Nhạc nềnDark_Moon

Độc Dược Bọc Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nện đều trên bậc cầu thang gỗ gụ của sảnh chính biệt thự Tây Hồ âm vang như tiếng gõ của chiếc búa rìu chuẩn bị bổ xuống. Nguyễn Mai Chi đứng bất động giữa căn phòng ngủ tân hôn rộng lớn, gấu váy lụa xám nhạt vẫn còn vương chút hơi ẩm lạnh lẽo của sương đêm Hồ Tây. Đùi phải cô dội lên từng cơn đau buốt buốt, nhức nhối—hệ quả của vết rạch da rỉ máu mà cô phải tự tạo bằng chiếc ghim bạc để kéo bản thân ra khỏi trạng thái lơ mơ trước đó. Cô hít thở thật sâu, cố gắng đưa nhịp tim về trạng thái phẳng lặng dưới ngưỡng bảy mươi lăm nhịp mỗi phút trước khi cánh cửa phòng ngủ bị đẩy mạnh ra.


Trần Thế Nam bước vào. Vẫn là vẻ ngoài lịch lãm bọc đường không một tì vết quen thuộc, nhưng hôm nay, nụ cười ấm áp thường trực trên môi anh ta đã biến mất, thay vào đó là một gương mặt lạnh lùng, thâm trầm đến đáng sợ. Theo sau anh ta là quản gia Đỗ Thị Cúc, hai tay đan chéo trước bụng, đôi mắt sắc lẹm như dao cau không ngừng soi mói từng cử động nhỏ của Chi. Và cuối cùng, một người đàn ông trung niên dáng người đậm, mặc áo blouse trắng sạch sẽ khoác ngoài bộ âu phục đắt tiền, đeo kính gọng tròn trí thức bước vào. Bác sĩ tâm thần biến chất Ngô Vĩnh Khang.


"Chi à," Thế Nam lên tiếng, giọng nói của anh ta vẫn dịu dàng, trầm ấm nhưng ẩn chứa một áp lực đè nén cực hạn. Anh ta giơ chiếc điện thoại cá nhân lên, màn hình hiển thị bức ảnh chụp rõ mồn một cảnh Chi và nhà báo Lê Minh đang ngồi đối diện nhau tại quán Cà phê Sương Mù. "Em có thể giải thích cho anh về cuộc gặp gỡ này không? Tại sao em lại lén trốn ra ngoài bằng cửa sau phòng thử đồ, bỏ lại đôi giày có gắn định vị và gặp gỡ một kẻ đang cố tình bới móc bí mật của gia đình chúng ta?"


Chi khẽ run lên, nhưng cô lập tức kích hoạt kỹ năng Giả vờ đồng hóa (Systematic Mimicry). Cô không phủ nhận, bởi bức ảnh quá rõ ràng. Cô cúi đầu, hai vai khẽ run lên như một người vợ hoảng sợ trước cơn giận dữ ái kỷ của chồng.


"Em... em xin lỗi, anh Nam," Chi khóc nghẹn, giọng nói nhẹ nhàng và đều đều như một mặt hồ không gợn sóng. "Em chỉ là quá mệt mỏi với áp lực học thuật. Suất học bổng tiến sĩ tại Pháp bị trì hoãn khiến em bị căng thẳng tột độ. Lê Minh là bạn học cũ, anh ấy chủ động hẹn gặp để khuyên nhủ em. Em không hề có ý định phản bội lòng tin của anh hay u An. Con dâu Trần gia không dám lơ là gia quy, nhưng đầu óc em dạo này thực sự rất hỗn loạn..."


Thế Nam nhìn sâu vào mắt cô, cố gắng dùng kỹ năng đọc vị biểu cảm vi mô để tìm kiếm một sơ hở. Nhưng Chi đã chuẩn bị từ trước; cô nhắm hờ mắt, để mặc nước mắt chảy dài trên má, thể hiện sự yếu đuối và cam chịu hoàn hảo của một nạn nhân bị bẻ gãy ý chí.


"Anh biết em mệt mỏi, Chi ạ," Thế Nam bước lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, nhưng lực siết mạnh đến mức khiến xương bả vai cô đau nhói. "Em đang bị bệnh. Trí nhớ của em bắt đầu phản bội em. Sáng nay em nói em muốn ăn phở, nhưng khi vú Mai mang lên, em lại bảo em chưa từng nói thế. Em đang hoang tưởng, Chi ạ. Và anh không thể để vợ mình tự hủy hoại bản thân được nữa."


Thế Nam quay sang bác sĩ Khang, khẽ gật đầu. Khang bước tới, nụ cười thân thiện nhưng ánh mắt lạnh lùng vô cảm nhìn Chi như nhìn một vật thí nghiệm trong lồng kính.


"Chào mợ hai," Khang ôn tồn nói, giọng nói trầm ấm đầy vẻ quan tâm y khoa giả tạo. "Qua các biểu hiện lâm sàng và báo cáo của cậu Nam, tôi chẩn đoán mợ đang bị 'hội chứng hoang tưởng tự sát nhẹ sau cưới'. Sự căng thẳng từ việc chuyển đổi môi trường sống hào môn và áp lực học thuật đã làm tổn thương thùy trán của mợ. Để điều trị tận gốc, tôi đã kê đơn một loại 'thuốc bổ não định thần' nhập khẩu đặc biệt. Mợ cần uống nó hàng ngày để làm dịu các dây thần kinh giao cảm."


Chi lạnh người. Cô biết thừa cái gọi là "thuốc bổ não định thần" thực chất là Haloperidol liều thấp—một loại hóa chất ức chế thần kinh cực mạnh được Viện nghiên cứu tâm lý lâm sàng Việt-Pháp cung cấp ngầm cho Khang để tẩy rửa bản ngã và làm suy giảm khả năng tư duy độc lập của các nàng dâu. Nếu cô nuốt viên thuốc này hàng ngày, chỉ trong vòng một tháng, não bộ của cô sẽ bị đồng hóa hoàn toàn thành một cỗ máy phục tùng vô cảm như chị dâu Phạm Thu Thủy.


"Thuốc bổ não sao ạ?" Chi hỏi lại, giọng run rẩy giả vờ ngây ngô.


"Phải, mợ hai," Khang mở chiếc hộp y tế chuyên dụng, lấy ra một vỉ thuốc màu trắng không nhãn mác, chỉ có những ký hiệu mã vạch bảo mật. Hắn bóc một viên thuốc nhỏ màu trắng, đặt lên chiếc khay bạc nhỏ bên cạnh ly nước ấm mà Thế Nam vừa rót. "Uống đi em. Anh và u An chỉ muốn tốt cho em thôi," Thế Nam cầm ly nước đưa sát vào tay Chi, ánh mắt kiên quyết không cho phép từ chối.


Quản gia Đỗ Thị Cúc bước lên một bước, đứng túc trực ngay sát cạnh Chi để giám sát trực quan cự ly chưa đầy một mét. Chi hiểu rằng trong căn phòng khép kín này, cô không có bất kỳ cơ hội nào để đổ lén ly nước hay vứt viên thuốc đi. Một phản ứng chống đối lúc này sẽ lập tức kích hoạt hồ sơ bệnh án tâm thần giả lập, và bảo vệ Thắng sẽ cưỡng chế đưa cô vào dưỡng trí viện vĩnh viễn.


Nhưng cô đã có sự chuẩn bị từ trước.


Chỉ vài phút trước khi Thế Nam và bác sĩ Khang bước vào, vú nuôi Lê Thị Mai đã được gọi vào phòng để dọn dẹp đống đổ vỡ của cơn bão đêm qua. Tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi khi quản gia Cúc đi xuống sảnh đón bác sĩ Khang, Mai Chi đã tiếp cận vú Mai ngay bên cạnh bàn trang điểm.


Sử dụng phương pháp thuyết phục tâm lý bằng tâm lý học hành vi, Chi đã khơi gợi lại ký ức đau đớn về người vợ trước Trịnh Kim Oanh—người đã hóa điên và biến mất mười năm trước dưới sự im lặng đồng lõa của vú Mai.


"Vú Mai," Chi đã nắm chặt lấy bàn tay già nua run rẩy của vú nuôi, ánh mắt chân thành và đầy lòng trắc ẩn. "Con biết vú thương con. Mười năm trước, vú đã nhìn chị Oanh bị họ dắt xuống hầm rượu đúng không? Vú có muốn nhìn thấy con cũng trở thành một cái xác không hồn, một con búp bê bị nẹp cổ giống như chị ấy? Vú ơi, xin vú cứu con..."


Những lời nói đánh trúng vào mặc cảm tội lỗi bị đè nén suốt 40 năm của vú Mai đã làm sụp đổ bức tường im lặng phòng vệ của bà. Vú Mai khóc không thành tiếng, bà lén rút từ trong túi tạp dề ra một viên thuốc giả lập được ép cứng từ bột nếp, có kích thước, màu sắc và độ bóng hoàn toàn trùng khớp với viên Haloperidol của bác sĩ Khang. Bà lén nhét viên thuốc bột nếp giả vào kẽ tay áo ngủ của Chi trước khi quản gia Cúc quay trở lại phòng.


Giờ đây, đối mặt với ly nước ấm của Thế Nam và ánh mắt sắc lẹm của bà Cúc, Mai Chi biết thời cơ sinh tử đã đến. Cô phải thực hiện kỹ thuật Tráo đổi thuốc không tiếng động.


Chi đưa tay nhận lấy viên thuốc Haloperidol thật từ khay bạc của Thế Nam bằng tay phải. Cùng lúc đó, tay trái cô cầm ly nước ấm đưa lên miệng. Trong một sát na cực ngắn khi ly nước che khuất tầm nhìn trực diện của quản gia Cúc và Thế Nam, ngón tay của Chi chuyển động với tốc độ cực nhanh được rèn luyện từ các bài tập khéo léo của vú Mai. Cô lách viên thuốc bột nếp giả từ kẽ tay áo trái vào miệng, đồng thời giấu nhẹm viên thuốc thật vào kẽ ngón tay phải đang áp chặt vào mặt sau của ly nước.


Ực.


Chi ngửa cổ uống một ngụm nước lớn, thực hiện động tác nuốt xuống một cách tự nhiên nhất. Cô đặt ly nước xuống bàn, khẽ ho nhẹ một tiếng để hợp thức hóa phản ứng sinh lý và dùng chiếc khăn tay tối màu lau mép, lén lút tuồn viên thuốc thật từ kẽ tay vào sâu trong lớp lót của chiếc ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai đang cài trên ngực áo ngủ bên trong.


"Tốt lắm, Chi yêu," Thế Nam mỉm cười hài lòng, ánh mắt ái kỷ hiện rõ vẻ thỏa mãn khi thấy vợ quy phục. "Em ngoan lắm. Uống thuốc đều đặn em sẽ thấy đầu óc nhẹ nhàng hơn nhiều."


bác sĩ Khang khẽ gật đầu, ghi chép điểm số phục tùng giả lập vào hồ sơ. Chi thở phào nhẹ nhõm, tin rằng mình đã vượt qua cuộc chiến hóa học đầu tiên trong gang tấc.


Nhưng cô đã đánh giá thấp sự tàn nhẫn và kinh nghiệm giám sát của quản gia Đỗ Thị Cúc.


Bà Cúc đột ngột bước lên, chặn ngay trước mặt Mai Chi khi cô định quay về giường ngủ. Gương mặt xương xẩu sắc lạnh của bà ta không một chút cảm xúc, chùm chìa khóa vạn năng bên hông phát ra những tiếng cạch cạch lạnh người.


"Mợ hai, xin lỗi vì sự đường đột," bà Cúc lạnh lùng nói, giọng nói khàn khàn đầy áp lực cưỡng chế. "Nhưng theo quy chuẩn nghiêm ngặt của gia quy Tràng An và để đảm bảo mợ không sử dụng các thủ thuật giấu thuốc dưới lưỡi như các mợ trước, tôi bắt buộc phải kiểm tra khoang miệng của mợ."


Chi khựng lại, nhịp tim đột ngột vọt lên. Vết thương tự rạch trên đùi phải dội lên cơn đau buốt sắc nét như một lời cảnh báo nguy hiểm tột độ.


Bà Cúc thò tay vào túi áo, rút ra một chiếc đèn pin y tế nhỏ bằng bạc, ánh sáng LED màu trắng xanh lạnh lẽo đột ngột bật sáng rực.


"Mợ hai, làm ơn há miệng và nâng lưỡi lên sát vòm họng."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!