Nhạc nềnDark_Moon

Chìa Khóa Lương Tâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào cuối mùa trút xuống Hồ Tây như muốn nhấn chìm cả khu biệt thự cổ của Trần gia vào một hố sâu tăm tối. Tiếng nước gõ dồn dập lên những vòm mái ngói đá xám kiểu Pháp, dội vào lòng đất ẩm ướt và luồn qua những khe cửa kính dày bản, tạo nên những thanh âm rì rầm, nghẹt thở.


Trong căn sảnh phụ nằm ở góc khuất phía Tây của dinh thự, ánh sáng từ chiếc đèn tuýp cũ treo trên trần tỏa ra thứ ánh sáng trắng xanh nhợt nhạt, run rẩy theo từng nhịp sấm chớp ngoài khơi xa. Nơi đây vốn là phòng đệm dành cho người làm, ngập tràn mùi gỗ mục, mùi vải ẩm và cả mùi cồn sát trùng nồng nặc thoát ra từ căn phòng ngủ của Mai Chi ở tầng trên dội xuống.


Mai Chi đứng bất động sát mép hành lang tối, hai tay đan chéo trước bụng theo đúng tư thế “dâu hiền” mà quản gia Đỗ Thị Cúc đã ép cô rèn luyện suốt những ngày qua. Chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã bằng đá quý nặng nề siết chặt lấy gáy cô, những chiếc răng cưa bằng bạc siêu nhỏ găm nhẹ vào làn da nhạy cảm mỗi khi cô có ý định cúi đầu quá thấp. Cơn đau nhức nhối dội thẳng lên đại não, nhưng Chi không hề nhíu mày. Cô đã học được cách biến những cơn đau thể xác này thành mỏ neo nhận thức duy nhất để giữ cho thùy trán của mình không bị làm mờ bởi những liều Haloperidol liều thấp mà cô buộc phải nuốt vào mỗi buổi tối trước đó.


Dưới chân cô, lòng bàn tay phải vẫn còn quấn một dải băng gạc mỏng, hơi rướm chút máu khô – dấu vết của nhát cắt cô tự tạo để lưu lại vệt máu mờ trên bản hợp đồng tiền hôn nhân bổ sung mà cô bị ép ký ngay trước mặt người cha quỳ lạy của mình vào trưa hôm nay. Sự phản bội vô tình của cha, sự quỳ sụp nhục nhã của một nhà giáo ưu tú trước sức mạnh đồng tiền của Trần Thế Nam đã triệt tiêu hoàn toàn sợi dây liên kết cuối cùng của cô với thế giới tự do bên ngoài. Bây giờ, cô chỉ còn một mình trong chiếc lồng kính hào môn này. Để sinh tồn, cô buộc phải nhúng chàm, buộc phải đóng vai một con rối hoàn hảo.


“Mở giỏ đồ ra! Kiểm tra kỹ từng lớp lót cho tôi!”


Giọng nói lạnh lùng, sắc lẹm của quản gia Đỗ Thị Cúc vang lên cắt đứt tiếng mưa rào. Bà Cúc đứng thẳng tắp trong bộ đồng phục màu xám tro không một nếp nhăn, mái tóc búi chặt phía sau gáy không để lộ một sợi tóc thừa. Đôi mắt một mí sắc sảo của bà ta không ngừng soi mói vào chiếc hòm gỗ cũ kỹ đặt trên mặt bàn đá.


Trước mặt bà ta, vú nuôi Lê Thị Mai đang run rẩy thu dọn những món đồ cá nhân ít ỏi của mình. Bà lão ngoài sáu mươi tuổi, dáng người nhỏ thó, lưng còng rạp xuống dưới áp lực của sự nhục nhã. Vú Mai mặc bộ quần áo bà ba màu nâu sờn cũ, đôi bàn tay gầy gò, đầy những vết chai sạn và nếp nhăn nheo đang lóng ngóng nhét chiếc áo len cũ vào giỏ tre.


“U Cúc… tôi thực sự không mang theo thứ gì của Trần gia cả,” vú Mai cất giọng khàn đặc, nước mắt lưng tròng dưới cặp mắt mờ đục. “Tôi đã hầu hạ ở đây bốn mươi năm, từ thời cụ lớn còn trẻ… Tôi xin thề trước bàn thờ tổ tiên…”


“Im miệng!” Bà Cúc thô bạo ngắt lời, dùng chiếc thước gỗ gạt phăng chiếc áo len của vú Mai xuống đất, để lộ những chiếc ngăn kéo rỗng tuếch bên trong giỏ. “Hầu hạ bốn mươi năm mà lại dám đồng lõa với dâu mới để tráo đổi thuốc an thần của bác sĩ Khang? Bà có biết hành vi đó là mưu hại sức khỏe của mợ hai, là vi phạm gia quy nghiêm trọng nhất không? Cụ lớn Lâm Hoài An chỉ sa thải bà ngay trong đêm nay mà không đưa ra đồn công an đã là sự nhân từ tột cùng rồi!”


Mai Chi nhìn cảnh tượng đó, lồng ngực cô thắt chặt lại vì một cơn phẫn nộ vô hình. Cô biết rõ vú Mai bị sa thải là vì cô. Trong suốt một tháng qua, chính người giúp việc già nhân hậu này đã âm thầm tráo đổi những viên thuốc an thần Haloperidol của bác sĩ Khang bằng những viên bột nếp tự chế để giúp cô giữ vững sự tỉnh táo. Sự nghi ngờ của bà Cúc đã đổ dồn lên vú Mai sau vụ đột nhập hầm rượu không thành của Chi đêm trước. Vú Mai đã chọn cách im lặng chịu tội, chấp nhận bị đuổi việc trong đêm mưa gió để bảo vệ vỏ bọc “mộng du hoang tưởng” của Chi.


Chi hít một hơi thật sâu, kích hoạt kỹ năng Giả vờ đồng hóa (Systematic Mimicry). Cô khẽ chớp mắt, để lộ một vẻ mặt lờ đờ, ngơ ngác của một người đang chịu tác động của thuốc bổ não, rồi chậm rãi bước vào sảnh phụ. Trên tay cô là một chiếc khay sứ trắng đựng chén trà sen Tây Hồ nóng hổi, khói nghi ngút tỏa ra hương thơm dịu nhẹ nhưng đầy ám ảnh.


“U Cúc… u đừng mắng vú Mai nữa,” Mai Chi cất giọng nhẹ nhàng, đều đều như một cỗ máy đã được lập trình sẵn. Cô bước lại gần bàn đá, đặt khay trà xuống với những cử động chậm rãi, chuẩn xác đến từng milimet theo đúng nghi lễ dâng trà của gia quy. “Vú Mai đi rồi, con biết lấy ai pha trà sen cho con mỗi sáng… Con mang chén trà ấm đến tiễn vú.”


Quản gia Cúc khựng lại, ánh mắt sắc lẹm quét nhanh từ gấu váy ngủ của Chi lên đến chiếc nẹp cổ đá quý. Thấy dáng đứng thẳng tắp không chút lệch chuẩn và biểu cảm vô hồn hoàn hảo của Chi, sự cảnh giác trong mắt bà Cúc khẽ giãn ra một nhịp. Bà ta hừ lạnh một tiếng, hai tay đan chéo trước bụng:


“Mợ hai thật là đa đoan quá độ. Kẻ phạm kỷ luật sa thải thì không xứng đáng được nhận sự từ tâm của dâu chủ. Nhưng mợ đã có lòng mang trà đến, tôi cho phép mợ nói lời tiễn biệt ba phút. Đúng mười giờ đêm, xe của bảo vệ Thắng sẽ áp tải bà ta ra khỏi cổng biệt thự.”


Mai Chi cúi đầu đúng góc mười lăm độ: “Con cảm ơn u Cúc đã dạy bảo.”


Cô bưng chén trà ấm bước lại gần vú Mai. Khi nhìn thấy bàn tay run rẩy của người giúp việc già đang nhặt chiếc áo len dưới đất lên, Chi lén lút thò tay vào túi áo khoác lụa của mình, rút ra một xấp tiền mặt trị giá mười triệu đồng – khoản tiền tiết kiệm cá nhân ít ỏi cô còn giữ được trước khi bị Thế Nam tịch thu ví tiền.


“U Mai… u cầm lấy cái này để phòng thân khi về quê…” Chi thì thầm, lén nhét xấp tiền vào tay vú nuôi.


Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào tay vú Mai, một bàn tay xương xẩu, lạnh ngắt đã thô bạo giật phăng xấp tiền ra khỏi tay hai người.


Bà Cúc đứng ngay bên cạnh, gương mặt không một chút cảm xúc, lạnh lùng đút xấp tiền vào túi áo của mình trước sự bàng hoàng của Chi:


“Mợ hai quên gia quy điều thứ bảy rồi sao? Kẻ bị sa thải vì tội phản bội dòng họ không được nhận bất kỳ khoản trợ cấp, bồi thường hay ân huệ tài chính nào từ người trong nhà. Số tiền này tôi sẽ tịch thu để sung vào quỹ từ thiện Tràng An của cụ lớn.”


“U Cúc! Đó là tiền cá nhân của con từ trước khi gả vào đây!” Mai Chi khẽ run lên, cô định bước tới tranh đoạt lại nhưng chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã lập tức ghì chặt lấy gáy cô, dội lên một cơn đau nhói buốt khiến cô phải khựng lại.


“Từ khi mợ ký vào bản hợp đồng tiền hôn nhân bổ sung trưa nay, toàn bộ tài sản cá nhân của mợ đã thuộc quyền giám hộ của cậu hai Thế Nam,” bà Cúc thản nhiên nói, giọng nói đều đều đầy tính đe dọa pháp lý. “Mợ không có quyền tự ý định đoạt dù chỉ một đồng. Xin mợ hai nhớ kỹ thân phận của mình.”


Sự bất lực tột cùng đè nặng lên vai Mai Chi. Cô nhìn vú Mai – người đàn bà đã dành cả tuổi trẻ để hầu hạ dòng họ này, giờ đây ra đi tay trắng trong một đêm bão bùng, không một đồng phòng thân dính túi. Nỗi đau đớn và mặc cảm tội lỗi vì đã kéo người vô tội vào vòng xoáy bi kịch khiến Chi cảm thấy cổ họng nghẹn đắng.


Cô nhìn thẳng vào đôi mắt mờ đục của vú Mai. Sử dụng kỹ năng Thuyết phục đám đông bằng tâm lý học hành vi, Chi không nói những lời an ủi sáo rỗng. Cô biết rõ, dưới sự giám sát chặt chẽ của camera ẩn góc sảnh phụ và đôi tai thính nhạy của bà Cúc, cô phải dùng những ngôn từ đánh thẳng vào nỗi sợ hãi và lòng trắc ẩn sâu kín nhất của người giúp việc già để khơi dậy lương tâm bị đè nén suốt bốn mươi năm của bà.


“Vú Mai ơi…” Chi khẽ quỳ xuống bên cạnh chiếc giỏ tre của vú nuôi, giọng cô run run nhưng chứa đựng một sức nặng tâm lý khủng khiếp. “Con xin lỗi vì đã làm u phải liên lụy. Ở ngôi nhà này, những người hiền lành như u, như mợ Trịnh Kim Oanh ngày xưa… sao cứ phải rời đi trong nước mắt và sự im lặng? M mợ Oanh mười năm trước cũng từng ngồi ở căn sảnh phụ này trước khi biến mất vĩnh viễn, phải không u?”


Cái tên “Trịnh Kim Oanh” thốt ra từ miệng Mai Chi như một luồng điện mạnh mẽ đánh thẳng vào hệ thần kinh của vú Mai. Bà lão khựng lại hoàn toàn, chiếc áo len trên tay rơi tuột xuống giỏ. Đôi mắt mờ đục của vú Mai trợn trừng lên nhìn Chi, môi bà ta run bần bật, sắc mặt chuyển từ nhợt nhạt sang xám ngoét vì sợ hãi.


Bà Cúc đứng phía sau khẽ nheo mắt nghi ngờ: “Mợ hai nói nhảm cái gì thế? Mợ Oanh tự sát do trầm cảm, chuyện đó đã được ban truyền thông công bố mười năm trước. Mợ lại bắt đầu có biểu hiện hoang tưởng rồi đấy à?”


“Con không hoang tưởng, u Cúc ạ,” Mai Chi quay lại nhìn bà Cúc với nụ cười dịu dàng, vô hại dối trá. “Con chỉ đang thương cảm cho số phận của những người đàn bà gả vào hào môn mà không giữ được đức hạnh phục tùng. Con sẽ không giống như mợ Oanh, con sẽ ngoan ngoãn uống thuốc của bác sĩ Khang để u Cúc và cậu Nam được vui lòng.”


Lời nói bọc đường ngọt ngào của Chi khiến bà Cúc tạm thời im lặng, nhưng nó lại gieo vào lòng vú Mai một sự chấn động tâm lý cực hạn. Bà lão nhìn chằm chằm vào vết gạc băng bó trên tay phải của Chi, chiếc nẹp cổ đá quý đang rỉ máu nhẹ sau gáy cô dâu mới, và ánh mắt kiên cường dẫu đang chịu đựng bạo lực lạnh cực hạn của cô.


Ký ức kinh hoàng của mười năm trước trỗi dậy trong tâm trí vú Mai. Hình ảnh mợ hai Trịnh Kim Oanh bị trói chặt trên chiếc ghế trị liệu dưới hầm rượu cổ, gào thét trong tuyệt vọng trước khi bị những luồng điện sốc của bác sĩ Khang xóa sổ hoàn toàn nhận thức hiện lên rõ mồn một. Suốt mười năm qua, vú Mai đã chọn cách im lặng để giữ lấy mạng sống và công việc giúp việc. Nhưng đêm nay, khi nhìn thấy Mai Chi – cô gái trẻ nhân hậu luôn giúp đỡ người làm trong nhà – đang từng bước đi vào con đường diệt vong của Oanh, lương tâm bị đè nén suốt bốn mươi năm của bà lão đã hoàn toàn thức tỉnh.


“Mợ hai…” vú Mai khóc nghẹn, bà lão đột ngột bước tới ôm chầm lấy Mai Chi vào lòng.


Bà Cúc lập tức bước tới định thô bạo kéo hai người ra: “Tránh ra! Hết giờ rồi!”


Nhưng trong một tích tắc ngắn ngủi của cái ôm tiễn biệt, dưới sự che khuất hoàn hảo của thân hình còng rạp của vú Mai trước góc quét của camera ẩn, người giúp việc già đã thực hiện một động tác vô cùng khéo léo. Đôi bàn tay thô ráp, chai sạn của bà lách nhanh vào nếp gấp của chiếc tạp dề cũ đang mặc trên người, rút ra một vật thể kim loại lạnh ngắt và lén nhét sâu vào túi chiếc áo khoác lụa của Mai Chi.


Một vật thể bằng đồng cổ, nặng nề và lạnh buốt chạm vào da thịt đùi của Chi qua lớp vải mỏng.


Chiếc Chìa khóa đồng cổ của hầm rượu.


Cùng lúc đó, vú Mai lách một mẩu giấy nhỏ được cuộn tròn chặt vào lòng bàn tay Chi, ghé sát tai cô thì thầm với giọng điệu run rẩy nhưng đầy quyết tâm:


“Mợ hai… Tôi nợ mợ Oanh một mạng… Đêm mưa bão mười năm trước, tôi đã không dám giao chiếc chìa khóa này cho cô ấy để trốn chạy qua lối nắp cống thoát nước… Đêm nay, tôi giao nó lại cho mợ. Đừng để họ biến mợ thành một cái xác không hồn giống như cô ấy dưới hầm tối…”


Mai Chi siết chặt lòng bàn tay phải, cơn đau từ vết thương rách da dội lên giúp cô giữ vững sự bình tĩnh cực hạn để không lộ một tia kinh ngạc nào trên gương mặt. Cô khẽ gật đầu, ôm chặt lấy bờ vai run rẩy của người giúp việc già:


“Con hiểu rồi, u Mai. Con cảm ơn u.”


“Buông ra ngay!”


Bà Cúc thô bạo bước tới, giật phăng vú Mai ra khỏi người Mai Chi. Bà ta dùng tay lục soát kỹ lưỡng một lần nữa chiếc giỏ tre của vú Mai, đổ tung toàn bộ quần áo cũ ra mặt bàn đá để đảm bảo không có bất kỳ vật dụng kim loại hay tài liệu nào bị tuồn ra ngoài. Khi thấy chiếc giỏ thực sự rỗng tuếch, bà Cúc mới hậm hực thu dọn đồ đạc lại, dùng chiếc thước gỗ chỉ thẳng vào mặt vú Mai:


“Bà đi ngay cho tôi! Xe bảo vệ đang đợi ngoài cổng phụ rồi. Kẻ phản bội gia quy không xứng đáng được ở lại biệt thự dù chỉ một giây!”


Vú Mai không nói một lời nào nữa. Bà lão lầm lũi ôm lấy giỏ tre sờn cũ, bước đi từng bước run rẩy ra phía cửa ngách dẫn ra cổng phụ biệt thự Tây Hồ. Bóng dáng nhỏ thó của bà nhanh chóng chìm vào màn mưa bong bóng lạnh ngắt ngoài sân vườn.


Mai Chi đứng im lặng bên bàn đá, một tay cô đút sâu vào túi áo khoác lụa, ngón tay siết chặt lấy chiếc chìa khóa đồng cổ lạnh ngắt và mẩu giấy mật. Cảm giác kim loại đồng rỉ sét thô ráp cọ xát vào lòng bàn tay bị thương khiến cô cảm nhận rõ rệt sức nặng của một lời hứa quá khứ và cả con đường sống duy nhất đang mở ra trước mắt cô dưới lòng đất biệt thự cổ.


Nhưng ngay khi bóng vú Mai vừa khuất sau rặng tre ngoài vườn, tiếng loa phóng thanh nội bộ gắn trên trần sảnh phụ đột ngột vang lên một tiếng cạch khô khốc.


Giọng nói tàn nhẫn, lạnh lùng của quản gia Đỗ Thị Cúc dội xuống qua hệ thống loa phát thanh, vang vọng khắp không gian u tối của dinh thự:


“Toàn bộ đội an ninh chú ý! Mở cổng phụ! Đuổi bà già Lê Thị Mai ra khỏi khuôn viên biệt thự ngay lập tức! Kể từ đêm nay, nghiêm cấm bất kỳ người làm nào được nhắc đến tên bà ta trong nhà!”


Tiếng gọi loa của bà Cúc như một nhát búa nện thẳng vào lòng đất biệt thự cổ, khép lại sự tồn tại của người đồng minh ngầm thân cận nhất của Mai Chi tại Tây Hồ. Từ nay, cô sẽ phải tự mình đối mặt với những bữa ăn gia quy ngột ngạt và những viên thuốc an thần thật của bác sĩ Khang mà không còn ai giúp đỡ tráo đổi.


Chiếc chìa khóa đồng cổ trong tay Mai Chi như đang tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương, thôi thúc cô phải hành động trước khi chiếc lồng kính hào môn hoàn toàn bóp nghẹt bản ngã của cô vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!