Xiềng Xích Mỹ Lệ
Ánh sáng xanh dương mờ ảo từ chiếc máy quét sóng vô tuyến trên tay Trần Thế Nam từ từ quét dọc theo thân người của Nguyễn Mai Chi. Tiếng tít tít đều đặn của thiết bị vang lên trong không gian phòng ngủ tối tăm, lạnh lẽo, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của đêm bão Hồ Tây. Mỗi lần tia sáng xanh lướt qua lồng ngực, rồi xuống đến gấu váy lụa xám ẩm ướt của Chi, tim cô lại nảy lên một nhịp dữ dội. Nhưng bên ngoài, cô vẫn phải giữ cho gương mặt mình hoàn toàn phẳng lặng, mi mắt sụp xuống một nửa, đôi mắt đờ đẫn vô hồn hướng về khoảng không vô định phía sau đầu chồng.
Để duy trì trạng thái mộng du giả lập này trước một kẻ ái kỷ và đa nghi như Thế Nam, Chi phải trả một cái giá cực kỳ đắt về mặt thể xác. Dưới lớp váy ngủ, vết thương tự rạch bằng ghim bạc trên đùi phải của cô đang rách miệng, rỉ máu rát bỏng theo mỗi giây cô đứng bất động. Cơn đau thấu xương ấy dội thẳng lên đại não, hoạt động như một mỏ neo vật lý tàn nhẫn nhưng hiệu quả, giúp cô tỉnh táo giữa cơn mệt mỏi suy kiệt và ép nhịp tim của cô giữ ổn định dưới mức 75 nhịp/phút. Cô tự nhẩm trong đầu các công thức xã hội học định lượng khô khan, biến chúng thành bức tường bảo vệ hệ thần kinh khỏi sự hoảng loạn.
Chiếc máy quét trên tay Thế Nam không hề phát ra tiếng còi cảnh báo đột biến nào. Điện thoại rác Nokia cổ đã được cô chôn sâu dưới hốc đất mềm của gốc cây hoa trà cổ thụ ngoài vườn từ trước, hoàn toàn tắt nguồn, không để lại bất kỳ bức xạ vô tuyến nào để thiết bị của Nam có thể dò thấy.
Nam nheo mắt nhìn màn hình máy quét hiển thị một đường thẳng phẳng lặng về tần số sóng. Sự nghi ngờ trong mắt anh ta khẽ giãn ra một nhịp, thay thế bằng vẻ thỏa mãn tự phụ đặc trưng của kẻ tin rằng mình đang kiểm soát hoàn toàn con mồi. Anh ta tắt thiết bị, bước lại gần và khẽ vuốt ve mái tóc còn vương chút sương lạnh của Chi, giọng nói lại trở về vẻ trầm ấm, dịu dàng bọc đường:
"Em yêu, em lại mộng du rồi. Bác sĩ Khang nói đúng, áp lực học thuật cũ đang làm hệ thần kinh của em quá tải. Từ mai, em không được tự ý ra ngoài khi không có anh hoặc u Cúc đi cùng nữa nhé."
Chi không đáp, chỉ khẽ mấp máy môi phát ra vài âm thanh vô nghĩa của kẻ ngủ mơ, rồi để mặc cho Nam dìu cô lên giường ngủ. Khi tiếng khóa xích sắt nặng nề ngoài cửa phòng ngủ vang lên một lần nữa, Chi mới dám mở mắt trong bóng tối. Cô âm thầm cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc, lén lút dùng khăn tay thấm đi dòng máu nóng đang chảy dọc bắp đùi. Cô đã vượt qua cuộc quét sóng của Nam, bảo vệ được chiếc điện thoại rác ngoài vườn, nhưng cô biết, gọng kìm bạo lực lạnh xung quanh cô đang siết chặt lại từng giờ.
***
Sáng hôm sau, sương mù Hồ Tây mờ đục và dày đặc ôm lấy những bức tường đá cổ kính của dinh thự Trần gia. Đúng sáu giờ sáng, quản gia Đỗ Thị Cúc dẫn theo hai người hầu bước vào phòng riêng của Mai Chi. Trên tay họ là một bộ trang phục dạ hội bằng lụa tơ tằm màu xanh rêu cổ điển, gò bó và kín cổng cao tường theo đúng quy chuẩn nghiêm ngặt của gia quy Trần gia.
"Mợ hai, phu nhân An dặn mợ thay đồ trong vòng mười lăm phút," bà Cúc lạnh lùng nói, hai tay đan chéo trước bụng, ánh mắt không ngừng soi mói từng cử chỉ nhỏ của Chi. "Hôm nay là buổi họp mặt định kỳ của Câu lạc bộ Phu nhân Hồ Tây tại phòng trà Tràng An. Đây là lần đầu tiên mợ chính thức ra mắt giới thượng lưu Hà Thành với tư cách dâu mới của Trần gia. Mọi hành vi, dáng đứng của mợ sẽ đại diện cho thể diện của dòng họ."
Chi cúi đầu mỉm cười dịu dàng, nụ cười phục tùng rập khuôn mà cô đã rèn luyện suốt nhiều đêm trắng: "Con biết rồi, u Cúc. Con sẽ chuẩn bị ngay."
Khi Chi vừa thay xong bộ váy lụa gò bó, cửa phòng trang điểm mở ra. Lâm Hoài An bước vào. Chủ mẫu tối cao của Trần gia xuất hiện với vẻ ngoài quý phái tột bậc, mái tóc bới cao hoàn hảo không một sợi tóc thừa, cổ đeo chuỗi ngọc trai biển Nam lấp lánh. Đi sau bà là Lâm Gia Bảo, người cháu họ lập dị và là nhà thiết kế trang sức riêng của gia tộc. Bảo mang theo một chiếc hộp nhung đỏ lớn, bên trong lót lụa đen tuyền nâng đỡ một bộ trang sức bằng đá quý nặng nề, lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo.
"Chi à," bà An cất giọng thanh lịch, lạnh lùng như băng. "Đây là bộ trang sức 'Khóa Bản Ngã' do Gia Bảo thiết kế riêng cho con dâu mới của Trần gia. Nó không chỉ là món quà cưới đắt giá, mà còn là công cụ giúp con rèn luyện tư thế đứng thẳng và cúi đầu đúng góc quy định của một phu nhân thượng lưu."
Bảo bước lên, ngón tay dài thon thả đeo đầy nhẫn bạc của anh ta khẽ nâng chiếc vòng cổ bằng đá quý lên. Chi nhìn chiếc vòng và lập tức nhận ra cơ chế cơ học đáng sợ của nó. Phía sau lớp đá quý lấp lánh và dải lụa thêu ren tinh xảo là một khung nẹp bằng hợp kim cứng, ôm khít lấy toàn bộ vùng cổ và gáy. Thiết bị này hoạt động như một chiếc đai nẹp y tế vô hình, hạn chế hoàn toàn mọi cử động xoay hoặc nghiêng đầu tự nhiên của người đeo.
Bà An tự tay bước lại gần, đặt chiếc vòng cổ lên cổ Mai Chi. Khi chốt khóa bằng vàng cơ học đóng lại với một tiếng "cạch" khô khốc, Chi cảm thấy một áp lực nặng nề lập tức đè nặng lên các đốt sống cổ. Chiếc nẹp siết chặt vào da thịt, ép cằm cô phải hướng thẳng về phía trước, hai vai buộc phải hạ thấp xuống một cách gượng ép.
"Thử cúi đầu chào u xem nào," bà An ra lệnh, ánh mắt sắc lẹm như dao cau dõi theo từng chuyển động của dâu mới.
Chi cố gắng cúi đầu chào theo thói quen xã giao thông thường. Nhưng ngay khi đầu cô vừa nghiêng quá góc mười lăm độ, những chiếc răng cưa bằng bạc siêu nhỏ giấu dưới lớp lụa lót phía sau gáy của chiếc vòng lập tức đâm nhẹ vào da thịt cô, gây ra một cơn đau nhói sắc nét. Chiếc nẹp buộc cô phải giữ thẳng cổ, và nếu muốn cúi đầu, cô buộc phải gập người từ phần hông trở lên, giữ cho trục cổ và lưng luôn thẳng tắp như một con rối gỗ.
"Rất tốt," bà An mỉm cười hài lòng khi thấy Chi khựng lại và điều chỉnh tư thế thẳng tắp dưới tác động của cơn đau cơ học. "Chiếc vòng này sẽ giúp con không bao giờ quên đi dáng đứng đoan trang của người phụ nữ Trần gia. Giờ thì chúng ta đi thôi."
***
Chiếc xe Mercedes đen bóng đưa bà An và Mai Chi đến phòng trà Tràng An—một không gian biệt lập, sang trọng bậc nhất nằm khuất sau những rặng liễu rủ ven Hồ Tây. Nơi đây là thánh địa của Câu lạc bộ Phu nhân Hồ Tây, nơi hội tụ của những người đàn bà quyền lực và giàu có nhất Hà Thành.
Không gian phòng trà ngập tràn tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng, mùi hương sen trà ngào ngạt hòa cùng mùi nước hoa đắt tiền tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, giả tạo đến cực điểm. Những phu nhân và nàng dâu hào môn xuất hiện với vẻ ngoài hoàn hảo, thanh lịch, ngồi quanh những chiếc bàn trà bằng gỗ gụ khảm trai quý hiếm. Nhưng đằng sau những nụ cười dịu dàng và những lời hỏi thăm bọc đường ấy là những ánh mắt dò xét sắc lạnh, một mạng lưới giám sát chéo tinh vi không bỏ sót bất kỳ hành vi lệch chuẩn nào.
Ngay khi Mai Chi bước vào dưới sự áp tải thầm lặng của bà An, toàn bộ khán phòng lập tức đổ dồn ánh mắt về phía cô. Chi cảm thấy chiếc vòng cổ của Lâm Gia Bảo nặng trĩu trên cổ, đè nén lên từng thớ cơ vai đang mỏi nhừ. Vết thương tự rạch trên đùi phải của cô dưới lớp váy lụa cũng bắt đầu rát bỏng do phải di chuyển thẳng lưng liên tục. Nhưng cô vẫn phải giữ vững nụ cười rập khuôn, ánh mắt điềm tĩnh bước đi từng bước đoan trang.
Bà An dẫn Chi đến bàn trà trung tâm, nơi các phu nhân cốt cán của câu lạc bộ đang ngồi sẵn.
"Giới thiệu với các chị, đây là Mai Chi, dâu mới nhà tôi," bà An cất giọng tự hào giả tạo. "Cháu nó tốt nghiệp thạc sĩ xã hội học, tư duy có chút độc lập nên tôi đang phải dành nhiều thời gian để gọt giũa lại theo gia quy Tràng An."
Một phu nhân trung niên đeo kính gọng sừng sắc sảo khẽ nhấp một ngụm trà, đưa mắt nhìn Chi từ đầu đến chân, giọng mỉa mai ngầm ẩn:
"Ồ, thạc sĩ xã hội học cơ à? Giới trẻ bây giờ học cao hiểu rộng, mang nhiều tư tưởng tự do phương Tây lắm. Không biết về làm dâu một gia tộc nề nếp như Trần gia, mợ hai đây có thấy các quy tắc gia quy là gò bó, lỗi thời không?"
Câu hỏi bẫy lập tức dựng lên một bầu không khí căng thẳng. Chi cảm nhận được ánh mắt sắc lẹm của mẹ chồng đang găm chặt vào gáy mình. Chiếc nẹp cổ mỹ lệ siết chặt vào da thịt, nhắc nhở cô về cái giá phải trả nếu cô đưa ra một câu trả lời lệch chuẩn.
Chi khẽ nhắm mắt trong một tích tắc, sử dụng kỹ thuật khống chế nhịp tim chủ động để giữ cho giọng nói của mình không run rẩy. Cô nở nụ cười phục tùng hoàn hảo, cúi đầu đúng góc mười lăm độ—giữ cho trục cổ thẳng tắp để tránh những chiếc răng cưa phía sau gáy đâm vào da—rồi trả lời bằng giọng nhẹ nhàng, cung kính:
"Thưa phu nhân, tri thức xã hội học dạy con hiểu rằng một gia đình muốn hưng thịnh và bền vững qua nhiều thế hệ thì phải có trật tự và gia quy nghiêm cẩn. Việc được u An dạy dỗ gia quy Tràng An đối với con là một đặc ân lớn, giúp con rèn luyện được đức hạnh nhẫn nại và sự chu đáo của người phụ nữ truyền thống. Con không hề thấy gò bó, ngược lại chỉ thấy biết ơn vì được gọt giũa để vừa vặn với gia phong của Trần gia."
Câu trả lời hoàn hảo, rập khuôn theo đúng các điều răn dâu hiền khiến vị phu nhân kia khựng lại, không thể bắt bẻ thêm một lời nào. Lâm Hoài An khẽ gật đầu hài lòng, ánh mắt lạnh lùng của bà giãn ra một nhịp. Sự soi mói giai cấp của hội phu nhân đã bị Mai Chi vô hiệu hóa một cách xuất sắc bằng cách sử dụng chính các quy tắc gia quy để tự hạ mình.
Tuy nhiên, cái giá Chi phải trả là sự đau đớn cơ học cực hạn. Vùng da cổ dưới lớp trang sức đắt tiền đã bị trầy xước rỉ máu do cô phải giữ nguyên tư thế đứng thẳng suốt bốn tiếng đồng hồ liên tục. Hệ thần kinh của cô kiệt quệ vì phải vừa đối phó với những câu hỏi bẫy, vừa phải khống chế nhịp tim dưới áp lực của cơn đau kép từ đùi và cổ.
Bà An tạm thời nới lỏng sự giám sát, cho phép cô dạo quanh phòng trà để thưởng thức các tác phẩm sen đá nghệ thuật trưng bày xung quanh. Chi lén lách người vào một góc khuất sát mép ban công hướng ra Hồ Tây, cố gắng hít thở sâu để xoa dịu lồng ngực đang nghẹt thở vì chiếc nẹp cổ.
Đúng lúc đó, bà An bước lại gần, dẫn theo một nàng dâu trẻ khác có dáng vẻ vô cùng mảnh khảnh, mặc bộ váy lụa trắng kín cổng cao tường tương tự như Chi.
"Chi à, lại đây u giới thiệu," giọng bà An vang lên lạnh lẽo sau lưng cô. "Đây là Đỗ Kim Chi, dâu mới của gia tộc lân cận ven hồ. Hai đứa cùng tuổi, cùng mới gả vào hào môn, nên kết bạn và học hỏi lẫn nhau về cách làm tròn gia quy."
Mai Chi từ từ xoay người lại, giữ thẳng cổ theo đúng cơ chế của chiếc vòng. Nhưng ngay khi ánh mắt cô chạm vào gương mặt của Đỗ Kim Chi, toàn bộ cơ thể Chi như đông cứng lại.
Kim Chi có gương mặt nhợt nhạt không một vệt máu dưới lớp phấn trang điểm dày cộp. Đôi môi cô ta khẽ run rẩy, và trên cổ cô ta cũng đeo một chiếc vòng cổ đá quý nặng nề, thắt chặt lấy vùng họng giống hệt như chiếc nẹp của Mai Chi.
Nhưng điều kinh hoàng nhất nằm ở đôi mắt của Kim Chi.
Đó là một đôi mắt mở to, đờ đẫn nhưng ẩn chứa một nỗi hoảng sợ tột độ, một sự tuyệt vọng sâu thẳm của một linh hồn đang bị bẻ gãy tinh thần từ bên trong. Qua làn sương mờ của phòng trà Tràng An, Kim Chi nhìn thẳng vào mắt Mai Chi, ánh mắt run rẩy như một tiếng kêu cứu tuyệt vọng không thể phát ra thành lời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!