Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Hang Lôi Thần Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh chớp màu xanh lam kim xé toạc màn đêm u tối của Vùng Chết Phóng Xạ số 3, biến cả hố sụt rỉ sét thành một lò nung sáng rực trong một phần mười giây. Sức nóng kinh hoàng từ luồng sét thực thể dội xuống cách Đới Vĩnh An chưa đầy mười mét, nung chảy khối đá nam châm đen khổng lồ thành một bũng nước sắt đỏ rực, sủi bọt xèo xèo. Mùi ô-zôn nồng nặc đến nghẹt thở xộc thẳng vào mũi Vĩnh An qua lớp mặt nạ phòng độc rách nát, khiến lá phổi đã bị xơ hóa nhẹ của anh co thắt lại, bật ra một tiếng ho khan đục ngầu.


"Mẹ kiếp! Sét thực thể... Nó phát hiện ra chúng ta rồi!" Giọng nói hốt hoảng của Trình Lam vang lên bên tai An. Hình bóng tàng hình của gã méo mó dữ dội dưới tác động của điện trường áp cao, để lộ ra những vệt da thịt xám xịt nhấp nháy liên tục như một thước phim lỗi sắp cháy. "Năng lượng thế này... chúng ta không thể đấu lại đâu, Vĩnh An! Rút lui thôi!"


"Không rút được nữa."


Vĩnh An khàn giọng đáp, bàn tay trái của anh siết chặt lấy thanh Dao găm nén từ tính giắt sau lưng. Anh nhìn xuống lồng ngực mình. Qua lớp băng gạc bọc chì đã thấm đẫm dịch lỏng màu xanh lam phát quang, chiếc Đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã vẫn tích tắc gõ nhịp: Cạch. Cạch. Cạch. Nhưng nhịp tim của anh đang đập loạn xạ, lò phản ứng lỗi trong tim bắt đầu rung lên bần bật, cộng hưởng điên cuồng với dòng điện trường hoang dã đang cuộn xoáy trong không khí. Nguồn năng lượng sạc tạm thời từ quặng thô chỉ giúp anh kéo dài sự sống thêm vài giờ, và nếu không có được lõi năng lượng tinh khiết của Lôi Thần Sắt, anh sẽ tự phát nổ trước khi kịp thoát khỏi vùng đất chết này.


Anh lảo đảo bước qua bũng nước sắt nóng chảy, hướng thẳng về phía miệng hang động khổng lồ nằm khuất dưới bãi phế thải cơ khí phía trước. Đó chính là Hang Lôi Thần Sắt.


Lối vào hang động tối tăm như một cái miệng quái thú khổng lồ, chằng chịt những thanh dầm thép chữ H nứt gãy và những sợi xích sắt rỉ sét treo lơ lửng. Từ sâu trong lòng hang, những tia điện màu xanh lam phóng ra liên tục, rít lên những tiếng *tạch tạch* chói tai, liếm vào vách đá xám xịt làm bốc lên từng luồng khói lưu huỳnh khét lẹt.


Vĩnh An nén cơn đau buốt dọc tủy sống, bước chân vào hang. Cánh tay phải cơ khí hóa mười lăm phần trăm của anh lạnh ngắt, các khớp nối kim loại rạn nứt nhẹ sau cú đấm của Thạch Đầu thỉnh thoảng lại bắn ra một tia lửa điện nhỏ. Anh phải dùng tay trái giữ chặt bả vai phải để cố định khớp xương đang run rẩy.


Càng đi sâu vào trong, hang động càng mở rộng. Dưới ánh sáng lập lòe của những tia điện phóng xạ, một cảnh tượng hãi hùng hiện ra trước mắt An. Khắp nơi trên vách hang là xác của những con robot tuần tra cũ kỹ của Aegis, những bộ giáp bọc thép của thợ săn tiền thưởng bị nung chảy méo mó, dính chặt vào đá như những bộ xương khô kim loại.


Ở trung tâm hang động, ngồi trên một ngọn núi làm từ những thanh nhiên liệu hạt nhân đã rỉ sét và rác thải cơ khí, là một thực thể khổng lồ.


Đó chính là Lôi Thần Sắt.


Nhưng gã không còn hình dáng của một con người. Thân hình gã cao lớn hơn hai mét, chằng chịt những đường gân năng lượng xanh lam phát quang dữ dội dưới lớp da rách nát bám đầy vảy rỉ sét. Tóc gã dựng ngược rực tia điện, nhãn cầu đục ngầu không còn tròng đen, hoàn toàn mất đi lý trí. Gã gầm rú lên những tiếng vô nghĩa, hai bàn tay khổng lồ liên tục bóp nghẹt những mảnh sắt vụn, phóng ra các luồng sét thực thể vô định tàn phá vách hang.


Đứng chắn trước ngọn núi rác thải cơ khí, che chở cho người khổng lồ điên loạn kia, là một thiếu niên gầy guộc.


Lôi Kính.


Cậu bé mặc bộ đồ bảo hộ phóng xạ rách rưới bám đầy dầu mỡ, mái tóc dựng đứng rực tia điện xanh lam giống hệt sư phụ mình. Đôi mắt cậu hoang dã, hung dữ như một con thú hoang bị dồn vào góc chết. Trên cổ tay cậu, chiếc Vòng tay sắt hấp thụ lôi điện sinh học sáng rực, tích tụ những tia điện áp cao chạy dọc theo hai cánh tay mảnh khảnh.


"Cút đi! Lũ thợ săn khát máu!" Lôi Kính gào lên, giọng nói khản đặc đầy thù hận. "Tao sẽ không để tụi mày chạm vào sư phụ!"


"Lôi Kính," Vĩnh An bước lên một bước, tay trái giơ lên để tỏ ý không muốn tấn công. "Tôi không phải là người của Aegis. Tôi không đến đây để săn đầu gã đổi tuổi thọ. S sư phụ của cậu... gã đã bị quá tải bức xạ nghiêm trọng. Gã đang tự hủy hoại chính mình."


"Mày nói láo!" Lôi Kính thét lớn, đôi mắt đỏ ngầu giận dữ. "Sư phụ tao từng là thợ săn vĩ đại nhất của Elysium! Gã bị tụi nó vắt kiệt tuổi thọ rồi ném xuống đây như một đống rác thải! Tụi mày chỉ muốn mổ xẻ gã để lấy cái lõi kia thôi! Chết đi!"


Không đợi An giải thích, Lôi Kính vung tay phải. Chiếc vòng sắt trên cổ tay cậu bé rít lên, phóng ra ba mũi tên điện hoang dã màu xanh lam, xé rách không khí lao thẳng vào mặt Đới Vĩnh An.


Cùng lúc đó, Lôi Thần Sắt phía sau như bị kích động bởi tiếng thét của đệ tử. Gã gầm lên một tiếng rung chuyển cả hang động, hai lòng bàn tay hướng lên trời, kích hoạt một cơn bão lôi điện phóng xạ tự do thiêu rụi mọi thứ xung quanh trong bán kính năm mươi mét.


***


Trận chiến sinh tử bùng nổ trong không gian hẹp của hang mỏ.


Luồng sét phóng xạ khổng lồ từ Lôi Thần Sắt đổ ập xuống như một thác nước điện xanh lam, nung chảy vách đá vôi phía trên thành những giọt nham thạch nóng đỏ rơi xuống rầm rập.


An lập tức phản xạ. Tay trái anh quét mạnh về phía trước, kích hoạt dị năng Khống chế sắt rỉ cục bộ.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Hàng chục tấm tôn rỉ sét và những thanh dầm thép chữ H từ đống đổ nát xung quanh bay sập đến, liên kết chặt chẽ với nhau dưới lực hút từ tính cực mạnh, dựng lên một bức Rào chắn sắt rỉ dày hơn nửa mét trước mặt anh và Trình Lam.


*OÀNH!!!*


Dòng sét thực thể nện thẳng vào rào chắn sắt rỉ. Sức nóng kinh hoàng làm tấm chắn sắt rỉ đỏ rực lên trong nháy mắt. An nghiến răng, dồn toàn bộ ý chí dẫn truyền dòng điện thế cao chạy dọc theo các tấm sắt, cắm sâu xuống nền đất mỏ ẩm ướt để phân tán điện áp xuống lòng đất.


Tuy nhiên, từ bên hông, Lôi Kính đã áp sát. Cậu bé di chuyển nhanh nhẹn như một con sóc điện, vung tay bắn liên tiếp các mũi tên điện hoang dã vào các dây xích sắt đang liên kết rào chắn của An.


*Đoành! Đoành!*


Các khớp xích sắt bị dòng điện của Lôi Kính làm nung chảy nứt vỡ. Bức rào chắn của An bắt đầu lung lay dữ dội, một góc tấm chắn bị sụp đổ, để lộ khoảng trống chí mạng.


"Lôi Kính! Dừng tay lại!" An hét lớn. Anh không muốn giết cậu bé này. Trong mắt đứa trẻ hoang dã kia, anh nhìn thấy hình ảnh của chính mình mười năm trước—điên cuồng bảo vệ người thân duy nhất trước sự tàn nhẫn của số phận. Nhưng nếu rào chắn sụp đổ, cả anh và Trình Lam sẽ bị dòng sét của Lôi Thần Sắt nung chảy thành tro bụi.


An quyết định ra tay răn đe. Tay phải cơ khí hóa của anh, dù vẫn còn nứt nẻ khớp nối và liệt xúc giác, vẫn được anh cưỡng ép nhấc lên. Anh tập trung lực từ trường cực mạnh vào lòng bàn tay bọc găng nano.


*Hưu!*


Một viên bi sắt rỉ sét từ thắt lưng bay vút lên lòng bàn tay anh. An kích hoạt Đạn từ tính siêu tốc.


*ĐOÀNH!*


Viên bi sắt bắn đi với gia tốc cực đại, để lại một vệt sáng xanh lam rực rỡ và tiếng nổ siêu thanh rách tai trong hang động. Viên đạn bay sượt sát qua bả vai phải của Lôi Kính, cắt đứt một mảng áo bảo hộ và găm sâu vào vách đá phía sau tạo thành một hố sụt nhỏ bốc khói.


Lực gió siêu mạnh từ viên đạn hất văng Lôi Kính ngã nhào ra đất. Cậu bé ôm bả vai bị bỏng nhẹ do ma sát, nhìn Đới Vĩnh An với ánh mắt bàng hoàng. Cậu không ngờ kẻ ngoại lai này lại có thể bắn ra một đòn tấn công từ tính có tốc độ kinh hoàng đến thế, và càng không ngờ gã lại chủ động bắn chệch hướng để giữ mạng cho cậu.


"Sư phụ... cứu con..." Lôi Kính run rẩy gọi.


Tiếng kêu cứu của đệ tử duy nhất đã chạm vào bản năng bảo vệ cuối cùng trong màng não điên loạn của Lôi Thần Sắt.


Gã khổng lồ rực sét đứng phắt dậy. Đôi mắt đục ngầu của gã bỗng nhiên rực sáng ánh xanh lam kim tàn nhẫn. Gã gầm lên một tiếng xé lòng, dồn toàn bộ lôi điện phóng xạ hoang dã vào hai cánh tay khổng lồ, biến chúng thành hai lưỡi đao sét thực thể màu xanh lam kim bóp méo không gian xung quanh.


Lôi Thần Sắt bạo tẩu. Gã lao trực diện vào Đới Vĩnh An với một tốc độ kinh hoàng, mỗi bước chân nện xuống làm sập cả một mảng nền đá hang mỏ.


***


"Vĩnh An! Tránh ra!" Trình Lam hét lớn từ trong bóng tối.


Nhưng không gian hang động quá hẹp, và bả vai phải bị liệt khiến An không thể di chuyển linh hoạt. Lưỡi đao sét thực thể của Lôi Thần Sắt chém xéo xuống, nung chảy hoàn toàn bức Rào chắn sắt rỉ của An thành nước sắt nóng chảy rơi xuống rầm rập.


Trong khoảnh khắc sinh tử, An đưa cánh tay phải cơ khí hóa lên, kích hoạt găng tay khuếch đại từ trường nano hòng hút lấy dòng điện thế cao của Lôi Thần Sắt để sạc đầy lò phản ứng trong tim.


*XOẸT!!!*


Ngay khi lòng bàn tay phải của anh chạm vào dòng sét thực thể của Lôi Thần Sắt, một cơn chấn động điện từ khủng khiếp bùng nổ.


Dòng điện áp cao hoang dã, chứa đầy tạp chất phóng xạ chưa thuần hóa, không chảy vào tim một cách ôn hòa mà càn quét cuồng bạo dọc theo hệ thần kinh cánh tay phải của An.


"A... A... A!!!"


Vĩnh An thét lên đau đớn. Cơn đau tột cùng xé rách từng thớ thịt. Da tay phải của anh bị dòng điện thiêu cháy xém, bốc khói khét lẹt. Các khớp nối cơ khí sinh học ở khuỷu tay phát ra tiếng rít chói tai rồi kẹt cứng hoàn toàn. Hệ thần kinh của anh bị tổn thương nặng nề dưới áp lực hàng vạn volt, khiến mắt anh tối sầm lại, đầu óc quay cuồng, suýt chút nữa thì ngất lịm đi ngay tại chỗ.


Lực lượng phản phệ hất văng An lùi lại đập mạnh lưng vào vách hang. Van tim lỗi trong ngực anh đập loạn nhịp điên cuồng, rò rỉ ra những luồng sáng xanh lam rực rỡ qua lớp băng gạc rách nát.


Cạch. Cạch. Cạch.


Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt của Đới Nhã trước ngực vang lên dồn dập, như một lời cảnh báo đỏ chí mạng. Lò phản ứng lỗi trong tim anh đã bị kích thích quá độ, bắt đầu đếm ngược tự hủy cực hạn: *Ba phút còn lại.* Nếu không dập tắt được dòng lôi điện hoang dã của Lôi Thần Sắt và đoạt lấy lõi năng lượng của gã để ổn định van tim, anh sẽ tan xương nát thịt cùng cả hang động này.


Lôi Thần Sắt không cho anh thời gian thở. Gã khổng lồ điên cuồng vung lưỡi đao sét thứ hai, nhắm thẳng vào đầu Đới Vĩnh An chém xuống.


***


Trong ranh giới sinh tử mỏng manh, trí tuệ cơ khí của cựu kỹ sư trong màng não An hoạt động với tốc độ cực hạn.


Anh nhận ra mình không thể hấp thụ trực tiếp nguồn lôi điện hoang dã của Lôi Thần Sắt khi cơ thể đang bị trọng thương và thiếu chất ức chế. Mọi nỗ lực dùng từ tính thô sơ để chặn dòng sét đều vô hiệu trước sức nóng của sét thực thể.


Anh phải tìm cách phân tán nguồn điện thế của gã trước.


An dùng chút sức tàn cuối cùng, kéo sụp chiếc Kính quét sóng từ trường xuống mắt. Qua lăng kính quét phổ quang, anh nhìn thấy trên vách hang động chằng chịt những đường ống dẫn nước thải axit rỉ sét và các đường dây cáp đồng cũ kỹ từ thời chiến tranh hạt nhân vẫn còn kết nối với các mạch dẫn điện sâu trong lòng mỏ.


Đó chính là những cột thu lôi tự nhiên hoàn hảo.


"Lôi Kính! Tránh ra!" An gầm lên.


Anh vung tay trái, bộc phát toàn bộ từ lực Khống chế sắt rỉ cục bộ còn sót lại. Anh không nhắm vào Lôi Thần Sắt, mà nhắm vào hàng chục thanh dầm thép rỉ sét và ống đồng treo lơ lửng trên trần hang.


*Rắc... Rắc... Rắc...*


Những thanh dầm thép và ống đồng bị từ lực giật mạnh, gãy đôi và cắm sập xuống xung quanh Lôi Thần Sắt tạo thành một trận đồ cột thu lôi hình vòng tròn bao bọc lấy gã khổng lồ.


Cùng lúc đó, An dùng tay trái phóng liên tiếp ba viên Đạn từ tính siêu tốc bắn đứt các đường ống dẫn nước thải axit phía trên đầu Lôi Thần Sắt.


*Uỳnh! Uỳnh!*


Dòng nước thải axit đậm đặc chứa nhiều hạt kim loại dẫn điện đổ ập xuống người Lôi Thần Sắt, làm ướt sũng vảy rỉ sét trên da gã.


*XÈO!!!*


Dòng sét thực thể hoang dã phóng ra từ hai tay Lôi Thần Sắt lập tức bị dòng nước axit dẫn truyền, hút mạnh vào hệ thống cột thu lôi bằng dầm thép và ống đồng xung quanh, chạy dọc xuống các mạch dẫn điện dưới lòng đất mỏ.


Thế công bạo tẩu của Lôi Thần Sắt đột ngột bị gián đoạn. Gã khổng lồ khựng lại giữa trận đồ cột thu lôi bốc khói nghi ngút, lôi điện phóng ra từ người gã bị phân tán hơn tám mươi phần trăm, khiến gã gầm rú lên trong sự bất lực và đau đớn do dòng điện chạy ngược tàn phá cơ thể.


Lôi Kính thấy sư phụ bị kẹt giữa trận đồ điện giật, điên cuồng lao lên định cứu gã, nhưng bị Trình Lam từ trạng thái tàng hình bất ngờ áp sát, dùng báng súng lục bọc da gạt ngã cậu bé xuống đất mỏ ẩm ướt, khống chế chặt chẽ hai tay cậu.


"Buông tao ra! Sư phụ! Sư phụ!" Lôi Kính gào khóc thảm thiết.


***


Đới Vĩnh An lảo đảo bước ra khỏi vách đá, tay phải cơ khí hóa của anh nứt nẻ, rỉ ra dòng dịch xám đen lạnh ngắt, rũ thõng xuống bên hông. Tay trái anh nắm chặt thanh Dao găm nén từ tính mới đúc, từng bước tiếp cận Lôi Thần Sắt đang quỳ sụp giữa trận đồ cột thu lôi bị quá nhiệt.


Lồng ngực của Đới Vĩnh An rực sáng ánh xanh lam tinh khiết đến mức có thể nhìn thấy rõ hình dáng của lò phản ứng lỗi đang xoay tròn điên cuồng dưới lớp da thịt rách nát. Nhịp tim của anh giảm xuống dưới hai mươi nhịp mỗi phút. Tiếng đếm ngược tự hủy cơ học réo lên chói tai trong màng não.


Chỉ còn chưa đầy hai phút.


Anh nhìn Lôi Thần Sắt—kẻ từng là một thợ săn tiền thưởng kiêu ngạo của Elysium, nay chỉ còn là một đống da thịt cơ khí rách nát, gầm rú trong hang tối như một quái vật điên dại bị thế giới ruồng bỏ. Một tấn bi kịch tàn nhẫn của thời đại bóc lột sinh học hạt nhân hiện rõ trên từng vết sẹo rỉ sét của gã.


"Kết thúc thôi..." An khàn giọng nói, dứt khoát đưa thanh dao găm nén lên nhắm thẳng vào tim gã khổng lồ.


Đột nhiên, Lôi Thần Sắt ngẩng đầu lên. Đôi mắt đục ngầu của gã bỗng nhiên lấy lại được một tia sáng lý trí ngắn ngủi cuối cùng. Gã nhìn Đới Vĩnh An, nhìn chiếc đồng hồ quả quýt của Đới Nhã trước ngực anh, rồi nhìn sang đứa đệ tử Lôi Kính đang gào khóc.


Một nụ cười méo mó, giải thoát xuất hiện trên khuôn mặt đầy vảy rỉ sét của gã khổng lồ.


"Gào... rào..."


Lôi Thần Sắt gầm lên một tiếng cuối cùng rách toác cả thanh quản. Gã chủ động dang rộng hai tay, lồng ngực khổng lồ của gã bỗng nhiên nứt toác ra dưới áp lực năng lượng cực hạn, rò rỉ ra một tinh thể lôi điện nguyên bản rực sáng ánh xanh lam kim chí mạng, tỏa ra một luồng bức xạ khổng lồ nung chảy vách đá xung quanh thành cát bụi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!