Nhạc nềnRetroRoman_March

Lửa Bão Thôn Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão lịch sử đổ ập xuống huyện lỵ Yên Phong như muốn nhấn chìm cả vùng đất nghèo khổ này vào lòng sông Hồng giận dữ. Trời đất tối tăm sầm sập, từng luồng gió rít gào buốt xương quật điên cuồng vào những lũy tre xơ xác. Mưa tuôn xối xả, từng hạt nước lớn như những cây roi quất thẳng xuống mặt đất bùn lầy nhão nhẹt. Khắp Thôn Đông, nước lũ đã dâng cao ngang bắp chân, đục ngầu và lạnh ngắt. Những gian nhà tranh vách đất vốn đã dột nát nay lại càng trở nên mỏng manh trước sức mạnh tàn khốc của thiên tai. Tiếng người gọi nhau í ới thất thanh hòa lẫn trong tiếng sóng vỗ gầm rú ngoài đê sông, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn và tuyệt vọng đến tột cùng.


Tại căn nhà lá của thúc mẫu Lành sát rìa làng, Nguyễn Trọng Đức đang ngồi tựa lưng vào vách đất nứt nẻ. Khớp vai trái của anh, vốn bị đánh gãy trong trận hành hung của gia nhân hào tộc mấy ngày trước, nay lại càng đau nhức dữ dội mỗi khi có luồng gió lạnh lùa qua khe liếp. Gương mặt vạm vỡ sạm nắng của Đức tái mét, từng giọt mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán, hòa cùng nước mưa dột từ mái tranh xuống. Bên cạnh anh, đường tẩu Đào đang ôm chặt đứa con nhỏ Trọng Bình vào lòng, đôi mắt sưng húp vì khóc rấm rứt không yên. Thúc mẫu Lành thì lầm lũi dùng những chiếc chậu sành sứt mẻ để hứng nước mưa dột, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy không ngừng.


"Anh Đức! Lũ gia nhân nhà địa chủ Thế kéo đến rồi!"


Tiếng hét thất thanh của một thanh niên tá điền ngoài ngõ vang lên, xé toạc màn mưa bong bóng. Nguyễn Trọng Đức giật nảy mình, bất chấp cơn đau thấu xương tủy ở bả vai, anh gượng dậy. Đôi mắt anh đỏ ngầu sọc máu, vớ lấy chiếc đòn gánh tre đực ngâm nước muối dẻo dai đặt góc nhà, dùng cánh tay phải còn lành lặn để bấu chặt lấy nó làm điểm tựa.


"Chúng nó định cướp đất ngay trong đêm bão sao? Lũ súc sinh!" Đức nghiến răng, thanh âm khàn đặc uất hận.


Ngoài cánh đồng thôn Đông, dưới làn mưa xối xả, một cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra. Hơn năm mươi gia nhân vũ trang của Gia tộc Lê Quang dưới sự chỉ huy của Đinh Văn Sát—tổng quản gia nhân quân sự của địa chủ Lê Quang Thế—đang rầm rập tiến vào. Chúng mang theo những cây đuốc lớn được bọc bằng vải tẩm dầu rái và che chắn bằng những tấm lá cọ bản rộng để chống chọi với nước mưa. Ánh lửa đỏ quạch, chập chờn từ những ngọn đuốc hắt lên những gương mặt hung tợn, đầy sát khí của đám tay sai.


Đinh Văn Sát cưỡi trên một con ngựa chiến màu đen vạm vỡ, áo tơi lá sờn rách bay phần phật trong gió bão. Vết sẹo dài gớm ghiếc trên mặt gã co rúm lại dưới ánh lửa đuốc chập chờn. Gã chỉ tay về phía những cột mốc đá cổ khắc chữ "Ngự Ban" chôn sâu dưới lòng đất ruộng thôn Đông—những cột mốc phân định ranh giới mảnh đất màu mỡ mà tiên đế đã ban tặng cho công thần họ Nguyễn từ ba mươi năm trước.


"Nhổ sạch cho ta!" Sát hét lớn, giọng gã đanh thép lấn át cả tiếng sấm rền. "Nhổ hết những cột mốc đá này lên! Địa giới này từ nay thuộc về trang trang của ông chủ Lê Quang Thế! Kẻ nào chống đối, đánh chết không tha!"


Đám gia nhân hung hãn lập tức lao vào, dùng cuốc xẻng và xà beng sắt đào bới điên cuồng xung quanh những cột mốc đá cổ. Lão nông Ngô Văn Phán—trưởng thôn Đông, người đang cùng bách tính be bờ ngăn lũ—lao đến chặn trước một cột mốc lớn. Thân hình gầy gò, lưng còng rạp của lão run lên dưới làn mưa lạnh, lão giang hai tay ôm chặt lấy phiến đá:


"Không được nhổ! Đây là đất ngự ban của tiên đế dành cho dân nghèo chúng tôi canh tác! Các người nhổ mốc là phạm tội khinh quân phản nghịch!"


Một tên gia nhân lực lưỡng không thèm nói một lời, vung chiếc gậy tre đực nện mạnh vào hông lão Phán. Tiếng "bốp" khô khốc vang lên, lão nông già yếu ngã nhào xuống vũng bùn nước đục ngầu, chiếc gậy tre mộc mạc của lão văng xa. Lũ tá điền thôn Đông đứng xung quanh thấy vậy, lòng căm phẫn tích tụ bấy lâu nay lập tức bùng phát. Họ cầm cuốc, xẻng và gậy gộc lao lên định ăn thua đủ với đám gia nhân vũ trang.


"Chặn xe bò lại! Không cho chúng chở mốc đi!" Nguyễn Trọng Đức từ trong màn mưa lao ra. Với cánh tay phải lực lưỡng, anh vung chiếc đòn gánh tre đực chặn ngang bánh chiếc xe bò chở những cột mốc đá cổ vừa bị nhổ lên. Gương mặt anh căm uất tột độ, chắn trước đầu ngựa của Đinh Văn Sát.


Sát nhìn Đức bằng nửa con mắt, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn. Gã không thèm xuống ngựa, chỉ khẽ nhấc tay phải, quất mạnh chiếc roi ngựa bọc da hổ dẻo dai xuống. Tiếng roi xé gió "vút" một tiếng chí mạng, nện thẳng vào bả vai trái đang bị gãy và băng bó của Đức.


"Rắc!"


Một tiếng xương gãy rạn lần thứ hai vang lên gớm ghiếc dưới màn mưa. Đức hét lên một tiếng đau đớn xé lòng, chiếc đòn gánh tre tuột khỏi tay. Anh ngã quỵ xuống bùn nhão, hai tay ôm lấy bả vai trái đang rỉ máu tươi qua lớp băng vải trắng xóa. Vết thương cũ bị xé toạc, máu đỏ hòa cùng nước mưa loang lổ khắp mặt đất bùn lầy.


"Đồ rác rưởi!" Sát khinh bỉ phun một bãi nước bọt xuống đất. "Đất này đã được bán bằng khế ước đóng dấu đỏ đàng hoàng. Các người muốn làm loạn cướp đất của nhà giàu sao? Lính lệ nha môn đang đợi sẵn ở đầu làng, kẻ nào dám động thủ, ta sẽ khép vào tội mưu phản triều đình!"


Hàng chục tá điền thôn Đông khựng lại, tay cầm gậy gộc run rẩy. Lời đe dọa "mưu phản" của Sát như một gáo nước lạnh dội vào lòng căm phẫn của họ. Ở cái huyện Yên Phong này, lời của địa chủ Thế và quan huyện Bằng chính là luật pháp. Nếu họ dùng bạo lực đáp trả, nha môn sẽ có cớ đưa quân xuống tàn sát cả làng.


"Ai nói đất này đã được bán bằng khế ước hợp pháp?"


Một giọng nói trầm ấm, rõ ràng nhưng đanh thép như tiếng chuông đồng đột ngột vang lên từ phía sau chiến lũy tre làng. Giọng nói ấy có một tần số đặc biệt, xuyên qua cả màn mưa bão xối xả và tiếng gió rít gào, gieo vào lòng bách tính thôn Đông một luồng sinh khí mới.


Nguyễn Trọng Luật bước ra từ màn mưa xám xịt. Dáng người anh gầy gò nhưng thẳng tắp dưới chiếc áo tơi lá sờn rách. Tay phải anh ôm chặt chiếc tráp gỗ lim bọc sắt đen bóng—bảo vật chứa đựng cuốn Khánh Triều Đại Luật chép tay của người cha quá cố. Gương mặt cương nghị của Luật không một chút sợ hãi, đôi mắt sáng như đuốc nhìn thẳng vào Đinh Văn Sát đang ngồi trên lưng ngựa.


"Cậu Luật!" Lão nông Ngô Văn Phán gượng dậy từ vũng bùn, mừng rỡ gọi to. Tá điền thôn Đông lập tức dạt ra hai bên, nhường đường cho vị trạng sư nghèo vừa lập chiến tích chấn động tại nha môn ngày hôm qua.


Luật bước đến bên cạnh Nguyễn Trọng Đức, đỡ người anh họ đang đau đớn tột cùng đứng dậy. Anh khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt tráp gỗ lim theo một nhịp điệu thong thả, đều đặn—thói quen kinh điển mỗi khi anh bắt đầu vận hành tư duy logic pháp lý tối cao.


"Đinh tổng quản," Luật ngẩng đầu nhìn Sát, giọng nói mang theo Sắt đá thanh âm đầy uy lực. "Theo điều 84 của bộ 'Khánh Triều Đại Luật', phàm là đất ruộng ngự ban thời tiên đế, có sắc phong triều đình bảo chứng, thì tuyệt đối không được phép tự ý thu hồi, chuyển nhượng hoặc mua bán nếu không có triện chỉ phê chuẩn trực tiếp của Bộ Hộ và Hoàng đế. Kẻ nào cố tình làm giả khế ước mua bán hoặc tự ý dịch chuyển, nhổ bỏ cột mốc địa giới ngự ban sẽ bị khép vào tội 'Khinh quân' và 'Xâm phạm hoàng điền', nhẹ thì lưu đày biệt xứ vùng biên ải, nặng thì tru di tam tộc!"


Đinh Văn Sát khựng lại, đôi chân mày rậm rạp của gã nhíu chặt. Gã đã nghe danh tiếng của tên trạng sư bướng bỉnh này sau phiên tòa hôm qua, nhưng gã không ngờ Luật lại dám mang cả đại luật triều đình ra để ép chế gã ngay giữa đồng hoang bão lũ.


"Hừ, Nguyễn Trọng Luật!" Sát cười khẩy, vỗ vỗ vào chiếc túi da chống nước đeo hông hống hách. "Ngươi đừng dùng chữ nghĩa triều đình ra đây để dọa ta. Ông chủ Lê Quang Thế của ta có khế ước bán đất đóng dấu đỏ đàng hoàng của tri phủ Bắc Hà và chữ ký điểm chỉ của chính gia tộc họ Nguyễn các ngươi từ mười năm trước! Đất này đã chuyển thành tư điền hợp pháp, ta nhổ mốc cũ để dựng mốc mới, có gì là sai?"


"Khế ước đóng dấu đỏ?" Luật khẽ nhếch môi tạo thành một đường cong lạnh lùng. "Vậy xin Đinh tổng quản hãy trình tờ khế ước đó ra đây cho bách tính thôn Đông cùng chiêm ngưỡng. Nếu khế ước thực sự hợp pháp, chúng tôi sẽ lập tức giao đất dọn đi. Còn nếu không..."


Sát tự tin vào thế lực bảo kê của quan huyện và tri phủ cấp tỉnh, gã nghĩ Luật chỉ là một tên thư sinh nghèo không làm gì được mình. Gã rút từ trong túi da ra một tờ khế ước bản dó dày dặn, được bọc trong lớp da rùa chống nước kỹ lưỡng, đưa lên cao dưới ánh lửa đuốc chập chờn:


"Nhìn cho kỹ đi! Đây là khế ước mua bán đất có chữ ký của cha ngươi—cựu Ngự sử Nguyễn Trọng Nghĩa—ký trước khi bị tịch thu gia sản mười năm trước, và dấu triện đỏ nguyên vẹn của tri phủ Bắc Hà! Ngươi có giỏi thì dùng cái mồm trạng sư của ngươi mà cãi lý với con dấu triều đình này đi!"


Luật bước lên một bước sát đầu ngựa của Sát. Anh vận dụng nhãn lực sắc bén của kỹ năng Tâm lý nhãn quang và Thấu quang thị trần để quan sát tờ khế ước dưới ánh lửa đuốc bập bùng. Ánh lửa đỏ quạch xuyên qua lớp giấy dó dày dặn của tờ khế ước.


Ngay lập tức, Luật phát hiện ra một chi tiết bất thường chết người ẩn giấu trên bề mặt giấy bản.


Tại vùng ranh giới diện tích đất và chữ ký của cha anh, thớ giấy dó có độ khúc xạ ánh sáng rất lạ. Dưới ánh lửa đuốc soi thấu, những sợi giấy ở vùng đó mỏng hơn và xơ xác hơn hẳn so với các vùng xung quanh. Đặc biệt, nét mực chữ viết phần diện tích đất có màu sắc đen sẫm nhưng thiếu đi lớp ánh kim nhẹ của nhựa thông mỏ—chất liệu mực tàu bảo mật chuyên dùng trong các công văn của ngự sử triều đình thời kỳ đó.


Đó là vết mực viết đè lên một khế ước nợ cũ đã bị cạo xóa tinh vi bằng hóa chất nhựa cây rừng!


Một luồng điện logic chạy dọc sống lưng Luật. Anh đã tìm ra manh mối mấu chốt chứng minh tờ khế ước tối cao của địa chủ Thế thực chất là một sản phẩm ngụy tạo tinh vi hòng cướp đoạt đất ngự ban!


"Đinh tổng quản," Luật cất tiếng, giọng anh trầm xuống nhưng lạnh lùng như băng tuyết. "Tờ khế ước này thực chất có vết mực tẩy xóa và cạo giấy rất tinh vi ở phần diện tích ruộng đất. Chữ ký của phụ thân ta đã bị kẻ gian dùng kỹ thuật cạo chữ nợ cũ để viết đè chữ bán đất lên bề mặt giấy bản dó đã bị tổn thương. Con dấu triện đỏ của tri phủ thực chất được đóng đè lên lớp mực mới viết sau này!"


Sát biến sắc mặt, gã vội vã rụt tờ khế ước lại vào túi da, gương mặt lộ rõ sự lúng túng và sát khí đằng đằng:


"Ngươi... ngươi nói nhảm nhí cái gì đó? Dưới trời mưa bão thế này, ngươi làm sao nhìn thấy vết tẩy xóa? Ngươi dám phỉ báng con dấu triện đỏ của tri phủ sao?"


"Học trò không nói nhảm," Luật hiên ngang đứng thẳng, chỉ tay về phía Bắc. "Nếu Đinh tổng quản cố tình cưỡng chế cướp đất bằng tờ khế ước ngụy tạo này, học trò sẽ lập tức cùng trưởng thôn Ngô Văn Phán mang mảnh khế ước đất ngự ban gốc bị rách một góc bám máu khô—di vật mà đường huynh ta đang giữ—vượt cấp lên thẳng tỉnh phủ Bắc Hà để đệ sớ kêu oan! Chúng ta sẽ yêu cầu tri phủ đưa tờ khế ước của các người ra trước ánh nắng mặt trời công đường để đối chất thấu quang. Lúc đó, tội làm giả tài liệu triều đình và cướp đất ngự ban của địa chủ Lê Quang Thế sẽ bị phanh phui trước bàn dân thiên hạ!"


Lời đe dọa báo cáo vượt cấp của Luật như một đòn giáng mạnh vào tâm lý phòng thủ của Sát. Gã biết rõ bản chất của tờ khế ước kia là giả mạo do Nguyễn Thừa Tuyên thực hiện. Nếu Luật thực sự làm lớn chuyện lên tỉnh phủ Bắc Hà, thế lực hào tộc của địa chủ Thế ở cấp huyện sẽ không thể b bịt miệng được dư luận cấp tỉnh.


Sát nhìn xung quanh. Hàng trăm tá điền thôn Đông sau khi nghe Luật vạch trần vết tẩy xóa khế ước giả đã lấy lại sự tự tin. Họ siết chặt gậy gộc, đòn gánh tre, vây quanh đội gia nhân với ánh mắt phẫn nộ, sẵn sàng liều chết bảo vệ ruộng đất ngự ban. Thêm vào đó, cơn bão bùng phát dữ dội hơn, nước sông Hồng dâng cao mấp mé bờ đê, sấm sét nổ vang trời đất khiến ngựa chiến của Sát hoảng loạn, liên tục hí vang và giậm chân lùi lại.


Nhận thấy tình thế bất lợi nếu tiếp tục dùng bạo lực cưỡng chế lúc này, Đinh Văn Sát nghiến răng kèn kẹt. Gã giật mạnh dây cương ngựa, lạnh lùng ra lệnh cho đám gia nhân:


"Thu quân!"


Đám gia nhân lủi thủi hạ vũ khí, dập tắt đuốc rồi lục tục rút lui trong màn đêm mưa bão gào thét. Sát quay đầu ngựa nhìn Luật bằng con mắt chột rực lửa căm hận, gã ném lại một lời thách thức tàn độc:


"Nguyễn Trọng Luật! Ngươi giỏi lắm. Nhưng ranh giới đất đai cũ ở đây đã bị nhổ bỏ hoàn toàn rồi. Ta thách ngươi chứng minh được tọa độ ranh giới đất cũ trước công đường nha môn nếu không có khế ước gốc bảo chứng! Ba ngày nữa, nếu ngươi không trình ra được chứng cứ thực địa hợp pháp, ông chủ Lê Quang Thế sẽ đưa lính lệ xuống cưỡng chế san phẳng cái thôn Đông này!"


Con ngựa đen của Sát vút đi trong màn mưa, kéo theo hàng chục gia nhân vũ trang khuất dần vào bóng tối.


Cuộc cưỡng chế tạm thời ngưng lại dưới màn mưa bão tàn khốc, cứu được tá điền thôn Đông khỏi một trận thảm sát đổ máu dã man. Nhưng ranh giới đất đai cũ đã bị nhổ bỏ hoàn toàn, ruộng đồng xơ xác chìm trong biển nước lũ đục ngầu. Nguyễn Trọng Luật đứng lặng giữa đồng hoang, gió bão quật mạnh vào tà áo xám sờn rách của anh. Anh biết rõ, lời thách thức của Sát chính là áp lực ngàn cân đang đè nặng lên vai anh trong ba ngày tới: làm thế nào để chứng minh được địa giới đất ngự ban cũ khi các cột mốc đá cổ đã bị cướp đi và khế ước gốc vẫn chưa được tìm thấy?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!