Nhạc nềnDark_Moon

Gọng Kìm Vàng Năm Tỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu không khí trong phòng làm việc của bà Lâm Hoài An ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng sủi tăm rất nhỏ trong tách trà sen Tây Hồ. Gờ tách sứ cổ mỏng manh chạm vào làn môi đang khẽ run lên của Nguyễn Mai Chi. Mùi hương sen ngào ngạt, thanh khiết đặc trưng của vùng hồ Tây bốc lên theo làn khói nóng, nhưng ẩn sâu dưới lớp hương hoa ấy là một vị hăng hắc, đắng nhẹ cực kỳ mơ hồ—thứ mùi vị bạo lực hóa học mà cô đã nhận diện được từ những trang nhật ký rách nát của chị dâu Phạm Thu Thủy.


Haloperidol liều thấp.


Bà Lâm Hoài An vẫn ngồi bất động sau chiếc bàn gỗ gụ nguyên khối, chuỗi ngọc trai biển Nam trên cổ lấp lánh một cách lạnh lẽo dưới ánh nắng trưa. Ánh mắt sắc lẹm như dao cau của bà ta khóa chặt vào từng cử động của Chi, không bỏ sót một cái nháy mắt hay một dao động nhỏ nơi cơ mặt. Đứng sừng sững bên cạnh bà ta như một bức tượng xám xịt là quản gia Đỗ Thị Cúc, hai tay đan chéo trước bụng, đôi mắt thâm trầm không chút cảm xúc.


Chi hiểu rằng trong căn phòng khép kín này, dưới sự giám sát trực diện cự ly chưa đầy một mét của hai người đàn bà quyền lực nhất biệt thự, cô không có bất kỳ cơ hội nào để tráo thuốc hay đổ lén tách trà. Một cái lắc đầu, một cử chỉ từ chối lúc này sẽ lập tức kích hoạt sự nghi ngờ của bà An, và hồ sơ bệnh án tâm thần giả lập do bác sĩ Khang chuẩn bị sẵn ngoài kia sẽ được ký duyệt để cưỡng chế đưa cô vào dưỡng trí viện vĩnh viễn.


Cô phải uống.


Chi nhắm mắt lại, lòng bàn tay phải khẽ siết chặt. Vết trầy xước rỉ máu do tự đâm ghim bạc bẻ khóa gác mái đêm qua bị đè nén, dội lên một cơn đau buốt sắc nét thẳng lên đại não. Cơn đau vật lý ấy là mỏ neo nhận thức duy nhất giúp cô giữ vững sự tỉnh táo, không bị cuốn vào sự hoảng loạn tinh thần. Cô ngửa cổ, uống một ngụm trà nóng. Chất lỏng đắng chát trôi qua cổ họng. Cô không nuốt ngay mà lén giữ một phần lớn ngụm nước dưới khoang miệng sát nướu, chỉ nuốt xuống một lượng tối thiểu để đánh lừa ánh mắt của bà An.


"Trà rất thơm, thưa mẹ," Chi khẽ cúi đầu, đặt tách trà sứ cổ xuống đĩa một cách nhẹ nhàng không tiếng động, giọng nói nhẹ nhàng vâng lời đúng chuẩn mực dâu hiền.


Ánh mắt của bà Lâm Hoài An khẽ giãn ra, nụ cười quý phái bọc đường xuất hiện trên gương mặt không nếp nhăn: "Con biết thưởng thức là tốt. Phụ nữ Trần gia cần nhất là một tâm trí bình thản, tĩnh lặng. Con về phòng nghỉ ngơi đi, u Cúc sẽ chuẩn bị bữa trưa thanh đạm cho con."


"Dạ, con xin phép mẹ."


Chi đứng dậy, cúi đầu chào rồi bước nhanh ra khỏi phòng làm việc. Ngay khi cánh cửa gỗ sồi đóng lại sau lưng, cô dồn toàn bộ ý chí để giữ vững bước chân điềm tĩnh đi dọc hành lang dài của biệt thự cổ. Đôi giày cao gót màu đen cổ điển nện xuống sàn gỗ phát ra những tiếng cạch cạch đều đặn. Dưới gót rỗng của đôi giày ấy, chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa dữ liệu quét nhật ký của Thu Thủy vẫn an toàn, nhưng lúc này, mối đe dọa lớn hơn đang nằm ngay trong cơ thể cô.


Bước vào phòng ngủ tân hôn ở tầng hai, Chi lập tức khóa chặt cửa phòng tắm. Cô lao đến bồn rửa mặt, đưa hai ngón tay thọc sâu vào cổ họng. Cơn nôn mửa dữ dội ập đến. Chi quằn quại, nôn sạch toàn bộ lượng nước trà sen cùng dịch vị dạ dày ra ngoài trước khi hoạt chất định thần kịp hấp thụ vào máu. Cô xả nước liên tục, rửa sạch khóe môi và ngước nhìn gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi của mình trong gương. Lòng bàn tay phải của cô lại rỉ máu, những giọt máu đỏ tươi hòa vào dòng nước lạnh trôi đi. Cô đã vượt qua được bẫy hóa chất đầu tiên, nhưng cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một chuỗi cạm bẫy tàn khốc hơn.


Chi bước ra khỏi phòng tắm, định thay đôi giày cao gót để giảm bớt sự đau nhức của bàn chân thì tiếng khóa cửa phòng ngủ đột ngột lạch cạch vang lên.


Trần Thế Nam bước vào.


Người chồng hào hoa của cô hôm nay không mặc suit chỉnh tề như thường lệ mà chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng mở cúc cổ, mái tóc hơi rối. Nhưng điều khiến Chi lập tức cảnh giác chính là gương mặt của anh ta—nó mang một vẻ grave, tối sầm và nặng nề một cách bất thường, hoàn toàn thiếu đi nụ cười dịu dàng bọc đường dối trá hàng ngày.


Nam đóng chặt cửa phòng ngủ, khóa trái từ bên trong. Anh ta bước lại gần Chi, thở dài một tiếng đầy mệt mỏi rồi ngồi sụp xuống mép giường gỗ gụ lớn. Anh ta đưa hai tay lên ôm đầu, giọng nói trầm khàn vang lên trong không gian yên ắng:


"Mai Chi... anh xin lỗi. Anh đã cố hết sức để giấu em, cố hết sức để tự mình giải quyết... nhưng chuyện này đã vượt quá khả năng của anh rồi."


Chi đứng yên tại chỗ, giữ khoảng cách an toàn với chồng. Bản năng của một nhà xã hội học hành vi giúp cô nhận diện được tư thế của Nam—đó là sự dàn dựng biểu cảm đau khổ để chuẩn bị đưa ra một đòn thao túng tâm lý cực mạnh. Cô khẽ hỏi, giọng nói giả vờ lo lắng:


"Có chuyện gì vậy anh? Đã xảy ra chuyện gì với gia đình mình sao?"


Thế Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt thâm trầm của anh ta chứa đựng một sự tổn thương giả tạo. Anh ta không trả lời trực tiếp mà thò tay vào túi áo khoác, rút ra một xấp tài liệu cùng vài bức ảnh ném mạnh xuống mặt đệm giường lụa đỏ.


"Em tự nhìn đi. Đây là những gì em trai em—thằng Đức—đã gây ra cho gia đình em và danh dự của Trần gia chúng ta."


Chi bước lại gần, cầm những bức ảnh lên. Tim cô như ngừng đập trong một nhịp.


Trong ảnh là Nguyễn Minh Đức, cậu em trai 21 tuổi, sinh viên năm cuối đại học của cô. Đức đang quỳ sụp dưới nền đất ẩm ướt, bẩn thỉu của một con ngõ tối tăm, gương mặt trẻ trung bầm tím, rớm máu với ánh mắt hoảng loạn tột độ. Đứng sừng sững phía sau cậu là một gã đàn ông cao lớn bặm trợn, da đen sạm, xăm trổ đầy mình dưới lớp áo thun bó sát—Bùi Tiến Dũng, kẻ mà giới giang hồ Hà Nội vẫn gọi là Dũng Đen. Gã đang cầm một đoạn tuýp sắt đặt hờ lên vai Đức, nụ cười hung hãn lộ rõ hàm răng khấp khểnh.


Kèm theo những bức ảnh là bản sao của một tờ giấy nhận nợ viết tay có chữ ký và dấu vân tay đỏ chót của Nguyễn Minh Đức.


Số tiền nợ: Năm tỷ đồng.


"Năm tỷ?" Giọng Chi lạc đi, cô nhìn trân trân vào nét chữ nguệch ngoạc của em trai. "Làm sao thằng Đức có thể nợ một số tiền khổng lồ như thế này được? Nó chỉ là một sinh viên, suốt ngày chỉ biết đến trường và làm đề án khởi nghiệp!"


Thế Nam đứng dậy, bước lại gần cô dâu mới. Anh ta đặt hai tay lên vai cô, lực siết nhẹ nhưng mang một sự áp chế vật lý rõ ràng. Giọng anh ta chuyển sang tông điệu của một kẻ bề trên đang ban phát sự cứu rỗi:


"Nó bị người ta dụ dỗ tham gia vào một dự án đầu tư tiền số giả mạo. Dự án sụp đổ, tiền đầu tư biến mất, và thằng Đức đã ngu ngốc ký vào giấy vay nợ lãi suất đen của băng nhóm Dũng Đen để gỡ gạc. Mai Chi à, năm tỷ đồng đối với gia đình trung lưu của bố mẹ em là một bản án tử hình. Bố em là cựu giáo viên dạy Sử, cả đời liêm khiết trọng sĩ diện, nếu chuyện này vỡ lở ra ngoài, nếu thằng Đức bị khởi tố tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và bị giang hồ chặt tay... bố mẹ em có sống nổi không?"


Chi cảm thấy lồng ngực mình nghẹt lại như có một gọng kìm vô hình đang siết chặt lấy phế quản. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hoắm của Thế Nam. Sự nhạy bén của cô lập tức khớp nối các mảnh vỡ thông tin: Đức bỗng nhiên nhận được lời mời hợp tác đầu tư từ một quỹ lạ ngay trước đám cưới của cô; Dũng Đen vốn là kẻ chuyên đòi nợ thuê có mối liên kết ngầm với các công ty con của tập đoàn Trần Group.


Đây là một cái bẫy hoàn hảo được lên kế hoạch từ trước. Trần gia đã cố tình dẫn dụ em trai cô vào bẫy nợ để biến gia đình cô thành con tin kinh tế, triệt tiêu mọi khả năng phản kháng hay ý định ly hôn của cô dâu mới.


"Các người... chính các người đã dàn dựng chuyện này đúng không?" Chi run rẩy hỏi, ánh mắt lóe lên sự phẫn nộ tột cùng.


Thế Nam không hề biến sắc. Anh ta khẽ thở dài, buông tay khỏi vai cô và quay lưng đi, giọng nói đầy vẻ thất vọng:


"Mai Chi, em lại bắt đầu hoang tưởng rồi đấy. Đó là lý do vì sao mẹ và bác sĩ Khang lo lắng cho sức khỏe tinh thần của em. Trần gia chúng ta là một gia tộc danh giá, tại sao chúng ta phải làm hại một đứa sinh viên nghèo? Ngược lại, chính anh là người đã đứng ra dùng uy tín cá nhân để thương lượng với Dũng Đen, buộc hắn phải chuyển giao toàn bộ khoản nợ năm tỷ này về cho anh quản lý để giang hồ không đến quấy phá nhà bố mẹ em nữa."


Nam quay lại, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng của một chủ nợ tối cao:


"Anh đã trả thay cho em trai em năm tỷ đồng để bảo vệ danh dự cho gia đình em. Nhưng mẹ đã biết chuyện này. Mẹ rất giận. Mẹ không chấp nhận một người con dâu mang theo gánh nặng nợ nần bẩn thỉu của gia đình đẻ làm ảnh hưởng đến hình ảnh tập đoàn."


"Tôi muốn gọi điện cho bố tôi," Chi kiên quyết nói. "Tôi không tin lời anh."


Nam thản nhiên rút chiếc điện thoại cá nhân của mình ra, bấm số rồi đưa cho Chi: "Em cứ tự nhiên. Hỏi xem bố em đang ở trạng thái nào."


Chi giật lấy điện thoại, áp chặt vào tai. Tiếng chuông điện thoại reo lên ba tiếng dài rồi kết nối. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói yếu ớt, run rẩy và đầy hoảng loạn của bố đẻ cô, ông Nguyễn Khắc Minh:


"Mai Chi... Mai Chi phải không con? Bố xin con... con hãy cứu lấy thằng Đức... cứu lấy gia đình mình..."


"Bố! Bố bình tĩnh lại đi. Có chuyện gì đang xảy ra ở nhà vậy bố?" Nước mắt Chi chực trào ra, cô siết chặt chiếc điện thoại đến mức đầu ngón tay trắng bệch.


"Sáng nay... có một nhóm người bặm trợn đến khóa cửa cổng nhà mình... họ ném sơn đen, ném chất thải vào sân... họ nói nếu thằng Đức không trả nợ năm tỷ, họ sẽ gửi đơn tố cáo lên trường đại học của nó, sẽ đưa nó ra tòa án... Bố mẹ không sống nổi mất con ơi... Sĩ diện cả đời của bố... danh dự của dòng họ Nguyễn... bố không thể nhìn thấy thằng Đức đi tù... Thế Nam đâu con? Con hãy cầu xin Thế Nam... xin nhà chồng giúp đỡ em con... Bố van con..."


Tiếng khóc nghẹn ngào, bất lực của người cha già liêm khiết như một nhát dao đâm xuyên qua lòng tự trọng và ý chí phản kháng của Mai Chi. Cô nghe thấy cả tiếng mẹ đẻ cô, bà Lê Thị Thanh, đang khóc lóc van xin giang hồ ở phía sau cuộc gọi. Sự sụp đổ hoàn toàn của gia đình đẻ đang diễn ra ngay trước mắt cô qua đường truyền điện thoại.


"Bố... bố đừng khóc. Con sẽ giải quyết được. Bố bảo thằng Đức ở yên trong nhà, không được đi đâu cả..." Chi cố giữ giọng nói ổn định để trấn an cha, nhưng toàn thân cô đang run lên bần bật.


Nam nhẹ nhàng giật lại chiếc điện thoại từ tay cô, ngắt cuộc gọi. Anh ta nhìn cô bằng nụ cười đắc thắng ẩn sau vẻ ngoài lịch lãm:


"Em thấy chưa? Chỉ có Trần gia mới cứu được em trai em lúc này. Nhưng như anh đã nói, mẹ cần một sự đảm bảo pháp lý rằng sự giúp đỡ này không phải là một khoản đầu tư vô ích."


Nam bước lại bàn trang điểm, cầm lên một tập tài liệu dầy cộp đã được chuẩn bị sẵn từ trước. Anh ta đặt nó xuống trước mặt Chi, bên cạnh chiếc bút ký cao cấp thắt nơ vàng.


Đó là Bản hợp đồng tiền hôn nhân bổ sung.


Chi lướt nhanh mắt qua các điều khoản pháp lý tàn nhẫn được soạn thảo tinh vi bởi văn phòng luật sư Huy Phong.


Điều khoản thứ nhất: Nguyễn Mai Chi thừa nhận gia đình đẻ đang nợ Trần gia khoản tiền hỗ trợ tài chính trị giá năm tỷ đồng, khoản nợ này sẽ được khấu trừ dần vào nghĩa vụ phục tùng gia quy của cô dâu mới.


Điều khoản thứ hai: Nếu hai bên ly hôn vì lý do sức khỏe tinh thần của người vợ (được xác nhận bởi bác sĩ gia đình do Trần gia chỉ định), Nguyễn Mai Chi tự nguyện từ bỏ hoàn toàn quyền giám hộ đối với bất kỳ đứa con chung nào, đồng thời từ bỏ mọi quyền phân chia tài sản chung và nhận trợ cấp sau ly hôn.


Điều khoản thứ ba: Người vợ cam kết bảo mật tuyệt đối mọi thông tin liên quan đến sinh hoạt nội bộ của gia tộc Trần gia. Nếu vi phạm, người vợ phải bồi thường thiệt hại danh dự trị giá gấp mười lần khoản nợ của em trai (năm mươi tỷ đồng) và đối mặt với hình phạt cưỡng chế pháp lý.


Đây không phải là một bản hợp đồng bổ sung. Đây là một chiếc xiềng xích pháp lý tàn nhẫn, một gọng kìm vàng trị giá năm tỷ đồng dùng để khóa chặt cuộc đời cô vào trật tự của Trần gia, tước đoạt hoàn toàn quyền tự chủ pháp lý và biến cô thành một nô lệ không thể trốn chạy.


"Nếu tôi không ký?" Chi khước từ, ánh mắt sắc lạnh nhìn Nam.


Nam nhún vai, giọng nói thản nhiên đến đáng sợ: "Thì anh buộc phải rút lại khoản tiền bảo lãnh năm tỷ. Băng nhóm Dũng Đen sẽ tiếp tục công việc đòi nợ của họ. Thằng Đức sẽ bị đưa ra tòa án Ba Đình vào tuần tới tội lừa đảo đầu tư ảo. Bố em... với căn bệnh cao huyết áp mãn tính, liệu có chịu đựng nổi cú sốc này không?"


Chi đứng trước một thế bí khốc liệt của thể loại tâm lý. Bản ngã độc lập, tự do tư duy của một nhà khoa học xã hội học trong cô gào thét bắt cô phải từ chối, phải tìm kiếm sự trợ giúp pháp lý độc lập từ bên ngoài. Cô nghĩ đến việc gọi điện cho chị họ Mai Anh ở TP.HCM—người duy nhất có tiềm lực tài chính độc lập để tìm kiếm một khoản vay khẩn cấp giải vây.


"Tôi cần gọi điện cho chị họ tôi để bàn bạc về phương án tài chính," Chi nói, cố gắng tìm kiếm một kẽ hở thoát lui.


Nam mỉm cười, đẩy chiếc điện thoại về phía cô: "Em cứ thử đi."


Chi nhanh chóng bấm số của Mai Anh. Nhưng ngay khi cuộc gọi vừa được thiết lập, loa điện thoại chỉ phát ra những tiếng rít chói tai của sóng điện từ bị nhiễu loạn nặng nề, rồi hoàn toàn mất tín hiệu.


Sóng mạng biệt thự Tây Hồ đã bị hệ thống phá sóng vô tuyến của bảo vệ Thắng khóa chặt từ bên ngoài theo lệnh của bà An.


Nam bước lại gần, khẽ vuốt lọn tóc mai của cô bằng những ngón tay lạnh ngắt: "Sóng ở Tây Hồ dạo này chập chờn lắm, nhất là sau những cơn bão lớn. Em đừng tốn công vô ích làm gì. Hãy chấp nhận thực tại đi, Mai Chi. Ký vào đây, em trai em sẽ an toàn, bố mẹ em sẽ được yên bình."


Chi nhìn xuống bản hợp đồng bổ sung. Từng dòng chữ pháp lý như những thanh sắt của chiếc lồng kính hào môn đang từ từ khép lại, giam cầm linh hồn cô vào bóng tối. Để bảo vệ mạng sống của em trai và sức khỏe của cha mẹ đẻ khỏi sự truy sát của giang hồ, cô buộc phải tạm thời thỏa hiệp, chấp nhận trả cái giá bằng chính tự do của bản thân để bảo toàn lực lượng cho cuộc chiến dài hạn phía trước.


Cô biết cô không thể thắng họ bằng bạo lực hay sự phản kháng nhất thời. Cô phải sinh tồn trong hang cọp bằng cách giả vờ bị đồng hóa hoàn toàn.


Chi chậm rãi đưa tay ra, cầm lấy chiếc bút ký cao cấp thắt nơ vàng. Đầu bút bằng kim loại lạnh ngắt chạm vào lòng bàn tay phải đang rỉ máu của cô, cơn đau nhói buốt một lần nữa dội lên như một lời thề ngầm ẩn trong tâm trí: *Mình ký bản hợp đồng này để cứu gia đình, nhưng mình sẽ dùng chính những kiến thức xã hội học hành vi để bóc tách và phá hủy toàn bộ đế chế tẩy não này từ bên trong. Mình sẽ lưu giữ bản sao kỹ thuật số của tài liệu này để chuyển giao cho luật sư Phan Thanh Nam sau này.*


Cô ép chặt đầu bút xuống mặt giấy trắng tinh của bản hợp đồng bổ sung.


Nét bút đầu tiên của chữ ký Nguyễn Mai Chi bắt đầu được vẽ ra, vết mực đen loang nhẹ vào thớ giấy lụa như một vết xích vô hình trói chặt cuộc đời cô vào bóng tối gia tộc Trần gia...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!