Lục Soát Đêm Khuya
Trịnh Huy Hoàng bước thêm một bước, chiếc bóng cao gầy của hắn đổ dài lên tấm đệm cói nơi Nguyễn Mai Chi đang ngồi bất động. Ánh sáng từ màn hình chiếc máy tính bảng bảo mật hắt lên cặp kính cận mỏng của hắn một vệt sáng lạnh lẽo, quét qua gương mặt đang nhắm hờ mắt của nàng dâu mới dòng họ Trần.
Nhịp tim của Chi trên màn hình hiển thị dao động ở mức bảy mươi hai nhịp mỗi phút. Một con số phẳng lặng, đều đặn đến mức đáng sợ dưới áp lực của làn sương mù Metamerism đang đậm đặc trong không khí và tiếng nhạc tần số thấp rầm rì bên tai. Huy Hoàng khẽ nheo mắt, ngón tay hắn lướt trên màn hình, đối chiếu biểu đồ nhiệt phát ra từ mạch máu cổ của cô qua thấu kính camera ẩn sau bức tranh chữ Nôm cổ treo đối diện.
Không có bất kỳ sự dao động bất thường nào. Hắn không thể biết được rằng, ngay dưới lớp áo thiền màu xám rộng thùng thình kia, chiếc ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai đang găm sâu vào da thịt đùi phải của Chi. Cơn đau nhức buốt, sắc lẹm từ vết đâm tự tạo đang liên tục dội lên đại não cô những luồng adrenaline mạnh mẽ, hoạt động như một mỏ neo vật lý tàn nhẫn nhưng hiệu quả, giữ cho thùy trán của cô không bị làm mờ bởi độc chất ức chế nhận thức.
"Tốt lắm, mợ hai," Huy Hoàng lên tiếng, giọng nói đều đều như một cỗ máy đã được lập trình sẵn. "Khóa thiền định hôm nay kết thúc ở đây. Điểm số phục tùng của mợ đã được ghi nhận đạt yêu cầu. Mợ có thể về phòng nghỉ ngơi."
Chi từ từ mở mắt, nụ cười phục tùng rập khuôn được cô luyện tập hàng trăm lần khẽ nở trên môi. Cô cúi đầu đúng góc mười lăm độ theo gia quy: "Cảm ơn thầy Hoàng đã chỉ dạy."
Cô đứng dậy, từng cử động chậm rãi để không làm dịch chuyển chiếc ghim bạc vẫn đang cắm sâu trong đùi. Khi bước ra ngoài cửa phòng thiền, Chi cúi xuống xỏ chân vào đôi giày cao gót màu đen cổ điển. Dưới phần gót rỗng được chế tác tinh vi của đôi giày ấy, chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa bản sao quét toàn bộ cuốn nhật ký của chị dâu Phạm Thu Thủy vẫn nằm im lìm. Đó là báu vật sinh tử, là bằng chứng đầu tiên cô thu thập được về quy trình tẩy não tàn khốc của Trần gia.
***
Đêm Tây Hồ buông xuống, mang theo luồng gió lạnh buốt từ mặt nước mênh mông thổi thốc vào những rặng tre già bao quanh dinh thự Pháp cổ. Không gian biệt thự im lìm như một ngôi mộ khổng lồ bọc bằng vàng son và đá quý.
Chi đứng bên cửa sổ phòng ngủ tân hôn, nhìn ra ngoài vườn hoa trà Tây Hồ đang chìm trong sương mù dày đặc. Thùy trán của cô vẫn còn đau nhức âm ỉ do tác dụng phụ của buổi thiền định ban chiều. Vết thương trên đùi đã được cô lén rửa sạch và băng bó bằng một mảnh gạc nhỏ trong nhà vệ sinh, nhưng mỗi bước đi vẫn mang theo cơn đau nhức nhối. Cô hiểu rằng mình cần phải ra ngoài hít thở không khí tự nhiên để thanh lọc phổi khỏi dư lượng chất Metamerism.
Theo quy định ngặt nghèo của Gia quy Tràng An, con dâu khi ra khỏi phòng riêng, dù chỉ là đi dạo trong sân vườn vào ban đêm, vẫn phải mặc trang phục chỉnh tề và đi giày cao gót để giữ dáng đứng đoan trang, không được phép lôi thôi hay đi dép bệt. Chi xỏ chân vào đôi giày cao gót màu đen quen thuộc dưới gầm giường, chậm rãi bước xuống cầu thang gỗ gụ tối tăm.
Khu vườn hoa trà chìm trong bóng tối, chỉ có vài ánh đèn đá tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, mờ ảo. Chi bước đi trên con đường lát đá quanh co, tiếng gót giày nện xuống đá nghe lách cách, cô độc. Cô lén quan sát hệ thống camera giám sát nhiệt gắn trên các bức tường đá cao bao quanh biệt thự. Nhờ cuốn nhật ký của Thu Thủy, cô đã ghi nhớ được ba góc chết lớn của hệ thống camera này nằm khuất sau những rặng tre già sát mép nước.
Đang đi, Chi bỗng nghe thấy tiếng chổi tre quét lá khô xào xạc phía sau rặng hoa trà cổ thụ. Cô quay lại, nhận ra bóng dáng nhỏ nhắn của Nguyễn Thị Lành, cô giúp việc trẻ mười tám tuổi mới từ quê lên. Lành đang vừa quét lá vừa run rẩy vì lạnh, đôi mắt ngây thơ chốc chốc lại liếc nhìn xung quanh cảnh giác.
Chi bước lại gần, giọng nói nhẹ nhàng: "Lành đấy à? Muộn thế này rồi sao chưa đi ngủ?"
Lành giật nảy mình, chiếc chổi tre suýt rơi khỏi tay. Khi nhận ra người đứng trước mặt là Chi, cô bé thở phào, nhưng nét mặt lập tức chuyển sang trạng thái hoảng sợ tột độ. Lành bước vội lại gần Chi, giả vờ cúi xuống nhặt những chiếc lá trà rụng dưới chân cô để tránh né góc quét của camera phía xa.
"Mợ hai... mợ hai ơi," Lành thì thầm, giọng run lên bần bật. "Mợ phải quay lại phòng ngay đi! Con vừa đi qua hành lang tầng hai, thấy u Cúc dẫn theo bà Đượm dọn phòng đang mở cửa khóa vạn năng bước vào phòng ngủ của mợ. Họ bảo là đi tìm côn trùng gây hại, nhưng con thấy bà Đượm đang lật tung đệm giường và lục lọi bàn trang điểm của mợ kỹ lắm!"
Tim Chi đột ngột thắt lại một nhịp mạnh mẽ. Nhịp tim vốn đang được khống chế ổn định bỗng chốc tăng vọt.
Lục soát phòng ngủ đột xuất!
Bà quản gia Đỗ Thị Cúc và kẻ tọc mạch Lê Thị Đượm đang ở trong phòng cô. Chi lập tức hiểu ra vấn đề: việc cô thường xuyên thức khuya và vụ đột nhập hầm rượu hụt đêm mưa bão trước đó đã khiến bà Cúc nghi ngờ cô đang giấu giếm thứ gì đó—có thể là một thiết bị ghi âm hoặc một cuốn nhật ký cá nhân.
"Mợ hai mau về đi kẻo họ phát hiện mợ ra ngoài," Lành van nài, mắt nhìn quanh sợ hãi.
Chi nén cơn hoảng loạn đang trỗi dậy, gật đầu khẽ với Lành: "Cảm ơn em, Lành. Em cũng mau về phòng đi."
Chi quay người, bước nhanh về phía tòa nhà chính. Cô muốn chạy, muốn lao thẳng lên cầu thang để ngăn chặn hai kẻ kia tàn phá không gian riêng tư của mình. Nhưng lý trí xã hội học sắc bén lập tức kéo cô lại.
*Không được chạy!*
Nếu cô chạy, camera giám sát ngoài sân vườn và hệ thống bảo vệ của Đinh Văn Thắng sẽ ghi nhận phản ứng hoảng loạn sinh lý của cô. Đó sẽ là bằng chứng không thể chối cãi tố cáo cô đang che giấu tội lỗi. Cô phải đi bộ. Một dáng đi điềm tĩnh, lờ đờ giả tạo như một người vợ vừa trải qua khóa thiền mệt mỏi đang thong thả đi dạo về phòng.
Chi ép mình hít thở sâu theo nhịp 4-7-8 để hạ nhịp tim xuống. Từng bước chân gót nhọn nện xuống nền hành lang đá hoa cương của biệt thự vẫn giữ được sự nhịp nhàng, đoan trang của một nàng dâu hào môn đã được uốn nắn.
Khi bước lên đến tầng hai, Chi đẩy nhẹ cánh cửa phòng ngủ vốn không bao giờ được khóa trong của mình.
Cảnh tượng bên trong hiện ra dưới ánh đèn trần bật sáng choang. Căn phòng ngủ tân hôn vốn được trang trí xa hoa, ngăn nắp giờ đây đang bị xáo trộn. Lê Thị Đượm—người đàn bà dọn phòng gầy gò với đôi mắt lé kim tọc mạch—đang quỳ mọp dưới sàn, hai tay thò sâu vào gầm chiếc giường gỗ gụ lớn để sờ soạng lục lọi. Ở phía đối diện, quản gia Đỗ Thị Cúc đứng thẳng bên cạnh bàn trang điểm bằng gỗ sồi của Chi. Bà ta đang dùng những ngón tay gầy guộc đeo găng tay vải trắng lật mở từng chiếc hộp phấn, hộp son cá nhân, thậm chí soi đèn pin nhỏ vào từng hộc tủ kéo.
Chi đứng yên ở cửa phòng, không hề tỏ ra tức giận hay hoảng hốt. Cô khẽ nghiêng đầu, gương mặt thoáng hiện vẻ ngơ ngác, mệt mỏi của một người vừa thức dậy sau cơn mộng mị. Cô nở nụ cười phục tùng, giọng nói nhẹ nhàng, cung kính hướng về phía người quản gia già:
"U Cúc... u và chị Đượm đang tìm gì trong phòng con thế ạ?"
Bà Cúc giật mình khẽ, nhưng lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị thường ngày. Bà ta đứng thẳng người, hai tay đan chéo trước bụng, đôi mắt sắc lẹm như dao cau nhìn xoáy vào Chi:
"Chào mợ hai. Mợ hai đi dạo vườn muộn thế này sao không báo trước cho ban quản lý một tiếng?"
Chi khẽ cúi đầu, hai tay đan vào nhau trước bụng theo đúng tư thế dâu hiền: "Dạ, con vừa học thiền xong thấy đầu óc hơi nặng nề nên muốn ra vườn hoa trà hít thở chút không khí lạnh cho tỉnh táo. Con thấy cửa phòng không khóa nên nghĩ không cần làm phiền u."
Lê Thị Đượm lúc này mới lồm cồm bò dậy từ gầm giường, phủi phủi hai bàn tay bám bụi vào chiếc tạp dề bạc màu. Gương mặt mụ ta hiện rõ vẻ thất vọng vì chưa tìm được thứ mình muốn, nhưng đôi mắt lé kim vẫn liếc xéo qua Chi đầy dò xét.
"Mợ hai thông cảm," bà Cúc lên tiếng, giọng nói đều đều vô cảm nhân danh gia quy. "Chiều nay nhân viên dọn dẹp báo cáo phát hiện có dấu vết của côn trùng độc hại xuất hiện ở khu vực hành lang cánh Tây. Để đảm bảo sức khỏe cho mợ hai và cậu Thế Nam, tôi phải dẫn Đượm vào lục soát kỹ các ngóc ngách phòng ngủ để phun thuốc phòng trừ. Đây là nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe định kỳ của ban quản lý biệt thự."
*Tìm côn trùng gây hại.*
Một lời nói dối vụng về nhưng được hợp thức hóa một cách hoàn hảo bằng quyền lực hành chính của quản gia. Chi thừa hiểu họ đang tìm kiếm thứ gì. Họ đang tìm cuốn nhật ký của Thu Thủy hoặc chiếc điện thoại rác mà họ nghi ngờ cô đang sở hữu ngầm.
Chi khẽ mỉm cười, bước thêm một bước vào phòng, thái độ hoàn toàn hợp tác và không chút phòng thủ: "U Cúc chu đáo quá, con cảm ơn u và chị Đượm đã lo lắng cho sức khỏe của con. Nếu cần kiểm tra tủ quần áo hay các hộc đồ cá nhân lớn, u cứ bảo con một tiếng để con tự tay mở giúp u. Con không muốn để bụi bẩn từ quần áo cũ làm bẩn găng tay của u."
Nói rồi, Chi chủ động bước lại gần chiếc tủ quần áo bằng gỗ gụ khổng lồ chạm khắc hoa văn cổ điển. Cô dùng hai tay mở toang hai cánh cửa tủ lớn, để lộ hàng chục bộ váy thiết kế gò bó, kín cổng cao tường được sắp xếp thẳng tắp theo tông màu từ sáng đến tối theo đúng quy chuẩn thẩm mỹ của bà Lâm Hoài An.
Sự chủ động hợp tác tuyệt đối của Chi khiến quản gia Cúc thoáng một chút khựng lại. Một kẻ có tội thường sẽ tìm cách che giấu hoặc tỏ ra tức giận khi không gian riêng tư bị xâm phạm. Nhưng phản ứng của Chi lại hoàn toàn phẳng lặng, quy thuận giống như một người con dâu đã bị bẻ gãy ý chí phản kháng sau các buổi thiền định.
Bà Cúc bước lại gần tủ quần áo, dùng chiếc gậy gỗ nhỏ gạt qua gạt lại các móc treo đồ một cách hời hợt. Ánh mắt bà ta quét nhanh qua các ngăn đựng đồ lót và túi xách cá nhân của Chi. Đượm cũng nhanh nhảu tiến lại gần, dùng những ngón tay tọc mạch lật mở từng chiếc hộp đựng giày xếp dưới đáy tủ.
Chi đứng bên cạnh, hai tay vẫn đan nhẹ trước bụng, nhịp tim giữ ổn định ở mức bảy mươi hai nhịp. Lòng bàn tay phải của cô khẽ siết chặt, vết thương trên đùi nhức nhối như muốn nhắc nhở cô về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết tinh thần. Cô đã giấu chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa dữ liệu quét nhật ký vào gót rỗng của đôi giày cao gót màu đen mà cô đang mang dưới chân. Đó là nơi giấu vật chứng duy nhất vượt qua được các cuộc lục soát phòng ngủ định kỳ, bởi vì không ai nghĩ một cô dâu mới lại mang theo bằng chứng phạm tội ngay dưới chân mình khi đi dạo vườn.
Đượm lục lọi hết mười đôi giày cao gót và dép đi trong nhà xếp trong tủ nhưng không thấy bất kỳ ngăn rỗng hay dấu vết cất giấu nào. Mụ ta quay sang nhìn bà Cúc, khẽ lắc đầu biểu thị sự thất bại.
Bà Cúc không nói gì, gương mặt xương xẩu vẫn giữ vẻ lạnh lùng đáng sợ. Bà ta chậm rãi quay người lại, bước từng bước nhỏ về phía bàn trang điểm, lướt ngón tay đeo găng trắng qua bề mặt gương bóng loáng không một hạt bụi.
"Mợ hai dạo này có vẻ thích đi dạo vườn hoa trà ban đêm nhỉ?" bà Cúc hỏi, giọng nói kéo dài đầy ẩn ý.
"Dạ, hương trà sen ban chiều u dâng giúp con tỉnh táo, nhưng gió lạnh Hồ Tây ban đêm lại giúp con dễ ngủ hơn ạ," Chi trả lời, giọng nói nhẹ nhàng như nước chảy.
Bà Cúc dừng lại trước mặt Chi. Khoảng cách giữa hai người chưa đầy nửa mét. Chi có thể ngửi thấy mùi nước xịt phòng hóa chất nồng hắc tỏa ra từ trang phục của bà Cúc—mùi của sự kiểm soát và trừng phạt.
Bà quản gia già từ từ cúi đầu xuống. Ánh mắt sắc lẹm, lạnh lùng của bà ta không còn nhìn vào gương mặt Chi nữa.
Nó từ từ hạ xuống, quét qua gấu váy lụa xám nhạt của cô, rồi dừng lại ngay trước mũi đôi giày cao gót màu đen cổ điển dưới chân Chi.
Không khí trong phòng ngủ tân hôn đột ngột đông cứng lại. Tiếng gió bão Hồ Tây rít qua khe cửa kính nghe như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm. Chi cảm thấy mạch máu ở thái dương mình khẽ giật mạnh, nhưng cô cố gắng dùng ý chí cực hạn để khóa chặt cơ mặt, không để lộ một cái nhíu mày hay một sự thay đổi tiêu cự nhỏ nhất.
Bà Cúc dừng lại trước tủ giày, ánh mắt sắc lẹm hướng thẳng vào đôi giày cao gót màu đen mà Mai Chi đang mang dưới chân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!