Nhạc nềnDark_Moon

Ánh Mắt Đồng Loại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sáng trên Hồ Tây không tan đi mà ngày càng đặc lại, ôm lấy những khung cửa kính lớn của phòng trà Tràng An như một lớp màng bọc đục ngầu, cô lập thế giới xa hoa bên trong khỏi nhịp sống ồn ã của Hà Nội ngoài kia. Không gian phòng trà ngập tràn tiếng nhạc cổ điển của Chopin, tiếng vĩ cầm réo rắt u uất như một tiếng thở dài kéo dài vô tận. Dưới ánh sáng vàng dịu của những chiếc đèn chùm pha lê cổ, các phu nhân thuộc Câu lạc bộ Phu nhân Hồ Tây ngồi quanh những chiếc bàn trà bằng gỗ gụ khảm trai, cười nói khẽ khàng. Những tà áo dài lụa tơ tằm, những chuỗi ngọc trai biển Nam lấp lánh và những bộ trang sức kim cương đắt giá phản chiếu thứ ánh sáng lộng lẫy, che đậy hoàn toàn bầu không khí ngột ngạt, giả tạo đến nghẹt thở đang đè nặng lên từng góc phòng.


Nguyễn Mai Chi đứng thẳng tắp bên cạnh chiếc bàn đá cẩm thạch trưng bày những chậu sen đá nghệ thuật ở góc phòng trà. Thân hình mảnh khảnh của cô bị bó chặt trong bộ váy dạ hội bằng lụa tơ tằm màu xanh rêu cổ điển, kín cổng cao tường theo đúng gia quy nghiêm ngặt của Trần gia. Trên cổ cô, bộ trang Trang sức 'Khóa Bản Ngã' do Lâm Gia Bảo thiết kế đang siết chặt lấy vùng da thịt nhạy cảm quanh cổ và gáy. Chiếc nẹp hợp kim cứng giấu dưới lớp lụa thêu ren tinh xảo ép cằm cô phải hướng thẳng về phía trước, hai vai buộc phải hạ thấp một cách gượng ép. Mỗi khi cô có ý định nghiêng đầu quá góc mười lăm độ để tìm kiếm một chút thoải mái, những chiếc răng cưa bằng bạc siêu nhỏ phía sau gáy lập tức đâm nhẹ vào da thịt, dội lên một cơn đau nhói sắc nét trực tiếp lên đại não.


Cơn đau cơ học ấy, kết hợp với vết thương tự rạch vẫn đang rỉ máu nhẹ dưới lớp váy lụa ở đùi phải, hoạt động như những mỏ neo vật lý tàn nhẫn nhưng hiệu quả. Chúng giữ cho hệ thần kinh của Mai Chi hoàn toàn tỉnh táo giữa làn sương mờ ảo của phòng trà, ngăn chặn sự xâm nhập của những lời bôi nhọ nhận thức và bẫy bạo lực hóa học mà cô đang phải gánh chịu hàng ngày tại biệt thự Tây Hồ. Cô nở nụ cười phục tùng rập khuôn được luyện tập hàng trăm lần, ánh mắt điềm tĩnh cúi xuống đúng góc quy định, giả vờ như một nàng dâu mới ngoan ngoãn đã bị đồng hóa hoàn toàn bởi gia quy của mẹ chồng Lâm Hoài An.


Nhưng đằng sau lớp mặt nạ hoàn hảo ấy, đôi mắt của một nhà xã hội học hành vi đang hoạt động hết công suất. Mai Chi lướt nhìn qua những chiếc bàn trà xung quanh. Cô nhận diện được quy luật Giám sát chéo (Peer Surveillance Protocol) đang vận hành một cách tinh vi. Những người phụ nữ ở đây không chỉ trò chuyện xã giao; họ đang liên tục liếc nhìn, đánh giá và ghi nhận từng cử chỉ nhỏ của nhau. Một nụ cười quá rộng, một dáng ngồi hơi lệch, một câu nói thiếu cung kính đối với mẹ chồng—tất cả đều sẽ bị báo cáo chéo để đổi lấy những đặc quyền nhỏ nhoi trong giới thượng lưu giả tạo.


Ánh mắt của Mai Chi dừng lại ở chiếc bàn trà khuất sau một lẵng hoa trà lớn đặt ở góc Tây phòng trà. Ngồi ở đó là Đỗ Kim Chi, nàng dâu mới của gia tộc lân cận ven hồ. Kim Chi ngồi bất động như một con búp bê bằng sứ bị bỏ quên, dáng người gầy gò rụt rè thu hẹp lại dưới bộ váy lụa trắng gò bó. Gương mặt cô ta nhợt nhạt, phờ phạc không một vệt máu dưới lớp phấn trang điểm dày cộp cố che giấu quầng thâm sâu hoắm quanh mắt. Trên cổ Kim Chi cũng đeo một chiếc vòng cổ đá quý nặng nề, thắt chặt lấy vùng họng tương tự như chiếc nẹp của Mai Chi.


Đó là biểu hiện đặc trưng của Cấp độ 3: Rạn nứt nhận thức. Hệ thần kinh của Kim Chi rõ ràng đã bị suy yếu nghiêm trọng do bạo lực lạnh kéo dài và việc lạm dụng hóa chất định thần từ gia đình chồng. Cô ta ngồi đó, lơ mơ, mất phương hướng, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt đờ đẫn ấy, Mai Chi nhận diện được một nỗi hoảng sợ tột độ, một sự giằng xé bản ngã đang gào thét trong tuyệt vọng.


Một sự thấu cảm sâu sắc trỗi dậy trong lòng Mai Chi. Cô nhận ra Kim Chi chính là tấm gương phản chiếu số phận của cô nếu cô thất bại trong cuộc đấu trí này. Cô buộc phải tiếp cận Kim Chi để kiểm chứng xem liệu quy trình bẻ gãy nhận thức có phải là mẫu số chung của giới hào môn Tây Hồ hay không.


Lợi dụng lúc Lâm Hoài An đang bận tiếp chuyện phu nhân chủ tịch một tập đoàn ngân hàng lớn ở bàn trà trung tâm, Mai Chi chậm rãi bước đi. Cô di chuyển từng bước đoan trang, thẳng lưng theo đúng tư thế được chiếc nẹp cổ định vị, tiến về phía bàn trưng bày hoa trà sát cạnh chỗ ngồi của Kim Chi.


Mai Chi đứng dừng lại trước lẵng hoa trà lớn bằng gốm cổ. Bình hoa cao gần một mét, những cành trà hoa đỏ rực rỡ và tán lá dày đặc vô tình tạo thành một lá chắn vật lý hoàn hảo, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của camera ẩn trên trần nhà và ánh mắt rình rập của hội phu phu nhân xung quanh hướng về phía góc bàn của Kim Chi.


Cô đặt một tay lên cạnh bàn đá, ngón tay khẽ chạm vào chiếc tách trà sứ cổ của mình. Sử dụng kỹ năng Liên lạc phi ngôn ngữ bằng ám hiệu tay, Mai Chi gõ nhẹ ngón trỏ lên thành tách trà theo một nhịp điệu đều đặn: ba nhịp ngắn, hai nhịp dài, rồi dừng lại. Tiếng cạch cạch thanh mảnh của sứ chạm vào móng tay vang lên nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng trong tiếng nhạc Chopin du dương.


Đỗ Kim Chi giật mình nhẹ. Đôi vai gầy gò dưới lớp lụa trắng khẽ run lên. Cô ta từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn, rụt rè nhìn quanh phòng trà để dò xét camera ẩn và những phu nhân đang cười nói đằng xa. Khi nhận ra không có ai chú ý, ánh mắt đờ đẫn của Kim Chi cuối cùng cũng chạm vào mắt Mai Chi.


Mai Chi không cử động đầu để tránh những chiếc răng cưa phía sau gáy đâm vào da. Cô giữ nguyên nụ cười dịu dàng giả tạo trên môi, nhưng ánh mắt cô nhìn thẳng vào Kim Chi đầy ấm áp và kiên định. Cô khẽ mấp máy môi, phát ra những âm thanh bằng giọng gió cực nhỏ, chỉ đủ để hai người nghe thấy ở cự ly nửa mét:


"Cậu có thấy... sau mỗi buổi thiền định gia quy kéo dài, vùng trán của cậu cứ ê ẩm nhức nhối không? Như thể có một màn sương mù dày đặc đang che mờ mọi ký ức ngắn hạn của cậu?"


Câu hỏi sử dụng kỹ thuật Phỏng vấn sâu gợi mở của ngành xã hội học hành vi ngay lập tức đánh trúng vào nỗi đau đớn và sang chấn tinh thần bị đè nén của Kim Chi. Nó không phải là một câu hỏi tra khảo, mà là một sự xác nhận thực tại khách quan mà Kim Chi đang nghi ngờ.


Đôi mắt đờ đẫn của Đỗ Kim Chi đột ngột co thắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi trào ra, lăn dài trên gò má phủ phấn dày cộp, để lại một vệt nước xám xịt. Cô ta run rẩy đưa tay lên bám chặt lấy thành bàn trà, khớp ngón tay trắng bệch ra vì dùng lực. Kim Chi khẽ gật đầu, giọng nói run rẩy, đứt quãng như người hụt hơi:


"Cậu... cậu cũng bị thế sao? Mỗi tối... sau bữa ăn gia đình... họ bắt tớ uống một loại trà sen Tây Hồ đắng chát... Họ nói đó là thuốc bổ não định thần do bác sĩ kê đơn... Nhưng sau khi uống, tớ không thể nhớ nổi mình đã viết gì trong nhật ký ngày hôm trước... Đầu tớ nhức buốt... tớ sợ lắm... tớ nghĩ mình thực sự bị điên rồi..."


Mai Chi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Chân tướng đã rõ ràng. Quy trình bạo lực hóa học bằng chất định thần Haloperidol liều thấp và sự cô lập thông tin không chỉ giới hạn ở Trần gia, mà là một mẫu số chung, một hệ thống tội ác có tổ chức đang được áp dụng hàng loạt lên những người con dâu hào môn ven Hồ Tây để bẻ gãy bản ngã độc lập của họ.


"Cậu không điên, Kim Chi," Mai Chi thì thầm, ánh mắt cô sắc lạnh và kiên định như một mỏ neo tinh thần truyền sức mạnh cho đối phương. "Họ đang đầu độc nhận thức của cậu để bắt cậu phải phục tùng. Cậu phải giữ vững tỉnh táo. Mỗi khi uống trà, hãy tìm cách nhổ ra khăn ăn, hoặc tự tạo một cơn đau vật lý nhỏ để kích hoạt hệ thần kinh thùy trán..."


Trong lúc nói, Mai Chi lén đưa tay xuống nếp gấp của tà áo dài, định rút chiếc điện thoại rác Nokia cổ đang tắt nguồn hoàn toàn (hoặc một mẩu giấy mật chứa thông tin liên lạc của Lê Minh) để tuồn cho Kim Chi. Cô muốn thiết lập một kênh liên lạc dự phòng bí mật để giúp Kim Chi kết nối với thế giới bên ngoài.


Nhưng ngay khi ngón tay Mai Chi vừa chạm vào mép vải lụa, một tiếng bước chân dứt khoát, nặng nề của đôi giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên từ phía sau lẵng hoa trà.


Mẹ chồng của Đỗ Kim Chi—một người phu nhân có gương mặt xương xẩu, lạnh lùng đeo chuỗi ngọc thạch lớn—đột ngột xuất hiện cùng với một phu nhân khác thuộc Câu lạc bộ Phu nhân Hồ Tây. Ánh mắt dò xét sắc lẹm của bà ta găm chặt vào khoảng cách gần gũi bất thường giữa hai nàng dâu mới.


"Kim Chi, con đang làm gì ở góc này thế?" giọng bà mẹ chồng cất lên đầy uy quyền, lạnh lùng như băng. Bà ta bước tới, bàn tay đeo đầy nhẫn đá quý thô bạo nắm chặt lấy cổ tay gầy gò của Kim Chi, siết mạnh đến mức khiến Kim Chi khẽ rên rỉ vì đau đớn nhưng không dám phản kháng.


Tình thế rơi vào khủng hoảng cực hạn. Nếu bà ta phát hiện ra cuộc trò chuyện mật, Mai Chi sẽ lập tức bị báo cáo chéo cho Lâm Hoài An, và vỏ bọc phục tùng giả vờ của cô sẽ sụp đổ hoàn toàn.


Sử dụng kỹ năng Giả vờ đồng hóa (Systematic Mimicry) được rèn luyện kỹ lưỡng, Mai Chi lập tức thay đổi biểu cảm gương mặt trong vòng một phần mười giây. Cô lùi lại nửa bước, cúi đầu đúng góc mười lăm độ—giữ thẳng cổ để tránh răng cưa của chiếc nẹp đâm sâu—rồi cất giọng thanh lịch, rập khuôn khen ngợi gia quy để che đậy:


"Con chào phu nhân ạ. Con và Kim Chi vừa ngắm bình hoa trà cổ này. Kim Chi đang chỉ dạy cho con về ý nghĩa phong thủy của việc cắm hoa trà theo đúng lề thói của giới phu nhân Hồ Tây. Con thực sự ngưỡng mộ sự chu đáo và gia phong nề nếp của nhà phu nhân khi dạy dỗ được một nàng dâu hoàn hảo như Kim Chi ạ."


Lời khen ngợi bọc đường ngọt ngào, lồng ghép khéo léo các quy tắc gia quy đánh trúng vào lòng tự phụ ái kỷ của người phu nhân kia. Bà ta khựng lại một nhịp, ánh mắt nghi ngờ khẽ giãn ra, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy cổ tay Kim Chi không buông.


"Mợ hai Trần gia khéo ăn khéo nói quá," bà ta lạnh lùng nói, rồi thô bạo kéo giật Kim Chi về phía sau. "Kim Chi nhà tôi dạo này tinh thần không được tốt, cần phải về sớm để bác sĩ gia đình kiểm tra sức khỏe. Xin phép phu nhân An và mợ hai, chúng tôi về trước."


Kim Chi bị mẹ chồng kéo tuột đi một cách cưỡng chế qua lối cửa phụ của phòng trà. Nhưng ngay trong khoảnh khắc bị kéo đi, khi đi ngang qua sát cạnh vai Mai Chi dưới làn sương mờ của Hồ Tây dội vào sảnh, Kim Chi đột ngột nghiêng người, mím môi rớm máu và dùng hết chút sức lực tỉnh táo cuối cùng để ghé sát tai Mai Chi.


Giọng nói của Kim Chi run rẩy, đứt quãng, chứa đựng một nỗi kinh hoàng tột độ rỉ ra từ linh hồn đang bị tàn phá:


"Bình Yên... dưỡng trí viện Bình Yên... họ sẽ đưa chúng ta đến đó..."


Tiếng thì thầm tắt lịm khi bóng dáng gầy gò của Đỗ Kim Chi bị kéo khuất sau cánh cửa gỗ sồi dày bản của phòng trà Tràng An, để lại Mai Chi đứng bất động giữa sảnh phụ. Chiếc nẹp cổ đá quý 'Khóa Bản Ngã' như siết chặt lấy cổ họng cô, lạnh ngắt và nặng nề, trong khi cái tên "Bình Yên" u uất vang vọng liên tục trong tâm trí cô như một bản án tử hình vô hình đang lơ lửng trên đầu của tất cả những người con dâu hào môn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!