Nhạc nềnDark_Moon

Nhát Dao Ruột Thịt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng phản chiếu từ mũi kim tiêm inox lạnh lẽo của bác sĩ Khang từ từ hướng thẳng về phía tĩnh mạch trên cánh tay Nguyễn Mai Chi.


Trong không gian ngột ngạt của phòng ngủ tầng hai biệt thự Tây Hồ, mùi cồn y tế nồng nặc như muốn bóp nghẹt buồng phổi của cô dâu mới. Mai Chi ngồi bất động trên chiếc ghế bọc nệm trước bàn trang điểm. Đầu ngón tay cô vẫn kẹp chặt những điện cực kim loại của chiếc máy đo phản ứng sinh học, truyền đi những tín hiệu nhịp tim phẳng lặng đến dối trá: 72 nhịp/phút. Đối diện cô, bác sĩ Ngô Vĩnh Khang nheo mắt sau cặp kính gọng tròn, ngón tay hắn đặt trên pít-tông của ống tiêm chứa dung dịch hóa chất kích thích thần kinh màu vàng nhạt. Hắn đang muốn dùng liều thuốc này để phá vỡ khả năng kiểm soát sinh lý chủ động của cô, lột trần sự tỉnh táo mà cô đang cố che giấu dưới lớp mặt nạ phục tùng.


“Mợ hai có vẻ rất tự tin vào sự tĩnh lặng của mình,” Khang cất giọng trầm ấm nhưng lạnh lẽo, mũi kim chỉ còn cách làn da xanh xao trên cổ tay Chi vài milimet. “Nhưng hóa chất không biết nói dối. Để xem sau khi dung dịch này thấm vào máu, mợ còn giữ được nhịp tim hoàn hảo này không.”


Mai Chi siết chặt móng chân cái dưới gầm bàn, ấn mạnh vào vết thương tự rạch vẫn đang rỉ máu rát bỏng trên đùi phải. Cơn đau vật lý sắc nét dội thẳng lên đại não, hoạt động như một mỏ neo nhận thức tàn nhẫn, giữ cho thùy trán của cô không bị cuốn vào nỗi hoảng loạn tinh thần. Cô mở to mắt nhìn mũi kim, lặp đi lặp lại trong đầu các công thức xã hội học định lượng để xây dựng một phòng an toàn nhận thức, quyết không để lộ một tia dao động cảm xúc nào.


Cạch.


Tiếng gõ cửa khô khốc của quản gia Đỗ Thị Cúc đột ngột vang lên, cắt đứt bầu không khí căng thẳng như dây đàn. Bà Cúc không đợi phép, đẩy cửa bước vào với gương mặt nghiêm nghị rập khuôn:


“Bác sĩ Khang, tạm dừng lại đã. Cậu hai Thế Nam vừa đưa khách quý về tới biệt thự. Cậu yêu cầu mợ hai xuống Đại sảnh khánh tiết ngay lập tức.”


Bác sĩ Khang khựng lại. Hắn nhìn màn hình máy đo vẫn hiển thị con số 72 phẳng lặng, khẽ thở dài một tiếng đầy tiếc nuối rồi từ từ rút ống tiêm lại. Hắn tháo các điện cực khỏi tay Chi, ghé sát tai cô thì thầm với giọng điệu đe dọa: “Mợ hai may mắn lắm. Nhưng liệu trình trị liệu đặc biệt của chúng ta vẫn chưa kết thúc đâu.”


Mai Chi không đáp. Cô từ từ đứng dậy, giữ cho dáng đứng thẳng tắp theo đúng quy chuẩn của Gia quy Tràng An. Chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã bằng đá quý của Lâm Gia Bảo siết chặt lấy gáy cô, những răng cưa nhỏ găm nhẹ vào da thịt nhắc nhở cô phải giữ đầu đúng góc mười lăm độ. Cô bước đi chậm rãi, gấu váy ngủ lụa dài quét qua sàn gỗ, che giấu vết thương rỉ máu trên đùi phải và cả chiếc ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai đang giấu viên thuốc Haloperidol thật bên trong nếp áo ngủ.


Khi bước xuống cầu thang gỗ sồi cổ kính dẫn vào Đại sảnh khánh tiết, một tia hy vọng đột ngột nhói lên trong lòng Mai Chi. Khách quý? Ai có thể đến thăm cô trong hoàn cảnh bị giam lỏng này? Có phải nhà báo Lê Minh đã tìm ra cách can thiệp? Hay Giáo sư Viện đã nhận ra sự bất thường?


Nhưng ngay khi bước qua bức rèm nhung đỏ của đại sảnh, tia hy vọng ấy lập tức vỡ vụn thành nghìn mảnh vụn lạnh ngắt.


Ngồi trên chiếc ghế gỗ gụ chạm khắc tinh xảo dưới những bức chân dung tổ tiên khổng lồ của Trần gia là một dáng người gầy cao, hơi khòm xuống trong bộ sơ mi bạc màu sơ vin chỉnh tề. Mái tóc bạc muối tiêu chải gọn, cặp kính cận dày kiểu cũ trễ xuống sống mũi, và đôi bàn tay gầy gò, đầy vết chai sạn của phấn viết bảng đang run rẩy đỡ lấy chén trà sen nóng hổi.


Bố cô. Cựu giáo viên dạy Sử Nguyễn Khắc Minh.


“Bố…”


Tiếng gọi nghẹn ngào thốt ra từ cửa miệng Mai Chi. Cô định chạy lại phía ông, nhưng chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã thô bạo ghì chặt lấy gáy cô, dội lên một cơn đau buốt sắc nét buộc cô phải khựng lại, giữ vững dáng đi đứng khoan thai của một nàng dâu hào môn hoàn hảo.


Trần Thế Nam đứng ngay bên cạnh ông Minh. Anh ta mặc bộ âu phục may đo màu xanh navy không một nếp nhăn, gương mặt điển trai lịch lãm tỏa ra vẻ ấm áp, chu đáo của một người con rể hoàn mỹ. Nam nhẹ nhàng dùng chiếc ấm tử sa rót thêm nước nóng vào chén trà của ông Minh, giọng nói trầm ấm đầy cung kính:


“Bố uống thêm chút trà ấm cho nhuận họng. Chi vừa xuống rồi đây ạ.”


Ông Minh ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy con gái bước vào trong bộ váy lụa sang trọng, đeo trang sức lộng lẫy, gương mặt ông thoáng hiện lên vẻ tự hào của một người trí thức trung lưu nghèo có con gái gả vào hào môn Tây Hồ. Nhưng ngay sau đó, đôi mắt ông lại sụp xuống, tràn ngập một nỗi hoảng loạn, u uất và mặc cảm tội lỗi sâu sắc.


“Chi à…” Giọng ông Minh run run, ông đứng dậy bước lại gần cô, hai bàn tay thô ráp nắm lấy bả vai cô. “Con… con dạo này khỏe không con? Sao trông con gầy và xanh xao thế này?”


“Bố, con…” Mai Chi nhìn thẳng vào mắt cha, cô muốn hét lên rằng cô đang bị giam cầm, rằng cô đang bị bạo hành hóa học và tinh thần mỗi đêm dưới hầm tối. Cô muốn nói với ông rằng tất cả sự hoàn hảo xung quanh chỉ là một chiếc lồng kính tẩy não tàn khốc.


Nhưng Thế Nam đã bước lại gần, đặt một tay lên eo cô đầy chiếm hữu. Ngón tay anh ta khẽ siết chặt vào eo cô như một lời cảnh báo thầm lặng. Anh ta mỉm cười dịu dàng nhìn ông Minh:


“Bố thông cảm, dạo này sức khỏe tinh thần của Chi không được tốt. Cô ấy bị hội chứng hoang tưởng tự sát nhẹ sau cưới, thường xuyên đi lang thang ban đêm ngoài vườn hoa trà và tưởng tượng ra những điều không có thật. Con và mẹ đã phải mời bác sĩ Khang điều trị đặc biệt cho cô ấy tại nhà.”


“Thế Nam! Anh câm miệng đi!” Mai Chi không kiềm chế được, giọng cô đanh lại. “Bố, con không hề bị điên! Họ đang nói dối bố! Họ đã tịch thu điện thoại của con, cô lập con khỏi trường đại học, và ép con uống những loại thuốc…”


“Chi! Con câm miệng ngay cho bố!”


Một tiếng quát lớn của ông Minh cắt đứt lời cô. Mai Chi bàng hoàng nhìn cha. Gương mặt ông đỏ bừng vì xấu hổ và giận dữ, đôi môi run rẩy dưới cặp kính cận. Ông không nhìn cô với sự tin tưởng, mà nhìn cô với ánh mắt đầy trách móc:


“Sao con lại có thể ăn nói vô lễ với chồng mình như thế trước mặt bố? Thế Nam đã vì gia đình chúng ta mà hy sinh biết bao nhiêu, vậy mà con lại ở đây ăn nói hoang đường, bôi nhọ nhà chồng? Con có còn giữ được chút gia phong, đạo đức nào của nhà họ Nguyễn nữa không?”


Mai Chi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Sự phủ nhận của cha cô—người mà cô hằng tôn sùng là ngọn hải đăng của lý trí và đạo đức—như một nhát dao chí mạng đâm xuyên qua phòng tuyến tinh thần cuối cùng của cô. Cô nhìn sang Thế Nam. Khóe môi anh ta khẽ nhếch lên một nụ cười thỏa mãn ái kỷ cực hạn. Anh ta nhẹ nhàng vuốt ve vai ông Minh để xoa dịu:


“Bố đừng giận cô ấy. Bác sĩ Khang đã cảnh báo trước là người bệnh hoang tưởng luôn tìm cách đổ lỗi cho môi trường xung quanh và người thân cận nhất. Con không chấp nhặt cô ấy đâu ạ.”


Nói rồi, Thế Nam thong thả bước lại phía chiếc bàn mahogany lớn ở giữa sảnh. Anh ta cầm lên một tập hồ sơ bằng da cá sấu đắt tiền, mở ra và đặt nhẹ nhàng trước mặt ông Minh. Bên trong là những chứng từ tài chính dán nhãn bảo mật của Trần Group, ghi rõ các giao dịch chuyển tiền khống trị giá đúng 5 tỷ đồng.


“Bố thấy đấy,” Thế Nam cất giọng lịch lãm nhưng mỗi từ phát ra đều như một chiếc thòng lọng siết chặt. “Đây là toàn bộ chứng từ nợ của em trai Đức từ băng nhóm Dũng Đen. Đức đã bị dẫn dụ đầu tư vào một dự án tiền số ảo và ký giấy nợ nần giang hồ. Nếu Trần gia không đứng ra mua lại khoản nợ 5 tỷ này ngay trong chiều nay, Đức chắc chắn sẽ bị khởi tố tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và đối mặt với án tù giam tối thiểu mười năm. Danh dự của một gia đình nhà giáo ưu tú như bố… liệu có chịu nổi cú sốc này?”


Ông Minh nhìn vào những con số 5.000.000.000 VND đỏ chót trên trang giấy, gương mặt ông xám ngoét đi như một xác chết. Ông run rẩy quỳ sụp xuống chiếc ghế gỗ gụ, hai tay ôm lấy đầu, những giọt nước mắt nhục nhã của một người trí thức già trào ra qua kẽ tay:


“Đức ơi là Đức… Sao con lại nỡ hủy hoại gia đình này thế hả con? Cả đời bố dạy học liêm khiết, trọng danh dự… giờ lại có một đứa con trai nợ nần giang hồ, sắp đi tù…”


“Bố! Đây là cái bẫy!” Mai Chi hét lên, cô cố gắng bước lại gần cha mình dẫu chiếc nẹp cổ đang đâm sâu vào gáy đau nhói. “Trần gia đã dàn dựng bẫy nợ này! Chính Thế Nam đã chỉ đạo Dũng Đen lôi kéo Đức để biến gia đình chúng ta thành con tin kinh tế! Họ dùng khoản nợ này để ép con phải ký hợp đồng tiền hôn nhân bổ sung, tước bỏ mọi quyền công dân của con!”


Thế Nam không hề biến sắc. Anh ta thong thả lướt ngón tay trên màn hình chiếc máy tính bảng, đưa ra một văn bản y khoa có đóng dấu đỏ của Viện nghiên cứu tâm lý lâm sàng Việt - Pháp. Đó chính là Bệnh án tâm thần giả lập của Mai Chi do bác sĩ Khang ký khống.


“Bố xem đi ạ,” Nam thở dài đầy đau khổ. “Đây là bệnh án chính thức của Chi. Cô ấy liên tục tưởng tượng ra các âm mưu tài chính để giải thích cho sự bất ổn của mình. Con đã phải dùng uy tín của Trần Group để bảo lãnh cho Đức ngoài đồn cảnh sát, vậy mà Chi lại nghĩ con là kẻ chủ mưu. Sự hoang tưởng của cô ấy đã đạt đến mức độ nguy hiểm cho chính cô ấy và gia đình.”


Ông Minh ngước mắt lên nhìn bản bệnh án tâm thần giả lập với những thuật ngữ y khoa lâm sàng phức tạp. Nhìn gương mặt đờ đẫn do thiếu ngủ của con gái, chiếc nẹp cổ kỳ quái ép cô đứng thẳng tắp, và những lời cáo buộc hoang đường về một âm mưu tài phiệt khổng lồ, ông hoàn toàn bị thuyết phục bởi lời nói bọc đường của Thế Nam. Trong tư duy khắc kỷ, bảo thủ của một cựu giáo viên dạy Sử, ông không thể tin nổi một tập đoàn danh giá như Trần gia lại phải đi dàn dựng một âm mưu hèn hạ để đối phó với một cô gái nhỏ. Ông tin rằng con gái mình thực sự đã bị điên loạn do áp lực học thuật cao học.


Ông Minh khóc nghẹn, ông nắm chặt lấy tay Mai Chi, giọng nói van nài đầy đau đớn:


“Chi à… Bố cầu xin con! Con dừng cái nghiên cứu xã hội học vô bổ đó lại đi! Đừng đọc những cuốn sách lý thuyết hoang đường đó nữa! Con đã gả vào một gia đình tốt thế này, có người chồng yêu thương, chăm sóc con từng chút một, sẵn sàng bỏ ra 5 tỷ để cứu em trai con khỏi vòng tù tội… Sao con lại không biết trân trọng? Sao con lại muốn hủy hoại cả nhà họ Nguyễn này chỉ vì sự ngạo mạn của mình?”


“Bố… bố không tin con sao?” Lệ nóng trào ra từ khóe mắt Mai Chi, lăn dài trên đôi gò má nhợt nhạt. Nỗi đau bị chính người cha ruột thịt phủ nhận thực tại của mình còn tàn khốc hơn gấp trăm lần những dòng điện sốc của bác sĩ Khang dưới hầm tối.


“Bố chỉ tin vào sự thật!” Ông Minh khóc nấc lên, giọng nói khản đặc. “Bố không thể để em trai con đi tù, không thể để dòng họ Nguyễn này mang tiếng nhơ nhuốc! Con phải nhẫn nhịn, phải cam chịu phục tùng nhà chồng để giữ gìn hòa khí! Đó là bổn phận của một người con, người vợ!”


Thế Nam mỉm cười lạnh lùng. Anh ta thong thả rút từ trong túi áo ra một văn bản khác—Bản hợp đồng tiền hôn nhân bổ sung (Bản cam kết không ly hôn). Anh ta đặt chiếc bút ký đắt tiền lên mặt bàn lụa, cất giọng dịu dàng nhưng sắc bén như dao cạo:


“Chỉ cần Chi ký vào bản cam kết không ly hôn này, thừa nhận sự bảo hộ y tế của Trần gia và tự nguyện tham gia khóa huấn luyện dâu hiền, con sẽ lập tức chuyển tiền xóa sạch khoản nợ 5 tỷ của Đức và rút đơn tố cáo ngoài đồn cảnh sát. Bằng không… con buộc phải để pháp luật xử lý em trai cô ấy, và đưa Chi vào dưỡng trí viện Bình Yên để điều trị cưỡng chế theo đúng bệnh án tâm thần.”


“Không! Con không ký!” Mai Chi lùi lại một bước, ánh mắt kiên định giữ vững ranh giới bản ngã cuối cùng. “Con không ký vào bản án tước đoạt tự do của chính mình!”


Uỳnh!


Một tiếng sấm lớn dội xuống từ bầu trời Hồ Tây, ánh chớp trắng xóa rọi qua khung cửa kính Đại sảnh khánh tiết, soi rõ sự sụp đổ hoàn toàn của một gia đình trí thức nghèo trước sức mạnh tàn khốc của quyền lực tài phiệt.


Trước sự bàng hoàng tột độ của Mai Chi, người cha đáng kính của cô—cựu giáo viên dạy Sử Nguyễn Khắc Minh, người đàn ông cả đời sống khắc kỷ, kiêu hãnh và liêm khiết—đột ngột quỳ sụp xuống mặt sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt ngay trước mặt con gái mình.


Ông dập đầu xuống đất, hai tay ôm lấy đôi giày cao gót màu đen của cô, tiếng khóc nghẹn ngào xé lòng vang vọng khắp không gian u tối của đại sảnh:


“Chi ơi… Bố lạy con! Bố van xin con! Con ký đi con! Con ký để cứu em trai con, cứu lấy cái mạng già này của bố… Bố cầu xin con…”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!