Bẫy Ngầm Dưới Đất
Tiếng máy phát điện dự phòng gầm rú như một con quái thú bị giam cầm thức giấc dưới lòng đất biệt thự Tây Hồ. Luồng điện đột ngột chạy dọc hệ thống dây dẫn, khiến những dải đèn LED hành lang chớp nháy liên tục ba nhịp trước khi bùng lên thứ ánh sáng trắng xanh, lạnh lẽo và vô cảm.
Mai Chi đứng chết lặng trước cánh cửa sắt rỉ sét dưới móng biệt thự cổ. Tim cô nện liên hồi vào lồng ngực như muốn vỡ tung. Chỉ một giây trước, bóng tối đen đặc còn là đồng minh bảo vệ cô, nhưng giờ đây, khi ánh sáng vụt tắt rồi tái sinh, nó đã biến thành kẻ thù tước đoạt mọi cơ hội ngụy trang.
“Rút chìa khóa! Phải rút chìa khóa ngay lập tức!”
Ý nghĩ đó găm thẳng vào đại não của Chi như một mệnh lệnh sinh tử. Cô dùng bàn tay phải – lúc này đã rách da và rỉ máu đỏ tươi do vặn chiếc ổ khóa cơ rỉ sét – siết chặt lấy chuôi chiếc chìa khóa đồng cổ của vú Mai. Kim loại đồng mỏng manh đã bị cong vênh nhẹ dưới sức vặn cực hạn của cô. Chi nghiến chặt răng, nương theo góc nghiêng của khe khóa, khéo léo giật mạnh.
Cạch.
Chiếc chìa khóa tuột ra khỏi ổ. Chi nhanh chóng đút nó vào túi áo khoác lụa xám. Lòng bàn tay rát bỏng của cô vô tình quệt qua thớ vải lụa, để lại một vệt máu mờ ẩm ướt. Phía sau gáy, chiếc nẹp cổ đá quý Khóa Bản Ngã của Lâm Gia Bảo ghì chặt lấy đốt sống cổ cô. Khi nhịp thở của Chi dồn dập vì hoảng loạn, những chiếc răng cưa bạc siêu nhỏ giấu dưới lớp lụa thêu ren lại khẽ đâm sâu vào làn da nhạy cảm, dội lên một cơn đau nhói buốt sắc nét thẳng lên đại não.
Cơn đau cơ học ấy, kết hợp với vết thương tự rạch rát bỏng trên đùi phải dưới lớp váy lụa, lại một lần nữa hoạt động như những mỏ neo vật lý tàn nhẫn. Chúng kéo cô ra khỏi sự hoảng loạn tinh thần, ép thùy trán của cô phải vận hành lý trí xã hội học sắc bén thay vì đầu hàng trước nỗi sợ hãi.
Uỳnh! Uỳnh!
Tiếng bước chân tuần tra dồn dập, nặng nề nện xuống những bậc thềm đá hầm rượu từ phía trên cầu thang phụ. Tiếng xích sắt khóa cửa va chạm vào nhau cạch cạch lạnh người.
“Nhanh lên! Kiểm tra khu vực hầm rượu trước! Hệ thống camera nhiệt vừa báo động mất kết nối tạm thời ở khu vực móng đá!”
Giọng nói lạnh lùng, khàn đặc của Đinh Văn Thắng – Trưởng nhóm an ninh biệt thự – vang lên gãy gọn qua bộ đàm. Thắng là một cựu sĩ quan an ninh quân đội, kẻ được Trần gia trả những khoản lương khổng lồ chỉ để biến căn biệt thự cổ này thành một chiếc lồng kính bất khả xâm phạm. Gương mặt Thắng có một vết sẹo dài ngang má, luôn mang vẻ vô cảm tàn nhẫn của kẻ sẵn sàng dùng vũ lực cưỡng chế bất kỳ kẻ nào xâm phạm gia quy.
Mai Chi biết mình đã rơi vào thế bí. Lối thoát duy nhất bằng cầu thang phụ đã bị Thắng phong tỏa. Đi tới phía trước, cánh cửa sắt dẫn xuống căn hầm mật chứa hồ sơ tâm lý của mợ Oanh tuy đã được mở khóa cơ, nhưng hệ thống bảo mật quét vân tay và cảm biến hồng ngoại lối vào của bà Lâm Hoài An đã khôi phục nguồn điện. Nếu cô bước qua, còi báo động sẽ rú vang vĩnh viễn, dồn cô vào đường cùng.
Cô phải trốn. Nhưng trốn ở đâu trong một không gian hầm rượu trống trải, nơi camera nhiệt chuẩn bị quét quét toàn bộ bức xạ cơ thể?
Kích hoạt năng lực Định vị không gian trong tối (Mental Mapping), Chi đảo mắt quét nhanh cấu trúc vật lý xung quanh. Trong đầu cô hiện lên bản đồ nhiệt của căn hầm mà cô đã tỉ mỉ ghi nhớ từ cuốn nhật ký của Thu Thủy.
“Kệ rượu số bốn… Phía sau kệ rượu có một góc chết rộng khoảng ba mươi centimet, nơi bóng râm của cột đá móng Pháp cổ che khuất hoàn toàn góc quét của camera nhiệt hướng từ trần nhà. Đó là nơi duy nhất không có cảm biến chuyển động.”
Chi di chuyển không tiếng động. Cô đi chân trần trên nền đá ẩm ướt, cố gắng giữ cho dáng đứng thẳng tắp để chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã không đâm sâu thêm vào gáy gây ra tiếng động hay làm rò rỉ máu tươi xuống sàn. Cô lách người vào khoảng trống chật hẹp phía sau kệ rượu sồi khổng lồ, nín thở ép sát toàn bộ cơ thể vào vách đá móng cổ Pháp lạnh ngắt và ẩm ướt.
Bức tường đá lạnh như băng thấm qua lớp áo lụa mỏng, khiến Chi run lên bần bật. Để ngăn chặn sự dao động nhiệt độ cơ thể có thể kích hoạt camera nhiệt vừa khởi động lại, cô áp chặt lòng bàn tay rỉ máu vào vách đá lạnh để hạ nhiệt độ ngoại vi. Cô nhắm mắt lại, lặp đi lặp lại trong đầu các công thức thống kê xã hội học định lượng khô khan thời cao học – những con số và ký hiệu toán học vô hồn giờ đây trở thành bức tường bảo vệ hệ thần kinh của cô khỏi sự hoảng loạn, giữ nhịp tim ổn định dưới mức 75 nhịp/phút.
Cộc! Cộc!
Ánh đèn pin công suất lớn của Đinh Văn Thắng quét loang loáng qua khe hở giữa các kệ rượu sồi, rọi thẳng vào những chai vang bám đầy bụi bặm mốc meo. Luồng ánh sáng trắng xanh sắc lạnh chỉ cách mũi giày của Chi chưa đầy mười phân.
Thắng bước xuống hầm rượu, hông đeo dùi cui điện, tay cầm thiết bị dò tìm sóng vô tuyến cầm tay đang nhấp nháy đèn xanh. Theo sau hắn là hai nhân viên bảo vệ lực lưỡng dắt theo một con chó béc-giê nghiệp vụ đang liên tục hít hà nền đất ẩm.
“Có vệt nước mưa ẩm ở đây,” Thắng lẩm bẩm, cúi người soi đèn pin xuống bậc thềm đá trơn trượt dẫn xuống lối ngầm. “Hệ thống điện chập là do sét đánh trạm bên ngoài, nhưng cửa sắt hầm rượu cổ tại sao lại mở ngỏ?”
Hắn tiến lại gần cánh cửa sắt rỉ sét – nơi Mai Chi vừa rút chiếc chìa khóa đồng cổ ra. Chiếc ổ khóa đồng cổ rỉ sét vẫn còn vương chút nước bọt cô dùng để bôi trơn và vệt bụi xám bị gạt ra bởi chiếc ghim bạc hình hoa mai.
Mai Chi nín thở đến mức lồng ngực đau nhói. Chiếc nẹp cổ đá quý ghì chặt lấy gáy cô, mỗi nhịp tim đập mạnh lại dội lên một cơn đau buốt. Cô biết con chó béc-giê đang ngửi quanh khu vực kệ rượu số bốn. Khứu giác của nó nhạy bén với mùi máu tươi từ lòng bàn tay cô.
“Lạy trời, xin mợ Oanh giúp con…” Chi cầu nguyện thầm lặng trong tâm trí. Cô lén lấy chiếc ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai giấu trên ngực áo ngủ ra, tự đâm nhẹ vào vết rạch cũ trên đùi phải. Cơn đau buốt sắc nét tức thời dội thẳng lên đại não, kích hoạt phản xạ phó giao cảm giúp cô ép nhịp tim và hơi thở xuống mức phẳng lặng nhất có thể.
Đồng thời, mùi ẩm mốc nồng nặc của hóa chất nông nghiệp và rêu xanh bám trên đống thùng gỗ mục nát phía sau kệ rượu số bốn tỏa ra một mùi hăng hắc, át đi mùi máu tươi ngoại vi của cô. Con chó béc-giê sủa khẽ một tiếng, rồi quay đầu hướng về phía lối đi ngầm tối tăm dẫn ra mép nước Hồ Tây sau rặng tre – nơi gió bão đang thốc mạnh vào hành lang, mang theo mùi phù sa và nước hồ nồng nặc.
“Sóng gió thổi ngược từ cống thoát nước ngầm vào hầm,” một bảo vệ nói lớn. “Chắc là gió bão quật mạnh làm bung chốt cửa sắt rỉ sét này thôi, anh Thắng. Chiếc khóa này mười năm nay có ai chạm vào đâu.”
Đinh Văn Thắng nheo mắt nhìn chiếc ổ khóa. Hắn đưa tay sờ vào lõi khóa, cảm nhận thấy lớp rỉ sét ẩm ướt. Sự cảnh giác của một cựu sĩ quan an ninh khiến hắn không dễ dàng bỏ qua nghi vấn. Hắn giơ thiết bị quét sóng vô tuyến lên quét dọc kệ rượu số bốn.
Đường tần số trên máy quét phẳng lặng, không hề phát hiện ra bất kỳ bức xạ vô tuyến nào. Chiếc điện thoại rác Nokia cổ đã được Mai Chi chôn sâu dưới hốc đất mềm của gốc cây hoa trà cổ thụ ngoài vườn và tắt nguồn hoàn toàn từ trước.
“Đóng cánh cửa sắt này lại và khóa xích ngoài vĩnh viễn cho tôi,” Thắng lạnh lùng ra lệnh. “Từ mai, tăng cường một camera nhiệt quét trực diện lối ngầm này. Không để bất kỳ sơ hở nào xảy ra trong đêm bão.”
“Rõ!”
Hai nhân viên bảo vệ bước tới kéo sập cánh cửa sắt rỉ sét lại. Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng, tiếng khóa cơ rít lên khan đặc vang vọng khắp căn hầm rượu cổ.
Mai Chi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt bất lực khẽ lăn dài trên má. Cánh cửa sắt dẫn xuống căn hầm mật chứa hồ sơ y khoa giả lập của Oanh và Thu Thủy đã bị khóa xích ngoài vĩnh viễn. Con đường đột nhập trực tiếp từ biệt thự đã bị bít kín. Muốn tiếp cận nó ở các cấp sau, cô buộc phải dùng đến con đường thoát hiểm ngầm qua nắp cống rỉ sét sau rặng tre ngoài vườn hoa trà Tây Hồ mà ông Biện đã chỉ dẫn.
Nhưng nguy hiểm lớn nhất lúc này vẫn chưa qua. Tiếng bước chân của Thắng và đội bảo vệ đang di chuyển dần lên phía cầu thang phụ dẫn lên sảnh trệt biệt thự.
“Mình phải quay lại phòng ngủ ngay lập tức trước khi Thắng hoàn tất cuộc tuần tra hành lang,” Chi tự nhủ. Nhưng cô nhận ra một vấn đề chí mạng: gấu váy lụa xám của cô đã dính đầy bùn đất bẩn và nước mưa ẩm ướt từ những bậc thềm đá dưới hầm rượu. Nếu cô di chuyển ngược lên cầu thang gỗ gụ dẫn lên phòng ngủ tầng hai, cô sẽ để lại một vệt nước mưa ẩm dài trên thớ gỗ cũ kỹ – một manh mối không thể chối cãi đối với sự lục soát tinh vi của quản gia Đỗ Thị Cúc vào sáng hôm sau.
Cô không thể lên phòng ngủ trực tiếp.
Sử dụng tư duy phản biện xã hội học để phân tích hành vi đối phó, Chi quyết định chọn Phòng ăn tầng trệt biệt thự làm bối cảnh xuất hiện thứ hai của mình. Cô sẽ đóng vai một người vợ mộng du hoang tưởng, đi xuống nhà bếp lấy nước ấm uống đêm để hợp thức hóa vệt nước mưa ẩm trên người và vết bùn đất dưới chân.
Chi lách người ra khỏi kệ rượu số bốn ngay khi Thắng vừa bước lên cầu thang trệt. Cô di chuyển cực nhanh nhưng nhẹ nhàng bằng chân trần qua lối đi ngầm nối liền hầm rượu với khu vực pantry của nhà bếp. Lối đi này vốn là đường vận chuyển thức ăn cũ từ thời Pháp, đã bị bỏ hoang nhưng không lắp camera giám sát.
Chi tiếp cận cánh cửa ngách dẫn lên bếp ăn. Cánh cửa gỗ sồi cũ kỹ bị khóa bằng một chốt sắt rỉ sét từ bên trong hầm. Chi đưa tay vặn chốt.
Két… két…
Tiếng kim loại gỉ sét cọ xát vào nhau phát ra những âm thanh cạch cạch nhỏ trong không gian tĩnh lặng của nhà bếp. Chi giật nảy mình, lập tức buông tay. Cô nghe tiếng bước chân tuần tra của Thắng đã bước vào sảnh chính tầng trệt, chỉ cách nhà bếp một bức tường kính mờ.
“Không được vội vã,” Chi tự nhắc nhở bản thân. Cô dùng nước bọt bôi trơn chốt sắt, rồi dùng chiếc ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai gạt nhẹ một góc chốt sắt sang phải để giảm thiểu tiếng ồn.
Cạch.
Chốt sắt mở ra hoàn toàn. Chi lách người bước lên nền gạch men lạnh lẽo của nhà bếp tầng trệt biệt thự.
Cô lập tức tiến về phía bồn rửa bát bằng đá thạch anh trắng. Cô mở vòi nước ấm, rót đầy một ly nước thủy tinh lớn. Tiếng nước chảy róc rách vang lên trong không gian phòng ăn hoàn hảo nhưng lạnh lẽo.
Ngay vào khoảnh khắc cô vừa đặt ly nước ấm sát làn môi mỏng của mình, cánh cửa kính mờ của nhà bếp đột ngột bị đẩy ra từ phía sảnh chính.
Ánh đèn pin công suất lớn của Đinh Văn Thắng rọi thẳng vào gương mặt nhợt nhạt, bám đầy bụi bẩn và sương đêm của Mai Chi.
“Mợ hai?”
Thắng khựng lại, tay đặt lên dùi cui điện bên hông. Ánh mắt lạnh lùng, cảnh giác của hắn quét qua bóng dáng mảnh khảnh của Mai Chi đang đứng bất động cạnh bồn rửa bát dưới ánh sáng trắng xanh của đèn LED an ninh vừa khôi phục.
Mai Chi không hề giật mình hay hoảng loạn. Cô lập tức kích hoạt kỹ năng Giả vờ đồng hóa (Systematic Mimicry) kết hợp với trạng thái Phục tùng cơ học (Ego Stripping) được luyện tập hoàn hảo. Cô khẽ chớp mắt, ánh mắt đờ đẫn, lờ đờ hướng về phía Thắng như một người vừa thức dậy sau một cơn mộng du dài do tác dụng phụ của thuốc định thần.
Cô khẽ cúi đầu đúng góc mười lăm độ quy chuẩn theo gia quy Tràng An, giọng nói nhẹ nhàng, đều đều rập khuôn như một con rối gỗ:
“Anh Thắng… Tôi xin lỗi. Tôi chỉ xuống bếp lấy một ly nước lọc ấm để uống thuốc. Cơn bão ngoài kia lớn quá, tiếng sấm sét làm tôi mất ngủ.”
Thắng nheo mắt nhìn cô. Hắn từ từ hạ đèn pin xuống, nhưng sự nghi ngờ không hề biến mất trên gương mặt có vết sẹo dài. Hắn bước lại gần cự ly chưa đầy hai mét, dùng chiếc máy quét sóng vô tuyến cầm tay quét nhẹ một vòng quanh khu vực bồn rửa bát.
“Mợ hai đi xuống đây bằng lối nào?” Thắng hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng đầy áp lực tra hỏi của một sĩ quan an ninh chuyên nghiệp. “Hệ thống camera hành lang chính không hề ghi nhận hình ảnh mợ đi xuống cầu thang gỗ gụ từ phòng ngủ tầng hai.”
Mai Chi vẫn giữ vững nhịp thở đều đặn, không để lộ một tia dao động cảm xúc nào trên cơ mặt. Cô đưa ly nước ấm lên uống một ngụm nhỏ, để nước ấm làm dịu đi niêm mạc miệng đang bị bỏng nhẹ do ngậm nước canh hóa chất lúc tối.
“Tôi đi bằng lối cầu thang phụ phía cánh Tây,” Chi trả lời bằng giọng lờ đờ giả mộng du hoàn hảo. “U Cúc nói đêm nay cậu hai Thế Nam không về biệt thự, cửa phòng ngủ tầng hai bị khóa ngoài từ mười giờ tối. Tôi thấy phòng ngủ ngột ngạt quá nên lách qua cửa sổ ban công đi xuống cầu thang phụ ngoài sân vườn để vào nhà bếp. Tôi mệt quá, anh Thắng…”
Lời giải thích ngụy trang hoàn hảo lồng ghép khéo léo các quy tắc gia quy bọc đường khiến Thắng khựng lại. Hắn biết cửa phòng ngủ của dâu mới luôn bị quản gia Cúc khóa ngoài ban đêm để “tĩnh dưỡng”, và việc cô lách qua ban công đi cầu thang phụ là hoàn toàn có thể xảy ra về mặt cấu trúc vật lý biệt thự.
Tuy nhiên, Thắng từ từ đưa ánh mắt sắc lẹm của mình di chuyển dọc theo thân người của Mai Chi dưới ánh sáng trắng xanh của nhà bếp.
Hắn nhìn thấy mái tóc dài của cô vương chút nước mưa ẩm ướt, lòng bàn tay phải của cô được giấu kín sau ly nước thủy tinh ấm. Và cuối cùng, ánh mắt của cựu sĩ quan an ninh dừng lại ở gấu váy lụa xám của cô dâu mới.
Một vệt nước mưa ẩm ướt, sẫm màu đang từ từ rỉ ra từ gấu váy lụa bám đầy bùn đất bẩn của Mai Chi, nhỏ từng giọt nước lạnh ngắt xuống nền gạch men trắng tinh của nhà bếp biệt thự Tây Hồ.
Thắng im lặng dán chặt mắt vào vệt nước ẩm dưới gấu váy lụa, bàn tay hắn đặt lên dùi cui điện khẽ siết chặt lại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!