Nhạc nềnDark_Moon

Cân Não Học Thuật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ sồi xám xịt của gác mái biệt thự Tây Hồ rít lên một tiếng khô khốc khi bị đẩy mạnh ra. Ánh sáng từ hành lang bên ngoài ùa vào, rạch đôi không gian tối tăm, bụi bặm và làm lộ rõ những hạt bụi lơ lửng trong không khí.


Quản gia Đỗ Thị Cúc đứng đó. Dáng người bà ta cao gầy, thẳng đuột trong bộ đồng phục màu xám tro không một nếp nhăn. Chùm chìa khóa vạn năng dắt bên hông khẽ va vào nhau, phát ra những tiếng lách cách lạnh người. Ánh mắt sắc lẹm, thâm trầm dưới cặp lông mày giao nhau của bà ta quét một lượt khắp căn phòng tối, trước khi dừng lại và đóng đinh thẳng vào Nguyễn Mai Chi đang đứng nép sau chiếc hòm gỗ cổ.


"Mợ Hai làm gì ở trên này thế này?"


Giọng nói của bà Cúc phẳng lặng, không chút cao độ nhưng chứa đựng một sự tra vấn sắc lạnh của kẻ nắm giữ trật tự.


Mai Chi nén chặt nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Lòng bàn tay phải của cô—vừa bị trầy xước rỉ máu do dùng chiếc ghim cài áo bằng bạc bẻ khóa cơ rỉ sét—khẽ siết chặt lại. Cơn đau buốt từ vết thương đóng vai trò như một mỏ neo vật lý tức thời, kéo cô ra khỏi sự hoảng loạn tinh thần và kích hoạt hệ thống tự vệ nhận thức. Cô thở ra thật chậm, điều hòa nhịp thở để triệt tiêu mọi biểu hiện run rẩy sinh lý trước khi bước ra khỏi bóng tối của chiếc hòm gỗ.


"Con chào u Cúc."


Chi nở một nụ cười dịu dàng, rập khuôn—nụ cười phục tùng mà cô đã tỉ mỉ luyện tập suốt đêm qua bằng kỹ năng Giả vờ đồng hóa (Systematic Mimicry). Cô đưa một bàn tay lên khẽ gạt lọn tóc mai dính bụi bám trên trán, để lộ gương mặt lấm lem một cách tự nhiên. Trên tay trái của cô là một cuốn sách dày cộp, bìa da cũ kỹ bám đầy mạng nhện mà cô đã nhanh trí vớ lấy từ chiếc hòm bên cạnh ngay trước khi cửa mở.


"Con vừa đi dạo ngoài vườn hoa trà, thấy lối lên gác mái không khóa nên tò mò bước lên. Con vô tình tìm thấy cuốn 'Lịch sử văn hóa Thăng Long - Hà Nội' này. U biết đấy, con vốn quen với việc đọc sách nghiên cứu, ở dưới phòng mãi cũng hơi buồn chân buồn tay."


Bà Cúc không trả lời ngay. Ánh mắt bà ta chậm rãi di chuyển từ gương mặt lấm bụi của Chi xuống cuốn sách cổ, rồi dừng lại dưới chân cô. Chi đang đi đôi giày cao gót màu đen cổ điển—đôi giày mà gót rỗng của nó đang chứa chiếc thẻ nhớ MicroSD lưu trữ bản sao dữ liệu quét nhật ký của Phạm Thu Thủy.


"Mợ Hai đi giày cao gót lên gác mái bụi bặm và dốc thế này sao?" Bà Cúc hỏi, bước thêm một bước vào trong phòng. Tiếng đế giày da của bà ta nện xuống sàn gỗ nghe khô khốc.


Chi không hề né tránh ánh mắt của bà ta. Cô khẽ cúi đầu, giọng nói nhẹ nhàng vâng lời không chút do dự:


"Con sơ suất quá. Lúc đi dạo ngoài vườn con quên chưa thay dép đi trong nhà của gia tộc. U Cúc nhắc con mới nhớ, lần sau con sẽ chú ý hơn để không vi phạm quy gia quy."


Sự phục tùng hoàn hảo và thái độ tự nhận lỗi nhanh chóng của Chi dường như đã làm dịu đi sự nghi ngờ trong ánh mắt quản gia Cúc. Bà ta nhìn lướt qua bức tranh sơn dầu phong cảnh Hồ Tây treo trên mảng tường trung tâm—nơi cuốn nhật ký mật của Thu Thủy vừa được Chi giấu lại phía sau tấm toan nứt nẻ. Thấy bức tranh không có dấu hiệu bị xê dịch lớn, bà ta khẽ thu lại chùm chìa khóa vạn năng.


"Mợ Hai tìm được sách rồi thì nên xuống ngay. Trên này bụi bặm, không khí ẩm mốc không tốt cho sức khỏe của mợ. Với lại..." Bà Cúc dừng lại một nhịp, ánh mắt tối sầm lại. "Bà chủ đang đợi mợ ở phòng làm việc chính dưới tầng một. Mợ nên xuống tắm rửa, thay trang phục chỉnh tề rồi qua gặp bà chủ. Bà không thích người trễ giờ."


"Mẹ chồng con đang đợi sao ạ?" Chi giả vờ ngạc nhiên, nhịp tim khẽ dao động nhưng lập tức được cô khống chế dưới 75 nhịp/phút. "Con biết rồi. Con sẽ xuống ngay. Cảm ơn u Cúc đã nhắc nhở."


Chi ôm cuốn sách cổ trước ngực, lách người qua bên cạnh quản gia Cúc để bước xuống cầu thang gỗ. Mỗi bước đi của đôi giày cao gót màu đen nện xuống bậc thang đều khiến cô cảm thấy như đang đi trên một bãi mìn vô hình. Chiếc thẻ nhớ dưới gót giày như một quả bom hẹn giờ, có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào nếu bà Cúc ra lệnh lục soát cơ thể cô.


Mười lăm phút sau, sau khi đã tắm rửa sạch sẽ và thay vào bộ váy thiết kế gò bó màu xanh ngọc bích theo đúng quy chuẩn trang phục của gia tộc, Mai Chi đứng trước cánh cửa gỗ gõ đỏ chạm khắc tinh vi của phòng làm việc chính.


Cô hít một hơi thật sâu, gõ cửa ba tiếng ngắn.


"Vào đi."


Giọng nói của Lâm Hoài An vọng ra từ bên trong—thanh tao, quý phái nhưng lạnh lẽo như băng giá Hồ Tây vào đêm đông.


Chi đẩy cửa bước vào. Phòng làm việc của mẹ chồng cô rộng lớn, tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa kính lớn hướng thẳng ra mặt nước Hồ Tây phẳng lặng. Không gian ngập tràn mùi hương trầm đậm đặc, thứ mùi hương mà Chi đã phân tích bằng phương pháp Quan sát tham gia (Participant Observation) là có tác dụng gây mệt mỏi hệ thần kinh nhẹ nếu tiếp xúc kéo dài. Khắp các bức tường là những kệ sách bằng gỗ gụ dầy cộp chứa đầy các văn bản gia quy cổ và tài liệu lịch sử dòng họ.


Bà Lâm Hoài An ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ nguyên khối lớn. Bà ta mặc một bộ áo dài lụa màu tím sẫm thêu hoa sen chìm tỉ mỉ, mái tóc bới cao hoàn hảo không một sợi tóc thừa, cổ đeo chuỗi ngọc trai biển Nam lấp lánh dưới ánh nắng.


Nhưng điều khiến toàn bộ cơ thể Mai Chi lập tức đông cứng lại chính là vật phẩm đang nằm ngay giữa chiếc bàn làm việc dọn dẹp sạch sẽ của bà An.


Đó là bản thảo luận văn thạc sĩ xã hội học của cô dâu mới, dày hơn hai trăm trang với tiêu đề in nổi bật bằng mực đen: "Cấu trúc kiểm soát hành vi tập thể trong xã hội học hiện đại".


Bản thảo vốn được Chi lưu trữ bảo mật trong chiếc máy tính cá nhân ở phòng ngủ tân hôn, nay đã bị in ra hoàn chỉnh và nằm dưới những ngón tay thon dài, đeo nhẫn ngọc bích của mẹ chồng cô.


"Con chào mẹ."


Chi khẽ cúi đầu đúng góc 15 độ theo đúng quy chuẩn ứng xử của dâu hiền, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng. Lòng bàn tay cô đau nhói khi vết thương cũ bị siết chặt, nhưng cô cần cơn đau đó để duy trì sự tỉnh táo tột cùng.


Bà Lâm Hoài An không ngẩng đầu lên ngay. Bà ta dùng một ngón tay thon dài lật chậm rãi từng trang luận văn của Chi, tiếng giấy sột soạt vang lên trong không gian im lặng nghe rõ mồn một như tiếng đếm ngược của thần chết.


"Mai Chi này," bà An lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió lướt qua lá sen nhưng chứa đựng một uy quyền đè nén cực hạn. "Ta đã đọc rất kỹ công trình nghiên cứu này của con. Con viết rất xuất sắc. Lập luận sắc bén, tư duy phản biện độc lập. Đúng là học trò ưu tú của Giáo sư Nguyễn Khắc Viện."


Bà An từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt sắc lẹm như dao cau của bà ta khóa chặt vào gương mặt của Chi, thăm dò từng dao động cơ mặt nhỏ nhất của cô dâu mới bằng phân tích biểu cảm vi mô lâm sàng.


"Dạ, cảm ơn mẹ đã khen ngợi. Đó chỉ là những nghiên cứu lý thuyết suông của con thời còn đi học, chưa có nhiều trải nghiệm thực tế ạ." Chi trả lời, giọng nói giữ ở tông thấp, đều đều và phục tùng hoàn hảo.


Bà An khẽ mỉm cười—một nụ cười quý phái nhưng không hề chạm tới ánh mắt lạnh lùng vô cảm của bà ta. Bà ta gõ nhẹ ngón tay lên trang giấy chứa một đoạn văn được tô đậm bằng bút dạ quang màu vàng:


"Ở trang 85, con viết: 'Sự đồng hóa nhân cách trong các thiết chế gia đình phong kiến đóng thường triệt tiêu hoàn toàn căn tính độc lập của phụ nữ, biến họ thành những công cụ phục tùng cơ học thông qua quy trình cô lập xã hội và bạo lực lạnh hệ thống'. Mai Chi, con có thể giải thích rõ hơn cho ta về khái niệm 'bạo lực lạnh hệ thống' này được không?"


Không khí trong phòng làm việc đột ngột hạ xuống như đóng băng. Chi cảm nhận được một áp lực đè nén cực hạn đang đè nặng lên hai vai cô. Đây chính là Cuộc thẩm vấn của mẹ chồng về luận văn—một cái bẫy nhận thức tinh vi nhằm kiểm tra xem liệu cô có đang sử dụng các kiến thức xã hội học hành vi để âm thầm điều tra và chống lại gia tộc chồng hay không.


Nếu cô trả lời quá sâu sắc và bảo vệ quan điểm khoa học của mình, bà An sẽ lập tức nhận diện cô là một cá thể nổi loạn nguy hiểm, một mầm mống đe dọa trật tự gia tộc cần phải bị bẻ gãy ý chí ngay lập tức. Nhưng nếu cô phủ nhận hoàn toàn một cách ngây ngô, bà An với sự sắc sảo lâm sàng của mình sẽ nhận ra sự giả dối.


Chi siết chặt lòng bàn tay rách da của mình dưới lớp váy. Cơn đau nhói buốt giúp cô kích hoạt kỹ thuật Tự thôi miên giữ tỉnh táo (Mental Anchoring). Cô tự nhắc nhở bản thân: *Mình đang đóng vai một cô gái trẻ có học thức nhưng ngây thơ, coi lý thuyết khoa học chỉ là công cụ để đạt được học bổng chứ không có ý định áp dụng vào thực tế cuộc sống.*


Cô khẽ thở ra, để lộ một chút biểu cảm bối rối, ngượng ngùng trên gương mặt dâu mới:


"Thưa mẹ, thực ra... khi viết đoạn văn này, con chỉ đang cố gắng hệ thống hóa các lý thuyết xã hội học phương Tây của các tác giả như Michel Foucault hay Erving Goffman để bài luận văn trông có vẻ hàn lâm hơn, dễ thuyết phục hội đồng chấm thi cấp học bổng tiến sĩ Pháp thôi ạ."


Chi dừng lại một nhịp, khẽ cúi đầu thấp hơn để thể hiện sự hối hận giả tạo:


"Bây giờ, khi đã được gả vào gia tộc Trần gia, được mẹ dạy bảo về lề thói gia quy Tràng An thanh lịch, con mới nhận ra những lý thuyết phương Tây đó thật giáo điều và phiến diện. Họ coi sự trật tự, nề nếp và hy sinh của người phụ nữ cho gia đình là 'bạo lực lạnh', nhưng thực chất đó lại là đức hạnh và sự bảo hộ ấm áp nhất mà gia tộc dành cho dâu con. Con thực sự cảm thấy xấu hổ vì những suy nghĩ nông nổi cũ của mình."


Bà Lâm Hoài An không rời mắt khỏi gương mặt Chi suốt quá trình cô nói. Bà ta đang phân tích biểu cảm vi mô của cô: sự hạ tông giọng tự nhiên, cử chỉ cúi đầu rụt rè, và quan trọng nhất là nhịp thở đều đặn không có dấu hiệu hoảng loạn của hệ thần kinh giao cảm.


Sự im lặng kéo dài gần một phút. Chỉ có tiếng sóng Hồ Tây vỗ nhẹ vào chân móng đá của biệt thự ngoài cửa sổ.


"Con thực sự nghĩ như vậy sao?" Bà An lên tiếng, tông giọng dịu đi một chút nhưng vẫn chứa đựng sự dò xét sắc lạnh.


"Dạ, thưa mẹ, con nghĩ vậy ạ. Thực tế cuộc sống gia đình hoàn toàn khác với những dòng lý thuyết khô khan trên trang giấy. Con đang cố gắng học hỏi mỗi ngày từ u Cúc và các chị dâu để xứng đáng với danh gia vọng tộc nhà mình."


Bà An khẽ dựa lưng vào chiếc ghế da lớn, chuỗi ngọc trai trên cổ khẽ chuyển động lấp lánh. Bà ta cầm bản thảo luận văn của Chi lên, thản nhiên thả nó vào chiếc ngăn kéo sâu dưới bàn làm việc rồi khóa lại bằng một chiếc chìa khóa nhỏ.


"Con hiểu được như vậy là tốt, Mai Chi ạ. Người Trần gia chúng ta đứng trên những quy luật xã hội học thông thường của giới trung lưu. Sự hoàn hảo của các con dâu trong dòng họ này không phải là kết quả của sự cưỡng chế, mà là sự tự nguyện đồng hóa để đạt đến đẳng cấp thanh lịch cao nhất."


Bà An dừng lại, ánh mắt đột ngột trở nên lạnh lùng vô cảm khi bà ta nhắc đến một cái tên nhạy cảm:


"Chị dâu Phạm Thu Thủy của con trước đây cũng là một phụ nữ có học thức cao, cũng mang những tư tưởng độc lập, nổi loạn cũ kỹ như thế này. Và con thấy đấy... hiện tại Thủy đang phải chịu sự điều trị đặc biệt của bác sĩ Khang vì hội chứng hoang tưởng tự sát. Ta không muốn nhìn thấy con đi vào vết xe đổ của chị ấy chỉ vì những ảo tưởng học thuật vô bổ."


Lời đe dọa gián tiếp bọc đường của bà An khiến Chi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đó là lời cảnh báo rõ ràng nhất về số phận của cô nếu cô dám để lộ bất kỳ sự phản kháng nào.


"Dạ, con xin ghi nhớ lời mẹ dạy bảo ạ." Chi cúi đầu vâng lời.


Bà Lâm Hoài An mỉm cười—một nụ cười đầy thỏa mãn của kẻ đã thiết lập lại được trật tự kiểm soát hành vi tuyệt đối. Bà ta đưa tay gõ nhẹ lên chiếc chuông đồng nhỏ trên bàn.


Cửa phòng làm việc lập tức mở ra. Quản gia Đỗ Thị Cúc bước vào, trên tay bưng một chiếc khay bạc nhỏ phủ khăn lụa thêu hoa sen. Trên khay là một tách trà bằng sứ cổ Trung Hoa, nghi ngút khói tỏa ra mùi hương sen nồng nàn quyện lẫn một vị hăng hăng, đắng nhẹ cực kỳ mơ hồ—thứ mùi vị bạo lực hóa học mà Chi đã nhận diện được từ nhật ký của Thu Thủy.


Đó là Chén trà sen Tây Hồ chứa hoạt chất định thần Haloperidol liều thấp.


Bà An đón lấy tách trà từ tay bà Cúc, đặt nhẹ nhàng xuống mặt bàn gỗ trước mặt Mai Chi. Làn khói trà nghi ngút bốc lên, mang theo mùi hương bọc đường chết chóc tỏa rộng khắp căn phòng.


"U Cúc vừa mới pha xong tách trà sen Tây Hồ ướp thảo mộc đặc biệt này cho con," bà An mỉm cười dịu dàng, nhưng ánh mắt sắc lẹm của bà ta khẽ nheo lại, khóa chặt vào từng cử động nhỏ của Chi. "Thảo mộc này do chính bác sĩ Khang kê đơn, có tác dụng làm dịu đi những căng thẳng thần kinh và giúp con tập trung tĩnh dưỡng tâm trí nổi loạn cũ. Con hãy uống cạn tách trà này trước mặt ta để chứng minh lòng hiếu thảo và sự sẵn sàng đồng hóa hoàn toàn vào gia quy Trần gia."


Chi nhìn tách trà sen nghi ngút khói trước mặt.


Trong phòng làm việc khép kín này, dưới sự giám sát trực diện cự ly chưa đầy một mét của cả mẹ chồng Lâm Hoài An và quản gia Đỗ Thị Cúc, cô hoàn toàn không có bất kỳ cơ hội nào để thực hiện kỹ thuật Tráo đổi thuốc không tiếng động hay đổ lén ly trà vào chậu cây như cô đã từng làm trong phòng ngủ.


Chiếc bẫy bạo lực hóa học đã đóng sập hoàn toàn xung quanh cô.


Lòng bàn tay rách da của cô siết chặt lại, cơn đau buốt dội thẳng lên não bộ như một lời nhắc nhở cuối cùng về bản ngã tự do đang bị đe dọa xóa sổ. Nếu cô từ chối uống, bà An sẽ lập tức quy cô vào tội vô lễ chống đối gia quy, và bác sĩ Khang đang chờ sẵn ngoài kia sẽ có lý do hợp pháp để cưỡng chế tiêm thuốc an thần liều cao cho cô.


Chi từ từ đưa hai bàn tay run rẩy nhẹ—sự run rẩy thực tế của một nạn nhân bị dồn vào thế bí—nâng tách trà sứ cổ lên sát mặt.


Hơi nóng của trà sen phả thẳng vào gương mặt cô, mang theo mùi hương sen ngào ngạt bọc lấy vị đắng lạnh lùng của hóa chất hủy hoại thần kinh.


Cô nhìn thẳng vào ánh mắt mong chờ, lạnh lùng vô cảm của bà Lâm Hoài An.


Chi từ từ đưa tách trà lên môi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!