Góc Tối Vườn Trà
Luồng ánh sáng trắng từ chiếc đèn pin tuần tra công suất lớn quét sát sạt qua thân cây hoa trà cổ thụ, chỉ cách gấu váy ngủ lụa của Nguyễn Mai Chi chưa đầy hai mươi phân. Sương đêm Tây Hồ lạnh buốt bám vào da thịt cô, hòa cùng những giọt nước mưa nặng hạt quất thẳng vào gương mặt tái nhợt. Mùi đất cát ẩm ướt, mùi lá trà mục nát và mùi sắt rỉ từ cánh cửa ngách ban công xộc lên mũi, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Tiếng gầm gừ trầm đục của con chó béc-giê nghiệp vụ vang lên sát nút ngay sau lưng cô. Tiếng móng vuốt sắc nhọn nện xầm xập trên nền đất mùn ẩm ướt đang tiến lại gần rặng tre già sát mép nước hồ. Chi biết, trong vòng mười giây nữa, nếu cô không vô hiệu hóa được chiếc điện thoại rác Nokia cổ đang nóng ấm trên tay, bảo vệ Đinh Văn Thắng sẽ bắt quả tang cô dâu mới của Trần gia đang lén lút liên lạc với thế giới bên ngoài.
Đại não của Chi hoạt động với công suất tối đa. Sử dụng kỹ năng định vị không gian trong tối và những manh mối môi trường đã ghi nhớ, cô xác định rặng tre phía sau vườn hoa trà là góc chết duy nhất của hệ thống camera nhiệt do bóng râm dày đặc che khuất. Tuy nhiên, chiếc điện thoại rác vừa thực hiện cuộc gọi với Lê Minh vẫn tỏa ra bức xạ nhiệt nhẹ. Nếu Thắng dắt chó săn áp sát, khứu giác nhạy bén của con vật và thiết bị quét cầm tay của hắn sẽ lập tức phát hiện ra nó.
Cơn đau buốt từ vết thương tự rạch trên đùi phải đột ngột nhói lên sắc nét, loang ra một dòng máu tươi ấm nóng thấm đẫm lớp váy lụa xám. Cơn đau thấu xương tự tạo ấy hoạt động như một mỏ neo vật lý tàn nhẫn nhưng hiệu quả, kéo cô ra khỏi sự hoảng loạn tinh thần. Chi nhắm mắt lại trong một tích tắc, hít một hơi thật sâu để kích hoạt phản xạ phó giao cảm, ép nhịp tim đang đập liên hồi giảm xuống dưới mức 75 nhịp/phút.
Cô không chạy. Chạy trốn lúc này đồng nghĩa với việc thừa nhận tội danh nổi loạn và thâm nhập vùng cấm. Cô phải giấu chiếc điện thoại ngay lập tức.
Chi quỳ sụp xuống nền đất bùn lạnh ngắt dưới gốc cây hoa trà cổ thụ. Bằng những động tác cực nhanh và khéo léo của đôi bàn tay, cô dùng gót đôi giày cao gót màu đen rỗng bới một hốc đất mềm sâu dưới lớp lá trà khô mục nát. Cô nhét nhanh chiếc điện thoại Nokia bọc túi nilon chống nước xuống hốc đất, nhanh chóng lấp bùn, rồi dùng hai bàn tay vơ những lá trà khô và đất mùn xung quanh phủ lên trên để ngụy trang bề mặt. Tất cả diễn ra trong vòng chưa đầy mười giây nghẹt thở.
Ngay khi Chi vừa đứng thẳng dậy, luồng ánh sáng đèn pin tuần tra của Thắng quét mạnh qua rặng tre, rọi thẳng trực diện vào vị trí của cô.
"Gâu! Gâu! Gâu!"
Con béc-giê nghiệp vụ lao vút qua bụi cây, hàm răng sắc nhọn nhe ra gầm gừ dữ tợn ngay trước mặt Chi, sợi xích sắt trong tay Thắng căng cứng. Luồng ánh sáng trắng chói mắt của đèn pin rọi thẳng vào nhãn cầu của cô, gây ra một cơn nhức nhối thùy trán dữ dội.
Nhưng Mai Chi không chớp mắt. Cô không lùi lại, không có bất kỳ phản ứng phòng vệ sinh lý bình thường nào của một kẻ bị bắt quả tang.
Áp dụng kỹ năng Giả vờ đồng hóa (Systematic Mimicry), Chi lập tức thả lỏng toàn bộ cơ mặt. Mi mắt cô sụp xuống một nửa, đôi mắt đờ đẫn, trống rỗng và vô hồn hướng về khoảng không vô định phía trước đầu Thắng. Hai cánh tay cô buông thõng tự nhiên dọc theo thân người, vai khẽ run lên vì lạnh nhưng nhịp thở vẫn đều đặn, chậm rãi như một người đang chìm sâu trong giấc ngủ.
Đinh Văn Thắng khựng lại. Dáng người cao lớn, vạm vỡ của gã sĩ quan an ninh biến chất đổ chiếc bóng đen sẫm lên người Chi. Gã nheo mắt nhìn vết bùn đất lấm lem trên gấu váy ngủ lụa và hai bàn tay dính đầy đất cát của dâu mới, tay kia khẽ đặt lên chuôi dùi cui điện đeo ở hông.
"Mợ hai?" Thắng cất giọng lạnh lùng, cảnh giác. "Mợ đang làm gì ngoài vườn hoa trà vào giờ này?"
Chi không trả lời. Cô lờ đờ bước thêm một bước về phía trước, suýt chút nữa đã giẫm phải mõm con chó béc-giê đang gầm gừ. Đôi môi mỏng của cô khẽ mấp máy, phát ra những âm thanh thì thầm, đứt quãng và vô nghĩa:
"Anh Nam... trà sen... u An dặn... phải dâng trà đúng giờ..."
Cô đang diễn xuất trạng thái mộng du hoàn hảo. Để đánh lừa một cựu sĩ quan an ninh lão luyện như Thắng, cô phải biến mình thành một thực thể phục tùng vô thức—hệ quả lâm sàng giả lập của những viên thuốc định thần Haloperidol mà họ đang ép cô uống hàng ngày. Cơn đau nhức nhối từ vết rạch ở đùi phải đang liên tục dội lên đại não, giúp cô duy trì tiêu cự nhãn cầu phẳng lặng, không để lộ một tia sáng trí tuệ hay sự tỉnh táo nào trong ánh mắt.
Thắng đưa đèn pin quét sát từ đầu đến chân Chi. Gã quan sát kỹ nhịp thở phẳng lặng ở lồng ngực cô và sự thiếu vắng của phản xạ co rụt đồng tử khi bị rọi sáng trực diện. Sự phẳng lặng sinh lý cực hạn này—thứ mà Chi có được nhờ kỹ thuật khống chế nhịp tim chủ động—đã thuyết phục gã an ninh hoàn toàn. Gã tin rằng dâu mới của Trần gia thực sự đang bị mộng du nghiêm trọng do tác dụng phụ của liệu trình điều trị tâm thần.
"Mợ hai bị mộng du rồi," Thắng nói qua bộ đàm đeo trên vai, giọng gã dịu đi một chút nhưng vẫn đầy cảnh giác. "Báo cáo quản gia Cúc, tôi phát hiện mợ hai đi lang thang ngoài vườn hoa trà sát mép nước hồ. Tình trạng lơ mơ, không có vũ khí hay thiết bị lạ. Tôi sẽ áp tải mợ về phòng ngủ ngay lập tức."
"Đưa cô ấy lên phòng ngủ," tiếng quản gia Cúc vang lên rè rè qua bộ đàm, lạnh lùng và tàn nhẫn. "Khóa chặt xích sắt bên ngoài lại. Ngày mai tôi sẽ báo cáo việc này cho phu nhân An."
Thắng tắt bộ đàm, giật nhẹ xích con béc-giê bắt nó lùi lại. Gã bước lại gần, khẽ chạm vào vai Chi để dẫn hướng di chuyển: "Mợ hai, lối này. Về phòng ngủ thôi."
Chi để mặc cho Thắng dắt đi. Từng bước đi của cô phải thật vụng về, lê chân trên nền đá lạnh buốt để không lộ ra việc cô biết rõ sơ đồ góc chết camera nhiệt của vườn hoa trà. Vết thương trên đùi phải bị kéo căng, đau đớn tột cùng theo từng nhịp bước, nhưng Chi cắn chặt răng bên trong khoang miệng, không để lộ một tiếng rên rỉ nào ra ngoài.
Cô đã giấu được chiếc điện thoại Nokia cổ an toàn dưới gốc cây hoa trà cổ thụ. Hòm thư chết thực địa đầu tiên đã được thiết lập thành công ngay trong lòng địch. Nhưng cái giá cô phải trả là sự suy kiệt thể lực cực hạn dưới cơn bão đêm và sự nghi ngờ về mặt nhận thức của Trần gia đối với cô đã tăng lên một cấp độ mới.
Thắng áp tải Chi qua lối cửa ngách ban công rỉ sét, dẫn cô lên cầu thang gỗ tối tăm của biệt thự Tây Hồ. Tiếng bước chân rập khuôn của gã bảo vệ nện xuống sàn gỗ như những tiếng gõ của chiếc đồng hồ đếm ngược ngày tàn của tự do.
Khi bước vào phòng ngủ tầng 2, Thắng lùi lại, đóng chặt cánh cửa gỗ sồi dày bản. Ngay sau đó, tiếng xích sắt nặng nề luồn qua tay nắm cửa bên ngoài vang lên, theo sau là tiếng khóa "cạch" khô khốc. Chi bị khóa chặt trong chiếc lồng kính tân hôn một lần nữa.
Cô đứng bất động giữa căn phòng tối om, chờ cho tiếng bước chân của Thắng lùi xa hẳn ngoài hành lang. Chi từ từ thở ra một hơi dài, hai vai sụp xuống vì kiệt sức. Cô đưa bàn tay run rẩy lên vuốt lồng ngực, cảm nhận chiếc ghim cài áo bằng bạc dính máu vẫn đang găm chặt trên lớp áo ngủ bên trong, che giấu viên thuốc Haloperidol thật.
Cô định bước lại gần phòng tắm để băng bó vết thương đang rỉ máu trên đùi, thì đột ngột khựng lại.
Một luồng khí lạnh lẽo bao trùm lấy căn phòng. Chi giác quan nhạy bén nhận ra có điều bất thường. Căn phòng ngủ vốn luôn được sưởi ấm bằng hệ thống điều hòa trung tâm lúc này lại lạnh ngắt như hầm rượu cổ.
Trong góc tối sát cửa sổ kính bị khóa chặt, một bóng người cao lớn đang đứng bất động từ bao giờ.
Cạch.
Một tiếng bật công tắc nhỏ vang lên. Ánh sáng xanh dương mờ ảo, ma mị đột ngột phát ra từ một thiết bị cầm tay nhỏ trên tay bóng người đó, hắt lên gương mặt điển trai nhưng lạnh lùng như tượng đá của Trần Thế Nam.
Nam không bật đèn phòng. Anh ta đứng đó, mặc bộ đồ ngủ lụa đen sang trọng, đôi mắt ái kỷ thâm trầm bám chặt lấy bóng dáng mảnh khảnh của vợ. Trên tay anh ta, chiếc máy quét sóng vô tuyến cầm tay chuyên dụng liên tục nhấp nháy những chấm đèn xanh dò tìm tín hiệu phát sóng tầm ngắn.
"Em đi đâu về muộn thế, Chi?" giọng Thế Nam vang lên trầm ấm, dịu dàng nhưng khiến toàn bộ máu trong người Chi như đông cứng lại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!