Nhịp Tim Dối Lừa
Giọng nói của u Cúc như một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng Nguyễn Mai Chi, cắt đứt hoàn toàn dòng suy nghĩ của cô dưới rặng tre già sát mép nước Hồ Tây. Gió từ mặt hồ vẫn quất mạnh vào tà áo dài xanh rêu, thổi tung làn sương mù ẩm ướt bám đầy trên những cánh hoa trà đỏ rực. Mai Chi khẽ rùng mình, bàn tay đang dính chút bùn đất ẩm nhanh chóng thu lại vào trong ống tay áo rộng. Cô không quay đầu lại quá nhanh. Chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã của Lâm Gia Bảo vẫn đang ôm khít lấy gáy cô, những chiếc răng cưa bằng bạc siêu nhỏ sẵn sàng đâm sâu vào da thịt nếu cô phạm phải một cử động đột ngột lệch chuẩn.
"Con biết rồi, u Cúc. Con lên ngay đây ạ."
Chi nở một nụ cười dịu dàng, rập khuôn—nụ cười phục tùng mà cô đã tỉ mỉ luyện tập bằng kỹ năng Giả vờ đồng hóa. Cô cúi xuống, nhặt chiếc kéo tỉa cành rỉ sét đưa lại cho Ông Biện, ánh mắt lén gửi đi một tín hiệu im lặng cầu cứu. Ông lão làm vườn run rẩy đón lấy chiếc kéo, cúi gằm mặt xuống đất như thể chưa từng mở miệng phá vỡ sự im lặng mười năm qua. Chi bước đi chậm rãi trên lối đi lát đá quanh co, cố gắng giữ cho dáng đứng thẳng tắp để không làm tăng nhịp tim hay kích hoạt hệ thống camera nhiệt ẩn phía sau những bụi cây.
Khi bước vào phòng ngủ tầng 2 biệt thự Tây Hồ, bầu không khí ấm áp giả tạo của căn phòng tân hôn không thể che giấu nổi mùi cồn y tế nồng nặc đang lảng vảng trong không gian. Căn phòng xa hoa với những bức tường dán giấy gấm hoa, chiếc giường sồi lớn và bàn trang điểm cổ điển giờ đây đã bị biến thành một phòng khám lâm sàng thu nhỏ.
Đứng cạnh chiếc bàn trang điểm của cô là bác sĩ Ngô Vĩnh Khang. Hắn mặc chiếc áo blouse trắng sạch sẽ khoác ngoài bộ âu phục may đo đắt tiền, cặp kính gọng tròn trí thức phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo từ chiếc đèn trần. Trên chiếc bàn trang điểm gỗ gụ, một thiết bị đo phản ứng sinh học lâm sàng với những màn hình nhấp nháy đèn xanh dương đã được thiết lập sẵn. Quản gia Đỗ Thị Cúc đứng im lặng bên cạnh cửa ra vào như một pho tượng đá, hai tay đan chéo trước bụng, đôi mắt sắc lẹm không ngừng soi mói từng vệt bùn đất còn vương trên gấu váy của Chi.
"Mợ hai về rồi đấy à?" Bác sĩ Khang mỉm cười lịch sự, giọng nói trầm ấm và đầy vẻ quan tâm giả tạo. "Cụ lớn lo lắng cho sức khỏe tinh thần của mợ sau những biến cố gần đây. Sáng nay cụ thấy mợ có biểu hiện đi lại không vững, thần trí lơ mơ nên đã yêu cầu tôi tiến hành một buổi kiểm tra nhận thức đột xuất. Xin mợ hai ngồi xuống đây."
Mai Chi khẽ cúi đầu chào, giữ nguyên nét biểu cảm dịu dàng vô hại trên gương mặt. Cô bước lại gần chiếc ghế bọc nệm trước bàn trang điểm, từ từ ngồi xuống. Đầu ngón tay cô lạnh ngắt. Cô biết cuộc kiểm tra này không đơn thuần là y tế. Đó là một cái bẫy nhận thức được thiết kế để lột trần sự tỉnh táo của cô, chứng minh cô đang giả vờ bị lơ mơ để đối phó với gia tộc.
"Phiền mợ hai đặt tay lên đây," bác sĩ Khang vừa nói vừa nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay phải của cô. Hắn kẹp các điện cực kim loại lạnh ngắt vào đầu ngón tay trỏ và ngón giữa của Chi, kết nối trực tiếp với máy đo nhịp tim và phản ứng da điện học.
Tách... Tách... Tách...
Tiếng bíp bíp đều đặn của máy đo nhịp tim bắt đầu vang lên trong không gian khép kín của phòng ngủ. Con số trên màn hình hiển thị: 72 nhịp/phút. Một nhịp tim hoàn hảo của một người đang hoàn toàn thư giãn.
Khang nheo mắt nhìn màn hình, rồi từ từ kéo một chiếc ghế ngồi đối diện với cô. Hắn lật giở cuốn sổ bệnh án giả lập của cô, tay cầm chiếc bút bi gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu đều đặn, gây ức chế thần kinh.
"Chi à," Khang cất giọng, sử dụng tông giọng trầm ấm đặc trưng của một nhà trị liệu tâm lý chuyên nghiệp. "Hôm nay chúng ta sẽ trò chuyện một chút về những ký ức của mợ. Thế Nam rất đau lòng khi thấy mợ liên tục nhắc đến những chuyện không có thật trong ngôi nhà này. Ví dụ như... mợ tin rằng có một người phụ nữ tên là Trịnh Kim Oanh từng sống ở đây và bị giam giữ dưới hầm rượu?"
Hắn bắt đầu sử dụng Kỹ thuật DARVO—một thủ đoạn thao túng ngôn từ cực kỳ tàn nhẫn mà Thế Nam đã được hắn huấn luyện để đối phó với cô. Hắn phủ nhận hoàn toàn sự tồn tại của Oanh, tấn công trực tiếp vào sự tỉnh táo của Chi, và biến gia tộc Trần gia thành nạn nhân chịu đựng sự hoang tưởng của cô.
"Nam yêu mợ như thế, chăm sóc mợ từng chút một, vậy mà mợ lại hoang tưởng rằng gia đình này đang giam cầm mợ? Mợ đang tự hủy hoại cuộc hôn nhân của mình, hủy hoại lòng tốt của cụ lớn chỉ vì những ảo giác bệnh lý." Khang vừa nói, ánh mắt vừa khóa chặt vào gương mặt cô, không bỏ sót một dao động nhỏ nào của cơ mặt.
Nghe đến cái tên "Trịnh Kim Oanh", lồng ngực Mai Chi thắt lại. Ký ức về tiếng la hét thảm thiết dưới lòng đất mười năm trước mà ông Biện vừa kể như một cơn lốc xoáy tràn về, kích động hệ thần kinh giao cảm của cô.
Bíp... bíp... bíp... bíp...
Tiếng cảnh báo của máy đo nhịp tim đột ngột dồn dập hơn. Con số trên màn hình nhảy vọt lên 85, rồi 95 nhịp/phút.
Khóe môi bác sĩ Khang khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý. Hắn đã nắm được phản ứng sinh lý của cô. Chỉ cần nhịp tim này tiếp tục tăng cao, hắn sẽ có đủ bằng chứng lâm sàng để kết luận cô đang che giấu sự thật, đang tỉnh táo phản kháng và có dấu hiệu kích động tâm thần nặng.
"Nhịp tim của mợ đang tăng rất nhanh, Chi ạ," Khang ép sát người lại gần, giọng nói đầy đe dọa. "Mợ đang giấu chúng tôi điều gì đúng không? Mợ đã lén lút nói chuyện với ai ngoài vườn hoa trà? Có phải mợ đang cố tình liên lạc với nhà báo Lê Minh để bôi nhọ danh dự của Trần gia?"
Áp lực nghẹt thở bao trùm lấy Mai Chi. Luồng điện cực lạnh ngắt trên đầu ngón tay như đang hút sạch chút dưỡng khí cuối cùng trong phòng ngủ. Cô biết mình đang đứng trước bờ vực thẳm. Nếu cô để nhịp tim vượt quá ngưỡng kiểm soát, Khang sẽ lập tức ký giấy cưỡng chế đưa cô vào dưỡng trí viện Bình Yên ngay trong đêm nay.
Cô phải tự cứu mình.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Mai Chi lén dịch chuyển bàn chân phải dưới gấu váy dài. Cô dùng ngón chân cái siết chặt, ấn mạnh trực tiếp vào vết thương tự rạch vẫn còn rỉ máu trên đùi phải của mình.
Một cơn đau buốt sắc lẹm, rát bỏng như dao cắt lập tức dội ngược từ đùi lên thẳng đại não cô. Cơn đau vật lý tự tạo ấy hoạt động như một mỏ neo nhận thức tàn nhẫn nhưng hiệu quả cực hạn. Nó giải phóng một lượng adrenaline tức thời, giúp cô thoát khỏi làn sương mờ ảo của sự hoảng loạn và tập trung toàn bộ tâm trí vào một điểm duy nhất.
Chi nhắm mắt lại. Trong tâm trí cô, cô bắt đầu kích hoạt kỹ thuật Tự thôi miên giữ tỉnh táo (Mental Anchoring) mà Tiến sĩ Phương Thảo đã bí mật truyền dạy. Cô lặp đi lặp lại các công thức thống kê xã hội học khô khan thời cao học: công thức tính độ lệch chuẩn, hệ số Cronbach's alpha, các định lý toán học tuyến tính... Cô biến những con số khô khan ấy thành một bức tường bảo vệ hệ thần kinh của mình, hoàn toàn cô lập bản thân khỏi những câu hỏi dẫn dụ đầy độc chất của Khang.
Cô bắt đầu điều hòa nhịp thở theo phương pháp yoga sâu: hít vào trong 4 giây, giữ thở 7 giây, và thở ra từ từ trong 8 giây. Cô ép tim mình phải đập chậm lại dưới tác động của ý chí.
Bíp... bíp... bíp...
Tiếng máy đo bắt đầu chậm dần. Con số trên màn hình từ 95 hạ xuống 88, 80, rồi dừng lại ở mức phẳng lặng bất thường: 72 nhịp/phút. Biểu đồ dao động trên màn hình kéo dài thành một đường lượn sóng đều đặn, không có một vết gợn của sự sợ hãi hay dối lừa.
Mai Chi từ từ mở mắt ra. Ánh mắt cô giờ đây đờ đẫn, trống rỗng hoàn hảo của một người đã bị bẻ gãy ý chí. Cô nhìn thẳng vào mắt bác sĩ Khang, cất giọng nhẹ nhàng, đều đều như một cỗ máy không cảm xúc:
"Bác sĩ Khang... cháu không biết Trịnh Kim Oanh là ai. Cháu cũng không biết Lê Minh nào cả. Cháu chỉ nhớ u Cúc dạy cháu phải cắm hoa trà cho thật thẳng, không được làm phật lòng Thế Nam. Cháu xin lỗi vì đã làm u Cúc và Thế Nam lo lắng. Cháu muốn đi ngủ... cháu mệt lắm."
Nụ cười trên gương mặt bác sĩ Khang đột ngột đông cứng lại. Hắn nhìn chằm chằm vào biểu đồ nhịp tim phẳng lặng đến mức dối trá trên màn hình máy đo. Không một dao động điện da. Không một sự thay đổi nhịp tim nào trước những câu hỏi kích động mạnh nhất. Phản ứng sinh lý này quá hoàn hảo—hoàn hảo đến mức bất thường đối với một bệnh nhân tâm thần thực sự.
Hắn nheo mắt nhìn cô dâu mới, sự nghi ngờ tột cùng trỗi dậy trong lòng. Hắn biết mình đang đối đầu với một bộ óc không hề tầm thường. Hắn từ từ buông bàn tay cô ra, đứng dậy bước lại gần khay dụng cụ y tế bằng inox lạnh lẽo.
Tay hắn từ từ cầm lấy một ống tiêm chứa thứ dung dịch hóa chất kích thích thần kinh màu vàng nhạt, quay lại nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh như dao cạo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!