Bão Sắt Hố Sụt
Bóng tối của Vùng Chết Phóng Xạ số 3 nuốt chửng những bước chân rệu rã của Đới Vĩnh An. Không khí ở đây không có mùi ẩm mốc của cống rãnh thông thường, mà nồng nặc mùi kim loại bị nung chảy trộn lẫn với vị chát đắng của bụi hạt nhân. Qua lăng kính của chiếc Kính quét sóng từ trường rò rỉ đeo trên mắt, thế giới hiện lên dưới một lăng kính ma quái: những dải bức xạ màu xanh lục và xanh lam rò rỉ từ các đường ống nứt nẻ, lơ lửng như những dải lụa ma chơi trong không trung.
Lồng ngực của Vĩnh An co thắt dữ dội. Vết mổ dọc xương ức—hậu quả của ca phẫu thuật cấy ghép lõi lỗi mười năm trước và vừa bị bục rách trong cuộc đụng độ trước—đang rỉ ra từng giọt dịch lỏng màu xanh lam phát quang nhạt nhòa. Tấm băng gạc bọc chì mà Trình Lam quấn vội trước ngực anh đã thấm đẫm thứ máu lai cơ khí ấy, lạnh ngắt và nặng nề.
Cạch. Cạch. Cạch.
Tiếng tích tắc cơ học đều đặn từ chiếc đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã quấn chặt trước ngực trái vẫn vang lên khẽ khàng. Nó là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của anh không bị cuốn phăng vào những cơn sóng điện từ đang điên cuồng tàn phá màng não.
"Mày ổn chứ, Vĩnh An?" Giọng nói của Trình Lam vang lên từ khoảng không vô hình ngay sát vai anh. Cơ thể gã đang duy trì trạng thái tàng hình hóa sinh, nhưng do nhiễu loạn từ trường cực mạnh của vùng chết, hình bóng gã thỉnh thoảng lại bị nhòe đi như một thước phim lỗi, để lộ những vệt da thịt xám xịt.
"Tim tao... còn dưới bốn phần trăm," An khàn giọng đáp, tiếng thở dốc nặng nề phát ra từ dưới lớp mặt nạ phòng độc cũ rách. "Nhịp đập đang tụt xuống ba mươi lăm nhịp mỗi phút. Tao phải tìm thấy Lôi Thần Sắt trước khi cái lò phản ứng này biến tao thành một quả bom nổ tung cả phân khu."
Cánh tay phải của anh, giờ đây đã bị cơ khí hóa bán phần lên đến mười lăm phần trăm, lạnh ngắt và cứng đờ. Những sợi đồng siêu vi màu xanh neon bò lổm ngổm dưới lớp da xơ cứng hóa đen lên tận khuỷu tay, hoàn toàn mất đi xúc giác ấm áp của con người. Mỗi khi anh cố cử động các ngón tay, các khớp nối kim loại lại phát ra tiếng rít nhỏ của bánh răng thiếu dầu bảo dưỡng.
Theo bản đồ dòng chảy bức xạ mà Lão mù Tả đã vẽ bằng bột sắt rỉ tại quán rượu Sương Lam, họ đang tiến sát đến rìa của Hố sụt rỉ sét—vùng cấm địa có trường trọng lực bị bẻ cong hoàn toàn bởi quặng từ tính tự nhiên khổng lồ bên dưới. Cơn bão từ trường cực hạn ngoài kia đã cắt đứt đường lui về nhà ga bỏ hoang, ép họ phải dấn thân vào mê lộ chết chóc này.
***
Khi Đới Vĩnh An bước qua một khúc cua hẹp của đường hầm mỏ cũ, không gian trước mắt đột ngột mở rộng ra một cách dị thường.
Đó là một hố sụt khổng lồ, sâu hoắm, có đường kính rộng hàng trăm mét, được hình thành từ vụ sập đường hầm khai thác quặng từ mười năm trước. Trần đá phía trên nứt toác, để lộ những khối đá nam châm đen khổng lồ phát ra thứ ánh sáng vàng kim giả tạo, u uất.
Nhưng điều kinh hoàng nhất chính là vật lý ở nơi này đã bị bẻ cong hoàn toàn.
Do sự cộng hưởng từ tính tự nhiên cực hạn từ lòng đất, một trường từ trường nghịch đảo bóp méo trọng lực cục bộ đang vận hành tại đây. Hàng vạn mảnh thép từ tính rỉ sét, những sợi xích sắt khổng lồ, những tấm tôn phế liệu và cả những chiếc xe goòng khai mỏ cũ kỹ không hề nằm trên mặt đất. Chúng lơ lửng, trôi dạt chậm rãi trong không trung giống như những rạn san hô rỉ sét dưới đáy đại dương tối tăm. Thỉnh thoảng, hai khối sắt lớn va chạm vào nhau, phát ra tiếng *boong* trầm đục dội vào vách đá, kèm theo những tia lửa điện màu xanh lam nhạt.
"Cẩn thận," Trình Lam thì thầm, giọng gã run lên. "Những mảnh sắt lơ lửng kia... chúng di chuyển không theo quy luật nào cả. Chỉ cần một biến động từ trường nhỏ, chúng sẽ lao đi như những lưỡi máy chém vô hình."
An chưa kịp trả lời thì từ phía đối diện hố sụt, một bóng người lùn tịt, vững chãi bước ra từ một hốc đá chứa đầy quặng thô phát sáng.
Gã thanh niên có làn da sần sùi, xám xịt như đá cuội, mặc chiếc quần cộc rách nát bám đầy bụi quặng phóng xạ màu vàng thẫm. Đôi mắt gã đục ngầu, lầm lì và chứa đựng một sự bướng bỉnh tột cùng. Trên hai bả vai gã, những thớ cơ đá cuội cuồn cuộn tự động nhô lên, liên kết chặt chẽ tạo thành một lớp giáp đá dày cộp bao bọc lấy toàn bộ phần thân trên.
"Lui lại, lũ chuột cống," gã thanh niên lên tiếng, giọng nói trầm đục như tiếng hai tảng đá cọ xát vào nhau. "Đây là địa bàn khai thác quặng phóng xạ của băng đảng Sắt Xám. Kẻ nào bước qua ranh giới hố sụt này đều phải để lại mạng sống."
"Thạch Đầu," An khẽ gọi tên gã dị nhân hóa đá qua kính quét sóng. Anh nhận ra gã thông qua hồ sơ thợ săn. Gã là dị nhân cấp E, bướng bỉnh và bảo thủ, chuyên canh giữ mỏ quặng thô phóng xạ này để đổi lấy pin sinh học duy trì tuổi thọ cho băng đảng của mình. "Tôi không đến đây để cướp quặng. Tôi cần đi qua hố sụt để vào Hang Lôi Thần Sắt."
"Lôi Thần Sắt?" Thạch Đầu cười gằn, lớp giáp đá trước ngực gã rung lên bần bật. "Mày muốn tìm cái chết thì tự đi mà nhảy xuống vực sâu kia. Nhưng bước vào mỏ quặng của tao thì không được. Lũ chó Aegis tụi mày lúc nào cũng nói giọng giả nhân giả nghĩa đó trước khi cướp sạch mọi thứ."
Thạch Đầu không nói nhảm thêm. Gã nện mạnh hai bàn tay bọc đá khổng lồ xuống nền quặng phóng xạ dưới chân.
*Uỳnh!*
Một chấn động mạnh lan tỏa. Lớp giáp đá bọc quanh cơ thể Thạch Đầu rực sáng ánh vàng kim nhạt của tinh thể từ tính thô. Gã lao tới với một tốc độ đáng kinh ngạc so với thân hình cục mịch của mình, vung nắm đấm đá nặng nề nhắm thẳng vào lồng ngực đang rò rỉ lam quang của Đới Vĩnh An.
***
Cuộc huyết chiến bùng nổ giữa không gian bóp méo vật lý của Hố sụt rỉ sét.
An nghiêng người né tránh cú đấm thứ nhất của Thạch Đầu. Nắm đấm đá sượt qua vai anh, luồng gió mạnh mang theo bụi phóng xạ rát buốt nện thẳng vào vách đá phía sau, làm vỡ vụn một mảng đá lớn.
An lùi lại ba bước, tay trái đưa lên, vận dụng dị năng Khống chế sắt rỉ cục bộ. Anh cố gắng kích hoạt kỹ năng Nghịch đảo trọng lực từ tính lên chính cơ thể Thạch Đầu hòng làm gã lơ lửng mất thăng bằng trên không trung giống như những mảnh phế liệu xung quanh.
*Vút! Vút!*
Các hạt bụi sắt dưới chân Thạch Đầu rực sáng ánh xanh lam nhạt, lực đẩy từ tính nghịch đảo bùng phát. Tuy nhiên, lớp giáp đá cuội của Thạch Đầu quá nặng, và quan trọng hơn, đôi bàn chân bọc đá của gã đã găm sâu vĩnh viễn vào các vỉa quặng phóng xạ thô có từ tính cực mạnh của lòng mỏ. Gã giống như một cột trụ sắt khổng lồ đóng chặt vào tâm Trái Đất, hoàn toàn miễn nhiễm với lực đẩy nghịch đảo tầm ngắn của An.
"Vô ích thôi, thằng nhóc!" Thạch Đầu gầm lên, vung cú đấm thứ hai nện thẳng vào sườn trái của An.
An không thể né kịp hoàn toàn. Anh chỉ kịp đưa cánh tay phải cơ khí hóa lên đỡ đòn.
*Binh! Rắc!*
Cú đấm đá cuội nện mạnh vào cẳng tay cơ khí của An. Tiếng kim loại va đập vào đá vang lên chói tai. Dù cánh tay phải xơ cứng không có xúc giác đau đớn, nhưng lực va đập khủng khiếp vẫn truyền dọc theo hệ thần kinh cơ khí hóa, làm chấn động bả vai phải của anh. Các khớp nối cơ khí sinh học ở khuỷu tay An bắn ra những tia lửa điện nhỏ màu xanh lam, suýt chút nữa thì bị kẹt cứng vĩnh viễn. Cơ thể anh bị hất văng ra xa, trượt dài trên mặt đất nện đầy bụi sắt rỉ.
Đúng lúc này, Hố sụt rỉ sét bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Sự biến động năng lượng từ cú đấm của Thạch Đầu và từ lực rò rỉ từ tim An đã kích thích trường từ trường tự nhiên của hố sụt.
*Hưu... Hưu... Hưu...*
Lực hút nghịch đảo bùng phát dữ dội từ dưới vực sâu. Hàng vạn mảnh thép từ tính rỉ sét lơ lửng xung quanh bỗng nhiên bị bóp méo quỹ đạo. Những tấm tôn sắc nhọn, những thanh dầm chữ H nặng hàng tấn và hàng ngàn chiếc đinh rỉ bắt đầu xoay tròn cuồng bạo trong không trung, bay lượn hỗn loạn giống như một cơn bão máy chém khổng lồ vây quanh hai người.
Một tấm tôn rỉ sắc lẹm lướt qua sát gò má An, cắt đứt một sợi dây buộc mặt nạ phòng độc của anh. Máu đỏ trộn lẫn dịch xanh lam rỉ ra từ vết xước trên mặt.
"Chết tiệt! Cơn bão từ trường đang bóp nát không gian này!" Trình Lam gào lên từ trong bóng tối, gã buộc phải lùi sâu vào một hốc đá bọc chì để tránh những mảnh sắt bay lơ lửng đang càn quét như mưa rào.
An gượng dậy, lồng ngực đau thắt dữ dội. Lõi lỗi trong tim anh phát ra tiếng *tạch tạch* liên tục, nhịp tim tụt xuống mức báo động đỏ nguy kịch. Anh biết mình không thể dây dưa kéo dài trận chiến này. Mỗi giây trôi qua, lò phản ứng lỗi lại ngốn sạch sinh mệnh lực còn sót lại của anh. Anh phải dứt điểm Thạch Đầu ngay lập tức.
Anh thò tay trái vào túi áo khoác, rút ra một túi da nhỏ chứa bột nam châm đen mịn—thứ bột khoáng cực mịn mà anh đã lén thu thập từ xưởng cơ khí của Tần Thiết trước khi đi.
"Thạch Đầu! Nhìn vào đây!" An gầm lên.
Anh vung tay trái, rải toàn bộ nắm bột nam châm đen vào không khí lơ lửng xung quanh Thạch Đầu. Đồng thời, tay phải cơ khí hóa của anh xòe rộng, kích hoạt găng tay khuếch đại từ trường nano. Dòng điện sinh học từ tim An truyền dọc theo các sợi đồng dưới da cánh tay phải, phóng ra lòng bàn tay một luồng sóng điện từ cực mạnh.
*Uỳnh!*
Hàng vạn hạt bột nam châm đen mịn lơ lửng lập tức bị phân cực từ tính. Chúng không rơi xuống mà liên kết chặt chẽ với nhau trong không khí, tạo thành một màn sương mù từ tính đen đặc bọc kín lấy Thạch Đầu trong phạm vi năm mét. Màn sương mù này bẻ cong hoàn toàn ánh sáng và làm nhiễu loạn mọi cảm biến, radar quét sinh học của Thạch Đầu, khiến gã dị nhân hóa đá hoàn toàn bị mù trong bóng tối từ tính.
"Cái gì thế này? Mắt tao... radar của tao không quét được gì cả!" Thạch Đầu hoảng loạn gào lên, gã vung hai nắm đấm đá cuội điên cuồng vào không trung sương mù nhưng chỉ nện trúng khoảng không.
Nhưng cái giá phải trả cho chiêu thức này là vô cùng tàn nhẫn.
Trong không gian ngột ngạt của hố sụt, An buộc phải hít vào một lượng lớn bột nam châm đen mịn lơ lửng. Những hạt bụi khoáng sắc nhọn găm sâu vào phế quản và màng phổi của anh, gây ra một cơn ho khan dữ dội và hiện tượng xơ hóa phổi nhẹ (cái giá tích lũy sinh học). Lồng ngực anh bỏng rát như bị đổ nước sôi, và lò phản ứng lỗi trong tim phát ra tiếng rít cơ học chói tai, tiêu hao thêm năm phần trăm năng lượng sinh mệnh quý giá.
"Phải kết thúc... ngay bây giờ..." An cắn chặt môi đến rỉ máu, mắt anh sáng rực ánh lam quang qua lăng kính quét sóng.
Anh tập trung toàn bộ lực từ trường còn sót lại vào cánh tay phải cơ khí hóa. Anh hướng lòng bàn tay phải về phía hàng vạn mảnh thép từ tính rỉ sét đang bay lơ lửng hỗn loạn xung quanh hố sụt.
*Rắc... Rắc... Rắc...*
Tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau vang lên ghê rợn. Dưới sự điều khiển của từ lực nén cực mạnh từ găng tay nano, hàng ngàn mảnh đinh rỉ, xích sắt, các tấm tôn phế liệu và dầm thép lơ lửng bỗng nhiên bị hút mạnh về một tâm duy nhất trước lòng bàn tay phải của An.
Anh vận dụng Kỹ thuật nén mật độ sắt từ tính—bí kỹ rèn kim loại mật độ cao mà anh từng tự học được từ cuốn sổ tay của cha.
Hàng vạn mảnh phế liệu sắt rỉ cuộn xoáy dữ dội, nén chặt vào nhau dưới áp lực từ trường cực hạn. Tiếng rít chói tai của các phân tử kim loại bị ép khít chặt vang vọng khắp hố sụt. Chỉ trong vòng ba giây, toàn bộ đống phế liệu khổng lồ lơ lửng đã bị nén chặt thành một khối đặc đen bóng, dài hơn hai mét, có hình dạng một mũi khoan từ tính khổng lồ với các đường rãnh xoắn ốc sắc bén như kim cương.
Mũi khoan sắt rỉ khổng lồ lơ lửng trước mặt An, quay cuồng với tốc độ siêu tốc nhờ lực đẩy từ trường nghịch đảo xoay tròn từ lòng bàn tay anh, phát ra những tiếng rít gió siêu thanh rách tai.
"Phá cho tao!" An hét lớn, lòng bàn tay phải đẩy mạnh về phía trước.
*Hưu! Uỳnh!*
Mũi khoan từ tính nén nén chặt lao đi với gia tốc cực đại, để lại một vệt sáng xanh lam rực rỡ trong không khí bóp méo.
Thạch Đầu nghe thấy tiếng gió rít kinh hoàng, gã bướng bỉnh không chịu lùi bước, dồn toàn bộ năng lượng đá cuội bọc chặt trước lồng ngực tạo thành một tấm khiên đá dày hơn nửa mét chống bức xạ để đỡ đòn.
*RẦM!!!*
Mũi khoan từ tính nén nện thẳng vào tâm tấm khiên đá của Thạch Đầu.
Tia lửa điện màu xanh lam và những mảnh đá cuội vỡ vụn bắn tung tóe khắp nơi. Sức mạnh va đập cơ học siêu nặng kết hợp với tốc độ xoay siêu tốc của mũi khoan sắt nén đã phá hủy hoàn toàn liên kết phân tử của lớp giáp đá dày cộp. Chỉ trong vòng hai giây, tấm khiên đá cứng nhất của Thạch Đầu nứt toác ra thành ngàn mảnh.
Mũi khoan tiếp tục xuyên phá, sượt mạnh qua bả vai trái của Thạch Đầu, xé rách lớp da thịt sần sùi đá cuội của gã, găm thẳng vào vách đá phía sau sâu hơn một mét.
Thạch Đầu bị chấn động lực cực mạnh hất văng ra xa, đập mạnh lưng vào vách đá mỏ quặng rồi ngã sụp xuống đất. Lớp giáp đá bao bọc quanh người gã vỡ vụn hoàn toàn, để lộ cơ thể đầy vết thương rỉ máu đỏ tươi trộn lẫn bụi quặng màu vàng. Gã thở dốc, nhìn Đới Vĩnh An đang lảo đảo bước tới với ánh mắt kinh hoàng xen lẫn một sự nể phục câm lặng.
"Mày... mày thắng rồi..." Thạch Đầu ho khan ra máu, gã bướng bỉnh cúi đầu, bàn tay run rẩy chỉ về phía hốc đá chứa đầy quặng thô phát sáng phía sau. "Lấy quặng thô đi... rồi cút khỏi đây... Đừng vào Hang Lôi Thần Sắt... gã đã hóa điên hoàn toàn rồi..."
***
Đới Vĩnh An lết từng bước chân nặng nề đến bên hốc đá mỏ quặng. Lồng ngực anh bốc khói nhẹ, van tim lỗi đập rệu rã ở mức ba mươi nhịp mỗi phút. Anh quỳ xuống, tay trái bấu chặt vào một khối quặng phóng xạ thô Sắt Xám đang phát sáng vàng kim dịu nhẹ.
Anh mở hé bộ lọc ngực cơ khí tự chế, giải phóng một luồng từ lực hút cưỡng bức yếu ớt từ tim lỗi.
*Hưu...*
Những hạt bụi phóng xạ màu vàng kim tinh khiết từ khối quặng thô bắt đầu cuộn xoáy bay vào lồng ngực anh. Dòng năng lượng bức xạ thô sơ nhưng ôn hòa chạy dọc theo các mạch máu quanh tim, làm dịu đi cơn co thắt dữ dội và tạm thời đóng băng quá trình đếm ngược tự hủy của tim lỗi thêm mười hai giờ sống sót mong manh. Nhịp tim của anh dần ổn định trở lại ở mức sáu mươi nhịp mỗi phút.
An thở phào nhẹ nhõm, lau vệt máu rỉ ra khóe môi. Anh nhặt thanh Dao găm nén từ tính giắt sau lưng thắt lưng lên, hướng mắt nhìn về phía sâu nhất của đường hầm mỏ—nơi dẫn thẳng vào Hang Lôi Thần Sắt.
"Trình Lam, đi thôi," An nói, giọng anh đã lấy lại được chút lực lượng.
Nhưng ngay khi anh vừa dứt lời, toàn bộ không gian Hố sụt rỉ sét đột ngột im bặt.
Những mảnh sắt rỉ lơ lửng trong không trung bỗng nhiên bị hút mạnh xuống mặt đất giống như có một lực hút khổng lồ vừa kéo chúng lại. Nhiệt độ không khí xung quanh tăng vọt đột ngột lên đến hàng chục độ C, khiến mồ hôi trên trán An bốc hơi ngay lập tức.
*ĐOÀNH!!!*
Một luồng sét lôi điện phóng xạ cực mạnh, rực sáng ánh xanh lam kim chí mạng, từ trên trần đá cao nhất của vùng chết đánh thẳng xuống tâm Hố sụt rỉ sét, nung chảy hoàn toàn khối đá nam châm đen khổng lồ cách An chưa đầy mười mét thành nước sắt nóng chảy sủi bọt đỏ rực.
Luồng sét điên cuồng phóng ra những tia điện thế cao chằng chịt khắp không gian, báo hiệu một sự hiện diện thảm họa tột cùng đã phát hiện ra sự xâm nhập của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!