Kẻ Chấm Điểm Bản Ngã
Ánh sáng mờ ảo phát ra từ màn hình chiếc máy tính bảng bảo mật của Trịnh Huy Hoàng hắt lên gương mặt cúi đầu của Nguyễn Mai Chi, nhuộm một dải màu xanh lét vô cảm lên làn da nhợt nhạt của cô. Dưới tầng hầm khép kín của cơ sở huấn luyện Sóc Sơn, không gian tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng dế mèn kêu u uất ngoài đồi thông và tiếng xì xì đều đặn của hệ thống điều hòa đang phun Dung dịch xịt phòng Metamerism. Mùi hương oải hương biến tính nồng nặc, ngọt lịm nhưng mang theo vị hăng hắc của hóa chất lâm sàng đang bao phủ lấy căn phòng, cố gắng len lỏi vào từng phế quản của Chi, tấn công trực tiếp vào thùy trán nhằm làm tê liệt khả năng phản biện của cô.
Phía trên cổ, chiếc nẹp hợp kim cứng của bộ trang sức Khóa Bản Ngã do Lâm Gia Bảo thiết kế đang ghì chặt lấy đốt sống gáy cô. Mỗi khi Chi thở dốc hoặc có xu hướng nghiêng đầu để né tránh tầm mắt của Huy Hoàng, những chiếc răng cưa bạc siêu nhỏ phía sau gáy lại khẽ đâm sâu vào làn da nhạy cảm, dội lên một cơn đau nhói buốt sắc nét thẳng lên đại não.
Nhưng Chi không được phép run rẩy. Cô biết hệ thống camera nhiệt ẩn trên trần nhà đang đo lường bức xạ nhiệt mạch máu của mình. Trên màn hình chiếc máy tính bảng mà Huy Hoàng đang cầm, biểu đồ nhịp tim của cô hiển thị dưới dạng một đường sóng màu xanh lục, dao động phẳng lặng ở mức 72 nhịp/phút. Đó là kết quả của kỹ năng Khống chế nhịp tim chủ động kết hợp với nhịp thở sâu 4-7-8 mà cô đang rèn luyện, cùng với mùi hương thuốc bắc nồng ấm từ túi thơm Đông y của lương y Khoa đang lén tỏa ra từ lớp lót áo ngực để trung hòa độc chất.
Trịnh Huy Hoàng bước thêm một bước, đôi giày da lịch lãm của hắn nện xuống nền gạch đá hộc những tiếng cạch cạch khô khốc. Hắn đặt chiếc máy tính bảng lên chiếc bàn gỗ gụ cạnh đệm cói, rồi từ từ bưng lên một chiếc khay bạc chứa một chén trà sen nghi ngút khói.
“Học viên Nguyễn Mai Chi,” giọng nói của Huy Hoàng cất lên, đều đều, lạnh lùng và hoàn toàn thiếu vắng các dao động cảm xúc tự nhiên của con người. “Bài học dâng trà nóng cho phu nhân và chồng là bài kiểm tra cơ bản nhất về sự nhẫn nại của dâu hiền Trần gia. Trà sen Sóc Sơn được ướp bằng công thức định thần đặc biệt của bác sĩ Khang. Mợ hai hãy dùng hai tay nâng chén trà này lên, giữ nguyên tư thế dâng trà ngang ngực trong vòng ba mươi phút mà không được để một giọt nước nào sánh ra ngoài. Hãy nhớ, lưng phải thẳng, đầu cúi đúng góc mười lăm độ, không được phép dao động nhịp tim.”
Chi khẽ chớp mắt, nụ cười phục tùng rập khuôn lập tức hiện lên trên gương mặt. Cô từ từ đưa hai tay ra đón lấy chén trà sứ cổ nóng hổi. Sức nóng từ thớ sứ truyền qua da thịt lòng bàn tay phải đang quấn băng gạc mỏng – vết thương rách da do vặn chiếc ổ khóa rỉ sét hầm rượu đêm qua dội lên một cơn rát bỏng. Cô phải nghiến chặt răng để giữ cho đôi bàn tay không bị run rẩy.
Tuy nhiên, Huy Hoàng không chỉ muốn kiểm tra thể xác của cô. Hắn lùi lại một bước, kéo chiếc ghế gỗ sồi đối diện đệm cói và ngồi xuống. Hắn không nhìn vào chén trà, mà từ từ mở một tập hồ sơ da màu đen đặt trên đùi.
Khi nhìn thấy những trang giấy bên trong tập hồ sơ, đồng tử của Mai Chi khẽ co rút lại dưới hàng mi rủ xuống.
Đó là các trang bản thảo luận văn thạc sĩ xã hội học của cô: “Cấu trúc kiểm soát xã hội và hành vi nhóm trong thể chế gia đình phi phong kiến”. Công trình nghiên cứu mà cô đã dành hai năm ròng rã thức trắng đêm cùng Giáo sư Nguyễn Khắc Viện để hoàn thành, niềm tự hào về tư duy độc lập của cô, giờ đây đang nằm trong tay kẻ dưới quyền của mẹ chồng.
Trịnh Huy Hoàng dùng ngón tay thon dài lật qua từng trang giấy một cách chậm rãi, tiếng giấy sột soạt vang lên trong phòng thiền như tiếng những chiếc lá khô bị giẫm nát.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sau cặp kính cận gọng mỏng quét qua gương mặt cô, mang theo một sự khinh miệt lạnh lùng bọc trong vẻ chuyên nghiệp.
“Một công trình nghiên cứu đầy tham vọng của một nữ thạc sĩ trẻ tuổi,” Huy Hoàng mỉm cười nhạt, giọng nói đều đều của hắn bắt đầu châm chọc vào lòng tự trọng của cô. “Nhưng dưới góc độ khoa học hành vi lâm sàng của Quỹ Tràng An, tập tài liệu này thực chất chỉ là một đống lý thuyết suông, là ảo tưởng học thuật của một đứa con gái thuộc tầng lớp trung lưu Hà Nội. Mợ hai dùng những thuật ngữ đao to búa lớn như ‘giải phóng bản ngã’, ‘quyền tự quyết của phụ nữ’ để che đậy điều gì? Có phải để che đậy sự thèm khát hư vinh, sự tính toán trơ trẽn khi dùng cái mác trí thức thanh cao để bẫy một thiếu gia tài phiệt như cậu Thế Nam?”
Cơn giận dữ đột ngột bùng lên trong lồng ngực Mai Chi như một ngọn lửa liếm qua hệ thần kinh. Nhịp tim của cô trên màn hình máy tính bảng lập tức nhích lên, từ 72 vọt lên 82 nhịp/phút.
Huy Hoàng nheo mắt nhìn vào biểu đồ sóng xanh đang nhấp nhô trên tablet. Hắn biết mình đã chạm đúng vào mỏ neo tự tôn của cô. Hắn bắt đầu áp dụng Kỹ thuật DARVO để tấn công nhận thức của cô, biến nạn nhân thành kẻ thao túng.
“Mợ im lặng nghĩa là mợ thừa nhận?” Hoàng nghiêng người tới trước, giọng nói trầm xuống đầy áp lực. “Mợ đóng vai một cô dâu bị gia tộc chồng bạo hành tinh thần, đóng vai kẻ bị hại để che giấu sự thật rằng chính mợ mới là kẻ thao túng cảm xúc của cậu Thế Nam. Mợ kết hôn chỉ vì khối tài sản khổng lồ của Trần gia, vì muốn dùng danh tiếng hào môn để nâng đỡ cho gia đình đẻ rách nát của mình. Khoản nợ năm tỷ của em trai mợ, sự quỳ lụy nhục nhã của bố đẻ mợ trưa hôm nay... tất cả chẳng phải là cái giá mợ phải trả cho lòng tham của mình sao? Mợ không hề yêu cậu Thế Nam. Mợ chỉ là một kẻ đào mỏ thực dụng và ngạo mạn.”
Những lời hạ nhục tàn nhẫn của Hoàng như những nhát búa nện thẳng vào lòng tự trọng trí thức của Chi. Đầu gối cô đang quỳ trên đá buốt sưng tấy rướm máu dội lên cơn đau nhức nhối, cộng hưởng với cơn đau từ gáy do Khóa Bản Ngã ghì chặt. Cô cảm thấy thùy trán của mình căng lên dưới tác động của chất Metamerism đang phun ra từ điều hòa.
*“Không được dao động! Đây là bẫy kích thích phản ứng tự vệ!”* – Một tiếng nói lý trí dội lên trong đầu Chi. Cô biết Hoàng đang cố tình kích động để nhịp tim của cô vọt lên mức báo động đỏ, từ đó hắn sẽ có bằng chứng ghi nhận cô bị “bất ổn tâm thần kích động” và cưỡng chế tiêm thuốc an thần liều cao.
Để duy trì sự tỉnh táo và ép nhịp tim xuống, Chi lén dùng móng tay của bàn tay trái đang nâng chén trà bấm thật mạnh vào vết thương tự rạch vẫn đang rỉ máu nhẹ trên đùi phải dưới lớp váy thô xám.
Cơn đau buốt sắc nét, thấu xương tự tạo lập tức dội thẳng lên đại não cô, hoạt động như một mỏ neo vật lý tàn nhẫn nhưng hiệu quả. Cơn đau đánh tan làn sương hóa chất Metamerism, kéo cô ra khỏi sự phẫn nộ tinh thần. Đồng thời, cô hít một hơi thật sâu mùi hương thuốc bắc nồng ấm từ túi thơm Đông y giấu trong áo ngực, điều hòa nhịp thở theo công thức thiền sâu.
Nhịp tim của cô trên màn hình máy tính bảng của Hoàng bắt đầu phẳng lặng trở lại, từ từ hạ xuống mức 72 nhịp/phút ổn định.
Huy Hoàng nhìn vào màn hình, đôi lông mày khẽ nhíu lại đầy kinh ngạc trước khả năng kiểm soát sinh lý cực hạn của cô dâu mới. Hắn quyết định tung ra đòn chí mạng cuối cùng. Hắn nhấn nút kích hoạt ghi âm trên máy tính bảng bảo mật.
“Mợ hai Nguyễn Mai Chi,” Hoàng hỏi bằng giọng đanh thép, hướng thẳng chiếc mic thu âm ẩn về phía cô. “Dưới góc độ một nhà xã hội học, mợ có muốn dùng các lý thuyết của mình để phản bác lại những nhận định của tôi không? Mợ có cho rằng quy trình huấn luyện của Quỹ Tràng An là một hành vi bạo lực lạnh vi phạm nhân quyền?”
Đây là một cái bẫy hoàn hảo. Nếu Chi sử dụng kiến thức xã hội học để tranh luận, Hoàng sẽ ghi âm lại toàn bộ cuộc đối thoại. Trong hồ sơ y khoa giả lập của bác sĩ Khang, việc học viên liên tục sử dụng các thuật ngữ học thuật để phản bác lại người giám sát sẽ được hợp thức hóa thành triệu chứng “hoang tưởng hệ thống hóa” và “rối loạn nhân cách chống đối xã hội”. Bản ghi âm này sẽ là chiếc thòng lọng pháp lý cuối cùng để đưa cô vào dưỡng trí viện Bình Yên vĩnh viễn.
Chi mở miệng, một lý thuyết về cấu trúc kiểm soát xã hội của Weber đã chực chờ trên đầu lưỡi. Nhưng ngay khi ánh mắt cô quét qua chấm đỏ nhấp nháy ti hí trên màn hình tablet của Hoàng, cô lập tức nhận diện được bẫy ghi âm.
Cô khựng lại. Lý trí của một nhà khoa học xã hội học hành vi đã giúp cô đảo chiều chiến thuật trong vòng một nốt nhạc.
Cô không tranh luận. Cô không phản bác.
Chi từ từ cúi đầu xuống sâu hơn, chiếc nẹp Khóa Bản Ngã đâm mạnh vào gáy khiến cô rỉ máu nhẹ, nhưng cô vẫn chịu đựng. Đôi vai mảnh khảnh của cô bắt đầu run lên bần bật. Những giọt nước mắt ấm nóng từ từ lăn dài trên má, rơi xuống chiếc khay bạc đựng chén trà nóng phát ra những tiếng bộp bộp nhỏ.
Sử dụng kỹ năng Giả vờ đồng hóa (Systematic Mimicry), Chi chủ động hạ thấp hoàn toàn lòng tự trọng của mình, đóng vai một nạn nhân bị bẻ gãy ý chí hoàn toàn.
“Tôi... tôi không dám phản bác...” giọng nói của Chi cất lên, run rẩy, khóc nghẹn và tràn đầy sự tự ghê tởm bản thân giả tạo. “Thầy Hoàng nói đúng... Tôi sai rồi. Sự ngạo mạn học thuật của tôi... những lý thuyết rác rưởi mà tôi từng học... chỉ là sự ảo tưởng ngu ngốc của một đứa con gái trung lưu ham hư vinh. Tôi đã dùng chúng để tự lừa dối bản thân, để làm tổn thương cậu Thế Nam và phu nhân Lâm Hoài An...”
Hoàng im lặng, dán chặt mắt vào biểu cảm khóc lóc của cô dưới ánh đèn tím nhạt.
Chi tiếp tục nức nở, lặp lại chính xác các điều răn dâu hiền trong Gia quy Tràng An bằng giọng cam chịu tuyệt đối: “Gia quy điều thứ ba... con dâu phải biết vị trí thấp kém của mình... phải từ bỏ mọi sự kiêu ngạo cá nhân để phục tùng chồng và mẹ chồng... Tôi xin tự nguyện từ bỏ toàn bộ các nghiên cứu xã hội học vô bổ của mình. Tôi không muốn làm thạc sĩ nữa... Tôi chỉ muốn làm một người vợ ngoan ngoãn, phục tùng của Trần gia...”
Cô khóc nấc lên, hai tay vẫn giữ chén trà nóng phẳng lặng không một giọt nước nào sánh ra ngoài, thể hiện sự kiểm soát cơ thể hoàn hảo dưới trạng thái phục tùng cơ học.
Huy Hoàng nhìn chằm chằm vào cô dâu mới đang quỳ sụp khóc lóc dưới chân mình. Sự ngạo mạn ái kỷ của một kẻ chấm điểm bản ngã được thỏa mãn tột độ. Hắn nhìn xuống màn hình máy tính bảng bảo mật.
Biểu đồ nhịp tim của Mai Chi phẳng lặng đến mức đáng kinh ngạc ở mức 72 nhịp/phút, chứng minh cô không hề có phản ứng sinh lý hoảng loạn hay nói dối. Chỉ số phục tùng (CRI) của cô trên màn hình đột ngột tăng vọt lên mức 95% – mức độ của một học viên đã bị bẻ gãy bản ngã hoàn toàn và chấp nhận thực tại giả lập của gia tộc.
Huy Hoàng thở phào nhẹ nhõm, sự hoài nghi trong mắt hắn hoàn toàn tan biến, thay thế bằng vẻ tự phụ của một kẻ vừa hoàn thành xuất sắc Quy trình Tẩy rửa bản ngã (Ego Stripping Protocol) theo lệnh của chủ mẫu.
Hắn tắt chế độ ghi âm, gõ nhanh một dòng báo cáo trực tiếp gửi về cho phu nhân Lâm Hoài An thông qua đường truyền nội bộ bảo mật của Sóc Sơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!