Nhạc nềnRetroRoman_March

Kỳ Trận Công Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa lạnh Yên Phong dội xuống mái ngói xám xịt của nha môn huyện, kéo theo những luồng gió rít buốt xương từ cửa sông Hồng thổi về. Nước mưa tuôn thành dòng qua những máng xối nứt nẻ, đập vào thềm đá chánh điện tạo nên những tiếng động lộp bộp liên hồi. Phía ngoài cổng đá, hàng trăm bách tính nghèo khổ của thôn Đông đứng chen chúc dưới những tấm tơi lá sờn rách. Họ không màng đến cái lạnh thấu da thịt, đôi mắt ai nấy đều đổ dồn vào bên trong đại sảnh xử án, nơi ánh sáng tù mù của những cây nến sáp đang cố chống chọi với bóng tối của ngày giông bão.


Nguyễn Trọng Luật bước qua ngưỡng cửa đá cao ba tấc của nha môn. Dáng người anh gầy guộc nhưng thẳng tắp như một ngọn giáo cắm giữa đất trời. Bộ nho phục màu xám sờn vai đã thấm nước mưa ẩm ướt, nhưng bước đi của anh vẫn vô cùng nghiêm cẩn, chậm rãi. Tay phải anh ôm chặt chiếc tráp gỗ lim bọc sắt đen bóng—di vật thiêng liêng của tổ phụ mà anh vừa thu hồi được từ nghĩa trang hoang phế đêm qua. Luật bước đến vị trí dành cho trạng sư bào chữa phía bên tả công đường, khẽ đặt chiếc tráp gỗ lên chiếc bàn gỗ mộc bám đầy bụi.


Anh ngẩng đầu lên. Ngay phía trên bàn công án cao lớn của quan huyện, bức hoành phi sơn son thiếp vàng khắc bốn chữ lớn "Minh Kính Cao Huyền" hiện ra dưới ánh nến. Bốn chữ mang ý nghĩa "Gương sáng treo cao" vốn là biểu tượng cho sự công chính của triều đình, nhưng lúc này lại bám đầy bụi bặm và mạng nhện giăng kín ở các góc khuất. Một sự mỉa mai câm lặng cho cái gọi là tư pháp nơi huyện nghèo này. Luật khẽ nhếch môi tạo thành một đường cong lạnh lùng, ngón tay trái của anh bắt đầu gõ nhẹ lên mặt tráp gỗ theo một nhịp điệu thong thả, đều đặn. Mỗi tiếng gõ như một thước đo logic đang bắt đầu vận hành trong tâm trí anh.


Phía đối diện, Đỗ Đức Mạnh—gã trạng sư nổi tiếng xảo quyệt của huyện Yên Phong—đang ngồi ung dung trên chiếc ghế bành lót gấm. Gã mặc bộ trường y bằng lụa tơ tằm màu vàng nhạt rộng thùng thình, gương mặt béo mập bóng dầu khẽ giật nhẹ khi nhìn thấy Luật bước vào. Mạnh khinh bỉ nhìn bộ nho phục rách nách của Luật, rồi quay sang cười giả lả với quan huyện đường. Trên ngón tay múp míp của gã, chiếc nhẫn ngọc bích lóe lên ánh sáng xanh lục đầy vương giả, một minh chứng cho những khoản tiền bẩn mà gã kiếm được từ việc dập tắt các vụ kiện của dân nghèo.


"Thăng đường!"


Tiếng hét đồng thanh của hai hàng lính lệ vang lên réo rắt, kèm theo tiếng gậy gỗ bọc đồng nện rầm rập xuống nền gạch đá hoa xám. Từ phía hậu đường, Huyện lệnh Trần Hữu Bằng bước ra với dáng vẻ béo tốt, nặng nề. Gã khoác trên mình bộ quan phục thất phẩm màu xanh lam thêu hình chim hạc kiêu hãnh, nhưng chiếc đai bụng căng tròn khiến gã phải liên tục thở dốc. Bằng ngồi sụp xuống chiếc ghế chánh đường, gương mặt lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn. Gã cầm chiếc kinh堂 mộc (búa gõ tòa) đập mạnh xuống bàn công án, phát ra một tiếng "chát" chói tai.


"Giờ Ngọ đã đến! Nha môn huyện Yên Phong mở công đường xét xử vụ án tá điền Trần Văn Bình thôn Đông phạm tội trộm cắp bò cày của nha môn!" Giọng Bằng khàn đặc, đầy uy quyền nhưng thiếu đi sự nghiêm cẩn tối thiểu. Gã liếc nhìn Luật rồi hắng giọng hỏi: "Kẻ dưới công đường kia, ngươi là ai mà dám tự tiện đứng vào vị trí trạng sư bào chữa? Ngươi có môn bài hành nghề của tỉnh phủ hay không?"


Luật cúi đầu hành lễ theo đúng quy chuẩn của Khánh Triều Tố Tụng Quy, giọng nói của anh vang lên trầm ấm, rõ ràng, át đi tiếng mưa rơi bên ngoài:


"Khởi bẩm Huyện lệnh đại nhân. Học trò là Nguyễn Trọng Luật, sĩ tử viết sớ tự do tại chợ huyện Yên Phong. Theo điều 18 của Khánh Triều Tố Tụng Quy, phàm là thường dân không có khả năng tự bào chữa trước công đường, triều đình cho phép sĩ tử có học thức đứng ra đại diện pháp lý lâm thời nếu được sự đồng thuận của bị cáo và có đơn bảo lãnh của gia tộc. Đây là đơn bảo lãnh có chữ ký của trưởng thôn Đông Ngô Văn Phán, xin đại nhân minh xét."


Luật đưa hai tay trình lên tờ giấy bản dó viết chữ nho chân phương. Trần Hữu Bằng liếc nhìn đề hình thư lại Nguyễn Thừa Tuyên đứng bên cạnh. Tuyên gật đầu khẽ, ra hiệu rằng điều luật này hoàn toàn có thật. Bằng hừ lạnh một tiếng, phất tay áo:


"Được cho phép! Trạng sư nguyên cáo Đỗ Đức Mạnh, hãy trình bày cáo trạng và chứng cứ!"


Đỗ Đức Mạnh đứng dậy, phong thái vô cùng tự tin. Gã bước ra giữa công đường, khẽ vẫy chiếc quạt ngà voi rồi dùng giọng nói lảnh lót trình bày:


"Khởi bẩm đại nhân. Đêm ngày mùng mười tháng này, kho bò cày của nha môn bị mất trộm một con bò vàng quý giá phục vụ cho việc canh tác công điền. Qua quá trình điều tra của lính lệ tuần gác, chúng ta đã bắt quả tang tá điền Trần Văn Bình khi hắn đang dắt con bò này đi bán lén lút tại chợ biên giới lộ Yên Phong. Đây là khế ước nhận tội có đóng dấu vân tay đỏ chói của chính tên Bình, được thực hiện dưới sự chứng kiến của đầu mục lính lệ Trương Hùng. Chứng cứ rành rành như núi, xin đại nhân nghiêm trị kẻ trộm cắp để răn đe loạn dân!"


Mạnh cung kính trình lên một tờ giấy bản có dấu vân tay màu đỏ tươi roi rói. Phía dưới công đường, tá điền Trần Văn Bình đang quỳ sụp dưới đất, thân hình gầy gò trơ xương sườn run rẩy dữ dội dưới bộ quần áo vải thô rách nát. Bình ngước gương mặt đầy vết bầm tím, sưng húp lên nhìn Luật, nước mắt tuôn rơi lã chã:


"Thầy đồ Luật... cứu tôi với... Tôi không hề trộm bò... Tôi bị oan..."


"Im miệng! Trước công đường nha môn, ai cho phép ngươi tùy tiện gào thét?" Trương Hùng—đầu mục lính lệ hung hãn—bước lên vung roi mây định quất xuống vai Bình.


"Chậm đã!" Luật bước lên một bước, dùng thân mình che chắn trước mặt Bình. Đôi mắt anh sắc lẹm như dao cạo nhìn thẳng vào Trương Hùng, giọng nói mang theo Sắt đá thanh âm vang dội:


"Trương đầu mục! Theo luật triều đình, khi phiên tòa đang diễn ra, bị cáo có quyền trình bày lời khai trực tiếp trước quan tòa mà không bị can thiệp bằng bạo lực. Ông định dùng roi mây để bịt miệng bị cáo ngay trước mặt Huyện lệnh đại nhân sao?"


Trương Hùng khựng lại, nhìn sang quan huyện. Trần Hữu Bằng khẽ ho khan một tiếng, phất tay ra hiệu cho Hùng lùi lại. Luật quay sang cúi đầu hỏi Bình, giọng anh trở nên dịu nhẹ nhưng đầy sự nghiêm cẩn:


"Trần Văn Bình, ngươi hãy trình bày rõ ràng cho Huyện lệnh đại nhân nghe: quá trình ngươi điểm chỉ dấu vân tay vào tờ khế ước nhận tội này đã diễn ra như thế nào?"


Bình khóc nấc lên, hai bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn đan chặt vào nhau, run rẩy chỉ vào Trương Hùng:


"Khởi bẩm đại nhân... Đêm đó tôi đang ngủ trong nhà tranh thì Trương đầu mục dẫn lính lệ ập vào bắt giữ. Họ đưa tôi vào phòng tra tấn ngầm của nha môn... Họ dùng roi mây ngâm nước muối đánh tôi suốt hai canh giờ... Vai trái của tôi bị đánh gãy, lồng ngực bầm tím... Khi tôi ngất đi, họ đã nắm chặt bàn tay của tôi, cưỡng ép ấn ngón tay cái vào hộp mực đỏ rồi điểm chỉ vào tờ giấy trắng này... Tôi không hề tự nguyện ký tội!"


"Láo khoét!" Đỗ Đức Mạnh lớn tiếng ngắt lời, gương mặt gã đỏ bừng vì giận dữ. Gã quay sang Trần Hữu Bằng, chắp tay nói: "Đại nhân! Tên Bình này rõ ràng đang vu khống lính lệ nha môn để tìm đường thoát tội. Nha môn huyện Yên Phong xưa nay nổi tiếng nghiêm minh, làm sao có chuyện ép cung dã man như thế? Luật pháp triều đình nghiêm cấm thường dân nghi ngờ sự chính trực của công văn nha môn! Nguyễn Trọng Luật, ngươi đang dung túng cho bị cáo vu oan công quyền, tội này đáng phạt roi cảnh cáo!"


Trần Hữu Bằng đập mạnh búa gõ tòa, mặt hầm hầm tức giận:


"Trạng sư Luật! Ngươi có bằng chứng gì chứng minh lời khai của tên Bình là thật? Nếu không có bằng chứng thực tế, bản quan sẽ lập tức khép ngươi vào tội quấy rối công đường và cho lính đánh roi răn đe!"


Luật không hề tỏ ra sợ hãi. Ngón tay anh vẫn gõ đều đặn trên tráp gỗ lim. Anh đã dự đoán trước đòn phủ đầu này của liên minh quan huyện và trạng sư biến chất. Luật hít một hơi sâu, vận dụng kỹ năng Tâm lý nhãn quang để quan sát kỹ lưỡng Đỗ Đức Mạnh và Trương Hùng. Anh nhận thấy khi Bình nhắc đến vết thương ở vai và lồng ngực, mi mắt của Trương Hùng khẽ giật nhẹ, hơi thở của gã trở nên dồn dập hơn, còn tay phải gã vô thức nắm chặt lấy chuôi roi mây. Sự dối trá đã hiển hiện rõ ràng trên cơ thể của kẻ bạo lực.


"Khởi bẩm đại nhân," Luật khảng khái nói. "Học trò yêu cầu được mời thầy thuốc nam hoặc y sư có uy tín của huyện đường tiến hành khám xét, nghiệm thi thương tích thực tế trên cơ thể của Trần Văn Bình ngay tại công đường này. Nếu khớp vai trái của hắn thực sự bị gãy do ngoại lực của roi mây đánh đập trong vòng hai ngày qua, điều đó sẽ chứng minh lời khai của hắn về việc bị ép cung là hoàn toàn có cơ sở khoa học thực chứng!"


"Bác bỏ!" Trần Hữu Bằng lập tức đập búa gõ tòa cắt ngang lời Luật, gương mặt gã lộ rõ sự lúng túng nhưng vẫn cố tỏ ra hống hách: "Nha môn xử án dựa trên chứng cứ giấy tờ hợp pháp, không phải là nơi cho hạng viết sớ thuê như ngươi làm loạn đòi khám người này người kia! Khế ước nhận tội đã có dấu vân tay đỏ chói của bị cáo, đó là bằng chứng tối cao không thể tranh cãi!"


Đỗ Đức Mạnh cười khẩy đầy đắc ý, gã nhìn Luật với ánh mắt chế giễu như muốn nói: *Ngươi chỉ là một tên trạng sư nghèo kiết xác, làm sao đấu lại quyền lực tuyệt đối của quan huyện?*


Nhưng Luật không hề nản chí. Ánh mắt anh bỗng trở nên sắc lẹm, anh vươn tay mở chiếc tráp gỗ lim bọc sắt, lấy ra cuốn "Khánh Triều Đại Luật bản chép tay" của người cha quá cố. Anh nâng cuốn sách luật cổ kính bằng hai tay, giọng nói của anh đột ngột tăng âm lượng, đanh thép và uy nghiêm như sấm truyền giữa đại điện:


"Đại nhân! Người nói khế ước đóng dấu vân tay là bằng chứng tối cao không thể tranh cãi? Vậy xin đại nhân hãy nghe rõ điều 42 trong bộ 'Khánh Triều Đại Luật' do Thái tổ hoàng đế vương triều ban hành, hiện đang được lưu giữ tại Bộ Hình kinh kỳ: 'Phàm các khế ước, tờ khai nhận tội mà không có sự đồng thuận tự nguyện của đương sự, hoặc bị cưỡng ép bằng nhục hình, tra khảo dã man ngoài vòng pháp luật, thì đều coi là vô hiệu pháp lý trước công đường triều đình. Kẻ nào cố tình dùng nhục hình để ngụy tạo chứng cứ nhận tội sẽ bị khép vào tội mưu sát và bãi chức lập tức!'"


Luật lật mở trang sách có dòng chú giải bằng mực đỏ của cha mình, đưa thẳng về phía bàn công án của quan huyện.


"Đại luật triều đình đứng trên quyền tài phán của cấp huyện! Sắc phong của tiên hoàng quy định rõ ràng về tính tự nguyện của khế ước. Đại nhân cố tình bác bỏ yêu cầu khám nghiệm thương tích của bị cáo để bảo vệ tờ khế ước nhận tội nghi vấn này, liệu đại nhân có muốn học trò gửi đơn khiếu nại vượt cấp lên tỉnh phủ Bắc Hà, cáo buộc nha môn Yên Phong vi phạm nghiêm trọng điều 42 của Đại Luật triều đình hay không?"


Lời nói của Luật như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Trần Hữu Bằng. Gương mặt béo tốt của gã huyện lệnh lập tức chuyển từ đỏ sang tái mét. Gã sợ nhất là việc bị khiếu nại vượt cấp lên tỉnh phủ, điều đó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sinh mệnh chính trị và con đường thăng tiến của gã. Bằng liếc nhìn Đỗ Đức Mạnh với ánh mắt cầu cứu đầy sợ hãi.


Mạnh thấy tình thế bất lợi, liền vội vàng bước lên đỡ lời hòng cứu vãn cục diện:


"Đại nhân! Nguyễn Trọng Luật chỉ giỏi dùng chữ nghĩa để dọa nạt công đường. Cho dù khế ước nhận tội có nghi vấn, chúng ta vẫn còn chứng cứ nhân chứng sống! Tôi yêu cầu được triệu tập nhân chứng thực tế của vụ án: gã lưu manh đầu chợ tên Phùng Bá Quý bước lên công đường đối chất!"


"Cho phép triệu tập nhân chứng!" Trần Hữu Bằng vội vã gõ búa như vớ được cọc chèo.


Từ phía ngoài cửa nha môn, một gã đàn ông gầy nhom, mặc bộ quần áo vá víu bẩn thỉu, mắt ti hí mắt lươn đầy vẻ gian trá bước vào. Đó là Phùng Bá Quý—kẻ lưu manh khét tiếng chuyên nhận tiền hối lộ của địa chủ Thế để làm những việc bẩn thỉu. Quý quỳ gối hành lễ, giọng nói lóng ngóng nhưng đã được chuẩn bị sẵn kịch bản từ trước:


"Khởi bẩm quan lớn... Đêm ngày mùng mười, vào khoảng giờ Tam canh (nửa đêm), tôi đi uống rượu về ngang qua ngõ đầu chợ huyện thì thấy trời mưa bão lớn dội xuống dữ dội. Dưới ánh chớp của giông bão, tôi nhìn thấy rất rõ tá điền Trần Văn Bình đang dắt con bò cày u đen của nha môn đi lén lút về hướng bến sông. Tôi dám lấy tính mạng ra bảo đảm lời khai này là hoàn toàn có thật!"


Đỗ Đức Mạnh cười lớn đầy đắc ý, quạt mạnh chiếc quạt ngà voi:


"Nguyễn Trọng Luật! Ngươi nghe rõ chưa? Nhân chứng sống đã nhìn thấy rõ ràng hành vi trộm cắp của tên Bình dưới ánh chớp đêm giông bão. Ngươi còn lời nào để biện hộ nữa không?"


Luật khẽ mỉm cười. Anh bước chậm rãi về phía Phùng Bá Quý. Bàn tay trái bị thương tật nhẹ của anh khẽ giấu sau tà áo xám, còn đôi mắt sắc sảo của anh bắt đầu vận dụng kỹ năng Tâm lý nhãn quang để khóa chặt mọi phản xạ cơ thể của Quý. Anh nhận thấy khi Quý nói câu "tôi nhìn thấy rất rõ", đồng tử của gã khẽ co thắt lại, hai bàn tay giấu trong tay áo thắt chặt, và gã liên tục liếc nhìn về phía Trương Hùng như để tìm kiếm sự bảo chứng tinh thần.


"Phùng Bá Quý," Luật cất giọng trầm ấm, phong thái vô cùng điềm tĩnh. "Ngươi nói đêm đó ngươi đi uống rượu về vào giờ Tam canh, trời mưa bão lớn dội xuống dữ dội, đúng không?"


"Đúng vậy! Trời mưa to lắm, sấm chớp đùng đùng!" Quý tự tin trả lời.


"Ngươi nói dưới ánh chớp của giông bão, ngươi nhìn thấy rõ ràng Trần Văn Bình đang dắt con bò cày của nha môn đi ngang qua ngõ đầu chợ?"


"Chính xác! Ta nhìn không sai một li! Dáng người gầy nhom của hắn và con bò u đen nha môn dắt đi lén lút!"


Luật gật đầu, đột ngột đổi tông giọng trở nên sắc bén, đanh thép như dao chém vào đá:


"Ngươi nói dối!"


Quý giật nảy mình, mặt biến sắc: "Ta... ta không nói dối! Ta nhìn thấy thật mà!"


Luật quay sang chắp tay hướng về phía Trần Hữu Bằng, giọng nói của anh vang dội khắp đại sảnh nha môn:


"Khởi bẩm Huyện lệnh đại nhân! Lời khai của nhân chứng Phùng Bá Quý hoàn toàn là ngụy tạo và mâu thuẫn trầm trọng với thực tế tự nhiên của đêm xảy ra vụ án! Học trò xin chỉ ra ba điểm vô lý chết người trong lời chứng này:


Thứ nhất, đêm ngày mùng mười tháng này là đêm không trăng, lại gặp trận bão lũ lịch sử tàn phá Yên Phong. Mưa dội xuống như trút nước, sương mù bao phủ dày đặc khiến tầm nhìn xa không quá năm bước chân. Ngõ đầu chợ huyện dài tới năm mươi trượng, hoàn toàn không có đèn lồng chiếu sáng. Cho dù có ánh chớp của giông bão, ánh sáng đó cũng chỉ diễn ra trong vòng một phần mười khắc và gây lóa mắt tạm thời cho người quan sát. Làm sao một kẻ say rượu như Quý có thể đứng từ xa nhận diện rõ ràng gương mặt của Bình giữa màn mưa sương mù dày đặc?"


Đỗ Đức Mạnh vội vàng nhảy vào cắt lời: "Đó là do nhãn lực của nhân chứng tốt hơn người thường! Có gì là lạ?"


"Nhãn lực tốt hơn người thường sao?" Luật khẽ cười khẩy, anh bước sát lại gần Quý, đôi mắt nhìn thẳng vào gã lưu manh:


"Điểm vô lý thứ hai mới là đòn quyết định: Phùng Bá Quý khai rằng hắn nhìn thấy Bình dắt con 'bò u đen' của nha môn đi ngang qua ngõ. Nhưng khởi bẩm đại nhân, con bò cày bị mất trộm thực tế của nha môn Yên Phong là giống bò cỏ màu trắng xám có đốm nâu tròn trên lưng! Đây là biên bản đăng ký tài sản công điền của nha môn do điển tịch thư lại ghi chép từ đầu năm, hiện đang lưu giữ trong kho! Con bò bị mất là bò trắng xám đốm nâu, làm sao nhân chứng lại nhìn thấy rõ ràng đó là một con 'bò u đen' dưới ánh chớp đêm giông bão?"


Toàn bộ đại sảnh công đường lập tức rơi vào một sự im lặng chết chóc. Đỗ Đức Mạnh há hốc mồm, chiếc quạt ngà voi trên tay gã cứng đờ giữa không trung. Gương mặt béo mập của gã huyện lệnh Trần Hữu Bằng giật giật liên hồi, gã vội vã lật giở sổ sách tài sản nha môn trên bàn công án để đối chiếu, mồ hôi hột rỉ ra đầy trên trán.


Luật không để cho đối thủ có cơ hội thở dốc, anh tiếp tục bồi thêm đòn công kích chí mạng bằng Sắt đá thanh âm:


"Điểm vô lý thứ ba: Đêm xảy ra bão lũ lớn, ngõ đầu chợ huyện bị ngập lụt sâu tới ngang hông người lớn do nước sông Hồng dâng cao tràn vào. Xe pháo không qua nổi, bách tính phải dùng thuyền thúng để di chuyển. Trần Văn Bình là một tá điền gầy yếu, suy dinh dưỡng nặng, làm sao hắn có thể một mình dắt một con bò cỏ nặng tới ba trăm cân lội qua dòng nước lũ ngập ngang hông mà không bị dòng nước xiết cuốn trôi, lại còn di chuyển lén lút nhẹ nhàng như không có chuyện gì xảy ra? Lời khai của Phùng Bá Quý rõ ràng là một kịch bản ngụy tạo vụng về do kẻ đứng sau vẽ ra để vu oan giá họa cho người lương thiện!"


"Xôn xao... xôn xao..."


Hàng trăm bách tính đứng ngoài cổng nha môn nghe thấy những lập luận logic sắc bén của Luật liền đồng loạt reo hò, bàn tán xôn xao. Những tiếng hô vang "Oan uổng!", "Thầy đồ Luật nói đúng quá!", "Lũ quan lại ăn hối lộ vu oan dân nghèo!" vang lên liên hồi, tạo thành một sức ép dư luận khổng lồ dội thẳng vào công đường.


Phùng Bá Quý hoảng loạn tột độ dưới cái nhìn sắc lẹm như thấu suốt tâm can của Luật. Gã run rẩy quỳ sụp xuống đất, đầu đập rầm rập xuống nền gạch, mồ hôi vã ra như tắm, giọng nói run rẩy đứt quãng:


"Đại nhân tha mạng... Thầy đồ Luật tha mạng... Tôi nói dối... Tôi nói dối thật mà! Đêm đó tôi say rượu ngủ quên trong điếm canh, không nhìn thấy gì cả... Là trạng sư Đỗ Đức Mạnh đã đưa cho tôi hai quan tiền đồng mới tinh và dọa nạt tôi phải khai như thế trước công đường... Nếu tôi không khai, họ sẽ bắt giam tôi tội đồng phạm... Xin đại nhân minh xét, tôi bị ép buộc!"


"Cạch!"


Chiếc quạt ngà voi trên tay Đỗ Đức Mạnh rơi rụng xuống đất nứt làm đôi. Gã trạng sư xảo quyệt mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân run rẩy đứng không vững. Gã vội vã quỳ sụp xuống bên cạnh Quý, lắp bắp chối tội:


"Đại nhân... tên lưu manh này ngậm máu phun người... Tôi không hề mua chuộc hắn... Tôi bị oan..."


Trần Hữu Bằng ngồi trên ghế chánh đường, gương mặt xám ngoét như tro tàn. Gã biết cục diện phiên tòa đã hoàn toàn tuột khỏi tầm kiểm soát của mình. Sức ép của hàng trăm bách tính phẫn nộ ngoài sân nha môn đang dâng cao như sóng trào sông Hồng, nếu gã cố tình kết án oan cho Bình lúc này, một cuộc bạo động dân sự quy mô lớn chắc chắn sẽ bùng nổ, và cái ghế huyện lệnh thất phẩm của gã sẽ bị triều đình lột sạch vĩnh viễn.


Bằng run rẩy cầm búa gõ tòa gõ nhẹ một tiếng yếu ớt xuống bàn công án, giọng nói không còn chút uy quyền nào:


"Yên lặng... Công đường tuyên án: Tá điền Trần Văn Bình thôn Đông được tuyên bố trắng án ngay tại chỗ do chứng cứ của nguyên cáo không đủ cơ sở pháp lý! Lính lệ lập tức tháo xích sắt phóng thích bị cáo tự do! Nhân chứng Phùng Bá Quý tội khai man trước công đường, phạt giam ba mươi ngày để răn đe!"


"Hoan hô! Thầy đồ Luật vạn tuế!", "Công lý đã được thực thi!" Tiếng reo hò vang dội của hàng trăm bách tính thôn Đông vang lên như sấm dậy bên ngoài nha môn, át đi cả tiếng mưa bão gào thét.


Trần Văn Bình được thả tự do, gã quỳ sụp xuống chân Luật đập đầu tạ ơn trong nước mắt nghẹn ngào. Luật đỡ Bình đứng dậy, ánh mắt anh khẽ nhìn sang Trần Hữu Bằng. Gã huyện lệnh đang nhìn Luật với ánh mắt hằn học, căm hận tột cùng. Bằng đập mạnh búa gõ tòa lần cuối, gầm lên đầy giận dữ:


"Trạng sư Nguyễn Trọng Luật! Ngươi dám dùng lý lẽ sắc bén để quấy rối công đường, vô lễ trước quan tòa xử án! Bản quan phạt cảnh cáo ngươi tội phỉ báng nha môn, nếu còn tái phạm sẽ phạt roi nghiêm trị không tha! Thu đường!"


Bằng giận dữ phất tay áo, đứng dậy bước nhanh vào hậu đường trong sự ê chề nhục nhã. Đỗ Đức Mạnh lủi thủi nhặt chiếc quạt gãy bước đi trong sự khinh rẻ của bách tính.


Luật ôm chiếc tráp gỗ lim bước ra khỏi nha môn giữa vòng vây chúc mừng, reo hò của hàng trăm tá điền thôn Đông. Chiến thắng vang dội đầu tiên này đã giúp Luật có được lòng tin tuyệt đối của bách tính nghèo khổ, đặt nền móng vững chắc cho cuộc chiến pháp lý vĩ đại tiếp theo. Nhưng anh biết rõ, kẻ chủ mưu thực sự đứng sau—đại địa chủ Lê Quang Thế—vẫn chưa bị sờ gáy, và gã ác bá này chắc chắn sẽ không cam chịu thất bại dễ dàng như vậy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!