Bản Án Lồng Kính
Ánh sáng trắng xanh từ chiếc đèn pin chuyên dụng của Đinh Văn Thắng dường như đông cứng lại trên nền gạch men thạch anh trắng muốt của nhà bếp. Từng giọt nước mưa lạnh ngắt, đục ngầu bùn đất của nền móng cổ Pháp dưới hầm rượu, vẫn lách tách nhỏ xuống, vẽ nên một vệt loang lổ nhục nhã ngay dưới gấu váy lụa xám cao cấp của Mai Chi.
Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió bão gào rú ngoài Hồ Tây, quật sầm sập vào những khung cửa kính dày bản. Phía sau gáy Chi, chiếc nẹp cổ đá quý Khóa Bản Ngã của Lâm Gia Bảo ghì chặt lấy từng đốt sống, những chiếc răng cưa bạc siêu nhỏ giấu dưới lớp lụa thêu ren khẽ nghiến sâu vào làn da nhạy cảm mỗi khi cô có ý định cúi đầu né tránh ánh đèn. Cơn đau nhói buốt sắc nét dội thẳng lên đại não, hoạt động như một mỏ neo vật lý tàn nhẫn, ép thùy trán của cô phải vận hành lý trí xã hội học sắc bén thay vì đầu hàng trước nỗi sợ hãi.
“Mợ hai,” Thắng lên tiếng, giọng nói trầm khàn, đều đều nhưng mang sức nặng của một kẻ đã quen với việc truy quét tội phạm. “Móng biệt thự cổ vừa bị chập điện kỹ thuật mười lăm phút. Đúng lúc đó, hệ thống camera nhiệt báo động có chuyển động bất thường dưới hầm rượu. Và bây giờ, mợ lại đứng đây với gấu váy dính bùn đất đặc trưng của nền móng đá ẩm.”
Mai Chi siết chặt ngón tay quanh chiếc ly thủy tinh chứa nước ấm. Lòng bàn tay phải rách da của cô, nơi vừa bị rách do vặn chiếc ổ khóa cơ rỉ sét dưới hầm, dội lên một cơn đau rát bỏng khi tiếp xúc với nhiệt độ của ly nước. Cô hít một hơi thật sâu, kích hoạt kỹ năng Khống chế nhịp tim chủ động. Nhịp thở của cô chậm lại, lồng ngực phập phồng đều đặn, ép nhịp tim giữ vững ở mức 72 nhịp/phút để không kích hoạt bất kỳ phản ứng sinh lý hoảng loạn nào trước máy quét vô tuyến vẫn đang nhấp nháy trên tay Thắng.
Sử dụng kỹ năng Giả vờ đồng hóa, Chi ngẩng đầu lên, đôi mắt cô lờ đờ, đờ đẫn dưới ánh đèn pin, mô phỏng hoàn hảo biểu cảm của một người mộng du bị ảnh hưởng bởi tác dụng phụ của thuốc an thần Haloperidol liều thấp mà cô bị ép nuốt lúc tối.
“Tôi... tôi không biết,” Chi nói, giọng nói cô nhẹ nhàng, trống rỗng và có chút run rẩy giả tạo. “Tôi chỉ thấy lạnh quá. Phòng ngủ tầng hai bị khóa ngoài từ mười giờ tối. Sấm sét ngoài hồ lớn quá, tôi không ngủ được, cổ họng bỏng rát. Tôi lách qua ban công đi xuống cầu thang phụ ngoài sân vườn để vào bếp lấy nước. Có lẽ tôi đã vấp ngã ở rặng tre sát mép nước...”
Lời giải thích ngụy trang hoàn hảo lồng ghép khéo léo các quy tắc của Gia quy Tràng An. Cô không phủ nhận vết bùn, nhưng cô chuyển hướng nguồn gốc của nó từ hầm rượu cổ sang vườn hoa trà ngoài rặng tre – nơi cũng dính đầy bùn đất sau cơn bão.
Thắng nheo mắt nhìn cô. Hắn từ từ hạ chiếc đèn pin xuống, nhưng ngón tay vẫn đặt hờ trên báng dùi cui điện bên hông. Là một cựu sĩ quan an ninh, hắn biết dâu mới của Trần gia không hề đơn giản. Nhưng trước biểu cảm trống rỗng không tì vết và nhịp tim phẳng lặng của Chi, hắn không thể tìm ra kẽ hở nào để buộc tội cô ngay tại chỗ.
“Cầu thang phụ ngoài ban công rất trơn trượt vào đêm bão, mợ hai nên cẩn thận,” Thắng nói, giọng nói lạnh lùng ẩn chứa sự cảnh cáo. “Tôi sẽ hộ tống mợ về phòng. Nhưng trước hết, cụ lớn và cậu hai đang đợi mợ ở Đại sảnh khánh tiết.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Mai Chi. Cụ lớn Lâm Hoài An và Trần Thế Nam đang đợi cô? Vào lúc ba giờ sáng?
Chiếc chìa khóa đồng cổ hầm rượu trong túi áo khoác lụa xám đột ngột trở nên nặng ngàn cân. Cô khẽ mím môi, nương theo sự hộ tống của Thắng bước ra khỏi nhà bếp. Đi qua những dãy hành lang dài tối tăm, tiếng sóng Hồ Tây vỗ oàm oạp ngoài cửa kính như tiếng gầm gừ của một con quái thú đang chực chờ nuốt chửng cô.
Khi cánh cửa gỗ sồi chạm khắc cổ điển của Đại sảnh khánh tiết mở ra, Mai Chi cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở hoàn toàn.
Căn phòng rộng lớn ngập tràn mùi hương trầm đậm đặc từ đỉnh đồng trên ban thờ tổ tiên tỏa ra, gây cay mắt và khó thở. Những bức chân dung sơn dầu khổng lồ của các thế hệ trưởng bối Trần gia treo trên tường cao như những tòa án vô hình, nhìn xuống cô với ánh mắt nghiêm nghị, tàn nhẫn.
Ngồi trên chiếc ghế gỗ gụ chạm rồng ở trung tâm sảnh là Lâm Hoài An. Mái tóc bà bới cao hoàn hảo không một sợi tóc thừa, chuỗi ngọc trai biển Nam lấp lánh trên cổ áo nhung đen quý phái. Gương mặt bà tĩnh lặng như một pho tượng đá, ánh mắt sắc lẹm như dao cau dán chặt vào Mai Chi ngay khi cô bước qua ngưỡng cửa.
Đứng cạnh bà là Trần Thế Nam. Anh vẫn khoác trên mình bộ suit navy lịch lãm, nhưng gương mặt điển trai thường ngày giờ đây phủ một lớp sương lạnh lùng, ái kỷ tột độ.
Quản gia Đỗ Thị Cúc đứng phía sau bà An, tay cầm một chiếc khay bạc. Trên khay là một mảnh giấy nhỏ cháy dở, đen nhẻm vết than.
Mai Chi lập tức nhận ra nét chữ viết tay màu xanh đã hơi nhòe trên mảnh giấy. Đó chính là bức thư cảnh báo của cô ruột Trần Thị Ngọc mà cô đã lén đốt một nửa trong lò sưởi phòng ngủ tối qua. Quản gia Cúc đã tìm thấy nó.
“Quỳ xuống,” giọng nói của Lâm Hoài An vang lên, không cao giọng nhưng mang uy quyền tuyệt đối của một chủ mẫu tối cao, khiến bầu không khí trong sảnh như đặc quánh lại.
Mai Chi không phản kháng. Cô đi chân trần trên nền đá lạnh, từ từ quỳ sụp xuống tấm đệm cói giữa sảnh. Chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã ghì chặt lấy đốt sống cổ, ép cô phải giữ thẳng đầu, nhìn trực diện vào người mẹ chồng tàn nhẫn.
Bà An không thèm nhìn gấu váy dính bùn của Chi. Bà thong thả cầm mảnh giấy cháy dở từ khay bạc của quản gia Cúc, ném nhẹ nó xuống mặt bàn trà mahogany trước mặt Mai Chi.
“‘Đừng để họ thay thế ký ức của cháu’,” bà An chậm rãi đọc lại dòng chữ trên mảnh giấy, giọng nói đều đều đến đáng sợ. “Nét chữ của Trần Thị Ngọc. Mười năm trước, nó đã phản phản gia quy, bỏ trốn khỏi biệt thự này và phải trả giá bằng một ngón tay út. Và bây giờ, nó lại dùng những lời hoang tưởng này để đầu độc đầu óc của dâu mới Trần gia.”
Bà An từ từ đứng dậy, bước lại gần Mai Chi. Tiếng chuỗi ngọc trai va chạm vào nhau nghe như tiếng xích sắt dưới hầm rượu.
“Thắng vừa báo cáo với ta, hệ thống camera nhiệt phát hiện có kẻ đột nhập hầm rượu cổ trong đêm bão. Và con đứng ở nhà bếp với gấu váy dính đầy bùn đất ẩm mốc dưới chân móng. Con định giải thích thế nào, Mai Chi? Hay con muốn ta tin rằng con chỉ đi mộng du lấy nước?”
Mai Chi sử dụng kỹ thuật Phân tích biểu cảm vi mô. Cô quan sát khóe mắt khẽ giật nhẹ của bà An và cái siết tay chặt của Thế Nam trên chuôi bút ký. Họ không cần một lời giải thích. Họ đã có đầy đủ bằng chứng ngoại cảnh để khép cô vào tội nổi loạn. Mọi lời chối cãi lúc này chỉ là sự giãy giụa vô ích trước một hệ thống đã được thiết lập hoàn hảo để tiêu diệt sự độc lập của cô.
Trần Thế Nam bước tới một bước, từ trong túi áo khoác rút ra một tập hồ sơ có đóng dấu đỏ của Viện nghiên cứu tâm lý lâm sàng Việt - Pháp. Anh ta đặt tập hồ sơ cạnh mảnh giấy cháy dở.
“Chi à,” Thế Nam lên tiếng, giọng nói vẫn mang vẻ dịu dàng, quan tâm bọc đường thường ngày nhưng ánh mắt lại lạnh lùng vô cảm. “Anh đã cố gắng bảo vệ em, nhưng chứng hoang tưởng tự sát của em ngày càng nặng. Bác sĩ Ngô Vĩnh Khang đã ký khống giấy chứng nhận lâm sàng ở đây. Em bị rối loạn nhận thức thực tại nghiêm trọng, tự ý đi lại ban đêm và có hành vi phá hoại tài sản gia tộc.”
Anh ta chỉ tay vào dòng chữ cuối trang hồ sơ y khoa giả lập: *Đề xuất cưỡng chế điều trị tại Dưỡng trí viện Bình Yên Sóc Sơn vĩnh viễn.*
“Đây là bản án dành cho em, Chi,” Thế Nam nói, nụ cười ái kỷ khẽ nở trên môi. “Hoặc là em tự nguyện ký vào tờ giấy cam kết điều trị tâm thần này, từ bỏ mọi quyền công dân, quyền nuôi con và tài sản để vào viện Bình Yên tĩnh dưỡng vĩnh viễn. Hoặc là...”
“Hoặc là con sẽ phải đối mặt với sự sụp đổ hoàn toàn của gia đình đẻ,” Lâm Hoài An cắt lời con trai, giọng bà lạnh như băng. “Bản hợp đồng nợ khống năm tỷ của em trai Đức đã được chuyển giao hoàn toàn cho ban pháp lý của Trần Group. Chỉ cần ta gật đầu, ngày mai, cảnh sát sẽ đến niêm phong căn hộ tập thể ở Ba Đình, và bố đẻ con – người thầy giáo dạy Sử trọng sĩ diện của con – sẽ phải chứng kiến con trai mình vào tù vì tội lừa đảo tài chính.”
Mai Chi cảm thấy toàn bộ dưỡng khí trong phổi như bị rút cạn. Gọng kìm bạo lực lạnh, y khoa giả lập và áp lực kinh tế đã khép chặt lại quanh cô, không để lộ một khe hở nào để trốn chạy. Nếu cô bị đưa vào dưỡng trí viện Bình Yên, cô sẽ bị cô lập vĩnh viễn, bị tiêm những liều Haloperidol liều cao để biến thành một kẻ tàn phế tinh thần thực sự giống như mợ Oanh mười năm trước. Bản ngã độc lập của cô, những nghiên cứu xã hội học của cô sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.
Cô phải sống. Cô phải giữ vững nhận thức thực tại để chiến đấu.
Nhìn vào ánh mắt kiên quyết tàn nhẫn không thể thỏa hiệp của bà An, Mai Chi biết cô không thể dùng các biện pháp pháp lý hay lý luận học thuật lúc này. Cô phải lùi một bước để tiến ba bước. Cô phải chủ động bước vào chiếc lồng kính khắc nghiệt hơn để tìm kiếm sơ hở.
Chi từ từ cúi đầu sát nền gạch lạnh, hai bàn tay cô úp chặt xuống đất, nén chặt cơn đau từ lòng bàn tay rách da rỉ máu.
“Con xin lỗi u... con xin lỗi cậu hai,” giọng Mai Chi cất lên, nghẹn ngào và đầy vẻ hối lỗi cam chịu được diễn xuất hoàn hảo. “Con đã sai rồi. Những liều thuốc bổ não của bác sĩ Khang làm con bị mộng mị, con không tự chủ được hành vi của mình. Con không muốn vào viện tâm thần... Con xin u hãy cho con một cơ hội để sửa chữa sai lầm.”
Bà An nheo mắt nhìn dâu mới: “Cơ hội? Trần gia không có chỗ cho những kẻ nổi loạn hoang tưởng.”
“Con xin được tự nguyện tham gia ‘Khóa huấn luyện cô dâu’ của Quỹ từ thiện Tràng An tại Sóc Sơn,” Mai Chi dập đầu xuống đất, giọng cô kiên định nhưng đầy vẻ phục tùng. “Con muốn được tẩy rửa những tư tưởng nổi loạn cũ, muốn học thuộc lòng mười hai điều răn dâu hiền để trở thành người vợ hoàn hảo của Thế Nam. Con xin u cho con được chịu phạt tại trại huấn luyện ngoại ô thay vì đưa con vào viện tâm thần.”
Một sự im lặng kéo dài bao trùm Đại sảnh khánh tiết.
Lâm Hoài An nhìn chằm chằm vào bóng dáng quỳ sụp của Mai Chi. Chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã ép chặt gáy Chi khiến cô không thể ngẩng đầu, thể hiện một tư thế phục tùng tuyệt đối trước uy quyền chủ mẫu. Bà An sử dụng kỹ thuật ám thị tâm lý để đánh giá lòng thành của dâu mới. Việc Chi chủ động xin vào khóa huấn luyện dẫu khắc nghiệt nhưng vẫn nằm trong tầm kiểm soát của hệ thống tẩy não do bà thiết lập.
Bà An quay sang nhìn Thế Nam. Nam khẽ gật đầu, sự ái kỷ của anh ta được vuốt ve hoàn toàn khi thấy người vợ thạc sĩ kiêu ngạo giờ đây phải quỳ lạy van xin phục tùng dưới chân mình.
“Tốt lắm,” Lâm Hoài An lạnh lùng tuyên bố, giọng bà vang lên như một bản án chung thẩm. “Nếu con đã tự nguyện nhận lỗi, ta sẽ cho con một cơ hội cuối cùng để gột rửa bản ngã nổi loạn của mình. Nhưng con phải đi ngay trong đêm nay.”
Bà An quay sang quản gia Cúc: “Cúc, chuẩn bị xe. Áp tải mợ hai đi cơ sở Sóc Sơn ngay lập tức. Tịch thu toàn bộ trang phục, tư trang cũ của mợ. Khi bước qua cánh cổng Sóc Sơn, mợ hai sẽ không còn là thạc sĩ Nguyễn Mai Chi của Viện Xã hội học nữa, mà chỉ là một học viên cần được uốn nắn.”
“Rõ, thưa cụ lớn,” quản gia Cúc cúi đầu nhận lệnh.
Trần Thế Nam cầm chiếc bút ký đắt tiền, lạnh lùng đặt bút ký vào quyết định chuyển giao dâu mới cho ban quản lý trại huấn luyện Sóc Sơn ngay trên bàn mahogany. Anh ta không thèm nhìn vợ lấy một lần, thu hồi tập hồ sơ y khoa giả lập và bước thẳng ra khỏi sảnh chính.
Mai Chi từ từ đứng dậy dưới sự áp tải của bảo vệ Thắng và quản gia Cúc. Lòng bàn tay rách da của cô vẫn rỉ máu mờ ẩm ướt trong túi áo khoác, siết chặt lấy chiếc chìa khóa đồng cổ hầm rượu – vật bảo mệnh và là chứng cứ duy nhất cô còn giữ lại được.
Cô bị dẫn ra phía cửa phụ biệt thự Tây Hồ dưới cơn mưa bão vẫn đang gào rú điên cuồng. Gió lạnh thốc mạnh vào người khiến Chi run lên bần bật.
Đậu ngay tại ngưỡng cửa sảnh phụ là chiếc xe tải nhỏ chở thực phẩm của lái xe Bùi Văn Lực. Gương mặt bác Lực hiện lên sau kính xe với vẻ ái ngại, thương cảm thầm lặng nhưng không dám lên tiếng trước sự giám sát gắt gao của bảo vệ Thắng.
Quản gia Cúc thô bạo đẩy Mai Chi bước lên thùng xe tải nhỏ phía sau, nơi tối tăm và ngột ngạt mùi dầu máy.
“Bước lên xe đi, mợ hai,” giọng bà Cúc vang lên lạnh lùng giữa tiếng mưa rơi sầm sập. “Cánh cổng Sóc Sơn đang đợi mợ.”
Mai Chi bước lên thùng xe, tà váy lụa xám dính bùn đất ẩm ướt quệt qua thành xe kim loại lạnh ngắt. Cô ngồi sụp xuống đống thùng gỗ rỗng, hai tay ôm chặt lấy bờ vai đang run rẩy vì lạnh và đau đớn thể xác.
Cửa thùng xe tải sập khóa mạnh mẽ. Bóng tối đen đặc bao trùm hoàn toàn lấy cô.
Tiếng động cơ xe tải nhỏ rú vang, bánh xe lăn bánh trên lối đi lát đá biệt thự Tây Hồ, từ từ di chuyển ra khỏi cánh cổng sắt dầy bản của Trần gia hướng về phía khu huấn luyện biệt lập Sóc Sơn.
Level 1: Cạm Bẫy Tây Hồ chính thức khép lại sau lưng cô trong tiếng mưa bão gào rú của Hồ Tây, mở ra một chương mới tàn khốc và ngột ngạt hơn tại hang cọp ngoại ô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!