Nhạc nềnDark_Moon

Nét Sơn Dầu Nứt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng ban mai ngày hôm sau sau cơn bão lớn lọc qua lớp sương mù dày đặc của Hồ Tây, chiếu vào phòng ngủ tầng hai những vệt sáng nhợt nhạt, lạnh lẽo. Cơn bão đêm qua đã đi qua, nhưng bầu không khí ngột ngạt bên trong Dinh thự Tây Hồ thì vẫn vẹn nguyên, đặc quánh như một lớp keo vô hình bóp nghẹt lồng ngực của Nguyễn Mai Chi.


Bên cạnh cô, Trần Thế Nam đã thức dậy từ sớm. Anh ta đang đứng trước gương, thắt chiếc cà vạt lụa màu xanh navy một cách tỉ mỉ. Gương mặt điển trai, lịch lãm của người chồng mới cưới phản chiếu trong gương không một tì vết, hoàn toàn vô hại, như thể cảnh tượng anh ta ngủ say như chết dưới tác dụng của chén trà sen đêm qua chỉ là một giấc mơ hoang đường của Chi.


"Em yêu, hôm nay anh có cuộc họp cổ đông quan trọng ở tập đoàn," Nam xoay người lại, bước đến bên giường và đặt một nụ hôn lạnh buốt lên trán Chi. Giọng nói của anh ta trầm ấm, chứa đựng sự quan tâm bọc đường quen thuộc. "Em ở nhà nhớ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhé. Đừng suy nghĩ nhiều về chuyện của chị Thủy. Bà Cúc nói chị ấy chỉ bị mệt mỏi quá độ nên cần cách ly để bác sĩ chăm sóc thôi. Em đừng tự ý đi lại lung tung ngoài hành lang ban đêm nữa, anh lo lắm."


Chi khẽ mím môi, nụ cười phục tùng rập khuôn được cô luyện tập suốt đêm qua lập tức hiện lên trên gương mặt. "Em biết rồi, anh đi làm thư thả. Em sẽ ở trong phòng đọc sách."


Khi tiếng động cơ chiếc xe Mercedes của Nam lịm dần sau cánh cổng sắt dầy, Chi lập tức trút bỏ lớp mặt nạ ngoan ngoãn. Cô cúi xuống nhìn lòng bàn tay mình. Vết trầy xước nhỏ rỉ máu do tự đâm ghim bạc đêm qua đã đóng vảy, nhức buối mỗi khi cô khép tay lại. Cơn đau vật lý ấy là mỏ neo duy nhất nhắc nhở cô rằng cô vẫn tỉnh táo, rằng những gì cô chứng kiến đêm qua—cảnh chị dâu Phạm Thu Thủy bị khống chế, tiêm thuốc an thần và kéo lê đi biệt giam—là hoàn toàn có thật.


Chi biết cô không có nhiều thời gian. Theo quy luật sinh hoạt nghiêm ngặt của gia tộc mà cô đã phân tích bằng phương pháp Quan sát tham gia, từ 12 giờ 30 phút đến 1 giờ 15 phút trưa là khoảng thời gian duy nhất biệt thự rơi vào trạng thái lỏng lẻo. Đó là giờ nghỉ trưa của gia nhân ở bếp phụ phía dưới, và quan trọng nhất, đó là lúc quản gia Đỗ Thị Cúc sẽ lui về phòng riêng để tĩnh dưỡng.


Sử dụng kỹ năng Định vị không gian trong tối (Mental Mapping) mà cô đã âm thầm rèn luyện bằng cách đếm bước chân và ghi nhớ sơ đồ biệt thự, Chi lách người ra khỏi phòng ngủ ngay khi đồng hồ điểm 12 giờ 45 phút trưa. Cô đi chân trần, bước nhẹ nhàng sát mép tường hành lang gỗ Pháp cổ để tránh tạo ra tiếng động. Bậc cầu thang thứ ba dẫn lên gác mái hơi bị lỏng đinh, Chi khéo léo bước lệch sang bên phải để triệt tiêu tiếng kẽo kẹt.


Gác mái biệt thự Tây Hồ hiện ra trước mắt cô sau cánh cửa gỗ sồi xám xịt. Nơi đây vốn là khu vực bị khóa kín, bị coi là mang điềm xấu vì lưu trữ đồ dùng cũ của những người vợ trước trong dòng họ Trần. Một ổ khóa đồng rỉ sét dầy cộp khóa chặt hai cánh cửa. Chi rút chiếc ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai từ trong túi áo len ra. Lòng bàn tay đau nhức khi cô dùng đầu nhọn sắc bén của ghim lách vào khe hẹp của chốt khóa cơ cổ Pháp. Bằng xúc giác nhạy bén và sự kiên nhẫn tột cùng, cô xoay nhẹ hai vòng.


Cạch.


Tiếng kim loại rỉ sét khớp vào nhau khẽ vang lên. Chi nín thở, đẩy nhẹ cánh cửa lách người vào trong rồi khép hờ cửa lại.


Không khí bên trong gác mái tối tăm, ngột ngạt, nồng nặc mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ, mùi gỗ mục và một mùi hương đặc trưng—mùi sơn dầu cũ kỹ. Những vệt nắng hiếm hoi lọt qua khe ngói vỡ chiếu thẳng vào những chiếc hòm gỗ lớn xếp chồng chất lên nhau. Chi nhanh chóng di chuyển đến góc phòng, nơi đặt những đồ dùng cá nhân của Phạm Thu Thủy trước khi cô ấy bị đưa đi cách ly.


Cô bắt đầu tìm kiếm một cách vội vã nhưng có hệ thống. Những bộ váy thiết kế gò bó, những cuốn sách nghi lễ quý tộc bị bỏ xó, tất cả đều không có gì bất thường. Chi đứng dậy, ánh mắt cô đột ngột dừng lại trước một bức chân dung sơn dầu lớn treo ở mảng tường trung tâm gác mái. Bức tranh vẽ phong cảnh Hồ Tây u ám từ thời thuộc Pháp, khung tranh bằng gỗ gụ mạ vàng dầy cộp.


Bằng trực giác nhạy bén của một nhà nghiên cứu, Chi bước lại gần. Cô nhận ra một chi tiết bất thường: lớp sơn dầu ở góc dưới bên phải bức tranh bị nứt nẻ một cách thô bạo, không phải do thời gian mà như thể có ai đó đã cố tình dùng dao cậy mạnh. Chi đưa ngón tay chạm vào vết nứt sơn dầu bất thường ấy. Lớp vải toan phía sau hơi phồng lên. Cô lách ngón tay vào khe hở nhỏ giữa tấm toan vẽ và tấm ván ép bảo vệ phía sau.


Ngón tay cô chạm vào một vật thể cứng, ráp nhẹ.


Chi nín thở, khéo léo rút vật đó ra. Đó là một cuốn sổ tay nhỏ màu đen, bìa da đã bị sờn rách, bám đầy bụi bặm. Trên trang bìa, nét chữ thanh mảnh quen thuộc của Phạm Thu Thủy hiện lên nhạt nhòa: "Nhật ký cá nhân - Thu Thủy".


Tim Chi đập liên hồi. Đây chính là Phát hiện cuốn nhật ký nứt sơn dầu—manh mối cốt lõi chứa đựng sự thật. Cô vội vàng mở những trang viết đầu tiên. Sử dụng kỹ năng Quét tài liệu tốc độ cao (Speed Reading) đã được rèn luyện qua hàng ngàn trang tài liệu nghiên cứu xã hội học, Chi lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay đầy hoảng loạn:


"Ngày 14 tháng 10: Họ đang gọt giũa tôi... Mỗi ngày một chút... Trà sen có mùi lạ, nó làm tôi không thể nhớ nổi mình đã làm gì vào buổi sáng... Bác sĩ Khang nói tôi bị trầm cảm sau cưới... Không, tôi không điên..."


"Ngày 28 tháng 10: Tôi đã tìm thấy chúng. Những chiếc camera ẩn. Chúng ở khắp nơi..."


Ở trang tiếp theo, Thu Thủy đã vẽ lại một sơ đồ phòng ngủ bằng những ký hiệu gạch chéo màu đỏ nguệch ngoạc. Chi tập trung cao độ, dùng trí nhớ ngắn hạn siêu tốc để chụp ảnh tinh thần sơ đồ đó. Có tổng cộng ba camera ẩn trong phòng ngủ tân hôn của cô: một cái ngụy trang dưới dạng thiết bị báo cháy trên trần nhà, một cái giấu trong khe hở của chiếc đồng hồ gỗ cổ kính đối diện giường ngủ, và cái thứ ba nằm ngay trong góc của bức tranh treo tường cạnh bàn trang điểm.


Chi run rẩy rút chiếc điện thoại rác Nokia cũ từ trong túi ra, cố gắng chụp lại trang nhật ký để làm bằng chứng. Nhưng không gian gác mái quá tối, ánh sáng yếu ớt lọt qua khe ngói không đủ để camera độ phân giải thấp của chiếc điện thoại cổ lấy nét. Màn hình chỉ hiện lên một màu xám xịt nhòe nhoẹt. Cô buộc phải bỏ cuộc, cất điện thoại đi và dùng mắt để ghi nhớ từng ký hiệu đỏ.


Két... Két...


Tiếng ván gỗ của cầu thang dẫn lên gác mái đột ngột phát ra tiếng động lạnh người.


Chi đông cứng người lại. Tiếng bước chân rất chậm, nặng nề và đều đặn—nhịp điệu di chuyển đặc trưng của quản gia Đỗ Thị Cúc. Tiếng chùm chìa khóa vạn năng va vào nhau lách cách, phát ra âm thanh kim loại sắc lạnh dội thẳng vào màng nhĩ của Chi, cảnh báo một nguy cơ bị bắt quả tang cận kề.


Bà Cúc đang đi tuần tra đột xuất lên gác mái.


Mồ hôi lạnh vã ra trên trán Chi. Nếu bị bà Cúc bắt gặp cô ở đây với cuốn nhật ký này, mọi vỏ bọc phục tùng của cô sẽ sụp đổ hoàn toàn. Cô sẽ bị dán nhãn hoang tưởng và bị tước đoạt quyền tự do vĩnh viễn.


Trong giây phút sinh tử, Chi nhanh chóng nhét cuốn nhật ký trở lại vị trí cũ sau bức tranh cổ, miết chặt lớp vải toan để che giấu vết nứt sơn dầu. Cô cúi xuống, tháo đôi giày cao gót màu đen dưới chân ra. Phần gót giày được thiết kế rỗng một khoảng nhỏ—nơi cô đã chuẩn bị sẵn để làm Nơi cất giữ dữ liệu. Cô nhanh tay rút chiếc thẻ nhớ MicroSD nhỏ xíu chứa bản sao quét thô các trang nhật ký trước đó giấu vào phần gót rỗng, rồi xỏ giày lại.


Tiếng bước chân đã lên đến bậc cầu thang cuối cùng, chỉ cách cánh cửa gác mái chưa đầy ba mét.


Chi lập tức lùi lại phía sau một chiếc hòm gỗ cũ, lấy tay bôi một ít bụi bặm lên mặt và tay áo len để ngụy trang, rồi cố tình làm rơi một cuốn sách lịch sử dày cộp xuống sàn để tạo tiếng động hợp thức hóa sự hiện diện của mình.


Cửa gác mái bị đẩy mạnh ra.


Quản gia Đỗ Thị Cúc bước lên cầu thang gác mái, tay cầm chùm chìa khóa vạn năng phát ra tiếng động lạnh người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!