Nhạc nềnDark_Moon

Hẹn Ước Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh mắt sắc lẹm của bà Cúc từ từ di chuyển dọc theo gót giày cao gót của Mai Chi, nơi thớ gỗ rỗng đang che giấu bí mật sinh tử của dòng họ. Trong không gian ngột ngạt của phòng ngủ tân hôn, tiếng kim đồng hồ tích tắc nghe như tiếng gõ của chiếc búa rìu chuẩn bị bổ xuống. Bên cạnh bà Cúc, Lê Thị Đượm vẫn đang hít hà, đôi mắt ti hí không ngừng soi mói từng kẽ hở của tủ quần áo mở toang.


Dưới lớp váy lụa xám nhạt, vết thương tự đâm bằng ghim bạc trên đùi phải của Mai Chi bắt đầu rỉ máu nhẹ. Cơn đau nhói buốt dội lên từng hồi, nhưng Chi không cho phép mình dao động. Cô sử dụng kỹ năng Khống chế nhịp tim chủ động, hít một hơi thật sâu qua đường mũi, nín thở trong bốn giây rồi từ từ thở ra trong tám giây. Nhịp tim của cô, vốn đang đập dồn dập, dần phẳng lặng trở lại dưới ngưỡng bảy mươi lăm nhịp mỗi phút. Gương mặt cô không lộ một vệt cơ nào căng thẳng, vẫn giữ nguyên nụ cười phục tùng rập khuôn của một nàng dâu hào môn ngoan ngoãn.


"U Cúc," Chi lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng và đều đều như một mặt hồ không gợn sóng. "U đang nhìn đôi giày của con ạ? Chiều nay u dạy con rằng con dâu Trần gia khi bước ra khỏi phòng riêng, dù chỉ là đi dạo trong sân vườn vào ban đêm, vẫn phải mặc trang phục chỉnh tề và đi giày cao gót để giữ dáng đứng đoan trang. Con luôn ghi nhớ lời u dạy, không dám lơ là gia quy dù chỉ một phút."


Lời khen ngợi bọc đường ngọt ngào đánh thẳng vào tâm lý cuồng tín gia quy của quản gia Cúc. Bà ta khựng lại, ánh mắt sắc lẹm khẽ giãn ra một nhịp. Sự chủ động phục tùng và việc lồng ghép khéo léo các quy tắc của Gia quy Tràng An vào lời giải thích khiến bà Cúc không tìm được bất kỳ kẽ hở nào để bắt bẻ.


"Mợ hai nhớ được lời tôi dạy là tốt," bà Cúc lạnh lùng thu hồi ánh mắt, hai tay đan chéo trước bụng. "Gia tộc Trần gia không chấp nhận sự lôi thôi, lếch thếch. Đượm, dọn dẹp xong chưa? Thu dọn đồ đạc rồi ra ngoài. Đừng làm phiền mợ hai nghỉ ngơi."


Lê Thị Đượm lầm lũi gom dụng cụ dọn dẹp, hậm hực bước ra sau lưng quản gia Cúc. Khi cánh cửa gỗ gụ nặng nề khép lại và tiếng khóa vạn năng xoay cạch bên ngoài, Mai Chi lập tức quỵ xuống bên cạnh mép giường. Cô thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cô cẩn thận tháo đôi giày cao gót màu đen dưới chân, lật phần gót rỗng được chế tác tinh vi ra để kiểm tra. Chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa bản sao quét toàn bộ cuốn nhật ký của chị dâu Phạm Thu Thủy vẫn nằm im lìm bên trong. Cô khẽ vuốt ve thớ gỗ rỗng, lòng nhẹ nhõm nhưng biết rằng phòng ngủ này đã hoàn toàn bị phong tỏa. Cô phải chuyển chiếc thẻ nhớ này ra thế giới bên ngoài càng sớm càng tốt.


***


Chiều ngày hôm sau, cơ hội ngàn vàng đã đến. Bà Lâm Hoài An phê duyệt cho Mai Chi một buổi dạo phố mua sắm hiếm hoi tại trung tâm thương mại Tràng Tiền Plaza để chuẩn bị trang phục cho buổi tiệc ngoại giao sắp tới của tập đoàn Trần Group. Tuy nhiên, chuyến đi này không hề có tự do. Lái xe riêng Nguyễn Văn Hùng—tai mắt di động của Trần Thế Nam—được lệnh bám sát cô cự ly gần.


Hùng mặc bộ đồng phục đen chỉnh tề, đeo kính râm, dáng vẻ lầm lì đứng túc trực ngay cửa ra vào của các gian hàng thời trang xa xỉ. Mai Chi xách theo chiếc túi hiệu, chậm rãi bước vào một boutique váy cưới và đầm dạ hội haute couture cao cấp. Cô sử dụng kỹ năng Giả vờ đồng hóa để đánh lạc hướng Hùng.


"Anh Hùng," Chi mỉm cười dịu dàng, chỉ vào dãy phòng thử đồ VIP phía sau. "Tôi cần thử một số bộ váy thiết kế khá phức tạp, chắc sẽ mất khoảng một tiếng rưỡi. Anh cứ đứng chờ ở sảnh ngoài nhé, khi nào xong tôi sẽ gọi."


Hùng cúi đầu cung kính nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc túi xách của cô. Hắn biết trên chiếc túi và đôi giày của cô đều có gắn thiết bị định vị GPS siêu nhỏ của Trần gia. Hắn gật đầu: "Vâng, mợ hai. Tôi sẽ đợi ngay ngoài này. Cậu Nam dặn con không được để mợ khuất tầm mắt quá lâu."


Chi bước vào phòng thử đồ VIP rộng lớn có gương soi sát trần. Ngay khi tấm rèm nhung dày khép lại, cô lập tức hành động. Nhờ thông tin mật từ người giúp việc trẻ Nguyễn Thị Lành tiết lộ trước đó, Chi biết phòng thử đồ VIP này có một cửa ngách nhỏ dành riêng cho nhân viên vận chuyển trang phục dẫn thẳng ra ngõ sau của trung tâm thương mại.


Cô nhanh chóng cởi đôi giày cao gót màu đen đang đi dưới chân ra. Cô biết rõ thiết bị định vị GPS đang nằm trong gót giày này. Nếu cô mang theo đôi giày, thám tử tư của Trần gia sẽ lập tức phát hiện cô di chuyển lệch hướng. Chi nhanh trí lấy từ trong túi xách ra một đôi giày bệt dự phòng siêu nhẹ bằng vải mềm mà cô đã lén giấu từ trước. Cô rút chiếc thẻ nhớ MicroSD ra khỏi gót rỗng của đôi giày cao gót đen, giấu nó vào trong lớp lót của chiếc ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai đang cài trên ngực áo ngủ bên trong. Cô đặt đôi giày cao gót chứa định vị ngay ngắn dưới gầm ghế da của phòng thử đồ, phủ chiếc váy dạ hội dài lên trên để ngụy trang.


Chi lách người qua cánh cửa ngách dành cho nhân viên, bước nhanh ra ngõ sau chật hẹp của phố cổ Hà Nội. Gió lạnh từ Hồ Tây thổi thốc qua những mái ngói rêu phong, mang theo mùi sương ẩm ngột ngạt. Cô kéo cao cổ chiếc áo khoác dạ, che nửa gương mặt lấm lem mồ hôi và bước đi thật nhanh.


***


Quán Cà phê Sương Mù nằm khuất sâu trong một con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo ven Hồ Tây. Đúng như tên gọi của nó, quán chìm trong làn sương mù dày đặc của buổi chiều tà, không gian vắng lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ oàm oạp vào bờ đá phía xa. Chi bước qua cửa sau của quán, tiếng chuông gió bằng đồng vang lên những âm thanh trong trẻo nhưng u uất.


Tại chiếc bàn gỗ tối màu đặt sát góc khuất nhất của quán, nhà báo điều tra Lê Minh đã ngồi chờ sẵn. Anh mặc chiếc áo khoác kaki nhiều túi quen thuộc, gương mặt gầy gò phong trần hiện rõ vẻ lo lắng dưới gọng kính tròn. Trên bàn là chiếc máy ảnh cơ Pentax cổ điển và một ly cà phê đen đã nguội ngắt.


"Chi!" Minh đứng bật dậy khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của bạn mình. Anh nắm chặt lấy hai vai cô, giọng run lên vì xúc động. "Cậu có sao không? Tớ nghe nói nhà họ Trần đã tịch thu điện thoại và cô lập cậu hoàn toàn. Tớ đã lo phát điên lên được!"


Nhìn thấy gương mặt chính trực, ấm áp của người bạn thân thời đại học, mọi sự phòng thủ tinh thần và lớp mặt nạ vô cảm của Mai Chi như hoàn toàn sụp đổ trong tích tắc. Đôi mắt cô rơm rớm nước mắt, nhưng cô lập tức kiềm chế lại.


"Tớ không sao, Minh," Chi thì thầm, giọng khàn đặc. "Nhưng tớ không có nhiều thời gian. Định vị của tớ vẫn đang ở trung tâm thương mại, tớ chỉ có ba mươi phút trước khi lái xe Hùng nghi ngờ."


Chi nhanh tay tháo chiếc ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai trên ngực áo ra, lật mặt sau và rút chiếc thẻ nhớ MicroSD siêu nhỏ ra đặt vào lòng bàn tay Minh.


"Đây là bản sao quét toàn bộ cuốn nhật ký của chị dâu Phạm Thu Thủy," Chi nói nhanh, ánh mắt sắc lạnh và kiên định. "Trong này ghi lại toàn bộ quy trình bạo lực lạnh, sơ đồ camera ẩn và các hoạt động mờ ám của Quỹ từ thiện Tràng An. Minh, cậu phải giữ nó thật an toàn. Trần gia đang sử dụng một hệ thống tẩy não và bạo hành tinh thần cực kỳ tinh vi đối với dâu con gả vào dòng họ."


Lê Minh siết chặt chiếc thẻ nhớ trong lòng bàn tay, ánh mắt anh rực lên ngọn lửa chính trực của một nhà báo điều tra. "Tớ hiểu rồi, Chi. Tớ sẽ chuyển toàn bộ dữ liệu này lên tài khoản đám mây mã hóa hai đầu ngay lập tức. Tớ cũng đang điều tra về các giao dịch tài chính bẩn của Trần Group liên quan đến bẫy nợ năm tỷ của em trai cậu. Chúng ta sẽ vạch trần bọn chúng ra ánh sáng."


Sự ấm áp và tin cậy từ Minh như một mỏ neo tinh thần vững chắc, tiếp thêm sức mạnh cho Chi giữa chiếc lồng kính hào môn u tối. Nhưng sự bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị phá vỡ.


Lê Minh, với bản năng nhạy bén của một phóng viên thực địa, đột ngột hướng ống kính chiếc máy ảnh cơ Pentax về phía cửa kính mờ sương nhìn ra con ngõ nhỏ bên ngoài. Qua ống kính zoom xa, anh phát hiện một chiếc xe máy Wave cũ đang đậu dưới gốc cây bàng đối diện quán. Người ngồi trên xe mặc đồng phục xe ôm công nghệ, đội mũ bảo hiểm che nửa mặt, nhưng tay không hề cầm điện thoại nhận khách mà đang cầm một chiếc camera siêu zoom hướng thẳng vào cửa quán cà phê.


"Chi, chúng ta bị bám đuôi rồi," Minh nói khẽ, giọng đanh lại. "Là Nguyễn Văn Tèo. Kẻ săn đuổi đồng minh của Trần gia."


Mai Chi kinh hoàng nhìn ra ngoài. Nguyễn Văn Tèo—thám tử tư chuyên nghiệp do Trần gia thuê riêng—đang không ngừng bấm máy chụp ảnh hướng vào bàn của họ.


"Làm sao hắn biết tớ ở đây?" Chi bàng hoàng. "Tớ đã để đôi giày có gắn định vị ở phòng thử đồ rồi mà!"


Lê Minh lập tức nhận ra sơ hở. "Hắn không theo dấu định vị giày của cậu. Hắn bám theo tớ từ tòa soạn. Trần gia đã cho thám tử giám sát tớ ngay khi tớ bắt đầu bới móc hồ sơ của Quỹ Tràng An. Việc cậu gặp tớ ở đây đã lọt vào tầm ngắm của hắn."


Nguyễn Văn Tèo bên ngoài bắt đầu nổ máy xe, tay vẫn không ngừng bấm điện thoại gửi báo cáo trực tiếp.


"Chi, cậu phải quay lại trung tâm thương mại ngay lập tức bằng cửa sau!" Minh quyết đoán ra lệnh, tay nhanh chóng cất chiếc thẻ nhớ vào túi trong của áo khoác. "Tớ sẽ thu hút sự chú ý của hắn và thực hiện kỹ năng Cắt đuôi giám sát (Anti-surveillance Footwork) qua các ngõ nhỏ phố cổ để bảo vệ chiếc thẻ nhớ này. Hắn chưa biết cậu đã chuyển giao vật chứng cho tớ."


"Nhưng còn cậu thì sao, Minh?" Chi lo lắng siết chặt tay bạn.


"Đừng lo cho tớ. Tớ am hiểu địa hình phố cổ hơn hắn. Đi mau!" Minh đẩy nhẹ vai cô hướng về phía cửa sau.


Mai Chi cắn chặt môi, nén nỗi đau đớn và lo sợ vào trong. Cô quay người lách qua cánh cửa sau của quán Cà phê Sương Mù, chạy nhanh qua những con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo của phố cổ để quay trở lại trung tâm thương mại. Trong khi đó, Lê Minh khoác ba lô, bước thẳng ra cửa trước của quán, cố tình để lộ gương mặt trước ống kính của Nguyễn Văn Tèo rồi lao nhanh vào một con ngõ hẹp dẫn ra phố Hàng Bún.


Tèo lập tức nổ máy xe đuổi theo Minh, bỏ qua việc kiểm tra cửa sau của quán. Cuộc rượt đuổi thông tin nghẹt thở bắt đầu diễn ra giữa các bức tường rêu phong của Hà Nội cổ kính. Minh luồn lách qua những con ngõ chỉ vừa một người đi, thay đổi hướng di chuyển liên tục để cắt đuôi kẻ săn đuổi, bảo vệ an toàn cho chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa bí mật sinh tử.


***


Hơn hai mươi phút sau, Mai Chi thở hổn hển lách qua cánh cửa ngách dành cho nhân viên, quay trở lại phòng thử đồ VIP của Tràng Tiền Plaza. Cô nhanh chóng xỏ chân vào đôi giày cao gót màu đen chứa định vị, chỉnh sửa lại trang phục và mái tóc cho thật gọn gàng, rồi kéo rèm bước ra ngoài sảnh.


Lái xe Nguyễn Văn Hùng vẫn đứng nguyên vị trí cũ, gương mặt lầm lì không chút nghi ngờ. Hắn nhìn đồng hồ rồi cúi đầu: "Mợ hai thử đồ xong rồi ạ? Chúng ta về biệt thự thôi, cậu Nam đang chờ mợ ở nhà."


Chi khẽ gật đầu, nở nụ cười phục tùng rập khuôn: "Ừ, chúng ta về thôi."


Chiếc xe Mercedes sang trọng lăn bánh qua trục lộ Thanh Niên lãng mạn ngăn đôi Hồ Tây và Hồ Trúc Bạch, đưa Chi quay trở lại chiếc lồng kính ngột ngạt của Dinh thự Tây Hồ. Sương mù buông xuống mặt hồ trắng xóa, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày.


Khi chiếc xe dừng bánh trước sảnh chính của biệt thự Pháp cổ, Mai Chi mở cửa bước xuống. Không gian biệt thự tĩnh lặng đến đáng sợ, không một tiếng động nhỏ. Cô chậm rãi bước qua bậc thềm đá hoa cương, chuẩn bị tinh thần đối mặt với sự giam lỏng nghiêm ngặt hơn.


Ngay khi gót giày của cô vừa chạm vào ngưỡng cửa gỗ sồi của sảnh chính, tiếng chuông điện thoại của lái xe Nguyễn Văn Hùng đột ngột buzz lên một tiếng khô khốc.


Hùng rút điện thoại ra, liếc nhìn màn hình rồi lập tức khựng lại, gương mặt lầm lì của hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn quay sang nhìn Chi bằng ánh mắt đầy nghi ngại và sợ hãi.


Chi nhìn thấy màn hình điện thoại của Hùng đang sáng trưng. Đó là một tin nhắn đa phương tiện gửi từ số điện thoại cá nhân của Trần Thế Nam. Đính kèm trong tin nhắn là bức ảnh chụp rõ mồn một cảnh Mai Chi và Lê Minh đang ngồi đối diện nhau, tay họ chạm vào nhau khi chuyển giao chiếc thẻ nhớ bên trong quán Cà phê Sương Mù, kèm theo dòng tin nhắn lạnh lùng của Nam: "Đưa cô ấy lên phòng ngủ ngay vĩnh viễn."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!