Nhạc nềnDark_Moon

Luật Lệ Hoàn Hảo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bốn giờ ba mươi phút sáng.


Bóng tối trong căn phòng số 204 của cơ sở huấn luyện Sóc Sơn không hề loãng đi, mà ngược lại, nó như đặc quánh lại bởi hơi ẩm lạnh lẽo của vùng đồi núi ngoại ô tràn qua khe cửa sổ khóa chặt. Nguyễn Mai Chi đứng bất động giữa phòng ngủ. Dưới ánh trăng tù mù, thấu kính vô cảm của chiếc camera giám sát góc rộng trên trần nhà nhấp nháy một chấm đỏ ti hí, như một con mắt quỷ quyệt ghim chặt vào đỉnh đầu cô.


Cơ thể cô mỏi nhừ. Chiếc váy thô xám cứng nhắc của trại huấn luyện bó chặt lấy bờ vai, dính sát vào làn da ẩm lạnh. Phía trên cổ cô, bộ trang sức đá quý Khóa Bản Ngã nặng nề ép chặt lấy đốt sống gáy, tước đi quyền được cúi đầu hay nghiêng người tự do. Mỗi một nhịp thở sâu của Chi đều khiến những chiếc răng cưa bạc siêu nhỏ phía sau gáy cọ xát vào da thịt nhạy cảm, dội lên một cơn đau nhói buốt sắc nét thẳng lên đại não.


Nhưng Chi không cho phép mình gục ngã. Cô đưa tay lên khẽ chạm vào lớp đệm lụa thêu ren dày bản trước ngực của chiếc nẹp cổ. Dưới lớp ren thêu gồ ghề ấy, chiếc chìa khóa đồng cổ của hầm rượu – kỷ vật duy nhất của vú nuôi Lê Thị Mai – vẫn nằm im lìm, áp sát vào xương quai xanh của cô như một mảnh kim loại bảo mệnh. Nó là bằng chứng, là vũ khí, và là lối thoát duy nhất của cô khỏi chiếc lồng kính tàn khốc này.


Chi nhắm mắt lại, lén dùng móng tay ấn mạnh vào vết thương tự rạch vẫn đang rỉ máu nhẹ trên đùi phải dưới lớp váy thô. Cơn đau buốt nhói lên tức thì, dập tắt sự mệt mỏi đang chực chờ nuốt chửng lý trí cô. Đó là mỏ neo vật lý tàn nhẫn nhưng hiệu quả giúp cô giữ vững nhịp tim phẳng lặng ở mức 72 nhịp/phút trước hệ thống camera nhiệt. Cô tự nhẩm trong đầu: *“Mình là Nguyễn Mai Chi, thạc sĩ xã hội học. Mình không phải là một con rối. Đây là một cuộc nghiên cứu thực địa, và mình là người quan sát.”*


Cạch.


Đúng năm giờ sáng, tiếng xích sắt nặng nề ngoài cửa phòng ngủ bị giật mạnh. Cánh cửa gỗ sơn đen không có chốt trong từ từ mở ra.


Quản gia Đỗ Thị Cúc bước vào, chiếc bóng gầy guộc xương xẩu của bà ta đổ dài trên nền gạch lạnh. Nhưng lần này, bà Cúc không đi một mình. Phía sau bà ta là một người đàn ông trẻ tuổi, dáng người thanh mảnh, mặc bộ âu phục xám may đo cực kỳ chỉnh tề. Hắn đeo một cặp kính cận gọng mỏng, gương mặt thanh tú nhưng toát ra một vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng, vô cảm.


Trịnh Huy Hoàng. Thư ký riêng của mẹ chồng Lâm Hoài An, đồng thời là kẻ trực tiếp điều phối và chấm điểm hành vi của các nàng dâu tại cơ sở Sóc Sơn này. Trên tay hắn là một chiếc máy tính bảng mỏng, màn hình đang hiển thị những dòng số liệu màu xanh lét.


“Học viên Nguyễn Mai Chi,” giọng nói của Huy Hoàng cất lên, đều đều và không có một chút cao độ cảm xúc nào, giống như một cỗ máy đang phát ngôn. “Buổi học đầu tiên của mợ về Gia quy Tràng An – mười hai điều răn dâu hiền sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Tại cơ sở này, chúng tôi áp dụng Mức độ 2: Kiểm soát hành vi. Mọi cử chỉ, tư thế, giọng nói của mợ đều sẽ được định lượng hóa thành điểm số phục tùng.”


Bà Cúc bước lại gần, hai tay đan chéo trước bụng, ánh mắt một mí sắc sảo quét qua người Chi để kiểm tra nếp váy: “Mợ hai, từ hôm nay mợ phải học cách từ bỏ cái tôi ngạo mạn của thế giới cũ để tiếp nhận khuôn mẫu hoàn hảo của Trần gia. Thầy Hoàng là người đại diện cho ý chí của phu nhân Lâm Hoài An. Một lỗi nhỏ của mợ cũng sẽ khiến gia đình đẻ của mợ phải gánh chịu hậu quả tài chính.”


Mai Chi khẽ chớp mắt, nụ cười phục tùng rập khuôn được cô luyện tập hàng trăm lần lập tức hiện lên trên gương mặt nhợt nhạt. Cô cúi đầu đúng góc mười lăm độ theo gia quy: “Con xin nghe theo sự chỉ dạy của u Cúc và thầy Hoàng.”


Huy Hoàng không đáp lời bằng miệng, ngón tay hắn lướt nhanh trên màn hình máy tính bảng. Hắn bước lại gần chiếc bàn gỗ nhỏ ở giữa phòng, đặt lên đó một bài vị giả định bằng gỗ mun đen bóng.


“Bài học thứ nhất: Quỳ lạy sám hối trước bài vị tổ tiên,” Huy Hoàng lạnh lùng ra lệnh. “Theo Gia quy Tràng An, điều răn thứ nhất yêu cầu người con dâu khi có hành vi lệch chuẩn hoặc tư tưởng nổi loạn phải quỳ lạy sám hối liên tục suốt hai tiếng đồng hồ. Tư thế quỳ phải thẳng lưng, hai gối khép chặt sát đất, đầu cúi đúng góc bốn mươi lăm độ, hai bàn tay úp xuống thềm đá không được phép run rẩy hay dịch chuyển dù chỉ một milimet.”


Chi cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt lại. Hai tiếng đồng hồ quỳ lạy liên tục trên nền đá hộc lạnh ngắt không có đệm cói, dưới sự khống chế của chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã, thực chất là một hình thức tra tấn thể xác tinh vi được bọc đường bằng danh nghĩa nghi lễ truyền thống.


“Mợ hai, xin mời thực hiện,” bà Cúc đứng cạnh cửa, giọng nói như tiếng rít của gió qua khe cửa sổ.


Mai Chi hít một hơi thật sâu, tiến lại gần bài vị giả định. Cô từ từ quỳ xuống. Đầu gối cô chạm vào nền gạch đá hộc lạnh buốt, một cơn đau nhói truyền thẳng từ xương bánh chè lên thắt lưng. Cô cố gắng giữ thẳng lưng, hai bàn tay úp chặt xuống đất. Chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã lập tức phát huy tác dụng tàn nhẫn của nó; khi cô cố cúi đầu xuống góc bốn mươi lăm độ theo yêu cầu, những chiếc răng cưa bạc phía sau gáy nghiến chặt vào da thịt cô, rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng thấm vào cổ áo thô xám.


Thời gian bắt đầu trôi đi một cách chậm chạp và tàn nhẫn.


Mười lăm phút. Rồi ba mươi phút.


Toàn bộ cơ thể Mai Chi bắt đầu biểu tình. Khớp vai cô mỏi nhừ, thắt lưng cứng đờ như muốn gãy đôi, và đầu gối sưng tấy lên dưới sức nặng của cơ thể ép xuống nền đá cứng. Cơn đau rát bỏng từ vết rạch đùi phải cộng hưởng với cơn đau nhức nhối sau gáy khiến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương cô.


Nhưng Chi không đầu hàng. Cô kích hoạt phương pháp Quan sát tham gia (Participant Observation). Cô tách rời tâm trí của một nhà khoa học xã hội khỏi cái xác đang chịu đựng đau đớn thể xác này. Cô bắt đầu quan sát Trịnh Huy Hoàng.


Hắn đứng bất động cạnh chiếc bàn gỗ, mắt không rời khỏi màn hình máy tính bảng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Chi qua gọng kính cận mỏng. Chi phân tích biểu cảm vi mô trên gương mặt hắn: không có sự giận dữ, không có sự thỏa mãn tàn nhẫn của kẻ bạo hành thông thường. Ánh mắt hắn hoàn toàn trống rỗng, lạnh lùng và nguyên tắc. Đối với hắn, việc bẻ gãy ý chí của cô chỉ là một quy trình kỹ thuật, một dự án khoa học hành vi cần được hoàn thành với các chỉ số KPI nghiêm ngặt. Hắn chính là một mắt xích hoàn hảo trong bộ máy tẩy não vô cảm của mẹ chồng Lâm Hoài An.


Do cơ đùi bị chuột rút đột ngột dưới tác động của mưa lạnh và sự mệt mỏi, tư thế quỳ lạy của Mai Chi khẽ lệch đi, cằm cô hạ thấp xuống quá góc quy định khoảng 5 độ.


Bốp!


Một tiếng động khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Trịnh Huy Hoàng đã bước lại gần từ lúc nào, dùng chiếc thước gỗ gụ dày bản gõ mạnh một nhát tàn nhẫn vào bả vai trái của Chi.


Cơn đau nhói buốt khiến toàn thân Chi run lên bần bật. Những chiếc răng cưa của Khóa Bản Ngã phía sau gáy đâm sâu hơn, máu tươi rỉ ra thấm đỏ một mảng cổ áo xám.


“Lỗi lệch góc tư thế năm độ,” giọng nói của Huy Hoàng cất lên, lạnh lùng và vô cảm như một bản án. “Trừ hai điểm phục tùng của học viên Nguyễn Mai Chi. Nếu điểm số của mợ xuống dưới mức trung bình trong ngày hôm nay, tôi sẽ báo cáo phu nhân Lâm Hoài An để áp dụng liệu pháp trị liệu sốc điện đặc biệt vào ban đêm.”


Sự phẫn nộ và uất ức dâng lên tận cổ họng Mai Chi. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo của một thạc sĩ xã hội học nhìn thẳng vào mắt Huy Hoàng qua cặp kính gọng mỏng. Cô cố gắng dùng lý luận khoa học để phản kháng:


“Thầy Hoàng, việc bắt buộc giữ một tư thế gò bó không tự nhiên suốt hai tiếng trên nền đá cứng sẽ gây tổn thương nghiêm trọng đến các khớp xương và hệ thần kinh trung ương của con người. Đây không phải là giáo dục đức hạnh, đây là hành vi ngược đãi thể xác vi phạm đạo đức lâm sàng...”


“Vô lễ. Trừ tiếp ba điểm phục tùng,” Huy Hoàng lạnh lùng ngắt lời cô, ngón tay hắn gõ nhanh trên màn hình tablet. “Tại Trần gia, không có khái niệm khoa học hay đạo đức ngoài đời thực của mợ. Luật lệ của phu nhân Lâm Hoài An chính là luật pháp tối cao tại đây. Mợ hai nên nhớ rằng, chỉ một cuộc điện thoại của tôi báo cáo về sự nổi loạn của mợ, băng nhóm Dũng Đen sẽ lập tức tiến hành cưỡng chế tài sản và khởi tố em trai Nguyễn Minh Đức của mợ tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản năm tỷ đồng. Bố đẻ mợ, ông Nguyễn Khắc Minh, liệu có chịu nổi cú sốc này?”


Gọng kìm kinh tế và pháp lý tàn nhẫn của Trần gia một lần nữa siết chặt lấy cổ Chi. Sự quỳ sụp khóc nghẹn của người cha già dưới chân cô trưa hôm qua hiện lên trong tâm trí cô như một nhát dao chí mạng. Cô nhận ra việc tranh luận lý thuyết xã hội học hay đạo đức với một cỗ máy hành vi như Huy Hoàng là hoàn toàn vô ích. Sự phản kháng bằng lời nói chỉ là cái bẫy để hắn có cớ trừ điểm, đẩy cô vào phòng tối sốc điện hoặc dưỡng trí viện Bình Yên nhanh hơn.


Cô phải sống sót. Cô phải giữ vững vỏ bọc phục tùng để tìm kiếm sơ hở của hệ thống.


Mai Chi lập tức hạ thấp ánh mắt, ép nhịp tim của mình giảm xuống dưới mức 75 nhịp/phút bằng kỹ năng Khống chế nhịp tim chủ động. Cô nhớ lại gương mặt của chị dâu cả Phạm Thu Thủy – người đã bị tẩy não hoàn toàn – với nụ cười dịu dàng, trống rỗng và cam chịu tuyệt đối. Sử dụng kỹ năng Giả vờ đồng hóa (Systematic Mimicry), Chi điều chỉnh cơ mặt, nụ cười phục tùng rập khuôn hiện lên trên làn môi đang run rẩy vì đau đớn:


“Con xin lỗi u Cúc, xin lỗi thầy Hoàng... Con đã quá ngạo mạn. Con xin tự nguyện chấp nhận hình phạt để sửa đổi bản tính.”


Cô điều chỉnh lại tư thế quỳ lạy chính xác từng milimet theo mô tả của Gia quy Tràng An. Lưng cô thẳng tắp như một thớ gỗ, hai gối khép chặt nện xuống thềm đá buốt, đầu giữ đúng góc bốn mươi lăm độ, chịu đựng cơn đau thấu xương từ bả vai bị thước gỗ đánh trúng và những chiếc răng cưa bạc đang găm sau gáy. Cô biến mình thành một thực thể phục tùng cơ học vô cảm, không để lộ một tiếng rên rỉ hay một sợi dao động cảm xúc nào dưới tầm quét của camera hồng ngoại.


Huy Hoàng đứng quan sát cô thêm mười phút. Khi thấy biểu đồ nhịp tim của cô trên màn hình máy tính bảng hoàn toàn phẳng lặng ở mức 72 nhịp/phút và tư thế không sai lệch một sợi tóc, hắn khẽ nheo mắt lại. Sự phục tùng quá nhanh và hoàn hảo của cô dấy lên trong lòng hắn một sự nghi ngờ mơ hồ, nhưng trước chứng cứ số liệu sinh học phẳng lặng trên màn hình, hắn buộc phải chấp nhận.


Hắn gõ nhanh lên màn hình: “Tư thế đạt yêu cầu. Ghi nhận điểm số phục tùng đạt mức tối thiểu để vượt qua bài học thứ nhất.”


Hắn tắt màn hình máy tính bảng, nhưng trước khi khóa máy, hắn lướt qua một bảng danh sách tổng hợp.


Tận dụng kỹ năng Ghi nhớ ngắn hạn siêu tốc và tầm nhìn ngoại vi nhạy bén của một nhà nghiên cứu, Mai Chi khẽ liếc mắt qua khe hở của chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã. Ánh mắt cô quét nhanh qua màn hình máy tính bảng của Huy Hoàng trong vòng hai giây.


Chi tim cô như ngừng đập một nhịp khi nhìn thấy những gì hiển thị trên màn hình.


Đó là một bảng ma trận dữ liệu bảo mật cực kỳ phức tạp. Phía trên cùng của bảng là danh sách tên của tất cả những người con dâu từng gả vào dòng họ Trần trong ba thập kỷ qua, bao gồm cả người vợ trước đã biến mất của Thế Nam – Trịnh Kim Oanh, người chị dâu cả Phạm Thu Thủy, và chính cô – Nguyễn Mai Chi.


Bên cạnh mỗi cái tên là các cột chỉ số chi tiết: *Chỉ số phản kháng nhận thức (CRI), Chỉ số phục tùng cơ học (MSI), Tần số sốc điện tích lũy, và Liều lượng Haloperidol định kỳ*. Điểm số phục tùng hàng ngày của cô không phải là một bài kiểm tra lớp học thông thường, mà đang được Hoàng ghi chép trực tiếp vào một hệ thống cơ sở dữ liệu số hóa bảo mật của Trần gia để theo dõi mức độ bẻ gãy bản ngã của cô theo từng phút.


Huy Hoàng nhanh chóng gập chiếc bao da của máy tính bảng lại, cắt đứt tầm nhìn của cô.


“Bài học quỳ lạy kết thúc,” Huy Hoàng lạnh lùng thông báo, giọng nói vang lên đầy đe dọa. “Mợ hai đã vượt qua bài thứ nhất với điểm số vừa đủ đạt yêu cầu để tránh bị biệt giam. Tuy nhiên, đừng vội mừng. Buổi chiều hôm nay, bài học tiếp theo sẽ diễn ra tại Phòng thiền định Tràng An của cơ sở Sóc Sơn. Tại đó, mợ sẽ phải học cách dâng trà nóng trong môi trường có hệ thống mùi hương đặc biệt.”


Hắn bước ra phía cửa, quản gia Đỗ Thị Cúc lạnh lùng khóa xích sắt bên ngoài phòng ngủ số 204, để lại Mai Chi một mình trong bóng tối tĩnh lặng với nỗi bàng hoàng tột độ trước bí mật của chiếc máy tính bảng bảo mật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!