Đột Kích Lò Rèn
Đêm ngoại ô huyện Yên Phong buông xuống nhanh như một tấm màn vải chàm thấm đẫm nước mưa, nặng nề và lạnh buốt. Sau trận bão lũ lịch sử ngày hôm qua, rặng sác ven sông Hồng vẫn rì rào rên rỉ trong gió bấc, mang theo mùi sình lầy ngập mặn và mùi rơm rạ mục nát thốc thẳng vào gian nhà tranh ba gian dột nát của Nguyễn Trọng Luật. Nước mưa rỉ qua kẽ liếp mái tranh, rơi xuống những chiếc chậu sành sứt mẻ đặt rải rác dưới nền đất nhão: *Tỏng... tỏng... tỏng...*
Dưới ánh đèn dầu lạc mờ ảo, tù mù như đom đóm, Trọng Luật ngồi xếp bằng trên chiếc chõng tre ọp ẹp. Gương mặt gầy gò của chàng trạng sư hai mươi tư tuổi chìm nửa phần vào bóng tối. Đôi nho phục xám sờn vai thấm đẫm khí lạnh ẩm ướt, nhưng dáng lưng anh vẫn thẳng tắp như một thân tre đực già. Tay phải anh ôm chặt lấy chiếc tráp gỗ lim hai đáy bọc sắt—kỷ vật thiêng liêng của tổ phụ để lại, nơi cất giấu cuốn Khánh Triều Đại Luật bản chép tay có những dòng chú giải đẫm máu của người cha quá cố.
*Cộc... cộc... cộc...*
Đôi ngón tay trái gân guốc của Luật gõ thong thả lên mặt gỗ lim đen bóng. Nhịp gõ đều đặn, sắc lạnh như nhịp đập của một chiếc đồng hồ cát vô hình, phản ánh dòng suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu anh. Chiều nay tại chợ huyện, anh đã dùng mẹo thực chứng lật tẩy trò lừa giả mù của Thầy Kế, dập tắt âm mưu mê tín dị đoan của địa chủ Lê Quang Thế. Nhưng anh hiểu rõ, địa chủ Thế không phải kẻ biết cam chịu nhục nhã. Sự lộ diện của anh như một Thiết Diện Trạng Sư đứng về phía tá điền thôn Đông đòi lại ruộng đất ngự ban chính là nhát dao đâm thẳng vào huyết mạch kinh tế của hào tộc địa phương.
Sát khí đã cận kề. Ba ngày thời hạn của Đinh Văn Sát đang ngắn lại từng khắc.
Phía góc nhà, trên chiếc giường đất lót ổ rơm, Nguyễn Trọng Đức—đường huynh của Luật—khẽ cựa mình, rên rỉ một tiếng đau đớn. Vết thương gãy xương bả vai trái do roi ngựa của Sát đánh hôm qua vẫn rỉ máu tươi qua lớp băng vải thô ố vàng. Thúc mẫu Lành đang ngồi bên cạnh gạt nước mắt, dùng chiếc khăn ướt lau mồ hôi lạnh trên trán con trai.
"Thầy Luật..." Cậu bé Trần Văn Đinh, mười hai tuổi, đang quỳ mài mực bên cạnh chõng tre, khẽ thì thầm với giọng run rẩy. "Đêm nay gió lạnh quá. Con nghe người ta nói... địa chủ Thế có nuôi những kẻ giết người không chớp mắt vùng biên ải. Liệu chúng có tìm đến đây không thầy?"
Luật ngừng gõ ngón tay. Anh quay sang nhìn đứa học trò nhỏ, đôi mắt sáng như đuốc dưới chân mày rậm khẽ dịu lại: "Đinh, con đi ngủ trước đi. Có ta ở đây, không sao đâu."
Chú chó hoang lông vàng A Ngưu vốn đang nằm phục dưới gầm chõng tre chợt dựng đứng hai tai. Nó bước ra giữa cửa ra vào vách đất, mũi hếch lên khoảng không gian tối tăm bên ngoài, khịt khịt liên tục.
*Gừ...*
Một tiếng gầm gừ trầm đục rít qua kẽ răng của con vật trung thành. Bộ lông gáy của A Ngưu dựng ngược lên như những chiếc gai nhọn.
Luật giật mình, lập tức áp tai sát xuống mặt tráp gỗ lim để khuếch đại âm thanh bên ngoài. Giữa tiếng gió rít qua rặng sác và tiếng mưa dột, anh nghe thấy một tiếng động cực kỳ nhẹ, cực kỳ sắc bén: tiếng bước chân lướt nhẹ trên cỏ ướt, dứt khoát và không hề để lại tiếng bùn nhão xao động. Đó là bước chân của kẻ có thân thủ lão luyện, mang theo sát khí lạnh buốt.
"Đinh! Thổi tắt nến ngay!" Luật hét lên một tiếng trầm khàn nhưng đầy uy lực.
Trần Văn Đinh hoảng hốt lao đến thổi tắt phụt ngọn đèn dầu lạc. Gian nhà tranh lập tức chìm vào bóng tối đặc quánh của đêm hoang ngoại ô. Chỉ có ánh chớp xa xăm ngoài sông Hồng thỉnh thoảng hắt qua kẽ liếp, soi rõ gương mặt cương nghị của Trọng Luật.
*Gâu! Gâu! Gâu!*
A Ngưu sủa vang điên cuồng, lao thẳng về phía cửa sổ gỗ mục bên tả.
*Rắc!*
Một tiếng rách nát khô khốc vang lên. Cánh cửa sổ bằng tre mục nát bị một lực lượng cực mạnh đạp vỡ tan tành. Một bóng đen cao gầy, nhanh nhẹn như một con báo đêm lao vút vào trong phòng. Dưới ánh chớp mờ nhạt, Luật nhìn thấy một vệt sẹo dài gớm ghiếc che kín con mắt bên trái của kẻ đột nhập—đó chính là Độc Nhãn, gã sát thủ chém thuê khét tiếng vùng biên ải!
Độc Nhãn vung tay phải, một thanh đoản đao rỉ sét nhưng lưỡi đao sắc lẹm không phản chiếu ánh sáng chém vút qua khoảng không, nhắm thẳng vào giường ngủ của Luật.
*Xoẹt!*
Chiếc chiếu rách nát trên chõng tre bị chém đứt làm đôi, sợi cói bay lả tả trong bóng tối. Độc Nhãn khịt mũi một tiếng lạnh lùng khi nhận ra nhát dao đã hụt mục tiêu. Lão xoay người cực nhanh, thanh đoản đao quét một vòng tròn hiểm hóc ngang tầm ngực.
Luật không hề có võ nghệ, nhưng đầu óc anh tỉnh táo đến mức đáng sợ. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh nhớ lại chi tiết cài cắm từ cuộc đấu trí với Thầy Kế: kẻ giả mù luôn có góc mù vật lý, và Độc Nhãn này chột mắt trái, nghĩa là toàn bộ khoảng không gian bên tả của gã hoàn toàn là một vùng tối không thể quan sát nhanh.
Luật lập tức đổ người xuống nền đất nhão dưới chõng tre, bò nhanh về phía bên trái của Độc Nhãn. Anh vớ lấy chiếc ghế gỗ mộc ọp ẹp bên cạnh, dùng hết sức bình sinh ném mạnh về phía chân phải của gã sát thủ hòng cản bước.
*Rầm!*
Thanh đoản đao của Độc Nhãn chém nát vụn chiếc ghế gỗ chỉ trong một nhịp đập của tim. Sức mạnh kinh người từ cánh tay gã khiến những mảnh gỗ tạp bắn tung tóe găm vào vách đất. Luật bị một mảnh gỗ sượt qua vai trái, để lại một vết trầy xước rỉ máu, cảm giác đau rát thấu xương truyền đến.
"Tên trạng sư ranh ma! Trốn đi đâu!" Độc Nhãn rít lên. Dù bị hạn chế tầm nhìn bên mắt trái hỏng, gã vẫn là một kẻ giết người chuyên nghiệp. Gã nghe tiếng thở dốc của Luật, xoay người vung đao đâm thẳng xuống gầm chõng tre, mũi đao sắc lẹm chỉ còn cách cổ họng Luật đúng một tấc.
*Gâu!*
A Ngưu dũng cảm lao lên, cắn chặt vào cổ chân phải của Độc Nhãn. Gã sát thủ gầm lên một tiếng phẫn nộ, dùng chuôi đao nện mạnh vào đầu chú chó trung thành khiến nó văng ra góc nhà, rên rỉ đau đớn.
"Chết đi!"
Độc Nhãn rút đao lên, chuẩn bị bổ xuống nhát quyết định để lấy mạng Luật và cướp chiếc tráp gỗ lim bọc sắt đang nằm sát bên cạnh.
*Uỳnh!*
Cánh cửa chính của gian nhà tranh bằng tre ngâm bị một sức mạnh khủng khiếp đập vỡ tung, bắn văng vào trong phòng. Một thân hình hộ pháp, ngực trần cuồn cuộn cơ bắp bám đầy muội than lò rèn bước vào. Râu quai nón rậm rạp dựng ngược dưới ánh chớp, đôi mắt rực lửa nghĩa khí.
Vũ Quốc Anh—chàng thợ rèn lực lưỡng của hội thợ rèn chợ huyện—đã đến!
Trên tay phải của Quốc Anh, chiếc búa rèn bằng sắt nguội nặng chục cân đúc nổi vân rồng rít gió gào thét, quai một đường búa cực mạnh chặn đứng thanh đoản đao của Độc Nhãn ngay sát mặt Luật.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, bắn ra những tia lửa đỏ rực xé toạc màn đêm tối tăm của gian phòng. Sức mạnh phi thường từ cánh tay quai búa của thợ rèn khiến Độc Nhãn bị chấn động mạnh, thanh đoản đao suýt tuột khỏi tay, gã lùi lại ba bước, đôi chân lún sâu xuống nền đất nhão.
"Đồ khốn kiếp! Dám động đến huynh đệ của ta sao?" Quốc Anh gầm lên như sấm mùa hạ. Anh sải bước dài, chiếc búa rèn nặng nề lại vung lên một đường chí mạng nhắm thẳng vào đầu gã sát thủ.
Độc Nhãn nheo con mắt độc nhất, nhận ra sức mạnh cơ bắp của gã thợ rèn này quá kinh người, không thể dùng đoản đao cận chiến đối đầu trực diện trong không gian chật hẹp của nhà tranh. Gã lách người sang bên phải cực nhanh, né tránh đường búa ngàn cân làm chiếc búa rèn đập lún sâu xuống nền đất đất nện, tạo thành một hố sâu hoắm.
Nhân lúc Quốc Anh chưa kịp thu búa, Độc Nhãn vung đao chém ba nhát liên tiếp cực kỳ hiểm hóc vào bắp tay của thợ rèn. Quốc Anh xoay người dùng cán búa bằng gỗ sồi già đỡ đòn, tiếng gỗ và sắt va chạm liên tục: *Cốp! Keng! Cốp!*
"Thầy Luật! Mang tráp sách đi trước! Nhà tranh bị lộ rồi!" Quốc Anh hét lớn, sải tay dài của anh vung cán búa gạt phăng một đòn đâm hiểm hóc của Độc Nhãn.
Luật nhanh chóng ôm lấy chiếc tráp gỗ lim hai đáy, bò ra khỏi gầm chõng tre. Anh dùng Kính thạch anh tự nhiên viền đồng thau cất kỹ trong túi áo làm vật bảo mệnh, kéo theo Trần Văn Đinh và hỗ trợ thúc mẫu Lành dìu đường huynh Đức thoát ra hướng cửa sau.
Độc Nhãn thấy mục tiêu chuẩn bị chạy thoát, gã điên cuồng muốn vượt qua Quốc Anh. Gã vung đao tạo thành một màn sương đao sắc lạnh, nhưng sải tay dài và sức mạnh vô song của chàng thợ rèn khổng lồ như một bức tường sắt kiên cố chặn đứng mọi ngả đường áp sát.
Biết không thể hoàn thành nhiệm vụ ám sát đêm nay khi có sự can thiệp của hội thợ rèn, Độc Nhãn thò tay vào túi áo choàng cộc, lấy ra một nắm bột vôi trắng mịn.
*Phập!*
Gã ném mạnh nắm bột vôi về phía mặt Quốc Anh. Màn sương vôi trắng xóa lập tức bùng lên trong gian phòng tối, gây bỏng rát mắt và làm lóa mắt chàng thợ rèn lực lưỡng. Quốc Anh ho sặc sụa, buộc phải lùi lại che mặt.
Nhân cơ hội đó, Độc Nhãn lộn vòng cực nhanh qua ô cửa sổ bị vỡ, lao vút vào màn mưa bão ngoài rừng sác hoang vu, biến mất không một tiếng động.
Cơn bão ngoài kia vẫn gào thét, nhưng trong gian nhà tranh hoang tàn, sát khí đã tạm thời lắng xuống. Quốc Anh dụi mắt, bước đến bên Luật đang ôm chặt chiếc tráp gỗ lim bọc sắt.
Luật nhìn lên cánh cửa gỗ mục nát của nhà mình. Dưới ánh chớp, một vết chém dài, sâu hoắm và sắc lẹm do đoản đao của Độc Nhãn để lại hiện ra như một dấu ấn tử thần bám lấy ngôi nhà. Sào huyệt ẩn dật mười năm qua của anh đã hoàn toàn bị lộ diện.
"Nhà tranh không còn an toàn nữa rồi, thầy Luật." Quốc Anh vuốt vết thương rỉ máu trên bắp tay, giọng trầm xuống đầy nghiêm trọng. "Địa chủ Thế đã biết chỗ này. Đêm nay gã cho sát thủ đến, ngày mai sẽ là lính lệ nha môn. Thầy phải chuyển ngay đến lò rèn của ta ở chợ huyện. Ở đó có tường gạch kiên cố, có hội thợ rèn canh gác ngày đêm, mới có thể bảo toàn được cuốn Đại Luật và chuẩn bị cho đơn kiện vạn dân!"
Luật nắm chặt chiếc tráp gỗ lim, ngón tay trái khẽ gõ lên lớp sắt bọc một tiếng *đanh* thép. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào vết chém sâu hoắm trên cửa gỗ, thề nguyện công lý trong lòng càng thêm sắt đá. Anh gật đầu quyết định: "Được. Chúng ta di tản ngay trong đêm nay."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!