Con Tin Thôn Đông
Bóng tối dưới hầm ngầm của lò rèn Vũ Quốc Anh dường như càng lúc càng đặc quánh lại, lạnh lẽo và nồng nặc mùi sắt rỉ pha lẫn mùi đất ẩm sau trận bão. Ngọn nến lạc đặt trên bệ đá khẽ chao đảo, hắt những bóng đen dài ngoằn ngoèo lên vách hầm nện đất.
Nguyễn Trọng Luật ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ mục, bàn tay trái của anh theo thói quen khẽ gõ thong thả lên mặt chiếc hòm hai đáy bọc sắt vừa mới chế tạo xong. Tiếng gõ *cộc... cộc... cộc...* đều đặn, sắc lạnh như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ cát vô hình giữa đêm thanh vắng. Vết thương trầy xước bên vai trái của anh—hậu quả từ mảnh gỗ bắn trúng trong đêm nhà tranh bị phóng hỏa—lại nhói lên một cơn đau buốt buốt rát rát dưới lớp vải thô thẫm màu.
Đối diện với anh, thúc mẫu Nguyễn Thị Lành đang gục đầu dưới nền đất nện, hai vai run rẩy dữ dội, tiếng khóc nghẹn ngào xé toạc sự im lặng ngột ngạt của hầm ngầm. Trên mặt đất bên cạnh bà là một mảnh vải thô bám đầy vệt máu khô sẫm màu, bọc lấy một vật thể gớm ghiếc: một ngón tay giả bằng gỗ được tẩm máu đỏ lòm, trông giống hệt như ngón tay thật của một đứa trẻ năm tuổi bị chặt đứt.
"Thầy Luật... cứu thằng bé Bình với..." Thúc mẫu Lành khóc nấc lên, giọng khản đặc vì hoảng loạn. "Lũ súc sinh hắc bang của Trần Hữu Dũng... chúng nó nói nếu ngày mai thầy không mang đơn kiện vạn dân và cuốn Đại Luật đến nộp cho địa chủ Thế để rút đơn... chúng nó sẽ chặt đầu thằng bé ném xuống sông Hồng!"
Vũ Quốc Anh đứng tựa lưng vào cột gỗ chịu lực của hầm ngầm, bắp tay phải của anh—vốn bị đoản đao của sát thủ Độc Nhãn chém trúng đêm trước—vẫn rỉ máu nhẹ qua lớp băng vải thô vá chằng vá đụp. Anh siết chặt cán chiếc búa rèn bằng sắt nguội đúc nổi vân rồng, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay lực lưỡng. Giọng anh trầm đục đầy sát khí:
"Thầy Luật, ta không thể ngồi chờ được nữa! Để ta dẫn thanh niên thôn Đông cầm gậy tre san phẳng sào huyệt của thằng Dũng ác bá ở chợ huyện! Ta không tin búa của ta không đập nát được đầu lũ lâu la của nó!"
"Bình tĩnh đi, anh Quốc Anh!" Luật khẽ giơ tay ngăn lại, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lùng đến đáng sợ. "Dùng bạo lực vào lúc này chỉ khiến chúng ta rơi vào bẫy của nha môn. Trần Hữu Dũng là em trai quan huyện, gã bắt cóc thằng Bình nhưng tuyệt đối không dám giết thằng bé ngay lập tức. Gã cần lá bài con tin này để ép chúng ta rút đơn kiện vạn dân thôn Đông trước khi phiên tòa mở ra. Một con tin đã chết sẽ không còn giá trị thương lượng."
Luật cầm chiếc Kính lão thạch anh tự nhiên viền đồng thau chạm khắc hoa văn sóng nước cổ kính từ trong ngăn kéo ngầm thứ hai của chiếc tráp gỗ lim ra. Anh đưa chiếc kính lên sát mảnh vải đẫm máu dưới ánh nến lạc leo lét. Năng lực đặc thù của Luật bắt đầu vận hành. Đôi mắt sắc sảo của anh nheo lại, quan sát kỹ vết máu bám trên thớ vải thô.
"Vết máu trên mảnh vải này đã khô hoàn toàn, màu sắc chuyển sang nâu sẫm, chứng tỏ nó được gửi đi từ ít nhất nửa ngày trước," Luật phân tích, ngón tay trái vẫn gõ nhịp đều đặn lên nắp hòm gỗ. "Nhưng ngón tay giả bằng gỗ này lại được gọt đẽo rất vội vã, thớ gỗ nghiến vẫn còn xơ và dính nhựa mới. Trần Hữu Dũng muốn tạo ra sự khủng hoảng tột độ cho gia đình chúng ta để ép chúng ta hành động thiếu suy nghĩ trong vòng ba ngày thời hạn."
Luật đứng dậy, cất chiếc kính thạch anh vào túi áo hông, nơi mười quan tiền đồng mới tinh khẽ va vào nhau lạch cạch. Anh quay sang nhìn đường tẩu Đào đang ôm mặt khóc bên góc hầm và đường huynh Nguyễn Trọng Đức đang nằm liệt giường với vết thương gãy bả vai trái rỉ máu nghiêm trọng.
"Thôn Đông là một ngôi làng nông nghiệp nghèo nàn, tá điền sống gắn bó và canh phòng cẩn mật quanh năm để giữ đất," Luật trầm ngâm. "Lũ côn đồ hắc bang từ chợ huyện không thể tự nhiên đột nhập vào làng bắt cóc một đứa trẻ năm tuổi giữa ban ngày mà không ai hay biết. Chắc chắn phải có kẻ nội gián dắt lối cho chúng."
"Kẻ nội gián?" Quốc Anh nhíu mày, búa rèn khẽ hạ xuống. "Ý thầy là người trong làng thôn Đông phản bội chúng ta?"
"Phải," Luật gật đầu, ánh mắt lạnh lùng như sương tuyết quét qua vách hầm. "Chỉ có kẻ quen thuộc địa hình và biết rõ giờ giấc sinh hoạt của thằng Bình mới có thể chỉ điểm chính xác cho tay sai của Dũng. Thúc mẫu Lành, chiều nay trước khi thằng Bình mất tích, bà có thấy ai lảng vảng quanh nhà ngoài người trong thôn không?"
Thúc mẫu Lành lau nước mắt, cố gắng lục tìm trong trí nhớ: "Chiều nay... tôi chỉ thấy có Vũ Văn Sâm. Thằng Sâm lười biếng hay say xỉn ấy... Nó cứ đứng lóng ngóng ngoài bờ tre thôn Đông, mồm nồng nặc mùi rượu, tay chân cứ run rẩy lấm lét. Tôi hỏi thì nó bảo đi tìm con trâu lạc, nhưng hướng nó nhìn lại là ngõ nhà thằng Đức..."
"Vũ Văn Sâm!" Quốc Anh nghiến răng ken két. "Gã tá điền lười nhác chuyên cờ bạc nợ nần đó! Ta đã nghi ngờ gã từ lâu khi gã liên tục khuyên bà con thôn Đông rút đơn kiện thỏa hiệp với địa chủ Thế!"
"Chính là gã," Luật nói, đôi mắt lóe lên một tia sáng sắc bén của tư duy phản biện. "Sâm nợ tiền cờ bạc của Trần Hữu Dũng tại chợ huyện, gã sẵn sàng bán đứng láng giềng để đổi lấy vài quan tiền xóa nợ. Anh Quốc Anh, hãy đi cùng ta. Chúng ta sẽ tìm Vũ Văn Sâm trước khi gã kịp trốn chạy khỏi làng."
Đêm thôn Đông mưa phùn lướt thướt, gió bão thổi qua rặng tre già rì rào như tiếng rên rỉ của đất đai bị cướp đoạt. Trọng Luật khoác chiếc áo tơi lá cũ, tay ôm chiếc hòm hai đáy bảo mật, cùng Vũ Quốc Anh lặng lẽ di chuyển qua những lối mòn trơn trượt bùn nhão. Bắp tay phải của Quốc Anh vẫn nhói đau dưới làn mưa lạnh, nhưng anh vẫn vững vàng đi bên cạnh Luật như một lá chắn vật lý trung kiên.
Họ tìm thấy Vũ Văn Sâm đang ngồi thu mình dưới một mái hiên tranh dột nát ở rìa làng, bên cạnh đống rơm ướt nhẹp. Gã đang cầm một bầu rượu đế rẻ tiền, uống từng ngụm lớn để át đi sự sợ hãi. Đôi mắt ti hí của gã la lét nhìn quanh, tay chân run rẩy liên hồi mỗi khi có tiếng gió rít qua bụi tre.
Luật ra hiệu cho Quốc Anh ẩn nấp trong bóng tối rặng tre, tự mình hiên ngang bước ra trước mặt Sâm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Luật trên bùn đất khiến Sâm giật nảy mình, gã suýt đánh rơi bầu rượu, vội vã đứng dậy định lùi lại.
"Sâm huynh, đêm hôm khuya khoắt thế này, sao không ở nhà tránh mưa bão mà lại ngồi đây uống rượu một mình? Trâu lạc đã tìm thấy chưa?" Luật khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng một áp lực tâm lý vô hình.
Sâm nuốt nước bọt, mặt tái mét dưới ánh trăng mờ bị mây che phủ: "Thầy... thầy Luật... Tôi... tôi chỉ ngồi hóng gió chút thôi. Trâu... trâu chưa tìm thấy... Thầy đi đâu muộn thế này?"
Luật bước tới một bước, đứng sát cạnh Sâm. Anh không vội vã cáo buộc, mà bắt đầu vận dụng kỹ năng *Tâm lý nhãn quang*. Đôi mắt Luật xoáy sâu vào gương mặt Sâm, quan sát từng chuyển động nhỏ nhất: mi mắt trái của Sâm giật nhẹ liên tục, nhịp thở của gã nhanh và nông, hai bàn tay nắm chặt bầu rượu đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, và đôi chân gã vô thức hướng về phía Rừng sác Yên Phong phía Tây nam.
"Sâm huynh đang sợ hãi điều gì sao?" Luật khẽ mỉm cười lạnh lùng, ngón tay trái của anh gõ nhẹ lên mặt chiếc hòm hai đáy bọc sắt đeo bên hông. *Cộc... cộc...*
"Tôi... tôi sợ gì chứ? Tôi là dân lương thiện!" Sâm cố gào lên để lấy lại can đảm, nhưng giọng gã run rẩy phản bội lại lời nói.
Luật thò tay vào túi áo, lấy ra một đồng tiền đồng mới tinh trong số mười quan tiền mới coong. Anh cố ý ném mạnh đồng tiền xuống nền đá ngay sát chân Sâm. Tiếng đồng xu chạm đá vang lên một tiếng *leng keng* sắc lạnh giữa màn đêm.
Theo phản xạ tự nhiên của một kẻ hám tiền và đang phạm tội, Sâm giật nảy mình, đưa mắt nhìn xuống đồng tiền đồng lấp lánh dưới đất, rồi vội vã lùi lại một bước như thể vừa chạm phải lửa nóng. Sự run rẩy của khóe môi gã không thể lọt qua nhãn quang sắc bén của Luật.
"Đồng tiền này là tiền đúc mới của triều đình, giống hệt mười quan tiền mà Trần Hữu Dũng vừa dùng để xóa nợ cờ bạc cho huynh chiều nay tại chợ huyện, phải không?" Luật đột ngột hỏi, giọng nói đanh thép như tiếng búa gõ công đường.
Sâm hoảng hốt, mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: "Thầy... thầy nói gì thế? Tôi không biết Trần Hữu Dũng nào cả! Tôi không nhận tiền của ai hết!"
"Ngươi vẫn muốn chối cãi sao?" Luật gằn giọng, bước tới một bước áp sát, ánh mắt như hai lưỡi dao găm thẳng vào tâm trí tội lỗi của gã phản bội. "Mùi dầu rái và mùi máu khô trên mảnh vải đe dọa gửi đến nhà ta vẫn còn vương trên vạt áo nâu của ngươi kia kìa! Ngươi nghĩ hành vi dắt lối cho hắc bang Trần Hữu Dũng bắt cóc thằng Bình là tội trộm cắp thông thường sao? Theo điều 84 của Khánh Triều Đại Luật, kẻ nào đồng phạm bắt cóc trẻ em của dòng dõi quan lại triều đình—phụ thân ta vốn là cựu Ngự sử triều đình—sẽ bị khép vào tội mưu phản, chịu hình phạt tru di tam tộc, chém đầu bêu nắng ba ngày tại chợ huyện!"
Nghe đến hai từ "tru di" và "chém đầu", thần kinh vốn đã căng thẳng tột độ của Vũ Văn Sâm hoàn toàn đổ sụp. Gã quỳ sụp xuống bùn nhão, ôm lấy chân Luật khóc lóc thảm thiết:
"Thầy Luật ơi! Tôi lạy thầy! Tôi bị ép buộc! Tôi nợ Trần Hữu Dũng ba mươi quan tiền cờ bạc, gã dọa nếu không chỉ điểm giờ giấc của thằng Bình để chúng bắt đi, gã sẽ chặt chân tôi! Tôi không muốn hại thằng bé! Tôi lạy thầy cứu mạng tôi!"
"Muốn giữ mạng sống và gia đình ngươi khỏi tội tru di, hãy khai ra ngay lập tức: Trần Hữu Dũng đang giấu thằng Bình ở đâu?" Luật nắm chặt vai Sâm, giọng nói trầm ấm giờ đây uy nghiêm như một vị thẩm phán tối cao.
Sâm run rẩy chỉ tay về phía Tây nam, nơi những rặng cây sác của Rừng sác Yên Phong hiện lên như những bóng ma đen sẫm trong sương mù bão lũ:
"Gã... gã giấu thằng bé trong ngôi nhà hoang ven rừng sác, ngay sát bến đò cũ của Hoàng Văn Thắng! Trần Hữu Dũng để lại ba tên tay sai hắc bang canh giữ, còn gã đã quay về nha môn để báo cáo với quan huyện và địa chủ Thế rồi!"
"Anh Quốc Anh!" Luật hét lớn hướng về phía rặng tre.
Vũ Quốc Anh lập tức lao ra khỏi bóng tối, gương mặt hộ pháp rực lửa phẫn nộ. Anh xách cổ áo Vũ Văn Sâm nhấc bổng lên như xách một con gà nhái, giọng gầm lên:
"Ngươi dám dẫn kỵ binh của địa chủ vào làng hại cháu ta! Nếu thằng bé Bình có mệnh hệ gì, ta sẽ dùng búa rèn đập nát đầu ngươi trước!"
"Anh Quốc Anh, giữ mạng gã lại để làm nhân chứng đối chất trước công đường sau này!" Luật ngăn cản kịp thời. "Hãy trói gã vào cột đình làng thôn Đông, nhờ Ngô Văn Phán canh giữ. Chúng ta phải lập tức đến ngôi nhà hoang ven rừng sác cứu thằng Bình trước khi trời sáng!"
Sau khi trói chặt kẻ phản bội Vũ Văn Sâm, Trọng Luật và Vũ Quốc Anh băng qua những cánh đồng hoang thôn Đông lầy lội, hướng thẳng về phía đầm lầy ngập mặn phía Tây nam. Mưa bão bắt đầu nặng hạt hơn, những hạt mưa quất liên tiếp vào mặt Luật rát buốt, nhưng đôi chân anh vẫn bước đi nhanh nhẹn, dứt khoát. Vết thương bắp tay phải của Quốc Anh bị nước mưa ngấm vào đau nhức nhối, nhưng anh vẫn vác cây búa rèn nặng chục cân trên vai, ánh mắt rực lửa nghĩa khí bảo vệ bằng hữu.
Ngôi nhà hoang ven rừng sác hiện ra cô độc giữa rặng lau sậy rậm rạp, vách đất nứt nẻ, mái tranh đã sụp đổ một nửa dưới sức tàn phá của trận bão. Từ khe hở của cánh cửa gỗ mục nát, một ánh lửa đuốc leo lét hắt ra ngoài, kèm theo tiếng cười nói tục tĩu và tiếng chửi thề của đám lâu la hắc bang.
"Mẹ kiếp, trời mưa gió thế này mà đại ca bắt chúng ta ngồi canh một thằng nhóc rách rưới ở cái xó xỉnh này," một tên hắc bang càu nhàu, giọng nói khàn khàn vì rượu.
"Bớt lẩm bẩm đi! Địa chủ Thế đã hứa, chỉ cần tên trạng sư nghèo đó rút đơn kiện, chúng ta sẽ được chia mỗi người năm quan tiền đồng mới tinh. Lúc đó tha hồ mà uống rượu, chơi bạc!" Một tên khác cười hô hố, tiếng tiền xu va vào nhau lạch cạch.
Luật khẽ ghé sát tai vào khe nứt của vách đất, sử dụng nhãn lực quan sát tình hình bên trong. Ba tên tay sai của Trần Hữu Dũng đang ngồi quanh một đống lửa nhỏ, tay cầm đoản đao gỉ sét và gậy sắt ngắn. Phía góc tối của ngôi nhà hoang, cậu bé Nguyễn Trọng Bình đang bị trói chặt chân tay vào cột gỗ, miệng bị bịt bằng giẻ rách, đôi mắt tròn xoe ngác ngơ đầy sợ hãi nhưng không dám khóc thành tiếng. Thằng bé vẫn nắm chặt viên sỏi bóng nhẵn nhặt dưới sông—món đồ chơi duy nhất của đứa trẻ nghèo thôn Đông—trong lòng bàn tay nhỏ bé run rẩy.
Luật khẽ ra hiệu cho Quốc Anh. Không có võ công giang hồ bá đạo, không có bùa chú thần kỳ, cuộc giải cứu này hoàn toàn là một cuộc đụng độ vật lý thực tế dựa trên sức mạnh cơ bắp và sự bất ngờ.
Quốc Anh gật đầu, bắp tay phải rỉ máu của anh gồng lên, siết chặt cán búa rèn. Anh lùi lại hai bước lấy đà, rồi lao thẳng thân hình hộ pháp vào cánh cửa gỗ mục nát.
*RẦM!*
Cánh cửa gỗ mục của ngôi nhà hoang bị sức mạnh phi thường của Quốc Anh tông vỡ nát thành nhiều mảnh vụn bắn tung tóe. Đám lâu la hắc bang giật nảy mình nhảy dựng dậy, chưa kịp định thần thì bóng đen khổng lồ của Quốc Anh đã ập vào như một cơn lốc.
"Kẻ nào dám đột nhập phi pháp vào đây?" Một tên hắc bang vung đoản đao chém thẳng vào đầu Quốc Anh.
Quốc Anh nghiêng người tránh đao một cách nhanh nhẹn, chiếc búa rèn đúc vân rồng trong tay anh vung lên một đường vòng cung dứt khoát, đập mạnh vào cổ tay cầm đao của tên hắc bang. Tiếng xương gãy *rắc* vang lên khô khốc, tên hắc bang gào lên đau đớn, đoản đao rơi leng keng xuống đất.
Tên thứ hai hung hãn lao tới, dùng gậy sắt ngắn đâm thẳng vào bụng Quốc Anh. Do vết thương bắp tay phải đang rỉ máu làm giảm lực phản xạ, Quốc Anh không kịp né tránh hoàn toàn, gậy sắt sượt qua hông anh làm rách một đường vải áo rỉ máu. Tuy nhiên, Quốc Anh không hề chùn bước. Anh dùng tay trái tóm chặt lấy gậy sắt của đối phương, dùng sức mạnh cơ bắp kéo mạnh tên hắc bang về phía trước, rồi tung một cú húc đầu trời giáng vào mũi gã. Tên hắc bang ngã ngửa ra sau, máu mũi phun ra xối xả, ngất lịm ngay tại chỗ.
Tên hắc bang cuối cùng thấy đồng bọn bị hạ gục nhanh chóng, gã hoảng sợ vứt đoản đao, định lao về phía góc tối định dùng dao găm kề cổ thằng bé Bình để uy hiếp.
"Đứng lại!"
Nguyễn Trọng Luật từ phía sau lao vào, tay cầm chiếc Dao găm rèn thép của Quốc Anh tặng. Anh không dùng võ thuật, mà tận dụng sự bất ngờ và địa hình hẹp của ngôi nhà hoang. Luật ném chiếc hòm hai đáy bọc sắt của mình lao thẳng vào chân tên hắc bang đang chạy trốn. Chiếc hòm gỗ nghiến nặng nề va mạnh vào cổ chân gã khiến gã mất đà, ngã nhào mặt đập xuống nền đất nện ẩm ướt.
Chưa kịp để gã gượng dậy, Luật đã lao tới, đầu gối đè chặt lên lưng gã, lưỡi dao găm rèn thép sắc bén kề sát bên cổ họng gã. Ánh mắt Luật lạnh lùng, giọng nói sắc sảo vang lên sát tai gã:
"Ngươi dám di chuyển thêm một thớ cơ nào, lưỡi dao này sẽ đâm thủng cuống họng ngươi trước khi ngươi kịp chạm vào một sợi tóc của cháu ta!"
Tên hắc bang run rẩy, hai tay giơ cao đầu hàng: "Tôi... tôi xin đầu hàng! Xin thầy tha mạng!"
Quốc Anh nhanh chóng dùng dây thừng trói chặt cả ba tên hắc bang lại với nhau, ném vào góc nhà hoang. Luật vội vã chạy lại góc tối, dùng dao găm cắt đứt dây trói cho bé Bình, nhẹ nhàng gỡ chiếc giẻ rách trong miệng thằng bé ra.
"Bình nhi, không sao rồi. Chú Luật và bác Quốc Anh đến cứu cháu đây," Luật ôm chặt đứa trẻ vào lòng, giọng nói trầm ấm thường ngày nay run lên vì xúc động.
Cậu bé Bình ôm chặt lấy cổ Luật, khóc thét lên sau những giờ phút sợ hãi tột độ, bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt viên sỏi bóng nhẵn như một tín vật bảo mệnh. Vết máu khô trên mảnh vải đe dọa thực chất chỉ là máu gà do Trần Hữu Dũng ngụy tạo để uy hiếp tâm lý gia đình Luật.
Cuộc giải cứu nghẹt thở đã thành công viên mãn. Đòn uy hiếp bẩn thỉu cuối cùng của địa chủ Lê Quang Thế và hắc bang Trần Hữu Dũng đã bị đập tan hoàn toàn bằng mưu trí đọc vị tâm lý và sức mạnh cơ bắp thực tế.
Luật đứng dậy bế bé Bình trên tay, bước ra cửa ngôi nhà hoang dưới làn mưa bão đang dần ngớt. Ánh bình minh đầu tiên của ngày thứ ba đang bắt đầu ló rạng nơi chân trời phía Đông sông Hồng, xua đi màn sương mù u ám của rừng sác Yên Phong.
Anh nhìn về phía huyện lỵ Yên Phong, nơi tòa nha môn uy nghiêm đang ẩn hiện trong ánh sáng mờ nhạt. Đôi mắt Thiết Diện Trạng Sư rực lên một quyết tâm sắt đá không gì lay chuyển nổi. Mọi rào cản đe dọa bạo lực đã bị dẹp bỏ, sớ kiện vạn dân đã chuẩn bị hoàn tất trong chiếc hòm hai đáy. Đã đến lúc công lý phải được thực thi bằng luật pháp ngay tại công đường tối cao cấp huyện.
"Anh Quốc Anh, hãy đưa bé Bình về làng an toàn," Luật dứt khoát nói, ngón tay trái khẽ vuốt ve vết sẹo dài ở cổ tay trái của mình. "Còn ta... ta sẽ trực chỉ nha môn Yên Phong!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!