Cánh Cửa Sóc Sơn
Chiếc xe tải nhỏ của bác Lực xóc nẩy dữ dội trên con đường đê gồ ghề đầy sỏi đá, hướng thẳng về phía vùng ngoại ô Sóc Sơn hoang vắng. Trong bóng tối đặc quánh và ngột ngạt mùi dầu máy của thùng xe, Nguyễn Mai Chi ngồi co rúm bên cạnh những chiếc thùng gỗ rỗng. Cơn mưa bão Hồ Tây dẫu đã lùi lại phía sau nhưng hơi lạnh ẩm ướt vẫn bám riết lấy da thịt cô qua tà váy lụa xám rách tả tơi và đẫm nước.
Mỗi lần bánh xe sụp xuống một hố bùn sâu, toàn thân Chi lại nảy lên, dội ngược một cơn đau buốt sắc lẹm từ vùng đùi phải. Vết thương tự rạch bằng chiếc ghim bạc – mỏ neo vật lý duy nhất giữ cho cô không bị luồng hóa chất Haloperidol làm phân rã nhận thức – đang rỉ máu ấm, thấm đẫm thớ vải lụa dính đầy bùn đất hầm rượu cổ. Phía trên cổ cô, chiếc nẹp đá quý Khóa Bản Ngã do Lâm Gia Bảo thiết kế găm chặt lấy đốt sống gáy. Những chiếc răng cưa bạc siêu nhỏ phía sau gáy nghiến sâu vào làn da nhạy cảm mỗi khi đầu cô bị lắc lư theo nhịp xóc của xe, tạo nên một cơn đau cơ học âm ỉ nhưng tàn nhẫn.
Chi hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở để kích hoạt kỹ năng Khống chế nhịp tim chủ động. Nhịp tim của cô dần ổn định ở mức 72 nhịp/phút. Trong bóng tối, cô bắt đầu vận dụng tư duy xã hội học hành vi để phân tích thực tại khốc liệt mà mình sắp phải đối mặt. Trần gia đã giăng ra một gọng kìm hoàn hảo: một bên là bản bệnh án tâm thần giả lập do bác sĩ Ngô Vĩnh Khang đóng dấu đỏ để tước đoạt quyền công dân của cô, một bên là khoản nợ khống năm tỷ của em trai Đức dùng để đe dọa bố đẻ cô, ông Nguyễn Khắc Minh. Sự phản bội lạnh lùng của người chồng ái kỷ Trần Thế Nam và sự quỳ sụp nhục nhã của người cha già đã triệt tiêu hoàn toàn đường lui của cô. Cô buộc phải dấn thân vào hang cọp.
Sóc Sơn. Cơ sở huấn luyện biệt lập của Quỹ từ thiện Nữ công gia chánh Tràng An thực chất là một lò luyện đồng hóa dâu con hào môn. Nếu cô bị đưa vào dưỡng trí viện Bình Yên, cô sẽ mất hoàn toàn tự do. Nhưng ở trại huấn luyện này, dẫu khắc nghiệt, cô vẫn còn cơ hội phản kháng vật lý nếu giữ vững được sự tỉnh táo.
Bàn tay phải rách da của Chi khẽ run lên khi cô đút tay vào túi áo khoác lụa xám. Ngón tay cô chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của chiếc chìa khóa đồng cổ hầm rượu – kỷ vật duy nhất vú nuôi Lê Thị Mai lén để lại trước khi bị sa thải. Đây là vật chứng đột nhập cấm địa tối mật, nếu để quản gia Đỗ Thị Cúc phát hiện trong cuộc lục soát sắp tới, Chi sẽ bị khép vào tội nổi loạn và bị biệt giam ngay lập tức. Cô phải giấu nó đi.
Nhìn quanh thùng xe tối tăm không một kẽ hở, Chi biết không thể giấu chiếc chìa khóa ở đây. Cô đưa tay lên cổ, sờ vào cấu trúc phức tạp của chiếc nẹp Khóa Bản Ngã. Chiếc nẹp ôm khít lấy cổ cô bằng các khớp khóa hợp kim cứng, nhưng ở phần đệm lụa thêu ren dày bản phía trước ngực, có một khe hở nhỏ khoảng vài milimet dùng để luồn dây siết lực. Bằng những ngón tay rớm máu đầy khéo léo, Chi lén lút luồn chiếc chìa khóa đồng mỏng vào sâu trong lớp lót lụa cứng của chiếc nẹp cổ. Chiếc chìa khóa nằm im lìm, áp sát vào xương quai xanh của cô dưới lớp ren thêu gồ ghề. Sẽ không ai nghi ngờ một vật kim loại giấu bên trong một món trang sức cưới vốn đã đầy kim loại nặng nề.
Két!
Tiếng phanh xe rít lên chói tai trên nền đất sỏi. Chiếc xe tải nhỏ đột ngột dừng lại.
Mai Chi nín thở. Từ bên ngoài, tiếng xích sắt rền rĩ kéo lê trên mặt đất vang lên, theo sau là tiếng cánh cổng sắt nặng nề rít lên trên bản lề rỉ sét. Mùi lá thông mục nát và hơi ẩm lạnh của vùng đồi núi Sóc Sơn lập tức luồn qua các kẽ hở của thùng xe.
Cửa thùng xe bị giật mạnh từ bên ngoài. Ánh sáng vàng vọt, tù mù từ chiếc đèn cao áp trên cột đá rọi thẳng vào mắt Chi, khiến cô phải nheo mắt lại.
Lái xe Bùi Văn Lực đứng bên cạnh cửa xe. Gương mặt chú trung niên mập mạp hiện lên vẻ ái ngại sâu sắc dưới ánh đèn mờ. Chú nhìn gấu váy lụa dính bùn đất và dáng vẻ mảnh khảnh, đơn độc của Chi giữa những thùng gỗ rỗng với lòng trắc ẩn thầm lặng, nhưng tuyệt đối không dám mở miệng nói một lời. Phía sau chú, hai nhân viên an ninh to lớn dưới sự điều hành của Đinh Văn Thắng đang đứng khoanh tay, hông đeo dùi cui điện, ánh mắt lạnh lùng cảnh giác.
“Mợ hai, đã đến nơi rồi. Xin mời mợ xuống xe,” giọng nói khàn đặc, nghiêm khắc của quản gia Đỗ Thị Cúc vang lên từ phía sau Thắng.
Bà Cúc bước lại gần, chiếc bóng gầy guộc, xương xẩu của bà ta đổ dài lên thùng xe tải. Bà vẫn mặc bộ đồng phục quản gia màu xám đen chỉnh tề không một nếp nhăn, mái tóc búi chặt sau gáy lộ ra gương mặt xương xẩu sắc lạnh dưới ánh đèn đêm.
Mai Chi bám vào thành xe, từ từ bước xuống đất. Chân cô vừa chạm đất, một cơn gió lạnh buốt từ rặng thông già bao quanh cơ sở thổi tới, khiến toàn thân cô rùng mình. Cô ngước mắt lên quan sát không gian xung quanh bằng kỹ năng Định vị không gian.
Nơi đây là một khu biệt thự xây bằng đá hộc theo kiến trúc thuộc địa cũ, nằm biệt lập giữa thung lũng thông Sóc Sơn. Bao quanh khu đất rộng lớn là những bức tường đá cao hơn ba mét, phía trên chăng kín dây thép gai rỉ sét. Ở bốn góc tường đều lắp đặt hệ thống camera giám sát nhiệt quét liên tục. Lối vào duy nhất là cánh cổng sắt dày bản mà chiếc xe tải của bác Lực vừa đi qua, hiện đã được hai bảo vệ khóa xích sắt nặng nề bên ngoài.
Bác Lực cúi đầu chào bà Cúc rồi nhanh chóng lên xe, điều khiển chiếc xe tải nhỏ quay đầu rời đi. Cánh cổng sắt sập lại với một tiếng “uỳnh” khô khốc, cắt đứt sợi dây liên kết vật lý cuối cùng của Chi với thế giới tự do bên ngoài.
“Bàn giao học viên Nguyễn Mai Chi cho ban quản lý cơ sở Sóc Sơn hoàn tất,” Đinh Văn Thắng bước lại gần, đưa một cuốn sổ da cho bà Cúc ký xác nhận. Hắn nhìn Chi với ánh mắt dò xét của một cựu sĩ quan an ninh, nhưng trước biểu cảm lờ đờ, phục tùng giả tạo của cô, hắn chỉ im lặng lùi lại phía sau.
Bà Cúc ký nhanh vào sổ, rồi quay sang nhìn Mai Chi. Ánh mắt một mí sắc sảo của bà ta quét dọc từ chiếc nẹp cổ đá quý xuống gấu váy dính bùn của cô.
“Theo quy định của Quỹ từ thiện Nữ công gia chánh Tràng An, mọi học viên khi bước qua cánh cổng này đều phải trải qua quy trình thanh lọc thể xác để chuẩn bị cho việc rèn luyện đức hạnh,” bà Cúc lạnh lùng nói, tay chỉ về phía chiếc bàn gỗ đặt ngay cạnh lối vào sảnh chính. “Mợ hai, xin mời nộp lại toàn bộ hành lý cá nhân, túi xách và tư trang cũ.”
Hai nữ giúp việc của trại huấn luyện bước lại gần, thô bạo giật lấy chiếc túi xách lụa nhỏ cầm tay của Mai Chi từ trên vai cô. Họ dỡ tung chiếc túi ngay trên mặt bàn gỗ trước sự chứng kiến của bà Cúc.
“Báo cáo quản gia, không có điện thoại hay thiết bị ghi âm ẩn trong túi,” một nữ giúp việc báo cáo sau khi lục soát kỹ các ngăn túi.
Bà Cúc nheo mắt nhìn Chi: “Điện thoại rác của mợ đâu? Cậu hai nói mợ đã lén lút sử dụng một thiết bị liên lạc ngoài vườn hoa trà Tây Hồ.”
Mai Chi khẽ chớp mắt, giữ vững nhịp thở đều đặn. Sử dụng kỹ năng Giả vờ đồng hóa, cô cúi đầu đúng góc mười lăm độ quy chuẩn, giọng nói nhẹ nhàng, trống rỗng giả tạo:
“Con không có điện thoại rác nào cả... Đêm bão ở vườn trà, con chỉ đi mộng du vì quá mệt mỏi. Con đã nộp lại chiếc điện thoại duy nhất của mình cho u Cúc từ tuần trước rồi ạ.”
Bà Cúc hừ lạnh một tiếng, không hoàn toàn tin tưởng nhưng cũng không tìm thấy chứng cứ vật lý nào trên người Chi. Bà ta bước lại gần cô dâu mới, hai bàn tay xương xẩu, lạnh ngắt bắt đầu sờ soạng khắp người Chi để lục soát thân thể.
Mai Chi đứng bất động, nén chịu cơn ghê tởm dâng lên trong lòng. Khi bàn tay của bà Cúc lướt qua vùng cổ áo ngủ lụa bên trong, ngón tay bà ta đột ngột khựng lại khi chạm vào một vật cứng cộm lên trên ngực áo Chi.
“Cái gì đây?”
Bà Cúc thô bạo giật mạnh cổ áo ngoài của Chi, để lộ chiếc ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai cài trên ngực áo ngủ bên trong. Đó chính là chiếc ghim cài áo – vật bảo mọc tinh thần mà bố đẻ đã tặng cô trước ngày cưới, nơi cô từng lén giấu viên thuốc Haloperidol thật bên trong gập lót.
“U Cúc, xin u hãy cho con giữ lại chiếc ghim này,” Mai Chi khẽ lên tiếng, giọng cô run lên một chút – lần này là cảm xúc lo sợ thực sự cho vật bảo mệnh của mình. “Đây là món quà kỷ niệm duy nhất của bố con tặng trước khi con xuất giá. Con xin u cho con được giữ lại để làm động lực rèn luyện...”
“Không được,” bà Cúc lạnh lùng ngắt lời, ngón tay thô bạo giật phăng chiếc ghim bạc ra khỏi ngực áo Chi, khiến thớ vải lụa bị rách một đường nhỏ. “Gia quy Tràng An quy định rõ: không một học viên nào được phép giữ lại bất kỳ vật dụng cá nhân hay trang sức nào mang tính chất riêng tư từ thế giới cũ. Mọi thứ thuộc về quá khứ nổi loạn của mợ đều phải để lại ngoài cánh cổng này. Tại đây, mọi đồ dùng sinh hoạt của mợ sẽ do ban quản lý cấp phát đồng bộ.”
Chiếc ghim bạc hình hoa mai bị ném cạch xuống chiếc khay bạc của nữ giúp việc. Mai Chi nhìn theo chiếc ghim dính một vệt máu nhỏ từ ngón tay cô với nỗi bất lực tột cùng. Cô đã mất đi chiếc mỏ neo đau đớn vật lý duy nhất để chống lại các buổi thôi miên sắp tới. Cô buộc phải tìm cách lén lấy lại nó sau này.
“Bảo vệ Thắng, hãy đưa mợ hai vào phòng thay đồ,” bà Cúc ra lệnh. “Ép mợ thay trang phục gia quy ngay lập tức.”
Mai Chi bị hai nữ giúp việc áp tải vào một căn phòng nhỏ tối tăm ở tầng trệt biệt thự đá. Họ bắt cô cởi bỏ chiếc váy lụa xám dính bùn đất Tây Hồ và khoác lên người bộ trang phục bắt buộc của trại huấn luyện: một chiếc váy truyền thống màu xám tro làm bằng chất liệu vải thô dày và cứng. Chiếc váy được thiết kế với phần cổ cao ba phân ôm khít lấy cổ, kết hợp với các đường nẹp vải cứng chạy dọc thân áo làm hạn chế tối đa các cử động cúi gập người hay quay đầu tự do.
Khi khoác bộ trang phục này lên người, Chi cảm thấy cơ thể mình bị bó chặt như trong một chiếc đai nẹp di động. Chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã đá quý phía trên kết hợp với cổ áo thô cứng phía dưới tạo thành một gọng kìm vật lý hoàn hảo, ép cô phải luôn giữ thẳng đầu, đứng thẳng tắp và đi đứng nhẹ nhàng không tiếng động. Đây chính là biểu hiện của Mức độ 2: Kiểm soát hành vi – bước đầu tiên của quy trình bẻ gãy tự do thể xác dâu con.
Sau khi thay đồ xong, Chi bị áp tải đi lên cầu thang đá tối tăm dẫn lên tầng hai của khu biệt thự. Tiếng bước chân rập khuôn của bà Cúc và tiếng dùi cui điện va chạm vào hông của Thắng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, u ám.
“Cơ sở Sóc Sơn này hiện đang có mười hai học viên đang tham gia khóa huấn luyện,” bà Cúc vừa đi vừa chậm rãi nói, giọng nói lạnh lùng dội vào vách đá. “Tất cả họ đều là những nàng dâu hào môn có xuất thân cao quý nhưng mang tư tưởng lệch chuẩn giống như mợ. Tại đây, không có sự phân biệt đối xử. Mọi học viên phải tuân thủ tuyệt đối lịch trình sinh hoạt từ năm giờ sáng đến mười giờ tối. Bất kỳ hành vi chậm trễ, biểu cảm chống đối hay lời nói vô lễ nào đều sẽ bị trừ điểm phục tùng và phải chịu các hình phạt bạo lực lạnh tương ứng.”
Bà Cúc dừng lại trước cánh cửa gỗ sơn đen của căn phòng số 204 nằm ở cuối hành lang tầng hai. Bà ta rút chùm chìa khóa vạn năng bên hông, mở khóa cửa và đẩy mạnh vào trong.
“Đây là phòng ngủ của mợ hai. Đêm nay mợ có mười tiếng để tĩnh dưỡng tinh thần. Đúng năm giờ sáng mai, tôi sẽ quay lại để bắt đầu buổi học đầu tiên về mười hai điều răn dâu hiền.”
Mai Chi bước vào căn phòng tối tăm. Cánh cửa gỗ phía sau cô lập tức đóng sầm lại với một tiếng “cạch” khô khốc từ bên ngoài.
Cô đứng bất động trong bóng tối vài giây để mắt làm quen với ánh sáng yếu ớt từ ánh trăng lọt qua khe cửa sổ. Căn phòng ngủ rộng khoảng mười lăm mét vuông, nội thất cực kỳ tối giản: một chiếc giường gỗ đơn không có đệm, một chiếc bàn gỗ nhỏ và một chiếc ghế tựa không có tựa lưng. Không có bất kỳ đồ trang trí, tranh ảnh hay gương soi nào. Sự trống rỗng tuyệt đối của không gian được thiết kế để triệt tiêu mọi kích thích giác quan của nạn nhân, tạo điều kiện cho quá trình cô lập nhận thức.
Chi tiến lại gần cửa ra vào. Cô đưa tay sờ lên bề mặt gỗ sơn đen của cánh cửa để tìm chốt khóa trong.
Lòng bàn tay cô chạm vào một mặt phẳng trơn nhẵn. Không có tay nắm cửa trong. Không có ổ khóa trong. Cánh cửa này chỉ có thể được khóa và mở từ bên ngoài bởi quản gia Cúc hoặc bảo vệ. Cô đã hoàn toàn bị giam lỏng thể xác.
Chi hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh, rồi từ từ ngẩng đầu lên quan sát trần nhà bằng kỹ năng Định vị không gian trong tối.
Ở góc cao nhất của trần nhà, sát cạnh chiếc đèn ngủ mờ ảo, một thấu kính thủy tinh lồi màu đen bóng đang phản chiếu ánh trăng mờ. Đó là một chiếc camera giám sát góc rộng có tích hợp cảm biến hồng ngoại ban đêm, đang lặng lẽ chĩa thẳng xuống giường ngủ của cô.
Chiếc camera ẩn này ghi lại mọi nhịp thở, mọi cử động nhỏ nhất của cô dâu mới suốt hai mươi tư giờ, triệt tiêu hoàn toàn ranh giới riêng tư cuối cùng của con người. Chi đứng chết lặng dưới ống kính vô cảm, nhận ra mình đã thực sự bước vào một chiếc lồng kính tàn khốc hơn gấp bội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!