tuổi lại rực lên một ý chí kiên cường chưa từng thấy. Vết thương bên hông do gia nhân địa chủ đánh hôm trước khiến bước đi của ông hơi lệch, nhưng chiếc gậy tre mộc mạc khắc ký hiệu ranh giới đất đai từ thời tiên đế cầm trên tay vẫn chống xuống đất một cách vững chãi.
Luật ngẩng đầu, khẽ gật đầu với vị trưởng thôn già: "Phán thúc, Bình nhi đã được đưa về phòng trong an toàn. Thúc mẫu Lành đang chăm sóc thằng bé. Vết gãy xương bả vai trái của anh Đức cũng đã được đắp thuốc nam. Mọi rào cản đe dọa bạo lực của địa chủ Lê Quang Thế đã bị chúng ta bẻ gãy. Sáng nay, chúng ta sẽ trực chỉ nha môn Yên Phong."
Phía góc sân, Vũ Quốc Anh đang đứng siết chặt cán chiếc búa rèn nặng chục cân đúc nổi vân rồng. Bắp tay phải của anh—vết thương do đoản đao của sát thủ Độc Nhãn chém trúng đêm trước vẫn còn rỉ máu nhẹ qua lớp băng vải thô—gồng lên cuồn cuộn. Anh trầm giọng:
"Thầy Luật, thằng Vũ Văn Sâm vẫn đang bị xích chặt vào cột đình làng. Gã đã khai ra việc địa chủ Thế đứng sau dùng tiền cờ bạc để mua chuộc gã chỉ điểm bắt cóc thằng Bình. Ta có nên giải gã theo không?"
"Chưa cần thiết, anh Quốc Anh," Luật điềm tĩnh chỉnh lại nếp áo nho phục xám đã sờn vai. "Hãy để gã lại thôn Đông dưới sự canh giữ của thanh niên trai tráng. Gã là quân bài tẩy để chúng ta đối chất khi quan huyện Trần Hữu Bằng muốn lấp liếm tội ác của em trai gã. Sáng nay, chúng ta cần dùng sức mạnh của luật pháp triều đình để ép nha môn phải mở cửa công đường xét xử công khai vụ án đất đai trước đã."
Khi Trọng Luật và Ngô Văn Phán bước ra khỏi rìa làng, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt họ. Hàng ngàn tá điền thôn Đông, những người nông dân nghèo khổ rách rưới bám đầy bùn đất, những người thợ rèn lò rèn chợ huyện Yên Phong mang theo công cụ sắt thép thô sơ, và cả những ngư dân nghèo không hộ tịch từ bến sông Rừng sác đã tề tựu đông đủ. Họ đứng thành một đội ngũ chỉnh tề, lặng lẽ nhưng hừng hực một lòng căm phẫn tột cùng trước sự tàn bạo của hào tộc địa phương.
Không một tiếng la hét, không một hành vi bạo động bộc phát. Tất cả bách tính Yên Phong đều im lặng, nhưng cái im lặng của hàng ngàn con người dưới ánh bình minh rực rỡ lại mang một sức nặng ngàn cân, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ bộ máy quan quyền mục nát nào.
"Đi thôi!" Ngô Văn Phán giơ cao chiếc gậy tre mộc mạc, hét lớn.
Đoàn người khổng lồ bắt đầu di chuyển, hướng thẳng về phía huyện lỵ Yên Phong. Bước chân của hàng ngàn con người giẫm lên bùn nhão sau bão phát ra những âm thanh rầm rập, rung chuyển cả mặt đất đường lộ.
Nha môn huyện Yên Phong hiện ra giữa thị trấn nghèo nàn với vẻ uy nghiêm giả tạo. Tòa nhà gạch xám xịt duy nhất trong huyện đứng sừng sững với hai hàng tượng lính canh bằng đá bám đầy rêu mốc. Phía trước cổng đá lớn, chiếc trống kêu oan bám đầy bụi bặm và mạng nhện giăng kín từ nhiều năm qua treo cô độc trên giá gỗ nghiến. Chiếc trống ấy vốn là biểu tượng cho quyền lực tư pháp tối cao của triều đình ban cho bách tính để khiếu nại vượt cấp, nhưng dưới thời cai trị của Huyện lệnh Trần Hữu Bằng, nó đã bị biến thành một vật trang trí câm lặng.
Đoàn tá điền thôn Đông nhanh chóng tràn ngập khoảng sân rộng trước nha môn, vây kín ba bề bốn bên cổng đá. Sự xuất hiện đột ngột của hàng ngàn người dân nghèo khiến đám lính lệ gác cổng hoảng hốt, vội vã đóng sập cánh cổng gỗ bọc sắt nặng nề lại.
Ngô Văn Phán bước ra khỏi đám đông, tiến thẳng đến trước giá treo chiếc trống kêu oan. Ông ngẩng đầu nhìn chiếc trống bụi bặm, đôi bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn nắm chặt lấy hai chiếc dùi gỗ nghiến nặng nề.
"KÍCH CỔ ĐĂNG VĂN!"
Phán hét lớn một tiếng xé lòng, rồi dồn toàn bộ sức lực của một đời tá điền bị áp bức, quai mạnh dùi trống xuống mặt da trâu cổ kính.
TÙNG!
Âm thanh trầm đục, vang dội đầu tiên vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của nha môn huyện Yên Phong. Tiếng trống như sấm truyền giữa ban ngày, chấn động qua các lớp tường gạch, lay động từng viên ngói trên mái nhà công sở.
TÙNG! TÙNG! TÙNG!
Phán liên tục gõ mạnh ba hồi trống dài kêu oan. Tiếng trống vang dội khắp huyện lỵ, truyền đi xa hàng dặm dọc theo bờ sông Hồng, như tiếng gầm phẫn nộ của hàng vạn tá điền nghèo khổ bị tước đoạt đất đai canh tác dưỡng già. Mặt trống rung động mạnh mẽ, thổi bay lớp bụi bặm và mạng nhện tích tụ mười năm qua, để lộ ra dấu triện sơn đỏ hình cán cân công lý của triều đình Khánh triều dưới ánh mặt trời.
Cánh cổng gỗ bọc sắt của nha môn đột ngột mở ra. Đội trưởng lính lệ Trương Hùng—với gương mặt đầy vết sẹo chém gớm ghiếc—dẫn đầu hơn ba mươi lính lệ mặc quan phục màu đỏ viền đen hối hả xông ra. Trên tay chúng là những cây gậy gỗ bọc đồng nặng nề, sẵn sàng dùng bạo lực để đàn áp.
"Kẻ nào dám cả gan quấy rối trị an nha môn?" Trương Hùng gầm lên, vung chiếc roi mây ngâm nước muối dẻo dai chỉ thẳng vào mặt Ngô Văn Phán. "Lũ loạn dân thôn Đông kia! Có cút ngay không, trước khi ta cho lính lệ đập gãy chân từng đứa một?"
Một tên lính lệ hung hãn bước lên, vung cây gậy gỗ bọc đồng định nện thẳng vào đầu gối của Ngô Văn Phán để giật lấy dùi trống.
*Bộp!*
Nguyễn Trọng Luật đột ngột bước lên, dùng chiếc hòm gỗ hai đáy bọc sắt bọc lim cứng cáp đỡ lấy cú đập của tên lính lệ. Tiếng va chạm kim khí vang lên chát chúa. Lực đánh mạnh dội thẳng vào bả vai trái đang bị thương của Luật khiến anh nhói đau, mặt hơi tái đi, nhưng tư thế đứng thẳng của anh vẫn vững vàng như bàn thạch trước hai hàng lính lệ hung hãn.
"Đứng lại!" Luật hét lớn, giọng nói trầm ấm nhưng vang dội một uy quyền pháp lý không thể xâm phạm.
Trương Hùng trợn mắt nhìn Luật, nghiến răng: "Nguyễn Trọng Luật! Ngươi chỉ là một tên trạng sư không phẩm hàm nghèo đói, dám cản trở lính lệ thi hành công vụ sao? Ta sẽ tống giam ngươi vào ngục tối ngay lập tức!"
"Trương Hùng! Ngươi dám vô pháp vô thiên ngay trước cổng nha môn triều đình sao?" Luật hiên ngang đứng đối mặt với Trương Hùng, ngón tay trái của anh khẽ gõ nhẹ lên nắp hòm gỗ theo thói quen suy luận sắc bén. "Khánh Triều Đại Luật, chương Hình thư, điều thứ ba mươi sáu quy định rõ: Chiếc trống Kích cổ đăng văn là ngự ban của hoàng đế để bách tính kêu oan khẩn cấp khi bị cường hào áp bức. Khi tiếng trống kêu oan vang lên, Huyện lệnh địa phương có trách nhiệm phải mở công đường thụ lý đơn kiện ngay lập tức. Kẻ nào dám dùng bạo lực ngăn cản tiếng trống kêu oan, đánh đập người đánh trống, sẽ bị khép vào tội mưu phản, cản trở hoàng quyền thực thi công lý!"
Lời trích dẫn luật triều đình đanh thép của Luật vang dội khắp khoảng sân nha môn, khiến hai hàng lính lệ đang giương gậy gỗ bọc đồng bỗng chốc khựng lại, xôn xao nhìn nhau hoang mang. Chúng vốn là lính lệ triều đình, cực kỳ sợ hãi việc bị khép vào tội mưu phản hoàng quyền.
"Thầy Luật nói đúng! Trả đất ruộng ngự ban cho thôn Đông! Mở công đường xử án!"
Hàng ngàn tá điền thôn Đông đồng thanh hô vang, tiếng hét như triều dâng thác đổ vang dội khắp huyện lỵ Yên Phong, tạo ra một sức ép dư luận khổng lồ đè nặng lên nha môn.
Trước sức ép của hàng ngàn bách tính phẫn nộ và lập luận pháp lý không thể chối cãi của Luật, cánh cửa đại sảnh công đường nha môn Yên Phong rốt cuộc cũng phải mở ra.
Huyện lệnh Trần Hữu Bằng bước ra chánh đường. Gã mặc bộ quan phục thất phẩm màu xanh lam thêu họa tiết chim hạc kiêu hãnh, nhưng chiếc đai bụng căng tròn và gương mặt béo tốt bợt bạt của gã lại đầy mồ hôi nhễ nhại vì lo sợ bạo động dân sự ảnh hưởng đến ghế quan trường.
"Có chuyện gì mà ồn ào ngoài chánh đường thế này?" Bằng cố gắng giữ giọng uy nghiêm nhưng ánh mắt gã lại đảo liên tục đầy lo sợ khi nhìn thấy hàng ngàn tá điền đang vây kín sân nha môn.
Luật bước lên thềm đá công đường, hai tay nâng cao tờ Đơn kiện vạn dân thôn Đông dài ba thước, dõng dạc nói:
"Trạng sư không phẩm hàm Nguyễn Trọng Luật, đại diện pháp lý cho toàn bộ tá điền thôn Đông huyện Yên Phong, đệ đơn kiện đại địa chủ Lê Quang Thế tội ngụy tạo khế ước đất đai, cưỡng chế cướp đoạt ruộng đất ngự ban thời tiên đế của bách tính! Kính xin Huyện lệnh đại nhân mở công đường xét xử công khai theo đúng quy chuẩn Khánh Triều Tố Tụng Quy!"
Trần Hữu Bằng nhìn tờ đơn kiện dài ba thước bám đầy dấu vân tay đỏ chói, mặt gã biến sắc. Gã biết địa chủ Lê Quang Thế đã làm giả khế ước đất đai dưới sự bảo kê của chính gã để lấy tiền hối lộ gửi lên tỉnh phủ cho Trịnh Bá Huân. Gã cố tình tìm kẽ hở để trì hoãn:
"Đơn kiện tập thể vượt cấp thế này không hợp lệ! Thường dân không được tự ý khiếu nại nha môn nếu chưa có sự phê duyệt của Chánh tổng Lê Văn Quý! Hãy mang đơn về chờ ta xem xét lại!"
"Trần đại nhân!" Luật cắt ngang lời Bằng bằng giọng nói đanh thép. "Khánh Triều Đại Luật quy định rõ: Khi bách tính thực hiện nghi thức Kích cổ đăng văn, mọi thủ tục phê duyệt cấp xã tổng đều được miễn trừ để đảm bảo tính khẩn cấp của vụ án oan. Nếu đại nhân từ chối nhận đơn kiện lúc này, ta sẽ lập tức chuyển sớ kêu oan vượt cấp lên thẳng Đại Lý Tự tại kinh kỳ để vạch tội nha môn Yên Phong tội bao che cho cường hào cướp đất ngự ban!"
Nghe đến hai từ "Đại Lý Tự" và "đất ngự ban", Trần Hữu Bằng đổ mồ hôi hột. Gã biết nếu vụ việc này lọt lên kinh kỳ, sinh mệnh chính trị của gã sẽ chấm dứt ngay lập tức. Nhưng gã vẫn muốn dùng thủ đoạn tàn độc cuối cùng của luật lệ cổ để uy hiếp tinh thần bách tính.
Bằng khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười lạnh lùng, nham hiểm: "Được! Luật triều đình quả có quy định như vậy. Nhưng Nguyễn Trọng Luật, ngươi có biết luật lệ cổ về Kích cổ đăng văn quy định thế nào không? Bất kỳ thường dân nào dám đánh trống kêu oan ép quan mở công đường khẩn cấp, để chứng minh oan khuất của mình là thật chứ không phải vu khống quan phủ, người đứng tên đơn kiện phải chịu phạt ba roi mây trước công đường trước khi đơn được thụ lý xét xử!"
Gã nhìn xoáy vào Ngô Văn Phán, giọng đầy đe dọa: "Lão già kia! Ngươi là người đứng tên đơn kiện vạn dân này. Ngươi có dám chịu phạt ba roi mây ngâm nước muối của nha môn để đơn kiện này được nhận không? Hay là muốn rút đơn về để giữ lấy cái mạng già rách nát của ngươi?"
Hàng ngàn tá điền thôn Đông xôn xao, nhiều người bắt đầu lo sợ, định khuyên Phán rút lui. Ba roi mây ngâm nước muối của lính lệ nha môn đủ sức đánh chết một thanh niên khỏe mạnh, huống chi là một lão nông ngoài bảy mươi tuổi đang bị thương.
"Tôi chịu!"
Ngô Văn Phán bước lên một bước vững chãi, chiếc gậy tre gõ mạnh xuống nền đá công đường. Gương mặt khắc khổ của ông rực lên một ý chí sắt đá bất khuất:
"Tôi đã sống hơn bảy mươi năm trên mảnh đất tổ tiên thôn Đông, chịu đựng đủ mọi sự áp bức của hào tộc. Hôm nay, dù có phải bỏ cái mạng già này dưới roi mây của nha môn, tôi cũng phải đòi lại ruộng đất canh tác cho con cháu thôn Đông! Thầy Luật, hãy giữ vững đơn kiện!"
Phán tự tay cởi bỏ chiếc áo tơi lá sờn rách, để lộ tấm lưng gầy gò trơ xương sườn đầy vết sẹo chai sạn của một đời lao động khổ sai. Ông quỳ sụp xuống nền đá lạnh lẽo của công đường nha môn Yên Phong, hai tay nắm chặt chiếc gậy tre mộc mạc.
Trần Hữu Bằng ra hiệu cho lính lệ Lý Sâm bước lên. Sâm cầm chiếc roi mây ngâm nước muối dẻo dai chắc chắn, đứng sau lưng Phán với gương mặt lạnh lùng trơ lì cảm xúc.
*CHÁT!*
Nhát roi đầu tiên giáng xuống tấm lưng gầy gò của Phán. Một vệt máu đỏ tươi lập tức rỉ ra, thấm đẫm da thịt nhăn nheo. Phán nghiến chặt răng đến mức chảy máu môi, hai bàn tay run rẩy bấu chặt lấy gậy tre, nhưng tuyệt đối không phát ra một tiếng kêu khóc.
*CHÁT!*
Nhát roi thứ hai xé rách da thịt, máu tươi bắn tung tóe lên nền đá công đường. Hàng ngàn tá điền thôn Đông ngoài sân công đường đau đớn nhắm mắt, nhiều phụ nữ bật khóc nức nở. Vũ Quốc Anh siết chặt cán búa rèn đến mức móng tay đâm vào lòng bàn tay chảy máu. Trọng Luật đứng bên cạnh nắm chặt chiếc hòm hai đáy bọc sắt, đôi mắt anh rực lên một ngọn lửa phẫn nộ tột cùng trước sự tàn bạo của chế độ phong kiến mục nát.
*CHÁT!*
Nhát roi thứ ba giáng xuống. Phán ngã rạp xuống nền đá công đường, máu tươi nhuộm đỏ một khoảng sân đá xám xịt, nhưng ông vẫn gượng dậy bằng chiếc gậy tre mộc mạc, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào mặt Trần Hữu Bằng.
"Đơn kiện... đã có thể nhận chưa... đại nhân?" Phán khàn giọng hỏi.
Trần Hữu Bằng mặt tái mét, không ngờ ý chí của một lão nông nghèo khổ lại đáng sợ đến thế. Gã run rẩy cầm lấy tờ Đơn kiện vạn dân thôn Đông từ tay Luật, đóng dấu ấn triện Huyện lệnh Yên Phong màu đỏ chói lên mặt giấy bản dó.
"Đơn kiện được thụ lý xét xử! Phiên tòa công khai vụ án đất đai thôn Đông sẽ được mở ra vào giờ Ngọ ngày mai tại công đường nha môn Yên Phong!" Bằng tuyên bố dõng dạc, rồi vội vã quay đầu bước vào phía trong chánh điện.
Tuy nhiên, ngay trước khi bước qua bức rèm che của công đường, Trần Hữu Bằng đột ngột dừng bước. Gã quay đầu lại nhìn Trọng Luật với một nụ cười nham hiểm, đầy ẩn ý chiến thắng tàn độc. Trong bóng tối sâu thẳm của hành lang chánh điện phía sau gã, một bóng đen quen thuộc (gợi ý về sự phản bội của tá điền Trần Văn Tèo) đang âm thầm quan sát Luật với ánh mắt đầy đố kỵ và tham lam.
Cổng nha môn khép lại, để lại Trọng Luật đứng giữa khoảng sân công đường lộng gió. Chiến thắng bước đầu để ép quan mở công đường đã đạt được bằng xương máu của Phán thúc, nhưng Luật biết rõ, một cạm bẫy phản bội tàn độc hơn gấp trăm lần đang được chuẩn bị sẵn để chôn vùi anh ngay tại phiên tòa ngày mai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!