Hòm Thư Giỏ Đồ
Tiếng chuông điện thoại nội bộ reo lên dồn dập, xé toạc bầu không khí đặc quánh mùi hương oải hương biến tính Metamerism trong phòng thiền định Tràng An. Trịnh Huy Hoàng khựng lại, thấu kính cận mỏng phản chiếu ánh sáng tím nhạt của hệ thống đèn chiếu. Hắn áp điện thoại lên tai, gương mặt đang tràn đầy sự tự phụ ái kỷ đột ngột đanh lại. Giọng nói của phu nhân Lâm Hoài An từ đầu dây bên kia truyền đến, sắc lạnh và ngắn gọn: yêu cầu chuẩn bị cho sự xuất hiện đột xuất của bác sĩ Ngô Vĩnh Khang để thực hiện một cuộc kiểm tra lâm sàng trực tiếp lên mợ hai.
Huy Hoàng cúp máy, quay sang nhìn Nguyễn Mai Chi vẫn đang quỳ xếp bằng trên đệm cói, đầu cúi đúng góc mười lăm độ quy chuẩn. Hắn không hề biết rằng, ẩn sau vẻ ngoài lờ đờ, phục tùng cơ học kia là một hệ thần kinh đang căng lên như dây đàn để duy trì sự tỉnh táo. Vết thương tự rạch rỉ máu trên đùi phải dưới lớp váy thô xám đang nhói lên từng cơn buốt rát, hoạt động như một mỏ neo vật lý tàn nhẫn giúp cô giữ vững nhịp tim phẳng lặng ở mức bảy mươi hai nhịp trên phút. Mùi thuốc bắc nhẹ từ túi thơm Đông y giấu trong lớp lót áo ngực vẫn âm thầm tỏa ra, thanh lọc luồng hóa chất độc hại đang cố tình xâm nhập thùy trán của cô.
“Mợ hai,” Huy Hoàng cất giọng đều đều, vô cảm. “Buổi học dâng trà hôm nay kết thúc tại đây. Báo cáo phục tùng của mợ đã được gửi đi. Bây giờ, mợ hãy trở về phòng học viên số 204 để tĩnh dưỡng. Quản gia Cúc sẽ khóa cửa ngoài để đảm bảo mợ không bị quấy rầy trước giờ kiểm tra y tế.”
Chi khẽ chớp mắt, nụ cười phục tùng rập khuôn được cô luyện tập hàng trăm lần lập tức hiện lên. Cô đặt chén trà sen nguội ngắt xuống khay bạc, hai tay đan chéo trước bụng, cúi đầu cung kính: “Con cảm ơn thầy Hoàng đã chỉ dạy. Con xin phép về phòng.”
Cô đứng dậy, từng cử động chậm rãi và chuẩn xác để không làm dịch chuyển chiếc chìa khóa đồng cổ hầm rượu đang được giấu kín bên trong lớp lót lụa cứng của chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã. Chiếc nẹp cổ bằng đá quý ghì chặt lấy gáy cô, những chiếc răng cưa bạc siêu nhỏ khẽ đâm nhẹ vào da thịt nhạy cảm mỗi khi cô bước đi, để lại một vệt máu mờ rỉ nhẹ sau gáy. Nhưng Chi không hề nhíu mày. Cô bước đi thầm lặng dưới sự áp tải của bảo vệ Đinh Văn Thắng, nghe tiếng xích sắt lách cách khóa chặt cửa ngoài phòng ngủ số 204 sau lưng mình.
Sáng hôm sau, nhờ bản báo cáo phục tùng chín mươi lăm phần trăm của Huy Hoàng gửi về đêm qua, sự giám sát vật lý đối với Mai Chi được nới lỏng phần nào vào ban ngày. Cô được phép di chuyển trong khu vực hành lang phụ dẫn ra khu giặt ủi của cơ sở Sóc Sơn dưới sự quan sát của camera góc rộng. Đây là khoảng thời gian quý giá để Chi thực hiện phương pháp quan sát tham gia của một nhà xã hội học. Cô đứng nép bên khung cửa sổ kính mờ, quan sát lịch trình sinh hoạt của những người phục dịch trong trại.
Đúng mười giờ sáng, Nguyễn Thị Lành – cô giúp việc trẻ mập mạp với đôi má hồng chân chất – khệ nệ bê một giỏ mây đựng quần áo bẩn đi qua hành lang. Lành mặc bộ đồ bộ giản dị, tóc thắt bím hai bên, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và sợ sệt trước bầu không khí ngột ngạt, đầy rẫy camera của khu trại huấn luyện. Bước chân của cô bé loạng choạng dưới sức nặng của giỏ đồ giặt chứa đầy chăn màn thô nặng dính đầy bụi bẩn.
Chi nhận ra đây chính là cơ hội lớn nhất để cô thiết lập một kênh liên lạc gián tiếp ra thế giới bên ngoài. Lành là người duy nhất có quyền tự do mang giỏ đồ giặt ra khu vực cửa phụ phía sau, nơi chiếc xe tải chở hàng của bác Bùi Văn Lực đến thu gom định kỳ để chuyển về tiệm hoa giao trà của Lê Mỹ Hạnh ven Hồ Tây. Nếu cô có thể gửi thông tin qua Lành, mẩu tin đó sẽ được chuyển giao an toàn cho nhà báo Lê Minh theo giao thức Hộp thư chết mà họ đã quy ước.
Chi lách người ra khỏi góc hành lang, bước lại gần cô giúp việc trẻ với nụ cười dịu dàng, hoàn toàn trút bỏ vẻ vô cảm cơ học trước đó. Cô chủ động đưa tay đỡ lấy một bên quai giỏ mây nặng trĩu.
“Để mợ đỡ một tay. Giỏ đồ này nặng quá, một mình em bê thế này dễ chấn thương lưng lắm,” Chi nói bằng giọng ấm áp, chân thành.
Lành giật nảy mình, suýt chút nữa làm rơi giỏ đồ. Cô bé ngước đôi mắt ngây thơ đầy sợ hãi nhìn Chi, run rẩy lắp bắp: “Mợ... mợ hai! Không được đâu ạ! Quản gia Cúc mà nhìn thấy con để mợ làm việc nặng, u ấy sẽ phạt con nhịn đói, có khi còn bị đuổi việc nữa...”
“Không sao đâu, u Cúc đang bận họp với ban đối ngoại ở sảnh chính rồi,” Chi khẽ trấn an, ánh mắt dịu hiền của cô tỏa ra một sự tin cậy ấm áp khiến Lành dần hạ bớt cảnh giác. Cô sử dụng kỹ thuật phỏng vấn sâu gợi mở để khơi dậy lòng trắc ẩn và sự thấu cảm của cô bé quê. “Mợ nghe nói em quê ở Ba Vì đúng không? Bố mẹ ở nhà chắc lo cho em lắm. Làm việc ở đây có vất vả lắm không em?”
Nghe nhắc đến quê nhà và bố mẹ, hốc mắt Lành đột ngột đỏ hoe. Cô bé mím môi, giọng nghẹn ngào: “Dạ vất vả lắm mợ ạ. Ở đây ai cũng lạnh lùng, đáng sợ lắm. Con chỉ sợ làm sai một tí là bị các bảo vệ mắng chửi. Chỉ có mợ là người duy nhất nói chuyện tử tế với con từ lúc con vào đây làm việc.”
“Mợ hiểu mà,” Chi khẽ siết nhẹ tay Lành, ánh mắt cô lộ rõ sự trắc ẩn chân thành. “Chúng ta đều là những người phụ nữ bị giam cầm trong cái lồng kính này thôi. Mợ có một việc nhỏ này, không biết em có thể giúp mợ được không? Việc này hoàn toàn không phạm pháp, mợ chỉ muốn gửi một lời nhắn cho gia đình để họ biết mợ vẫn bình an.”
Lành nhìn quanh một lượt một cách cảnh giác, rồi khẽ gật đầu: “Mợ hai cứ nói đi ạ. Nếu giúp được mợ, con sẽ giúp.”
Chi lén rút từ trong tay áo thô xám ra một mẩu giấy nhỏ đã được cô chuẩn bị kỹ lưỡng từ đêm qua. Không có thiết bị điện tử, Chi đã sử dụng kỹ năng Ngụy trang tài liệu số (Steganography) một cách thô sơ nhưng cực kỳ tinh vi trên thực thể vật lý. Cô dùng một mảnh than củi nhỏ nhặt được từ lò sưởi phòng ngủ để viết một chuỗi các ký hiệu mật mã hóa trông giống hệt như những vệt dầu máy bẩn dính trên một chiếc tất len rách nát. Đối với một người bình thường, chiếc tất rách này chỉ là một thứ rác thải bẩn thỉu cần vứt bỏ trong giỏ đồ giặt. Nhưng đối với Lê Minh và chuyên gia IT Tiến Dũng ở thế giới bên ngoài, những vệt than đen dính trên thớ len rách kia chính là các tọa độ IP và mật mã giải mã hai đầu để truy cập vào tài khoản đám mây chứa bản sao quét nhật ký của Thu Thủy.
“Em hãy giấu chiếc tất rách này vào dưới đáy giỏ đồ giặt,” Chi thì thầm, ngón tay cô khéo léo nhét chiếc tất bẩn vào sâu dưới gầm giỏ mây, khuất sau những tấm chăn thô nặng dính đầy bụi. “Khi mang đồ ra cửa phụ giao cho xe chở hàng của tiệm hoa, em hãy lén đưa chiếc tất này cho chị Mỹ Hạnh giao hoa. Chỉ cần nói với chị ấy: ‘Đây là đồ cũ mợ hai gửi trả’. Chị ấy sẽ tự khắc hiểu phải làm gì.”
Lành run rẩy đón lấy giỏ đồ, gương mặt ngây thơ hiện rõ vẻ căng thẳng nhưng ánh mắt đầy quyết tâm bảo vệ người mợ hai nhân hậu. “Con... con nhớ rồi mợ hai. Con sẽ làm được.”
Nhưng ngay khi Lành vừa quay người, ôm lấy giỏ đồ giặt bước đi được vài bước về phía hành lang phụ dẫn ra cửa sau, một tiếng động khô khốc, nặng nề vang lên từ phía góc rẽ hành lang. Tiếng chùm chìa khóa vạn năng va chạm cạch cạch lạnh người dội vào vách đá hộc.
Quản gia Đỗ Thị Cúc bước ra từ bóng tối của góc hành lang. Gương mặt xương xẩu sắc lạnh của bà ta không một chút cảm xúc dưới mái tóc búi chặt không một sợi tóc thừa. Đôi mắt một mí sắc lẹm như dao cau của bà ta quét thẳng vào Nguyễn Thị Lành, rồi dừng lại trên bóng dáng của Mai Chi.
“Đứng lại,” giọng nói khàn đặc, nghiêm khắc của u Cúc vang lên, đóng băng toàn bộ chuyển động trong hành lang. Bà ta bước lại gần, chiếc bóng xám đen bao phủ lấy cô giúp việc trẻ đang run lên bần bật. “Giỏ đồ giặt này mang đi đâu? Để tôi kiểm tra vệ sinh đột xuất.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!