Nhạc nềnDark_Moon

Lời Kể Dưới Gốc Trà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù từ phía Hồ Tây tràn vào, dày đặc và lạnh lẽo, nuốt chửng những rặng liễu khẳng khiu ven đường rồi áp sát vào mặt kính chiếc Mercedes-Benz đen bóng đang lướt đi êm ru. Bên trong khoang xe sang trọng, bầu không khí đông đặc như thể một khối băng vĩnh cửu. Nguyễn Mai Chi ngồi ở hàng ghế sau, bên cạnh cô là Lâm Hoài An. Người mẹ chồng quyền lực ngồi bất động, chuỗi ngọc trai biển Nam lấp lánh trên chiếc cổ cao quý phái, tỏa ra một thứ hào quang lạnh lùng và xa cách.


Cơn đau nhói từ bộ trang sức "Khóa Bản Ngã" trên cổ Mai Chi dội lên từng nhịp đều đặn theo độ xóc nhẹ của bánh xe. Chiếc nẹp hợp kim cứng giấu khéo léo dưới lớp lụa thêu ren của tà áo dài xanh rêu ép cằm cô phải giữ thẳng ở một góc độ kiêu kỳ nhưng gò bó. Chỉ cần cô có một cử động nghiêng đầu quá mười lăm độ, những chiếc răng cưa bằng bạc siêu nhỏ phía sau gáy sẽ lập tức đâm sâu vào da thịt, nhắc nhở cô về ranh giới của sự phục tùng. Dưới lớp váy lụa, vết thương tự rạch trên đùi phải cũng đang rát bỏng, máu rỉ nhẹ thấm vào thớ vải lụa mềm. Nhưng chính hai cơn đau vật lý song song ấy lại là những mỏ neo tàn nhẫn giữ cho thùy trán của cô hoàn toàn tỉnh táo, không bị cuốn vào sự hoang mang tinh thần sau những gì vừa nghe được từ Đỗ Kim Chi.


"Bình Yên... dưỡng trí viện Bình Yên... họ sẽ đưa chúng ta đến đó..."


Lời thì thầm hoảng loạn của Kim Chi vẫn vang vọng trong đầu Mai Chi như một hồi chuông báo tử. Đó không phải là một cơ sở y tế thông thường. Đó là chiếc thòng lọng tối hậu mà các gia tộc tài phiệt Hồ Tây dựng lên để xóa sổ vĩnh viễn nhận thức của những nàng dâu nổi loạn.


"Lúc nãy ở phòng trà Tràng An, con và Kim Chi nói chuyện gì lâu thế?"


Giọng nói thanh lịch, đều đều của Lâm Hoài An đột ngột phá vỡ sự im lặng. Ánh mắt sắc lẹm như dao cau của bà quét qua gương mặt Mai Chi, không bỏ sót một dao động nhỏ nào trên cơ mặt con dâu.


Mai Chi không quay đầu sang hướng bà An để tránh răng cưa đâm sâu thêm. Cô giữ nguyên nụ cười dịu dàng, rập khuôn—nụ cười phục tùng mà cô đã tỉ mỉ luyện tập bằng kỹ năng Giả vờ đồng hóa (Systematic Mimicry). Cô khẽ hạ mi mắt xuống góc mười lăm độ quy chuẩn, cất giọng nhẹ nhàng, cung kính:


"Thưa u, con và Kim Chi chỉ trò chuyện về cách bày biện bình hoa trà cổ ở góc phòng. Con bé khen bình hoa nhà mình đẹp, nhưng lại tỏ ra ganh tị vì con được u dạy dỗ chu đáo từng nghi lễ gia quy. Kim Chi khóc vì áp lực bên nhà chồng con bé quá nặng nề, họ không bao dung và kiên nhẫn uốn nắn dâu mới như u đối với con. Con chỉ khuyên con bé cố gắng nhẫn nhịn, làm tròn bổn phận dâng trà phục dịch để giữ gìn hòa khí dòng họ."


Lời giải thích bọc đường của Mai Chi đánh thẳng vào tâm lý ái kỷ, cuồng tín gia quy của Lâm Hoài An. Bà An khẽ nâng cằm, chuỗi ngọc trai khẽ lay động. Sự nghi ngờ trong mắt bà giãn ra một nhịp, thay thế bằng vẻ thỏa mãn tự phụ của một kẻ tin rằng mình đã thuần hóa thành công con mồi nguy hiểm.


"Con biết nghĩ thế là tốt," bà An lạnh lùng thu hồi ánh mắt. "Đỗ Kim Chi là đứa có thần kinh không ổn định, tính khí nổi loạn giống hệt mẹ chồng nó ngày xưa. Trần gia chúng ta không chấp nhận những kẻ lệch chuẩn. Con nên giữ khoảng cách với những người như thế để tránh làm ảnh hưởng đến thai giáo sau này."


"Vâng, con xin ghi nhớ lời u chỉ dạy," Mai Chi cúi đầu vâng lời, bàn tay phải khẽ siết chặt dưới gấu váy để ngăn một tiếng thở phào thoát ra ngoài.


Khi chiếc xe Mercedes lướt qua cánh cổng sắt nặng nề của biệt thự Tây Hồ, Mai Chi biết mình đã tạm thời vượt qua cuộc tra hỏi của mẹ chồng. Nhưng áp lực thời gian đang đè nặng lên ngực cô. Cô phải tìm cách liên lạc với nhà báo Lê Minh để cảnh báo về dưỡng trí viện Bình Yên, và cô cần nhiều thông tin hơn về quá khứ của Trần gia trước khi bị đưa vào khóa huấn luyện cô dâu biệt lập.


Sau khi trở về phòng riêng, Mai Chi chủ động xin phép quản gia Đỗ Thị Cúc được ra vườn hoa trà Tây Hồ để "học cách cắt tỉa cành trà theo đúng dáng đứng đoan trang" mà bà Cúc đã dạy chiều qua. Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn, phục tùng hoàn hảo của Mai Chi cùng chiếc nẹp cổ Khóa Bản Ngã vẫn đeo nguyên vẹn, bà Cúc không nghi ngờ, lạnh lùng gật đầu cho phép nhưng không quên nhắc nhở về hệ thống camera giám sát hoạt động 24/7 ngoài vườn.


Mai Chi bước ra vườn hoa trà. Gió từ Hồ Tây quất mạnh vào tà áo dài xanh rêu của cô, mang theo vị mặn mòi và ẩm ướt của đất bùn sau cơn bão đêm trước. Khu vườn Pháp cổ rộng lớn, u uất với những lối đi lát đá quanh co phủ đầy rêu xanh. Những gốc hoa trà cổ thụ đỏ rực rỡ đứng im lìm trong sương mù, trông như những chứng nhân câm lặng của ba thập kỷ thảm kịch hào môn.


Chi di chuyển chậm rãi, thẳng lưng và giữ đầu cố định để tránh răng cưa phía sau gáy đâm vào vết thương cũ. Cô hướng về phía rặng tre già dày đặc ở rìa khu đất sát mép nước hồ. Nhờ cuốn nhật ký của Thu Thủy, cô biết rặng tre này chính là góc chết duy nhất của hệ thống camera nhiệt ngoài sân vườn do tán lá dày đặc che khuất hoàn toàn bức xạ hồng ngoại. Đây cũng là nơi cô đã chôn giấu chiếc điện thoại rác Nokia cổ dưới gốc trà đêm qua.


Tại đó, cô nhìn thấy Ông Biện—người làm vườn già ngoài 70 tuổi—đang lầm lũi cắt tỉa những cành trà héo. Ông mặc bộ đồ lao động màu xanh công nhân bạc màu, da sạm nắng, đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn đang cầm chiếc kéo tỉa lớn phát ra những tiếng "lách cách" đều đặn, khô khốc.


Mai Chi bước lại gần, nhặt một cành trà vừa rơi xuống đất. Cô chủ động quỳ xuống nền đất ẩm, dùng hai bàn tay mảnh khảnh giúp ông nhổ những cọng cỏ dại mọc quanh gốc trà cổ thụ.


"Con chào ông Biện ạ. Để con giúp ông một tay."


Ông Biện khựng lại. Ông không ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn chăm chằm vào mũi kéo rỉ sét, giọng nói lầm lì, khàn đục đầy phòng thủ:


"Mợ hai không cần làm những việc bẩn thỉu này. Quy tắc của cụ lớn không cho phép người làm trò chuyện với chủ. Mợ cứ ngoan ngoãn làm tròn gia quy, nghe lời cụ lớn thì mới mong sống yên ổn ở cái biệt thự này."


Cụm từ "sống yên ổn" thốt ra từ miệng ông lão chứa đựng một sự cay đắng, mệt mỏi tích tụ qua ba mươi năm chứng kiến những bi kịch câm lặng. Mai Chi nhạy bén nhận diện được sự dao động cảm xúc này qua khóe môi khẽ trễ xuống của ông. Cô biết ông lão mang một nỗi sợ hãi tột cùng đối với uy quyền của bà An, nhưng trong sâu thẳm, ông vẫn giữ một lòng trắc ẩn bị đè nén đối với những người phụ nữ gả vào đây.


Cô phải phá vỡ bức tường im lặng phòng vệ của ông bằng một đòn chí mạng đánh thẳng vào lương tâm.


Chi khẽ dịch chuyển người, chắn giữa ông Biện và hướng quét của camera an ninh phía xa. Cô lén kéo nhẹ gấu váy lụa lên một chút, để lộ vết rạch sâu vẫn còn rỉ máu tươi trên đùi phải cùng những vết sẹo nhỏ do ghim bạc tự đâm để lại.


"Cháu không thể sống yên ổn được nữa, ông Biện ạ," Mai Chi thì thầm, giọng cô run lên nhưng ánh mắt rực lên một ý chí sinh tồn kiên cường. "Họ đang ép cháu uống những viên thuốc định thần mỗi ngày. Họ đang muốn biến cháu thành một con rối vô cảm giống như chị Thu Thủy. Cháu phải tự làm đau mình mỗi ngày để không bị mất trí nhớ, để không quên mình là ai."


Ông Biện trố mắt nhìn vết thương rỉ máu trên đùi Mai Chi. Chiếc kéo tỉa cành trên tay ông run lên bần bật, suýt chút nữa rơi xuống đất. Gương mặt khắc khổ của ông lão co rúm lại trước sự kinh hoàng và xót xa.


"Mợ... mợ tự làm thế này sao?" Ông Biện lắp bắp, giọng nói run rẩy, ánh mắt hoảng sợ nhìn quanh để đảm bảo không có ai nhìn thấy.


"Cháu biết người vợ trước của Thế Nam—cô Trịnh Kim Oanh—không hề tự sát như lời đồn của tập đoàn Trần Group," Mai Chi tiếp tục dồn ép tâm lý bằng giọng nói ấm áp nhưng đầy sức nặng của sự thật. "Ông đã ở đây hơn 30 năm, ông đã chăm sóc vườn trà này khi cô ấy còn sống. Ông đã chứng kiến tất cả đúng không? Xin ông hãy cứu cháu... Cháu không muốn bị đưa vào dưỡng trí viện Bình Yên để trở thành một cái xác không hồn."


Cái tên "Trịnh Kim Oanh" và "Bình Yên" như một nhát búa nện thẳng vào lương tâm bị đè nén suốt mười năm của ông lão. Mặc cảm tội lỗi của một người chứng kiến trỗi dậy mạnh mẽ. Ông Biện dừng hẳn việc cắt cây. Ông thở dốc, hai bàn tay run rẩy bám chặt lấy cán kéo, đôi mắt mờ đục rưng rưng nước mắt nhìn Mai Chi.


"Mợ Oanh... mợ ấy tội nghiệp lắm..." Ông Biện thì thầm bằng giọng khóc nghẹn, tiếng nói cực nhỏ khuất sau tiếng xào xạc của rặng tre. "Mười năm trước, mợ ấy cũng sắc sảo, tự do như mợ bây giờ. Mợ ấy phát hiện ra quy trình bạo lực lạnh của cụ lớn và tìm cách bỏ trốn trong một đêm mưa bão. Nhưng không thoát được... Cụ lớn đã ra lệnh cho bảo vệ Thắng bắt mợ ấy lại, nhốt xuống hầm rượu cổ dưới móng biệt thự..."


Mai Chi nín thở, lồng ngực thắt lại trước sự thật tàn bạo đang dần được bóc tách.


"Đêm nào tôi đi tưới cây muộn cũng nghe tiếng mợ ấy gào thét thảm thiết dưới lòng đất..." Ông Biện tiếp tục kể, nước mắt lăn dài trên những nếp nhăn sâu hoắm. "Họ dùng dòng điện của máy sốc điện lâm sàng để trừng phạt mợ ấy mỗi khi mợ ấy la hét... Họ ép mợ ấy uống thuốc cho đến khi thùy não bị tàn phá hoàn toàn, biến mợ ấy thành một kẻ điên dại, không còn nhận thức được bản thân. Khi mợ ấy hoàn toàn mất trí, họ đưa mợ ấy đi trong một đêm tối trời, rồi tung tin ra ngoài rằng mợ ấy đã nhảy xuống Hồ Tây tự sát vì trầm cảm sau sinh..."


Sự tàn bạo không giới hạn của Trần gia vượt xa mọi kịch bản xã hội học mà Mai Chi từng nghiên cứu. Họ không chỉ giam cầm thể xác; họ tiêu diệt linh hồn, xóa sổ bản ngã của một con người một cách hợp pháp dưới danh nghĩa điều trị y khoa.


"Dưới móng biệt thự cổ có một lối thoát nước ngầm chạy thẳng ra hồ," ông Biện ghé sát tai Mai Chi, hơi thở run rẩy gấp gáp. "Lối đó đã bị bít bằng một cánh cửa sắt khóa chặt mười năm nay... Nhưng mợ nhìn kìa..."


Ông Biện lén dùng mũi kéo tỉa cành chỉ về phía một bụi tre già dày đặc, nằm khuất sau những gốc trà cổ thụ sát mép nước Hồ Tây, nơi bùn đất ẩm ướt và lá khô phủ dày.


"Dưới đống lá tre kia là một chiếc nắp cống rỉ sét... Đó chính là nắp cống thoát nước ngầm dẫn thẳng từ hầm rượu cổ dưới móng biệt thự ra ngoài bờ hồ... Nếu mợ tìm được chìa khóa đồng cổ của hầm rượu từ vú Mai... mợ có thể dùng lối thoát này để trốn chạy..."


Mai Chi nhìn theo hướng mũi kéo của ông lão. Trái tim cô đập liên hồi. Một lối thoát vật lý duy nhất không nằm trong tầm quét của hệ thống camera nhiệt của biệt thự Tây Hồ.


Nhưng ngay khi cô vừa định bước lại gần rặng tre để quan sát kỹ hơn chiếc nắp cống, một giọng nói lạnh lùng, sắc lẹm như tiếng kim khí chạm vào nhau đột ngột vang lên từ phía lối đi lát đá:


"Mợ hai! Cụ lớn gọi mợ vào phòng để kiểm tra y tế đột xuất!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!