Nhạc nềnDark_Moon

Vết Rạch Đêm Trắng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng trắng xanh từ chiếc đèn pin y tế cầm tay của quản gia Đỗ Thị Cúc rọi thẳng vào khoang miệng đang mở ra của Nguyễn Mai Chi. Luồng sáng lạnh lẽo, buốt nhói quét qua từng kẽ răng, vòm họng, rồi dừng lại dưới cuống lưỡi của cô dâu mới. Cự ly chưa đầy mười phân khiến Chi ngửi rõ mùi cồn sát trùng rẻ tiền bám trên đầu ngón tay khô ráp của bà quản gia già, lẫn trong đó là mùi da thuộc ẩm mốc của chiếc găng tay đen mà bà ta chưa từng tháo xuống. Sau lưng họ, Trần Thế Nam đứng khoanh tay, nửa người chìm trong bóng tối của căn phòng ngủ tân hôn xa hoa, gương mặt điển trai vẫn treo một nụ cười dịu dàng, bọc đường nhưng đôi mắt ái kỷ thì lạnh lùng bám chặt lấy từng phản ứng nhỏ nhất trên cơ thể vợ.


"Nâng lưỡi lên cao hơn nữa, mợ hai," giọng bà Cúc khàn khàn, đều đều như tiếng mài dao trên đá. "Gia quy Trần gia nghiêm cấm việc giấu thuốc. Tôi phải bảo đảm mợ đã nuốt trọn viên bổ não định thần của bác sĩ Khang."


Lòng bàn tay phải của Mai Chi khẽ siết chặt dưới gấu váy ngủ lụa. Vết trầy xước rỉ máu do tự đâm ghim bạc bẻ khóa gác mái đêm qua bị đè nén, dội lên một cơn đau buốt sắc nét thẳng lên đại não. Cơn đau vật lý ấy chính là mỏ neo nhận thức duy nhất lúc này, giữ cho nhịp tim của cô không đột ngột tăng vọt trước sự đe dọa thầm lặng của chiếc máy đo phản ứng sinh học đang đặt trên bàn trang điểm. Chi nhắm mắt lại, trong đầu cô bắt đầu nhẩm đi nhẩm lại công thức tính độ lệch chuẩn và hệ số Cronbach's alpha—những lý thuyết xã hội học định lượng khô khan thời cao học giờ đây trở thành bức tường bảo vệ hệ thần kinh của cô khỏi sự hoảng loạn.


Cô đã nuốt viên thuốc bột nếp giả do vú nuôi Lê Thị Mai âm thầm tráo đổi từ trước. Viên bột nếp gặp nước ấm đã nhanh chóng tan rã, không để lại bất kỳ dấu vết hay mùi vị lạ nào trong khoang miệng. Còn viên thuốc định thần Haloperidol thật—thứ độc dược bạo lực hóa học liều thấp dùng để bẻ gãy thùy trán của dâu con—lúc này đang nằm im lìm trong gập lót của chiếc ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai găm chặt trên ngực áo ngủ bên trong của cô.


Bà Cúc di chuyển luồng sáng thêm một vòng từ trái sang phải, kiểm tra kỹ hai bên kẽ má của Chi. Không tìm thấy bất kỳ vật thể lạ nào, ánh sáng đèn pin tắt phụt. Bà quản gia già lùi lại một bước, khom lưng cúi đầu đúng góc mười lăm độ trước Thế Nam: "Thưa cậu hai, mợ hai đã uống thuốc sạch sẽ."


Thế Nam bước ra khỏi bóng tối, nụ cười ấm áp lập tức phủ lên gương mặt lịch lãm của anh ta. Anh bước lại gần giường, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Chi, kéo chiếc chăn bông dày đắp lên ngang ngực cô dâu mới. Cử chỉ chu đáo, bọc đường của anh ta hoàn hảo đến mức nếu là một cô gái bình thường, Chi đã tin rằng mình đang được yêu thương sâu sắc. Nhưng Chi biết, lực tay của anh ta đang khẽ tì vào vai cô như một lời cảnh báo thầm lặng.


"Ngoan lắm, Chi yêu," Thế Nam thì thầm bên tai cô, hơi thở ấm áp nhưng khiến Chi lạnh toát sống lưng. "U uống thuốc đều đặn thì đầu óc mới bình thản được. Từ đêm nay, để em có không gian tĩnh dưỡng tuyệt đối, u An đã ra lệnh khóa xích cửa ngoài phòng ngủ sau mười giờ tối. Em đừng tự ý đi lại ban đêm nữa, kẻo bảo vệ Thắng lại hiểu lầm mợ hai mộng du mà thả chó săn ngoài vườn hoa trà Tây Hồ thì nguy hiểm lắm."


Chi khẽ cúi đầu, mi mắt rũ xuống để che đi tia căm hờn tột cùng trong ánh mắt: "Em biết rồi, anh Nam. Em sẽ nghe lời anh và mẹ."


Thế Nam hài lòng đứng dậy, khẽ gật đầu với quản gia Cúc. Tiếng bước chân rập khuôn của họ lùi dần ra phía cửa. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, theo sau đó là tiếng xích sắt nặng nề luồn qua tay nắm cửa bên ngoài, khóa chặt ranh giới tự do cuối cùng của Nguyễn Mai Chi. Căn phòng ngủ tân hôn rộng lớn chìm vào sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng sóng Hồ Tây vỗ o o ngoài cửa sổ kính bị khóa chặt bằng khung sắt mỹ thuật.


Nửa đêm, cơn bão bùng phát ngoài hồ dội những luồng gió rít qua khe cửa. Chi nằm bất động trên chiếc giường king-size, nhưng đại não cô đang trải qua một cơn địa chấn thực sự. Tác dụng phụ tích lũy của những viên Haloperidol thật mà cô buộc phải uống trong những ngày đầu tráo thuốc thất bại bắt đầu tàn phá hệ thần kinh. Đầu cô đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào thùy trán. Ký ức ngắn hạn bắt đầu bị xáo trộn, mờ mịt như sương mù buổi sớm trên mặt hồ.


Cô cố gắng nhớ lại xem sáng nay mình đã ăn gì, nhưng tâm trí chỉ là một khoảng trống rỗng đáng sợ. Cô bắt đầu tự vấn bản thân, một triệu chứng điển hình của trạng thái Trầm cảm phân liệt mà bác sĩ Khang đang cố tình dàn dựng cho cô. *Có phải mình thực sự bị điên không?* *Có phải những gì mình thấy về chị dâu Thu Thủy bị khống chế tiêm thuốc chỉ là ảo giác do mình tự thêu dệt?* *Thế Nam yêu mình thật lòng, tại sao anh ấy phải làm hại mình?*


Sự phủ nhận thực tại tập thể (gaslighting) từ gia đình chồng đang từ từ gặm nhấm lòng tự trọng và lý trí của một thạc sĩ xã hội học. Chi cảm thấy mình như một con rối đang bị những sợi dây vô hình kéo căng đến mức sắp đứt lìa. Nếu cô buông xuôi, chấp nhận thực tại giả lập mà bà An vẽ ra, cô sẽ chính thức bị đồng hóa, trở thành một cái xác không hồn phục tùng vô điều kiện.


"Không... mình không được phép quên!" Chi lẩm bẩm trong cơn mê sảng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


Cô dùng hết sức bình sinh gượng dậy, bò xuống giường trong bóng tối hoàn toàn. Dựa vào kỹ năng Trí nhớ không gian tuyệt vời đã được rèn luyện, Chi di chuyển chậm rãi, tránh né chính xác ba góc quét của hệ thống camera ẩn ngụy trang dưới dạng thiết bị báo cháy và wall clock trong phòng ngủ. Cô bò đến bên chiếc tủ quần áo bằng gỗ sồi cổ, lách tay vào lớp lót trong của chiếc váy cưới truyền thống gò bó treo ở góc khuất, rút chiếc Ghim cài áo bằng bạc hình hoa mai ra.


Trong bóng tối chật hẹp dưới gầm bàn trang điểm—nơi duy nhất camera ẩn không thể quét tới do bị che khuất bởi chiếc ghế đôn nhung—Chi kéo cao gấu váy ngủ lụa, lộ ra đùi phải thon thả. Cô đưa đầu nhọn sắc bén của chiếc ghim bạc lên, tì chặt vào làn da mềm mại.


Một giây chần chừ.


Chi cắn chặt môi, nhắm mắt lại và kéo mạnh chiếc ghim bạc dọc theo đùi phải.


Xoẹt.


Cơn đau buốt sắc lẹm, thấu xương tức thời dội thẳng lên đại não như một luồng điện cực mạnh. Máu tươi ấm nóng rỉ ra, loang nhanh trên làn da trắng sứ rồi thấm đẫm thớ vải lụa xám. Nhưng kỳ diệu thay, cùng với cơn đau vật lý tàn nhẫn ấy, màn sương mù lơ mơ trong đầu Chi lập tức bị đốt cháy sạch sẽ. Thùy trán của cô bừng sáng trở lại. Ký ức ngắn hạn bị xáo trộn lập tức khớp nối hoàn hảo giống như những mảnh ghép của một bức tranh toàn cảnh.


*Mình là Nguyễn Mai Chi. Mình 24 tuổi. Mình là thạc sĩ xã hội học hành vi. Bẫy nợ năm tỷ của em trai Đức là do Trần gia dàn dựng. Chị dâu Thu Thủy đang bị biệt giam ở dãy nhà phụ phía sau biệt thự. Mình không hề bị hoang tưởng. Mình đang chiến đấu để sinh tồn.*


Đây chính là kỹ thuật Nhắc nhở thực tại vật lý—vũ khí bảo mệnh tàn nhẫn nhất mà Chi tự rèn luyện để chống lại bẫy tâm lý cực đoan của kẻ thù. Vết tự rạch đầu tiên trên đùi Mai Chi rát bỏng, rỉ máu nhưng mang lại cho cô sự tỉnh táo tuyệt đối của một nhà khoa học điều tra.


Chi dùng chiếc khăn tay lụa tối màu thấm sạch máu, băng chặt vết thương lại để không để lại dấu vết trên sàn nhà gỗ gụ. Cô biết mình không có nhiều thời gian. Cô cần phải liên lạc ngay với nhà báo Lê Minh để báo cáo về đơn thuốc Haloperidol liều thấp mà bác sĩ Khang đang áp dụng, nhằm chuẩn bị cho việc phân tích độc chất học lâm sàng bên ngoài biệt thự.


Nhưng làm thế nào để thoát khỏi căn phòng ngủ đang bị khóa xích sắt từ bên ngoài?


Chi tiến lại gần cửa ban công hướng ra Vườn hoa trà Tây Hồ. Khung sắt mỹ thuật bọc ngoài cửa kính vốn được thiết kế gò bó để giam lỏng cô dâu mới, nhưng Chi đã phát hiện ra một lỗ hổng kỹ thuật từ sơ đồ gác mái của người đi trước: bản lề của cánh cửa kính bên trái đã bị rỉ sét do hơi nước ẩm từ Hồ Tây thổi vào suốt nhiều thập kỷ, tạo ra một kẽ hở nhỏ vừa đủ để lách một vật kim loại dẹt vào.


Chi đưa đầu dẹt của chiếc ghim bạc hoa mai vào khe bản lề rỉ sét, dùng hết sức bình sinh bẩy nhẹ. Một tiếng "cạch" siêu nhỏ bị tiếng gió bão gào rú ngoài hồ nuốt trọn. Cánh cửa kính hé mở một khoảng mười lăm phân. Với dáng người mảnh khảnh của mình, Chi lách người qua kẽ hở, bám vào đường gờ đá cổ kính của ban công rồi nhảy nhẹ xuống bãi cỏ mềm phía dưới vườn hoa trà, hoàn toàn tránh né góc quét của camera nhiệt đặt ở lối đi chính.


Đêm bão Hồ Tây đen đặc như mực. Những hạt mưa lạnh buốt quất thẳng vào gương mặt tái nhợt của Chi, nhưng cô không cảm thấy lạnh. Vết thương trên đùi phải nhói lên theo từng bước đi lát đá quanh co, hoạt động như một máy đếm nhịp giữ cho tinh thần cô luôn ở trạng thái cảnh giác cao độ. Cô di chuyển theo sơ đồ góc chết camera nhiệt mà người làm vườn già Ông Biện vô tình tiết lộ: rặng tre già phía sau vườn hoa trà là nơi duy nhất không bị bức xạ nhiệt quét tới do bóng râm dày đặc và hơi nước lạnh từ hồ bốc lên che phủ.


Chi đi chân trần trên nền đất mùn ẩm ướt để không phát ra tiếng động. Sau năm phút di chuyển nghẹt thở, cô tiếp cận gốc cây hoa trà cổ thụ nằm sát mép nước hồ. Cô thò tay vào hốc cây rỗng mục nát, các ngón tay chạm vào lớp túi nilon chống nước chứa chiếc Điện thoại rác Nokia cổ.


Chi rút chiếc điện thoại Nokia 1100 cũ kỹ ra, bàn phím cao su bấm ráp nhẹ dưới ngón tay run rẩy của cô. Chiếc điện thoại không có kết nối internet hay định vị GPS này là kênh liên lạc dự phòng duy nhất không bị hệ thống an ninh mạng tối tân của Trần Group quét được. Cô bấm nút nguồn, màn hình đơn sắc màu xanh lá hiện lên trong bóng tối rặng tre.


Cô nhanh chóng bấm dãy số quen thuộc của Lê Minh. Điện thoại đổ chuông ba tiếng rồi kết nối.


"Chi? Em ổn không?" giọng Lê Minh vang lên thì thầm nhưng đầy lo lắng ở đầu dây bên kia.


"Anh Minh, nghe rõ đây," Chi nói nhanh, giọng cô thì thầm sát mic điện thoại để tránh tiếng gió bão ngoài hồ. "Bác sĩ Khang đã kê đơn thuốc bổ não định thần cho em. Đó là Haloperidol liều thấp. Họ đang áp dụng bạo lực hóa học cưỡng bức để phá hủy nhận thức thùy trán của em. Em đã tráo được viên đầu tiên nhờ vú Mai, nhưng quản gia Cúc kiểm tra miệng rất nghiêm ngặt bằng đèn pin y tế. Em không thể dùng cách tráo thuốc này lâu được."


"Haloperidol?" Lê Minh thốt lên kinh ngạc ở đầu dây bên ngoài biệt thự. "Đó là thuốc chống loạn thần liều mạnh, dùng lâu dài sẽ gây tổn thương não bộ vĩnh viễn và hội chứng liệt rung! Trần gia điên rồi! Anh và Tiến Dũng đang cố gắng giải mã file nhật ký của Thu Thủy để tìm thêm bằng chứng y khoa giả mạo của họ. Em phải giữ vững sự tỉnh táo, Chi ạ!"


"Em đã tự rạch đùi để làm mỏ neo vật lý," Chi nói, giọng cô lạnh lùng đến đáng sợ. "Cơn đau giữ cho em tỉnh táo. Anh phải tìm dược sĩ Hà để chuẩn bị báo cáo phân tích độc chất học lâm sàng. Em sẽ tìm cách tuồn viên thuốc thật ra ngoài cho anh qua tiệm hoa của Mỹ Hạnh..."


Đột ngột, một tiếng gầm gừ trầm đục, dữ tợn vang lên từ phía lối đi lát đá cách rặng tre chưa đầy hai mươi mét.


Gâu! Gâu! Gâu!


Tiếng chó béc-giê nghiệp vụ sủa vang dồn dập, xé toạc không gian im lặng của đêm bão Hồ Tây. Tiếng móng vuốt sắc nhọn nện xầm xập trên nền đá hoa cương tiến thẳng về phía gốc cây hoa trà nơi Chi đang đứng ẩn nấp.


"Có kẻ đột nhập ngoài vườn hoa trà! Thả xích chó săn ngay!" tiếng hét lớn của bảo vệ Đinh Văn Thắng vang lên gắt gao qua bộ đàm.


Một luồng ánh sáng trắng từ chiếc đèn pin tuần tra công suất lớn đột ngột quét mạnh qua màn mưa, rọi thẳng về phía rặng tre già sát mép nước hồ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!