Đêm Sấm Sét Hồ Tây
Tiếng sấm sét rền vang ngoài Hồ Tây dội thẳng vào căn sảnh phụ lạnh lẽo, soi rõ bóng dáng đơn độc của Mai Chi đang siết chặt chiếc chìa khóa đồng trong túi áo lụa. Tiếng loa phóng thanh của quản gia Đỗ Thị Cúc vẫn còn rè rè dư âm của mệnh lệnh sa thải tàn nhẫn đối với vú nuôi Lê Thị Mai. Không gian biệt thự cổ Trần gia chìm vào một bầu không khí ngột ngạt đến mức đông cứng. Gió bão quật liên hồi vào các khung cửa kính dày bản Pháp cổ, tạo nên những tiếng rít u uất như tiếng khóc than của những linh hồn bị giam cầm dưới móng đá của ngôi nhà này.
Mai Chi đứng bất động, hai tay đút sâu vào túi áo khoác lụa xám. Ngón tay cô siết chặt lấy chiếc chìa khóa đồng cổ – vật phẩm mở đường mà vú Mai đã dùng cả bốn mươi năm lương tâm bị đè nén để đổi lấy. Kim loại đồng lạnh ngắt, rỉ sét bám đầy kẽ tay cô, cọ xát vào vết rách da rỉ máu nhẹ ở lòng bàn tay phải mà cô tự tạo trưa nay. Phía sau gáy, chiếc nẹp cổ đá quý Khóa Bản Ngã của Lâm Gia Bảo ghì chặt lấy đốt sống cổ cô. Mỗi khi nhịp thở của Chi dồn dập, những chiếc răng cưa bạc siêu nhỏ lại khẽ đâm nhẹ vào da thịt nhạy cảm, dội lên một cơn đau nhói buốt sắc nét thẳng lên đại não. Cơn đau cơ học ấy, cộng hưởng với vết thương tự rạch rát bỏng trên đùi phải dưới lớp váy lụa xám, lại chính là hai mỏ neo vật lý tàn nhẫn giúp cô giữ vững sự tỉnh táo tối đa.
“Mợ hai còn đứng đó làm gì? Mau trở về phòng ngủ!”
Giọng nói khàn đặc, nghiêm khắc của quản gia Đỗ Thị Cúc vang lên từ phía cầu thang tối. Bà Cúc bước lại gần, chùm chìa khóa vạn năng bên hông phát ra những tiếng va chạm cạch cạch lạnh người. Ánh mắt một mí sắc sảo của bà ta quét qua gương mặt nhợt nhạt, không cảm xúc của Chi.
Chi khẽ chớp mắt, lập tức kích hoạt kỹ năng Giả vờ đồng hóa (Systematic Mimicry). Cô khẽ cúi đầu đúng góc mười lăm độ quy chuẩn, giọng nói nhẹ nhàng, đều đều rập khuôn như một con rối gỗ đã được lập trình sẵn:
“Con biết rồi, u Cúc. Con chỉ đang tiếc hương trà sen u Mai pha. Từ mai con sẽ tự tập pha theo đúng gia quy.”
Bà Cúc hừ lạnh một tiếng, nét mặt giãn ra một nhịp trước biểu cảm phục tùng hoàn hảo của dâu mới: “Biết thế là tốt. Trở về phòng ngủ và khóa chặt cửa trong lại. Cậu hai Thế Nam đêm nay có cuộc họp khẩn tại tập đoàn Trần Group, không về biệt thự. Đừng có đi lang thang ban đêm nữa, bảo vệ Thắng đang thả rông chó săn ngoài vườn đấy.”
“Vâng, thưa u.”
Mai Chi chậm rãi bước lên cầu thang gỗ gụ tối tăm. Từng tiếng cạch cạch của gót giày cao gót nện xuống thớ gỗ cũ kỹ vang lên cô độc. Khi bước vào phòng ngủ tầng 2 biệt thự Tây Hồ, cô lập tức khóa chặt cửa trong lại. Cô tiến về phía bàn trang điểm, lén lút tháo chiếc chìa khóa đồng cổ và mẩu giấy mật giấu vào hốc rỗng dưới gầm chân bàn trang điểm gỗ gụ – nơi duy nhất nằm ngoài góc quét của ba chiếc camera ẩn ngụy trang dưới thiết bị báo cháy trên trần nhà mà cô đã giải mã được từ cuốn nhật ký của Thu Thủy.
Cô ngồi thụp xuống sàn, nín thở gạt đi những giọt nước mắt bất lực. Vú Mai đã đi rồi. Lá chắn bảo vệ hóa học duy nhất của cô trong các bữa ăn đã mất. Từ tối mai, quản gia Cúc sẽ trực tiếp dâng thuốc an thần Haloperidol liều thấp cho cô. Nếu cô không tìm ra lối thoát ngầm hoặc chứng cứ tự cứu trước khi bị tước đoạt hoàn toàn nhận thức, cô sẽ thực sự biến thành một Phạm Thu Thủy thứ hai – một cái xác không hồn phục tùng vô điều kiện.
Chiếc ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai trên ngực áo ngủ của cô vẫn còn dính vệt máu khô. Chi lấy mẩu giấy mật của vú Mai ra đọc nhanh dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ góc phòng. Nét chữ nguệch ngoạc của vú nuôi viết vội: “Dưới hầm rượu cổ, kệ rượu số 4, lách tay vào khe hở gạt lẫy sắt sang trái. Chiếc khóa đồng cổ sẽ mở lối ngầm ra mép nước Hồ Tây sau rặng tre. Đừng để họ đưa cô đến Bình Yên.”
Bình Yên. Cái tên dưỡng trí viện tư nhân ấy lại một lần nữa hiện lên như một bóng ma giam giữ vĩnh viễn. Mai Chi biết mình không còn thời gian để chần chừ. Cô phải đột nhập hầm rượu cổ ngay đêm nay.
Uỳnh! Đoàng!
Một luồng chớp trắng rạch đôi bầu trời đêm Hồ Tây, soi rõ rặng tre già đang vật vã ngoài cửa sổ. Ngay sau đó là một tiếng nổ long trời lở đất. Sét đánh trúng trạm biến áp kỹ thuật phía ngoài biệt thự.
Phụt!
Toàn bộ hệ thống điện của biệt thự Tây Hồ vụt tắt. Căn phòng ngủ chìm vào bóng tối đen đặc như mực. Tiếng hum hum đều đặn của hệ thống điều hòa không khí biến mất. Quan trọng hơn cả, chấm đỏ ti hí của ba chiếc camera giám sát trên trần nhà hoàn toàn tắt lịm.
Mai Chi bật dậy như một chiếc lò xo. Vụ chập điện biệt thự Tây Hồ! Cô nhớ lại lời phàn nàn của thợ sửa điện Tuấn Anh tuần trước rằng hệ thống camera dày đặc của bảo vệ Thắng thường gây quá tải hệ thống điện biệt thự khi có bão lớn, và máy phát điện dự phòng sẽ mất đúng mười lăm phút để tự động kích hoạt lại hệ thống an ninh.
Mười lăm phút. Đúng chín trăm giây ngắn ngủi để cô thực hiện cuộc đột nhập mạo hiểm nhất cuộc đời.
Chi nhanh chóng quỳ xuống cậy hốc rỗng dưới chân bàn trang điểm, rút chiếc chìa khóa đồng cổ ra đút vào túi áo lụa. Cô không sử dụng đèn pin hay điện thoại rác để tránh để lại bất kỳ vệt sáng nào có thể bị đội tuần tra của Thắng phát hiện từ cửa sổ hành lang. Để di chuyển trong bóng tối hoàn toàn, cô kích hoạt năng lực Định vị không gian trong tối (Mental Mapping) – kỹ năng xã hội học thực địa giúp cô đếm chính xác từng bước chân và ghi nhớ cấu trúc vật lý của dinh thự.
Một bước, hai bước, ba bước… Chi lách qua cánh cửa phòng ngủ ngủ, di chuyển nhẹ nhàng không tiếng động như một chiếc bóng lụa xám.
“Bảo vệ Thắng đang ở phòng điều khiển điện phía Đông,” Chi tự nhẩm trong đầu, nhịp tim cô đập thình thịch liên hồi nhưng cô cố gắng thở chậm theo nhịp thiền định để khống chế nhịp tim chủ động dưới 75 nhịp/phút. “Góc hành lang phía Tây có ba camera nhiệt, hiện tại tất cả đều đã vô hiệu hóa vì mất điện.”
Cô di chuyển dọc theo bức tường đá ẩm ướt của hành lang tầng hai. Gió bão bên ngoài thốc mạnh vào các khe cửa sổ rít lên từng hồi ghê rợn, át đi tiếng bước chân trần nhỏ bé của cô dâu mới. Cô bước xuống cầu thang phụ dẫn xuống sảnh trệt, đếm chính xác một trăm hai mươi bước chân xuống tầng hầm rượu.
Mùi ẩm mốc của thời gian, mùi gỗ sồi mục nát và mùi rượu vang lâu năm xộc vào mũi Chi khi cô bước qua cánh cửa ngách dẫn xuống hầm rượu cổ dưới móng biệt thự. Nơi đây lạnh lẽo và ẩm thấp hơn hẳn phía trên, hoàn toàn mất sóng điện thoại và không khí thiếu oxy trầm trọng. Bóng tối ở đây đặc quánh đến mức cô không thể nhìn thấy bàn tay của chính mình.
Chi đưa tay dò dẫm dọc theo những kệ rượu sồi khổng lồ bám đầy mạng nhện bụi bặm.
“Kệ số một… kệ số hai… kệ số ba…”
Ngón tay cô chạm vào thớ gỗ mục nát của kệ rượu số bốn. Cô lách bàn tay phải đang bị thương vào khe hẹp giữa kệ rượu và bức tường đá Pháp cổ ẩm ướt. Lòng bàn tay rách da do vặn khóa rỉ sét trưa nay dội lên một cơn đau buốt sắc nét khi cọ xát vào vách đá nhám. Chi nghiến chặt răng, nén tiếng rên rỉ đau đớn. Cô dùng ngón tay dò dẫm sâu vào trong khe hẹp, chạm phải một lẫy sắt rỉ sét nặng nề.
“Đây rồi!”
Chi dồn toàn bộ sức lực của cánh tay mảnh khảnh, gạt mạnh chiếc lẫy sắt sang bên trái.
Rầm rầm…
Một tiếng động trầm đục, nặng nề vang lên từ phía sau kệ rượu khổng lồ. Chiếc kệ sồi từ từ dịch chuyển sang một bên dưới lực đẩy của hệ thống ròng rọc cổ, để lộ ra một lối đi ngầm chật hẹp, tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất móng biệt thự cổ.
Mai Chi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi bước nhanh vào lối đi tối tăm ẩm ướt. Cô dùng tay sờ dọc vách đá lạnh ngắt, đi xuống mười bậc thang dốc đứng bám đầy rêu trơn trượt. Dưới chân cô, những vệt nước mưa ẩm ướt rỉ ra từ kẽ đá trơn trượt khiến gấu váy lụa xám của cô dính đầy bùn đất bẩn.
Đi hết bậc thang, trước mặt cô hiện ra một cánh cửa sắt dày bản, rỉ sét loang lổ. Đây chính là ranh giới cấm địa – lối vào căn hầm mật chứa hồ sơ tâm lý của các đời con dâu trước và cũng là nơi đặt Phòng trị liệu đặc biệt của bác sĩ Khang.
Chi rút chiếc chìa khóa đồng cổ trong túi áo lụa ra, tay cô run rẩy kịch liệt dưới áp lực thời gian đang trôi đi từng giây.
“Mười phút đã trôi qua. Mình chỉ còn đúng năm phút trước khi hệ thống điện tự động khởi động lại,” Chi tự nhủ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán cô, chiếc nẹp cổ đá quý ghì chặt khiến cô khó thở.
Cô tra chiếc chìa khóa đồng cổ vào ổ khóa cơ lớn trên cánh cửa sắt. Ổ khóa rỉ sét lâu năm bị kẹt cứng, không thể xoay chuyển. Chi cố gắng vặn mạnh nhưng chiếc chìa khóa đồng mỏng manh khẽ cong đi dưới lực vặn, dọa gãy đôi ngay trong ổ khóa.
“Không được… Xin u Mai giúp con… mợ Oanh giúp con…” Chi thì thầm trong tuyệt vọng. Cô dùng nước bọt bôi trơn quanh lõi khóa, rồi dùng chiếc ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai trên ngực áo ngủ lách vào khe khóa để gạt đi lớp rỉ sét bám chặt bên trong.
Cô tra lại chìa khóa đồng cổ một lần nữa. Dùng cả hai bàn tay đang rách da rỉ máu siết chặt lấy chuôi khóa, cô vặn mạnh bằng tất cả ý chí kiên cường và lòng căm hận tột cùng đối với gia tộc chồng.
Cạch! rắc!
Tiếng chốt sắt rỉ sét nặng nề bên trong cánh cửa sắt từ từ rút lui. Ổ khóa đồng cổ đã mở thành công. Niềm vui sướng tột cùng trỗi dậy trong lòng Mai Chi – trạng thái Giác ngộ hệ thống nhen nhóm khi cô chạm tay vào cánh cửa mở ra chân tướng của bộ máy tẩy não hào môn.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc ngón tay cô vừa chạm vào tay nắm cửa sắt để đẩy vào trong hầm tối, một tiếng động cơ diesel công suất lớn đột ngột rú vang lên từ phía Đông biệt thự, dội thẳng qua hệ thống ống thông gió xuống lòng đất ẩm ướt.
U u u u…
Tiếng máy phát điện dự phòng bắt đầu khởi động rú vang, báo hiệu mười lăm phút mất điện kỹ thuật đã kết thúc. Ánh sáng từ các bóng đèn LED an ninh ngoài hành lang hầm rượu bắt đầu chớp nháy, chuẩn bị bật sáng trở lại vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!