Nhạc nềnDark_Moon

Hương Độc Phòng Thiền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nét bút đen nghiệt ngã vừa hoàn tất chữ ký cũng là lúc Trần Thế Nam thu lại bản hợp đồng tiền hôn nhân bổ sung với một nụ cười lạnh lùng. Anh ta dùng những ngón tay thon dài, sạch sẽ miết nhẹ lên nếp gấp giấy lụa, cẩn thận đặt nó vào chiếc cặp da cá sấu đắt tiền. Sự dịu dàng giả tạo quay trở lại trên gương mặt điển trai của người chồng ái kỷ, nhưng đối với Nguyễn Mai Chi, cái chạm tay của anh ta lên má cô lúc này không khác gì vảy của một loài bò sát lạnh lẽo.


"Em ngoan lắm, Mai Chi. Đây là lựa chọn đúng đắn nhất để bảo vệ gia đình em," Nam khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm đầy vẻ che chở dối trá. "Bây giờ, em hãy đi cùng u Cúc. Mẹ đã chuẩn bị một không gian tĩnh dưỡng đặc biệt để giúp em ổn định lại tinh thần."


Cánh cửa phòng ngủ mở ra, quản gia Đỗ Thị Cúc đã đứng chờ sẵn từ lúc nào. Gương mặt xương xẩu, vô cảm của bà ta dưới ánh đèn hành lang mờ tối trông giống như một cai ngục thực thụ. Chi không nói một lời, cô đứng dậy, bước đi một cách điềm tĩnh mặc dù lồng ngực đang thắt chặt lại vì phẫn nộ. Đôi giày cao gót màu đen cổ điển dưới chân cô nện xuống sàn gỗ những tiếng cạch cạch đều đặn. Dưới gót rỗng của đôi giày ấy, chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa dữ liệu quét nhật ký của Thu Thủy vẫn nằm im lìm, một bí mật sinh tử mà cô phải bảo vệ bằng mọi giá.


"Mợ hai, xin mời đi lối này," quản gia Cúc lạnh lùng nói, tay chỉ về phía cầu thang dẫn xuống góc khuất phía Tây của dinh thự Tây Hồ.


Họ đi qua những dãy hành lang dài, ngột ngạt mùi gỗ ẩm và tiếng sóng Hồ Tây vỗ oàm oạp ngoài cửa kính. Khi dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi dày bản, bà Cúc yêu cầu Chi dừng lại.


"Theo gia quy, trước khi bước vào Phòng thiền định Tràng An, mợ hai phải thay đồ thiền màu xám, nộp lại toàn bộ trang sức, tư trang và giày dép cá nhân. Đây là quy tắc bắt buộc để đảm bảo sự thanh sạch của tâm trí."


Chi khẽ mím môi. Ánh mắt cô liếc nhanh xuống đôi giày cao gót dưới chân. Nếu cô cởi ra, chiếc gót rỗng chứa thẻ nhớ có nguy cơ bị phát hiện trong các cuộc lục soát định kỳ của bà Cúc. Nhưng cô không có lựa chọn từ chối. Bằng sự nhạy bén của một thạc sĩ xã hội học hành vi, Chi biết bất kỳ sự ngập ngừng nào lúc này cũng sẽ kích hoạt bản năng nghi ngờ của người quản gia già. Cô điềm tĩnh cúi xuống, tháo đôi giày cao gót màu đen, đặt nó ngay ngắn vào ngăn dưới cùng của kệ giày gỗ bên ngoài cửa phòng. Trước đó, trong một chuyển động cực nhanh được che khuất bởi gấu váy dài, cô đã lén tháo chiếc Ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai trên ngực áo cưới, nhanh tay găm sâu vào lớp lót trong của chiếc áo thiền màu xám mà bà Cúc vừa đưa.


Cánh cửa gỗ sồi nặng nề khép lại sau lưng Chi với một tiếng *kịch* khô khốc, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh của thế giới bên ngoài.


Phòng thiền định Tràng An là một không gian khép kín, hoàn toàn không có cửa sổ. Bốn bức tường được sơn màu xám tro tối giản, không có bất kỳ họa tiết trang trí nào ngoại trừ một bức tranh chữ Nôm cổ treo ở chính giữa. Giữa phòng đặt một tấm đệm cói đơn độc. Đứng đợi sẵn ở góc phòng là Trịnh Huy Hoàng, trợ lý hành vi của bà An. Hắn đứng thẳng, tay cầm chiếc máy tính bảng bảo mật, gương mặt thanh mảnh đeo kính cận mỏng tỏa ra một vẻ chuyên nghiệp nhưng vô cảm.


"Chào mợ hai," Huy Hoàng lên tiếng, giọng nói đều đều như một cỗ máy. "Tôi là người sẽ điều phối buổi thiền định cưỡng bức đầu tiên của mợ. Xin mời mợ ngồi xếp bằng trên tấm đệm cói. Thả lỏng hai tay trên gối, lưng thẳng, đầu cúi nhẹ mười lăm độ. Đây là tư thế khởi đầu của sự khiêm cung và phục tùng gia quy."


Chi bước lại gần tấm đệm, chậm rãi ngồi xuống theo đúng tư thế được yêu cầu. Lòng bàn tay phải của cô, nơi có vết trầy xước rỉ máu do tự đâm ghim bạc đêm qua, khẽ nhức buốt khi chạm vào thớ cói ráp. Cô cố gắng điều hòa nhịp thở, kích hoạt kỹ năng khống chế nhịp tim chủ động để giữ nhịp tim ổn định dưới 75 nhịp/phút.


Ngay khi cô ổn định tư thế, Huy Hoàng chạm nhẹ ngón tay lên màn hình máy tính bảng.


Hệ thống âm thanh ẩn trong các góc tường bắt đầu hoạt động. Đó không phải là một bản nhạc thiền thông thường, mà là một chuỗi những âm thanh tần số thấp (sóng Delta biến tính) rầm rì, liên tục. Ban đầu, âm thanh ấy chỉ như tiếng vo ve của côn trùng, nhưng dần dần, nó tạo ra một lực rung động vật lý trực tiếp lên màng nhĩ và xương sọ của Chi. Đầu óc cô bắt đầu có cảm giác nặng nề, một áp lực vô hình đè nặng lên thùy trán, khiến khả năng tập trung của cô bị phân tán nghiêm trọng.


Cùng lúc đó, một tiếng *shhh* cực nhỏ vang lên từ khe thông gió trên trần nhà. Một làn sương mỏng, không màu bắt đầu lan tỏa vào không khí.


Dung dịch xịt phòng Metamerism.


Mùi hương oải hương nồng nàn, ngọt ngào nhanh chóng bao phủ toàn bộ căn phòng kín. Đối với một người bình thường, mùi hương này tạo ra một cảm giác thư giãn, dễ chịu giả tạo. Nhưng đối với Mai Chi, người đã nghiên cứu kỹ lưỡng các tài liệu y khoa lâm sàng, cô lập tức nhận diện được độc tính ẩn sau hương hoa ấy. Chất Metamerism biến tính này được thiết kế để tác động trực tiếp lên hệ thần kinh trung ương, ức chế hoạt động phản biện của thùy trán, đưa nạn nhân vào trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, cực kỳ dễ tiếp nhận các ám thị tâm lý bên ngoài.


"Hãy thả lỏng suy nghĩ của mợ, mợ hai," giọng nói của Huy Hoàng vang lên, dường như bị bóp méo qua hệ thống sóng âm tần số thấp, trở nên trầm ấm và đầy uy quyền. "Hãy quên đi những hoài nghi vô ích. Hãy quên đi những nghiên cứu xã hội học, quên đi những con số, quên đi quá khứ tự do ngoài kia. Ở Trần gia, bổn phận của mợ là phục tùng, là trở thành một người vợ hoàn hảo, không có tiếng nói riêng, không có bản ngã độc lập."


Chi cảm thấy thùy trán của mình bắt đầu tê dại. Mắt cô mờ đi, tiêu cự không thể tập trung vào bức tranh chữ Nôm trước mặt. Những ký ức về luận văn thạc sĩ, về Giáo sư Nguyễn Khắc Viện, về người em trai Đức đang gặp nguy hiểm... tất cả bỗng trở nên nhạt nhòa, giống như những bức ảnh cũ bị nhúng vào nước. Một cảm giác muốn buông xuôi, muốn đầu hàng xuất hiện trong tâm trí cô. Đầu cô trĩu xuống, cơ thể có xu hướng đổ rạp về phía trước.


*Không được! Mình không được phép quên mình là ai!*


Một tiếng thét gào tuyệt vọng trỗi dậy từ sâu thẳm tiềm thức của Chi. Cô hiểu rằng nếu cô đầu hàng lúc này, quy trình tẩy não của bà An sẽ hoàn tất, và cô sẽ biến thành một con rối không hồn giống như chị dâu Phạm Thu Thủy.


Cô cần một mỏ neo vật lý.


Mai Chi từ từ, chậm rãi di chuyển bàn tay phải của mình dọc theo nếp gấp của chiếc áo thiền màu xám. Động tác của cô cực kỳ nhẹ nhàng, không để lộ bất kỳ sự bất thường nào trước camera giám sát của phòng. Ngón tay cô chạm vào đầu nhọn của chiếc Ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai đang giấu kín.


Cô rút chiếc ghim ra dưới lớp vải áo rộng.


*Phập!*


Không một chút do dự, Chi đâm mạnh đầu nhọn sắc bén của chiếc ghim bạc vào đùi phải của mình qua lớp vải mỏng của quần thiền.


Cơn đau buốt, sắc nét và đột ngột dội thẳng lên đại não như một luồng điện cực mạnh. Da thịt bị xé rách, máu tươi bắt đầu rỉ ra thấm đẫm thớ vải xám. Nhưng chính cơn đau vật lý tàn nhẫn ấy đã ngay lập tức phá vỡ trạng thái lơ mơ do chất Metamerism gây ra. Hệ thần kinh trung ương của cô được kích hoạt trở lại bằng một lượng adrenaline khổng lồ. Mắt Chi đột ngột sáng lên, tiêu cự phục hồi, nhận thức thực tại quay trở lại một cách rõ ràng.


Trong đầu cô, Chi bắt đầu nhẩm đi nhẩm lại các lý thuyết xã hội học hành vi để củng cố bức tường bảo vệ nhận thức: "Cấu trúc kiểm soát xã hội của thể chế gia tộc... Thao túng môi trường vật lý để thay đổi hành vi... Mình là Nguyễn Mai Chi, thạc sĩ xã hội học... Mình không phải là con rối của Trần gia..."


Cô sử dụng chính cơn đau từ vết tự đâm làm mỏ neo giữ vững sự tỉnh táo, trong khi gương mặt bên ngoài vẫn duy trì một biểu cảm Serene, lờ đờ giả tạo để đánh lừa Huy Hoàng.


Tuy nhiên, cuộc chiến sinh tồn này không hề đơn giản. Khi Chi đang tập trung giữ vững nhịp thở đều đặn để chống lại mùi hương độc, ánh mắt cô vô tình lướt qua một khe hở rất nhỏ trên bức tranh chữ Nôm cổ treo đối diện.


Phía sau khe hở ấy là một thấu kính màu tối đang phản chiếu một ánh sáng đỏ mờ nhạt.


Đó không phải là một camera giám sát thông thường. Đó là một camera nhiệt ẩn (thermal camera).


Chiếc camera này đang quét trực tiếp vào cơ thể cô để đo lường thân nhiệt và sự thay đổi nhịp tim thông qua bức xạ nhiệt của mạch máu trên cổ và thái dương. Nếu nhịp tim của cô tăng vọt do cơn đau của vết đâm ghim bạc, hệ thống của Huy Hoàng sẽ lập tức phát hiện ra sự kháng cự tinh thần của cô.


Chiếc máy tính bảng trên tay Huy Hoàng khẽ phát ra một tiếng bíp nhỏ. Hắn nheo mắt nhìn vào màn hình biểu đồ phản ứng sinh học của cô dâu mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!