Nhạc nềnDark_Moon

Lời Nguyền Trà Sen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Hồ Tây vào cuối thu luôn mang một sắc xám đục, lững lờ trôi và nuốt chửng những ranh giới tự nhiên giữa mặt nước và bầu trời. Từ ban công phòng ngủ tầng hai của Dinh thự Tây Hồ, Nguyễn Mai Chi nhìn ra ngoài, cảm giác như mình đang đứng trước một bức tranh sơn dầu chưa ráo mực. Gió từ hồ thổi vào, mang theo vị ẩm ướt, lạnh lẽo và mùi hương trầm nồng đậm từ điện thờ gia tiên ở tầng thượng dội xuống, tạo nên một hỗn hợp không khí ngột ngạt đến khó tả.


Trên ngón áp út của cô, chiếc nhẫn cưới kim cương lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm. Nó quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức nặng nề.


Mai Chi khép hờ mắt, cố gắng hít một hơi thật sâu để xoa dịu cơn đau đầu âm ỉ. Ký ức về đêm tân hôn hôm qua vẫn còn mơ hồ, bị cắt vụn bởi những nghi lễ kéo dài và sự mệt mỏi thể xác cực hạn. Nhưng có một chi tiết vẫn hiện rõ trong tâm trí cô, sắc lẹm như một nhát dao găm. Cô đưa tay vào túi áo len, ngón tay chạm vào mảnh giấy nhỏ ráp nhẹ mà cô đã giấu kín từ đêm qua.


Đó là bức thư ngắn giấu trong hộp quà cưới bằng sơn mài đỏ của bà Trần Thị Ngọc – người cô ruột duy nhất đã ly hôn và trốn thoát khỏi Trần gia mười năm trước. Mảnh giấy chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay vội vã, nét mực xanh đã hơi nhòe: "Đừng để họ thay thế ký ức của cháu."


Một lời cảnh báo kỳ quái, đầy hoang mang dành cho một cô dâu mới cưới. Lúc đó, Chi đã nghĩ đó là biểu hiện của sự bất ổn tâm thần mà gia tộc chồng thường rỉ tai nhau về bà Ngọc. Nhưng sáng nay, khi đối mặt với không gian tĩnh lặng, lạnh lẽo của căn phòng ngủ tân hôn rộng lớn này, cô bắt đầu cảm nhận được luồng khí lạnh ngầm ẩn sau lớp bọc vàng son.


Tiếng cạch cửa nhẹ nhàng cắt đứt dòng suy nghĩ của Chi.


Trần Thế Nam bước vào. Anh vẫn thế, luôn xuất hiện với một vẻ ngoài lịch lãm không tì vết. Mái tóc đen vuốt keo gọn gàng, chiếc áo sơ mi lụa trắng may đo ôm sát bờ vai rộng, và nụ cười ấm áp thường trực trên môi. Trên tay anh là một chiếc khay bạc nhỏ, đặt một ấm trà gốm cổ và hai chén sứ men rạn khói nghi ngút. Mùi trà sen Tây Hồ ngào ngạt lập tức lấn át vị lạnh của sương sớm.


"Em yêu, sao lại ra ban công đứng thế này? Gió hồ lạnh lắm, em sẽ bị cảm mất," Nam bước lại gần, giọng nói trầm ấm, dịu dàng như rót mật vào tai. Anh đặt khay trà lên chiếc bàn gỗ gụ khảm trai bên cạnh giường, rồi bước ra ban công, nhẹ nhàng choàng chiếc khăn len lên vai Chi.


Chi khẽ mỉm cười, cố gắng giữ nhịp thở đều đặn: "Anh dậy sớm thế. Em chỉ muốn nhìn Hồ Tây một chút thôi."


"Anh biết em thích sương mù, nhưng sức khỏe của em là quan trọng nhất," Nam xoay người Chi lại, đối mặt với anh. Ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm chân thành, sâu thẳm và ấm áp. Anh đỡ cô đi vào phòng, khép chặt cánh cửa kính ban công lại. Tiếng gió hồ lập tức bị dập tắt hoàn toàn bởi lớp kính cách âm dày ba lớp. Căn phòng trở lại trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, ngột ngạt và biệt lập.


Nam rót trà ra chén, làn khói mỏng mang theo mùi sen thơm ngát, nhưng có một mùi hăng nhẹ, rất nhỏ mà chỉ những người có khứu giác nhạy cảm như Chi mới nhận ra. Anh dâng chén trà bằng hai tay, cử chỉ cung kính đúng mực gia quy: "Trà sen Tây Hồ ướp sớm nay đấy. Mẹ bảo dâu mới của Trần gia uống trà này vào buổi sáng sẽ giúp định thần, dưỡng nhan rất tốt. Em uống đi cho ấm người."


Chi nhìn chén trà, lời cảnh báo của bà Ngọc chợt vang lên trong đầu. Cô mỉm cười khéo léo, đón lấy chén trà nhưng đặt xuống bàn: "Lát nữa em sẽ uống. Bây giờ em cần lấy lại điện thoại đã. Hôm nay là hạn chót em phải gửi bản đề cương nghiên cứu hoàn thiện cho Giáo sư Nguyễn Khắc Viện để nộp hồ sơ học bổng nghiên cứu sinh tại Sorbonne. Điện thoại của em đâu rồi anh? Đêm qua anh bảo cất đi để sạc mà."


Nụ cười của Thế Nam không hề thay đổi, nhưng Chi – với kỹ năng đọc vị biểu cảm vi mô rèn luyện qua nhiều năm nghiên cứu xã hội học – nhận thấy cơ mặt quanh mắt anh khẽ siết lại trong vòng chưa đầy nửa giây. Đó là biểu hiện của sự kiểm soát bị thách thức.


"Em yêu, em lại thế rồi," Nam thở dài nhẹ nhàng, ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện cô. Anh đưa tay nắm lấy bàn tay Chi, những ngón tay anh ấm áp nhưng siết nhẹ một cách kiên quyết. "Chúng ta vừa mới cưới mà. Anh đã nói với em rồi, mẹ và anh muốn em hoàn toàn nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng sau những tháng ngày vất vả làm luận văn thạc sĩ. Chuyện học bổng Pháp... anh nghĩ em không cần phải vội vã thế đâu."


Chi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Cô cố gắng giữ giọng điệu ôn hòa, lý trí: "Nam, đây là cơ hội cả đời em chỉ có một lần. Giáo sư Viện đã rất vất vả để giữ suất học bổng này cho em. Em chỉ cần mười phút gửi email thôi. Anh đưa điện thoại cho em đi."


Nam buông tay cô ra, tựa lưng vào ghế. Nụ cười ấm áp biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt tổn thương sâu sắc. Anh nhìn cô bằng ánh mắt u buồn, giọng nói trầm xuống, mang theo một tông điệu cáo buộc tinh vi:


"Mai Chi, em không tin anh sao? Em nghĩ anh đang giam lỏng em à? Hay em nghĩ anh không muốn em thành công? Anh làm tất cả những điều này chỉ vì lo cho sức khỏe của em thôi mà. Em nhìn lại mình xem, dạo này em gầy đi nhiều lắm, đêm nào cũng giật mình mất ngủ. Em có biết mẹ đã lo lắng thế nào khi thấy em cứ thức khuya đọc những cuốn sách xã hội học khô khan đó không? Em đang quá nhạy cảm và hoang tưởng rồi đấy."


Chi sững sờ. Đây chính là kỹ thuật DARVO – Phủ nhận hành vi, tấn công sự tỉnh táo và biến mình thành nạn nhân mà cô đã từng phân tích trong các tài liệu về thao túng tâm lý hành vi. Nam đang khéo léo biến việc tước đoạt phương tiện liên lạc của cô thành một hành động chăm sóc đầy yêu thương, đồng thời đổ lỗi cho cô là kẻ hoang tưởng, không biết trân trọng lòng tốt.


"Em không hoang tưởng, Nam," Chi cố gắng giữ vững tiêu cự ánh mắt, không để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy cảm xúc của anh. "Em hoàn toàn tỉnh táo. Điện thoại là tài sản cá nhân của em, và em có quyền sử dụng nó. Việc anh tự ý giữ điện thoại của em là vi phạm ranh giới cá nhân."


Nam đứng dậy, phong thái vẫn thanh lịch nhưng tỏa ra một áp lực đè nén. Anh bước lại gần giường, nhìn xuống cô với ánh mắt đầy trắc ẩn giả tạo: "Ranh giới cá nhân? Mai Chi, bây giờ em đã là người của Trần gia, là vợ của anh. Ở đây, chúng ta không sống bằng những lý thuyết xã hội học phương Tây của em. Chúng ta sống bằng gia quy, bằng sự hòa hợp và tin tưởng lẫn nhau. Điện thoại của em, anh đã gửi cho quản gia Cúc giữ để tránh những cuộc gọi làm phiền từ bên ngoài ảnh hưởng đến việc tĩnh dưỡng của em. Khi nào bác sĩ Khang đến khám sức khỏe định kỳ và xác nhận em đã hồi phục tinh thần, anh sẽ tự tay trả lại cho em."


Chi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Bác sĩ Khang? Khám sức khỏe định kỳ? Mọi thứ đang được sắp đặt một cách có hệ thống để cô lập cô tiệm tiến. Chiếc lồng kính hào môn đang đóng sập lại, từng chốt khóa một, vô thanh vô sắc nhưng kiên cố vô cùng.


"Anh ra ngoài một chút, có việc ở tập đoàn cần xử lý," Nam cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Chi. Cái ôm từ phía sau của anh ấm áp nhưng siết chặt, giống như một chiếc gông cùm bọc nhung. "Em ngoan ngoãn ở phòng uống hết chén trà sen đi nhé. Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Anh yêu em."


Tiếng bước chân của Nam xa dần, rồi tiếng cửa phòng ngủ đóng lại, đi kèm với tiếng cạch nhẹ của chốt khóa ngoài.


Mai Chi đứng bật dậy ngay khi tiếng bước chân của Nam biến mất hẳn ở hành lang. Cô lao đến chiếc bàn bedside, cố gắng mở chiếc két sắt mini đặt trong hộc tủ – nơi đêm qua cô thấy Nam cất một số đồ dùng cá nhân. Cô nhập mật mã là ngày sinh nhật của anh, rồi ngày kỷ niệm của hai người.


*Sai mật mã.*


*Sai mật mã.*


Chiếc máy báo đỏ lạnh lùng. Nam đã thay đổi mật mã ngay trong đêm. Cô chạy đến chiếc bàn làm việc, lật tung các ngăn kéo. Trống rỗng. Không có máy tính, không có ipad, không có bất kỳ thiết bị kết nối internet nào. Chiếc điện thoại bàn duy nhất trong phòng cũng đã bị cắt đường dây từ bên ngoài.


Chi quay lại giường, nhìn chén trà sen vẫn còn bốc khói nghi ngút trên bàn. Làn hương sen ngào ngạt giờ đây giống như một làn sương độc, sẵn sàng ru ngủ nhận thức của cô, biến cô thành một thực thể ngoan ngoãn, phục tùng không bản ngã giống như chị dâu Phạm Thu Thủy.


Cô đưa tay lên ngực, siết chặt mảnh giấy của bà Ngọc trong túi áo. Sự cô độc tột cùng bao trùm lấy Chi khi cô nhận ra, giữa dinh thự xa hoa lộng lẫy bên bờ Hồ Tây này, không một ai có thể nghe thấy lời kêu cứu của cô. Lồng kính đã đóng, và cuộc chiến giành giật bản ngã của cô chỉ mới bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!