Nhạc nềnDark_Moon

Sương Mù Trấn Áp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Một giờ chiều.


Tiếng xích sắt nặng nề va vào nhau lách cách ngoài cửa phòng học viên số 204. Âm thanh ấy khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của hành lang cơ sở huấn luyện Sóc Sơn, dội thẳng vào màng nhĩ của Nguyễn Mai Chi như một hiệu lệnh hành hình.


Cánh cửa gỗ sơn đen không có chốt trong từ từ mở ra. Quản gia Đỗ Thị Cúc đứng đó, gương mặt xương xẩu không một chút biểu cảm dưới ánh sáng mờ đục của bóng đèn tuýp hành lang. Hai tay bà ta đan chéo trước bụng, đôi mắt một mí sắc lẹm quét qua người Chi từ đầu đến chân, dừng lại một giây ở nếp váy thô xám gò bó đang dính chút bụi vôi từ nền gạch.


“Mợ hai,” giọng bà Cúc khàn đặc, đều đều như đã được lập trình sẵn. “Đến giờ học thiền định Tràng An. Thầy Hoàng đang đợi mợ dưới phòng thiền. Xin mời mợ đi lối này. Nhắc nhở mợ, tư thế đi đứng phải đoan trang, không được phép lết gót chân phát ra tiếng động.”


Mai Chi khẽ mím môi, nụ cười phục tùng rập khuôn được cô luyện tập hàng trăm lần lập tức hiện lên trên gương mặt nhợt nhạt. Cô cúi đầu đúng góc mười lăm độ theo gia quy: “Con biết rồi, u Cúc.”


Cô bước ra khỏi phòng. Ngay khi bàn chân vừa nện xuống nền hành lang đá hộc, hai đầu gối cô dội lên một cơn đau nhức buốt thấu xương. Đó là hậu quả của hai tiếng đồng hồ quỳ lạy sám hối trên đá buốt vào buổi sáng. Khớp vai trái của cô cũng nhức nhối, bầm tím dưới lớp vải thô do nhát thước gỗ gụ tàn nhẫn của Trịnh Huy Hoàng. Phía trên cổ, chiếc nẹp hợp kim cứng của bộ trang sức Khóa Bản Ngã do Lâm Gia Bảo thiết kế đang ghì chặt lấy đốt sống gáy cô. Mỗi khi cô bước đi quá nhanh hoặc có xu hướng nghiêng đầu tìm kiếm sự thoải mái, những chiếc răng cưa bạc siêu nhỏ phía sau gáy lại khẽ đâm sâu vào làn da nhạy cảm, dội lên một cơn đau nhói buốt sắc nét thẳng lên đại não.


Nhưng Chi không cho phép mình chùn bước. Dưới lớp đệm lụa thêu ren dày bản của chiếc nẹp cổ, chiếc chìa khóa đồng cổ của hầm rượu – kỷ vật duy nhất của vú nuôi Lê Thị Mai – vẫn nằm im lìm, áp sát vào xương quai xanh của cô như một mảnh kim loại bảo mệnh. Nó là bằng chứng, là vũ khí, và là lối thoát duy nhất của cô khỏi chiếc lồng kính tàn khốc này.


Bà Cúc dẫn cô đi qua những dãy hành lang dài, ngột ngạt mùi vôi mới và tiếng gió rít qua các khe cửa sổ khóa chặt. Cơ sở huấn luyện Sóc Sơn của Quỹ từ thiện Nữ công gia chánh Tràng An nằm biệt lập giữa vùng đồi núi, bao quanh bởi những bức tường đá cao và hàng rào kẽm gai điện. Nơi đây không có sóng điện thoại, không có internet, hoàn toàn cách ly với thế giới tự do bên ngoài.


Họ dừng lại trước cánh cửa gỗ sồi dày bản ở góc khuất tầng hầm. Bà Cúc đẩy cửa, một luồng khí lạnh buốt, mang theo mùi hương oải hương nồng nặc và ẩm ướt phả thẳng vào mặt Mai Chi.


Phòng thiền định Tràng An.


Căn phòng khép kín hoàn toàn, không có bất kỳ một chiếc cửa sổ nào. Ánh sáng trong phòng mờ ảo, phát ra từ hệ thống đèn chiếu metamerism trên trần nhà, tạo ra một thứ ánh sáng màu tím nhạt gây ảo giác thị giác và làm mất đi nhận thức về không gian thực tế. Ở giữa phòng, Trịnh Huy Hoàng đang đứng cạnh một chiếc máy tính bảng bảo mật, màn hình hiển thị biểu đồ nhịp tim của các học viên dưới dạng những đường sóng màu xanh lét. Hắn đeo cặp kính cận gọng mỏng, gương mặt thanh tú nhưng toát ra một vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng, vô cảm.


“Học viên Nguyễn Mai Chi vào vị trí,” giọng nói của Huy Hoàng cất lên, đều đều và không có một chút cao độ cảm xúc nào. “Bài học thứ hai: Thiền định tĩnh tâm và dâng trà nóng. Mợ hai hãy ngồi xếp bằng trên tấm đệm cói ở trung tâm phòng, giữ thẳng lưng, hai tay đặt nhẹ lên gối, lòng bàn tay hướng lên trên. Thời gian thiền định bắt buộc là ba tiếng đồng hồ.”


Chi bước lại gần tấm đệm cói, từ từ ngồi xếp bằng xuống. Cơn đau từ hai đầu gối sưng tấy rướm máu dội lên dữ dội khi chạm vào bề mặt ráp của đệm cói. Cô phải nghiến chặt răng, nén cơn đau để không làm tăng nhịp tim. Cô biết hệ thống camera nhiệt ẩn trên trần nhà đang đo nhịp tim của cô qua bức xạ nhiệt mạch máu, và Hoàng đang theo dõi sát sao biểu đồ sinh học của cô trên chiếc máy tính bảng.


“Bắt đầu buổi học,” Huy Hoàng lạnh lùng nói, ngón tay gõ nhẹ lên màn hình tablet.


Ngay lập tức, hệ thống loa âm trần phát ra những bản nhạc tần số thấp. Đó là những dải sóng âm Delta biến tính, âm u và lặp đi lặp lại như tiếng tụng niệm của quỷ quyệt, từ từ len lỏi vào hệ thần kinh, tạo ra một sự mệt mỏi, uể oải cực độ cho đại não. Đồng thời, tiếng xì xì nhẹ phát ra từ hệ thống điều hòa không khí.


Làn sương mỏng không màu bắt đầu phun ra từ các khe thông gió, nhanh chóng lan tỏa khắp phòng thiền.


Dung dịch xịt phòng Metamerism.


Mùi hương oải hương nồng nàn, ngọt lịm nhưng mang theo một vị hăng nhẹ của hóa chất biến tính xộc thẳng vào mũi Mai Chi. Cô hít một hơi, và ngay lập tức, hệ hô hấp của cô cảm nhận được sự kích ứng nhẹ. Hóa chất độc hại thấm qua phế quản, đi vào máu và hướng thẳng lên thùy trán của cô.


Chỉ sau mười phút, Mai Chi bắt đầu cảm thấy đầu mình nặng trĩu. Thùy trán – trung tâm điều khiển tư duy phản biện, logic và nhận thức độc lập của cô – như bị một lớp bùn đặc quánh gặm nhấm. Ký ức của cô bắt đầu bị xáo trộn. Những hình ảnh về Hà Nội tự do, về viện xã hội học, về những bài giảng của Giáo sư Nguyễn Khắc Viện bắt đầu mờ nhạt đi, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng, lơ mơ và cam chịu sâu sắc. Cô cảm thấy mình đang trôi dần vào Cấp độ 3: Rạn nứt nhận thức.


Một giọng nói thì thầm quyến rũ dội lên trong tâm trí cô: *“Hãy buông bỏ... Hãy phục tùng... Sự phản kháng chỉ mang lại đau đớn... Trở thành người vợ hoàn hảo của Trần gia là con đường duy nhất để bình yên...”*


Đó chính là Quy trình Tẩy rửa bản ngã (Ego Stripping Protocol) tàn nhẫn của Lâm Hoài An. Sóng âm tần số thấp làm kiệt quệ hệ thần kinh, dung dịch Metamerism làm tê liệt thùy trán, biến nạn nhân thành một thực thể lơ mơ, dễ dàng tiếp nhận các ám thị phục tùng để tái cấu trúc lại nhận thức theo ý muốn của gia tộc.


Nhịp tim của Mai Chi trên màn hình tablet của Huy Hoàng bắt đầu dao động, biểu đồ sóng xanh nhấp nhô liên tục từ 72 vọt lên 88 nhịp/phút.


Huy Hoàng nhìn vào màn hình, đôi mắt sau gọng kính cận khẽ híp lại đầy nghi ngờ. Hắn bước lại gần cô thêm một bước, chiếc bóng xám của hắn đổ dài lên tấm đệm cói.


Chi cảm nhận được sự hoảng loạn đang chực chờ nuốt chửng lý trí mình. Nếu cô để mất đi nhận thức độc lập lúc này, cô sẽ thực sự bị đồng hóa, trở thành một con rối không hồn như chị dâu Phạm Thu Thủy. Cô phải tự cứu mình.


Theo quy tắc thiền định, hai tay cô phải đặt ngửa trên đầu gối, không được phép dịch chuyển. Nhưng trong một khoảnh khắc chuyển giao giữa hai nhịp thở sâu để điều hòa phổi, Chi lén đưa tay phải lên ngực áo, giả vờ như đang thực hiện tư thế thở ngực của thiền định Tràng An để che mắt camera giám sát.


Ngón tay cô luồn nhanh vào bên trong lớp áo thô xám gò bó, chạm vào lớp lót của chiếc áo ngực.


Cô bóp mạnh.


Túi thơm oải hương tự chế của Đông y sĩ Khoa giấu kín bên trong lớp lót áo ngực bị siết chặt. Vỏ ngoài của túi thơm được làm bằng vải thun mỏng ngụy trang dưới mùi nước hoa oải hương thông thường, nhưng bên trong chứa các vị thuốc Đông y kích thích thần kinh cực mạnh: xuyên khung, bạch chỉ, bạc hà và đại hồi do chính tay lương y Khoa bốc thuốc.


Khi túi thơm bị bóp mạnh, các tinh dầu thảo mộc Đông y cổ truyền được giải phóng, tỏa ra một mùi hương nồng ấm, sắc nét và cay nồng đặc trưng của thuốc bắc.


Chi khẽ nghiêng cằm đúng góc mười lăm độ cho phép của Khóa Bản Ngã, đưa mũi hít một hơi thật sâu mùi hương thuốc bắc nồng ấm ấy.


Mùi xuyên khung và bạch chỉ xộc thẳng vào khoang mũi, tạo ra một kích thích vật lý cực mạnh lên hệ thần kinh sinh ba. Nó giống như một gáo nước đá dội thẳng vào thùy trán đang bị tê liệt của cô. Cơn lơ mơ lập tức bị xua tan. Các nếp nhăn não bộ của cô bừng tỉnh. Sự tỉnh táo, lý trí logic và tư duy phản biện xã hội học của cô quay trở lại một cách mạnh mẽ.


Cô tiếp tục duy trì nhịp thở sâu đều đặn theo công thức 4-7-8 học được từ giáo viên yoga Minh Thư để thanh lọc phổi, đẩy các hóa chất Metamerism ra ngoài cơ thể. Cô lén dùng móng tay ấn nhẹ vào vết thương tự rạch vẫn đang rỉ máu nhẹ trên đùi phải dưới lớp váy thô để tạo ra một mỏ neo đau đớn vật lý thứ hai, củng cố sự tỉnh táo.


Nhịp tim của cô trên màn hình máy tính bảng của Huy Hoàng bắt đầu giảm dần, từ 88 nhịp/phút phẳng lặng trở lại mức 72 nhịp/phút ổn định.


Huy Hoàng dừng lại trước tấm đệm cói, quan sát biểu đồ nhịp tim phẳng lặng bất thường của cô dâu mới. Hắn nheo mắt nhìn cô, tay gõ nhanh trên màn hình để kiểm tra hệ thống phun sương.


“Nhịp tim ổn định ở mức 72 nhịp/phút,” Huy Hoàng lẩm nhẩm đầy hoài nghi. “Chỉ số phản kháng nhận thức (CRI) giảm xuống mức an toàn. Chất Metamerism đang phát huy tác dụng.”


Hắn không hề biết rằng, dưới nụ cười phục tùng rập khuôn và đôi mắt nhắm hờ vô hại của Mai Chi, thùy trán của cô đang hoạt động với công suất tối đa.


Bằng tư duy phân tích cấu trúc hệ thống sắc bén của một nhà xã hội học, Mai Chi bắt đầu đo lường tốc độ bay hơi của làn sương mỏng trong phòng thiền định Sóc Sơn. Cô ghi nhớ chính xác thời gian phun sương: cứ đúng 15 phút một lần, hệ thống điều hòa lại phát ra tiếng xì xì nhẹ và phun sương trong vòng 30 giây.


Cô so sánh độ đậm đặc của mùi hương oải hương và mức độ ức chế thần kinh trung ương của mình lúc chưa dùng túi thơm với những gì cô từng trải qua tại Phòng thiền định của biệt thự Tây Hồ.


Một phát hiện kinh hoàng dội lên trong tâm trí Mai Chi.


Nồng độ hóa chất Metamerism được phun trong phòng thiền định Sóc Sơn này cao gấp đôi so với biệt thự Tây Hồ.


Trần gia không chỉ muốn uốn nắn cô từ từ. Tại cơ sở biệt lập này, dưới sự điều hành của Trịnh Huy Hoàng và bác sĩ Khang, họ đang sử dụng một liều lượng độc chất cực đoan để đẩy nhanh tiến độ tẩy não, quyết tâm xóa sổ hoàn toàn bản ngã cũ của cô chỉ trong vòng một tháng huấn luyện để biến cô thành một cỗ máy phục tùng hoàn hảo.


Chiếc lồng kính Sóc Sơn này không phải là nơi rèn luyện đức hạnh. Nó là một lò mổ tinh thần tàn khốc, nơi họ sẵn sàng hủy hoại vĩnh viễn tế bào não của dâu con để giữ gìn gia quy và sự ổn định của tập đoàn.


Tiếng bước chân của Huy Hoàng đột ngột tiến sát lại gần tấm đệm cói của cô, tiếng thước gỗ gụ gõ nhẹ trên lòng bàn tay hắn phát ra những âm thanh cạch cạch đầy đe dọa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!