Bóng Đêm Gác Mái
Ba ngày trôi qua kể từ đêm tân hôn, Nguyễn Mai Chi nhận ra dinh thự Pháp cổ bên bờ Hồ Tây này không phải là một tổ ấm, mà là một chiếc lồng kính khổng lồ được hút chân không. Mọi liên lạc của cô với thế giới bên ngoài bị cắt đứt hoàn toàn dưới danh nghĩa "chăm sóc đặc biệt". Chiếc điện thoại cá nhân nằm trong ngăn kéo khóa kín của quản gia Đỗ Thị Cúc. Mật mã két sắt đầu giường đã bị thay đổi. Mỗi buổi sáng và tối, một chén trà sen Tây Hồ ướp thảo mộc định thần ấm nóng lại được dâng lên tận tay cô dâu mới. Chi đã dùng tất cả sự nhạy bén của một thạc sĩ xã hội học hành vi để nhận diện cấu trúc kiểm soát này, cô lén đổ chén trà vào chậu cây bàng Singapore ở góc ban công mỗi khi Thế Nam quay đi. Nhưng đêm nay, một cơn giông lớn đổ bộ vào Hà Nội, mang theo tiếng sấm rền vang mặt nước Hồ Tây, và cũng là đêm bức màn hoàn hảo của Trần gia bị xé toạc.
Trong phòng ngủ tầng hai, Trần Thế Nam đang ngủ say một cách bất thường. Tiếng thở của anh đều đặn, nặng nề và sâu hoắm—hệ quả trực tiếp từ việc anh đã uống cạn chén trà sen của mình trước khi đi ngủ. Chi đứng bên mép giường, nhìn người chồng hào hoa dưới ánh chớp sáng lòa ngoài cửa sổ. Gương mặt anh khi ngủ vẫn giữ vẻ lịch lãm, nhưng đối với Chi, nó giờ đây chỉ còn là một lớp mặt nạ ái kỷ đáng sợ. Cô kéo chiếc khăn len mỏng che đi bờ vai đang run lên vì lạnh, mắt không rời khỏi chiếc camera ẩn ngụy trang dưới dạng thiết bị báo cháy trên trần nhà. Nó vẫn nhấp nháy một chấm đỏ ti hí, ghi lại mọi cử động của cô.
Uỳnh!
Một tiếng sét đánh ngang tai, luồng ánh sáng trắng rạch đôi bầu trời ngoài hồ, chiếu rõ những rặng tre già đang vật vã trong gió bão phía sau biệt thự. Ngay sau tiếng sét, một tiếng la hét thất thanh, xé lòng vang lên từ phía hành lang cánh Tây.
"Thả tôi ra! Các người đã bỏ cái gì vào nước? Tôi không điên! Tôi không điên!"
Đó là giọng của Phạm Thu Thủy, người chị dâu cả vốn luôn xuất hiện với vẻ ngoài thanh lịch, cam chịu và rập khuôn như một con rối gỗ. Tiếng hét của Thủy chứa đựng một sự hoảng loạn tột cùng, một bản năng sinh tồn đang giãy giụa trước khi bị dập tắt. Chi cảm thấy tim mình nẩy lên một nhịp mạnh mẽ. Bản năng của một nhà nghiên cứu hành vi và lòng trắc ẩn trỗi dậy. Cô biết đây là tai biến mở đầu cho chuỗi bí mật mà Trần gia cố chôn giấu.
Cửa phòng ngủ của Chi bị khóa ngoài bằng chốt cơ cổ điển lim dầy—một quy tắc ngầm mà quản gia Cúc áp dụng từ đêm qua dưới danh nghĩa "tránh trộm đột nhập từ phía hồ". Chi bước lại gần cánh cửa gỗ lim nặng nề. Tay cô run rẩy nhưng tâm trí lại vô cùng tỉnh táo. Cô rút chiếc ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai—món quà cưới giản dị của bố đẻ Nguyễn Khắc Minh—găm chặt trên ngực áo. Đầu ghim nhọn sắc bén là mỏ neo vật lý duy nhất giúp cô giữ vững nhận thức thực tại trong những ngày qua. Chi lách đầu ghim vào khe hẹp của chốt khóa cơ cổ Pháp, xoay nhẹ dựa trên cảm giác xúc giác nhạy bén mà cô đã âm thầm tập luyện suốt 48 giờ qua.
Cạch.
Tiếng chốt khóa rút lui khẽ vang lên giữa tiếng sấm rền. Chi hé cửa, lách người ra hành lang tối tăm, lạnh lẽo. Không gian hành lang Pháp cổ dài dằng dặc, chỉ được chiếu sáng bằng những vệt chớp loang loáng qua khung kính cửa sổ. Mùi hương trầm đậm đặc từ điện thờ gia tiên tầng thượng dội xuống, hòa quyện với mùi ẩm mốc của tường đá cổ kính, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt như một hầm mộ.
Chi đi chân trần, nhẹ nhàng di chuyển sát mép tường để tránh né các góc quét của camera an ninh. Nhưng khi cô vừa bước qua góc cua dẫn đến sảnh phụ, một bóng đen cao gầy đột ngột bước ra từ bóng tối, chắn ngang lối đi.
"Mợ hai. Giờ này mợ không ở trong phòng nghỉ ngơi mà đi đâu thế này?"
Giọng nói lạnh lùng, xương xẩu của quản gia Đỗ Thị Cúc vang lên, xé rách không gian im lặng. Bà Cúc đứng đó, mặc bộ đồng phục quản gia đen xám phẳng phiu không một nếp nhăn, mái tóc búi chặt sau gáy không một sợi tóc thừa. Ánh mắt bà sắc lẹm như dao cau, rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt của Chi dưới ánh chớp.
Chi lập tức siết chặt chiếc ghim bạc trong lòng bàn tay, đầu nhọn đâm nhẹ vào da thịt tạo ra một cơn đau buốt tức thời. Cơn đau kích hoạt hệ thần kinh trung ương, giúp cô giữ vững nhịp tim và kiểm soát biểu cảm cơ mặt hoàn hảo. Cô không được lộ ra vẻ hoảng sợ hay nghi ngờ.
"Bà Cúc..." Chi lên tiếng, giọng cô run rẩy giả tạo, hai tay ôm lấy vai như một cô dâu mới bị hoảng sợ bởi cơn bão. "Tôi nghe thấy tiếng hét của chị Thủy. Có chuyện gì xảy ra với chị ấy thế? Tôi sợ quá... Tôi muốn đi tìm Thế Nam, nhưng anh ấy ngủ say quá không gọi dậy được."
Bà Cúc bước lại gần một bước, khoảng cách quá gần khiến Chi ngửi thấy mùi thuốc sát trùng y tế nhạt nhẽo tỏa ra từ người bà ta. Bà Cúc đưa tay lên, những ngón tay gầy guộc, lạnh ngắt chạm vào vai Chi, siết nhẹ một cách kiên quyết:
"Mợ hai nghe nhầm rồi. Đó chỉ là tiếng gió bão rít qua khe cửa gác mái thôi. Chị dâu cả của mợ đang tĩnh dưỡng ở phòng riêng, không có chuyện gì cả. Gia quy Trần gia nghiêm cấm dâu con đi lại ban đêm không có sự đồng hành của chồng. Mợ hai nên quay lại phòng ngủ, uống hết chén trà sen định thần để tránh bị hoang tưởng tinh thần. Nếu mợ cứ tiếp tục bất ổn thế này, phu nhân Lâm Hoài An sẽ rất lo lắng và buộc phải mời bác sĩ Khang đến can thiệp sớm đấy."
Lời đe dọa bọc đường của bà Cúc vô cùng tinh vi. Bà ta đang dùng gia quy và sự "quan tâm" y khoa để ép Chi phải phục tùng, đồng thời ngầm ám thị rằng nếu cô không quay lại, cô sẽ bị dán nhãn "bất ổn tâm thần" giống như Thu Thủy.
"Vâng... Tôi xin lỗi bà Cúc. Chắc tại tôi nhạy cảm quá," Chi cúi đầu, nụ cười phục tùng rập khuôn hiện lên trên gương mặt. Cô xoay người bước đi ngược lại hướng phòng ngủ.
Nhưng Chi không trở lại phòng. Khi vừa đi qua góc khuất của bức tượng cẩm thạch cổ ở sảnh phụ, cô lách người vào khoảng trống hẹp phía sau bệ đỡ bức tượng. Đây là góc chết duy nhất của hệ thống camera hành lang do rặng tre ngoài vườn che khuất ánh sáng. Cô nín thở, ép sát lưng vào bức tường đá lạnh ngắt, nhìn qua khe hở của bệ tượng.
Từ phía hành lang cánh Tây, tiếng bước chân nặng nề vang lên dồn dập.
Đinh Văn Thắng—trưởng bộ phận an ninh biệt thự—đang kéo lê Phạm Thu Thủy đi dọc hành lang. Thắng là một gã đàn ông lực lưỡng, gương mặt mang vết sẹo dài ngang má lạnh lùng vô cảm. Gã khóa chặt hai tay Thủy ra sau lưng bằng một chiếc còng y tế chuyên dụng. Thu Thủy giãy giụa điên cuồng, mái tóc búi cao quý phái thường ngày giờ xõa rối rượi, chiếc váy kín cổ tối màu bị rách một vệt lớn ở vai.
"Buông tôi ra! Đồ khốn! Các người đã giết chết linh hồn tôi! Tôi không muốn làm búp bê của các người nữa!" Thủy gầm lên, giọng nói khản đặc, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt.
Bà Cúc bước lại gần, gương mặt xương xẩu vẫn không một chút cảm xúc. Bà ta rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp kim loại nhỏ, mở ra lộ ra một ống tiêm y tế chứa dung dịch chất lỏng trong suốt—liệu pháp bạo lực hóa học cưỡng bức.
"Thắng, giữ chặt cô ta lại," bà Cúc ra lệnh bằng giọng đều đều.
Thắng thô bạo ép chặt Thủy vào bức tường đá. Thủy đau đớn hét lên một tiếng nghẹn ngào. Bà Cúc nhanh gọn cắm mũi kim tiêm vào bắp tay Thủy, bơm cạn liều thuốc an thần liều cao. Chỉ trong vòng vài giây, cơ thể Thủy bắt đầu mềm nhũn, đôi mắt wild dại dột dần mất đi tiêu cự, trở nên đờ đẫn và trống rỗng như một con rối bị cắt đứt dây.
Thắng vác thân hình không còn sức sống của Thủy lên vai, bước nhanh về phía cửa ngách dẫn ra khu nhà phụ biệt lập—Nhà giam lỏng phía sau biệt thự, nằm khuất sau rặng tre già sát mép nước Hồ Tây. Nơi đó cửa sổ đều bị đóng đinh sắt, là điểm dừng chân cuối cùng của những nàng dâu phát điên vì phản kháng.
Khi Thắng bước qua góc cua sát bức tượng cẩm thạch nơi Chi đang trốn, đầu của Thu Thủy rũ xuống. Trong khoảnh khắc chớp lóe sáng lòa từ cửa sổ, ánh mắt đờ đẫn của Thủy đột ngột chạm thẳng vào ánh mắt của Mai Chi qua khe hở bệ tượng. Một tia nhận thức cuối cùng trỗi dậy trong mắt người chị dâu cả. Thủy mím môi rớm máu, cố gắng dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng để thầm thì, khẩu hình miệng mấp máy rõ ràng từng chữ hướng về phía Chi:
"Đừng... uống... trà... sen..."
Lời cảnh báo bằng miệng cuối cùng của Thủy trước khi cô bị đưa đi cách ly vĩnh viễn dội thẳng vào tâm trí Mai Chi như một luồng điện mạnh. Chén trà sen Tây Hồ ướp thảo mộc định thần—công cụ bạo lực hóa học tinh vi nhất của Trần gia dùng để hủy hoại nhận thức dâu con từ bên trong.
Tiếng cửa ngách sập mạnh, tiếng xích sắt khóa chặt vang lên lạnh người giữa tiếng mưa bão gào rú bên ngoài Hồ Tây. Hành lang trở lại trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, ngột ngạt và đầy mùi thuốc sát trùng.
Mai Chi lén lách người ra khỏi bức tượng, nhanh chóng di chuyển trở lại phòng ngủ tầng hai. Cô chốt khóa cửa lim lại bằng ghim bạc, rồi leo lên giường nằm sát bên cạnh Trần Thế Nam vẫn đang ngủ say sưa. Tim cô đập dồn dập, cơ thể run lên bần bật không phải vì lạnh, mà vì nỗi sợ hãi thực tế về sự tồn tại của quy trình tẩy não tàn khốc này.
Cô nhìn chén trà sen nguội ngắt trên bàn, rồi nhìn lên trần nhà tối tăm. Lời cảnh báo của bà Ngọc và lời thì thầm rớm máu của Thu Thủy đã khớp hoàn hảo với nhau. Cô không thể thụ động chịu đựng được nữa. Nếu cô tiếp tục im lặng, số phận của cô sẽ chính là Thu Thủy—bị bẻ gãy bản ngã, tiêm thuốc an thần và nhốt vào căn nhà giam lỏng phía sau biệt thự.
Chiếc ghim cài áo bằng bạc trong tay cô vẫn rỉ ra một vệt máu nhỏ, đau buốt nhưng ấm áp. Đó là mỏ neo thực tại của cô. Cô quay đầu nhìn lên phía trần nhà, nơi lối lên căn gác mái biệt thự Tây Hồ—căn phòng cũ của Phạm Thu Thủy trước khi cô ấy bị đồng hóa hoàn toàn—vẫn nằm im lìm trong bóng tối bão bùng.
Ở đó chắc chắn còn lưu lại manh mối, nhật ký hoặc bất kỳ bằng chứng nào về quy trình bạo lực lạnh này. Mai Chi mím chặt môi, ánh mắt cô trong bóng đêm đột ngột trở nên sắc lạnh và kiên định tột cùng. Cô quyết định: ngày mai, cô phải thâm nhập căn gác mái đó bằng mọi giá để tìm kiếm con đường tự giải thoát cho chính mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!