Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Chỉ Điểm Dòng Chảy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí tù đọng và lạnh lẽo của nhà ga tàu điện ngầm bỏ hoang không thể làm dịu đi cảm giác bỏng rát đang thiêu đốt trong lồng ngực của Đới Vĩnh An. Dưới ánh sáng lam nhạt chập chờn phát ra từ ngực anh phản chiếu lên những vách toa tàu rỉ sét, Vĩnh An ngồi slumped tựa lưng vào một bánh xe sắt lớn. Cánh tay phải của anh, giờ đây đã bị cơ khí hóa bán phần lên đến mười lăm phần trăm, nặng trĩu như một khúc sắt nguội lạnh. Những đường gân đồng xanh neon bò dưới lớp da xơ cứng hóa đen thỉnh thoảng lại giật lên, tỏa ra những luồng từ lực yếu ớt làm nhiễu loạn không khí xung quanh.


Trình Lam từ trong khoảng không vô hình đột ngột hiện thân, cơ thể gã nhòe đi một nhịp trước khi định hình rõ nét. Gã nhìn chằm chằm vào vết mổ dọc xương ức của An đang rỉ ra những giọt máu màu xanh lam phát quang nhạt nhòa.


"Vĩnh An, mày đang tự sát đấy," Trình Lam gắt lên, giọng gã đầy lo lắng nhưng vẫn cố giữ âm lượng nhỏ để tránh tiếng vang trong nhà ga khổng lồ. "Vết mổ của mày rách hoác ra rồi. Nếu tao không dùng tấm băng gạc bọc chì này quấn chặt lại, lam quang rò rỉ từ cái lõi lỗi kia sẽ biến mày thành một ngọn hải đăng di động cho Biệt đội Săn Đêm của Nghiêm Sùng quét trúng từ xa."


An cắn chặt răng, bấu ngón tay trái vào lòng bàn tay để chịu đựng cơn đau thắt ngực dữ dội. Chiếc đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã quấn chặt trước ngực trái vẫn tích tắc gõ nhịp: Cạch. Cạch. Cạch. Tiếng gõ cơ học thô sơ, đều đặn ấy là thứ duy nhất giữ cho màng não của anh không bị sụp đổ hoàn toàn trước cơn sốt phóng xạ đang dâng cao.


"Tao không còn nhiều thời gian," An khàn giọng nói, giọng nói rệu rã như hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. "Lò phản ứng lỗi trong tim tao chỉ còn dưới năm phần trăm dung lượng sinh mệnh. Chưa đầy mười tiếng nữa, nó sẽ tự hủy bùng nổ. Tao phải đến quán rượu Sương Lam tìm nguồn sạc."


"Sương Lam? Nơi đó đầy rẫy thợ săn tiền thưởng chợ đen và tai mắt của tập đoàn Aegis. Mày vác cái xác rách nát này đến đó chẳng khác nào nộp mạng," Trình Lam ngăn cản, nhưng gã vẫn giúp An khoác lên mình chiếc áo khoác kỹ sư sờn rách để che đi tấm giáp chì quấn quanh ngực.


An không nói thêm lời nào. Anh kéo chiếc Kính quét sóng từ trường rò rỉ lên trán, lết từng bước chân nặng nề ra khỏi nhà ga. Anh biết mình không còn đường lui. Manh mối chấn động về cái chết của em gái Đới Nhã—việc cô bé bị Cổ Hoài đưa vào danh sách thí nghiệm gien lỗi mười năm trước để ép cha anh hoàn thành lò phản ứng—như một ngọn lửa thù hận thiêu rụi mọi nỗi sợ hãi trong anh. Anh phải sống. Và để sống, anh phải sạc đầy tim lỗi.


***


Quán rượu Sương Lam nằm sâu trong một tầng hầm ẩm ướt của khu ổ chuột Sắt Xám, ngập tràn khói thuốc phóng xạ màu xanh lam lập lòe và mùi cồn công nghiệp rẻ tiền. Những dầm thép rỉ sét nâng đỡ trần đá xám xịt, nơi những giọt nước thải axit liên tục nhỏ xuống, phát ra tiếng xèo xèo nhỏ khi chạm vào mặt sàn kim loại hoen ố. Ánh đèn neon xanh lam phản chiếu trên những gương mặt góc cạnh, tàn nhẫn của giới thợ săn tiền thưởng chợ đen đang uống rượu và bàn tán về lệnh truy nã đỏ của Đới Vĩnh An.


An ngồi trong một góc khuất tối tăm nhất của quán rượu, kéo sụp mũ áo khoác để che khuất khuôn mặt đầy bụi than rỉ. Tấm giáp chì quấn chặt trước ngực ép chặt vào vết mổ dọc xương ức, tạm thời ngăn không cho một tia lam quang nào rò rỉ ra ngoài. Nhưng lồng ngực anh đang co thắt dữ dội. Nhịp tim tụt xuống dưới 40 nhịp/phút. Cơn đau thắt ngực khiến anh thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương.


Anh lén rút ra một viên pin sinh học phế thải nhỏ nhặt được từ bãi rác cơ khí dưới gầm bàn, cố gắng truyền từ lực yếu ớt từ bàn tay trái để sạc khẩn cấp.


*Xoẹt! Đoành!*


Một tia lửa điện màu xanh nhạt chập chờn bắn ra từ viên pin, nhưng năng lượng tạp chất quá yếu không thể làm dịu đi cơn spasm đang bóp nghẹt tim anh. Viên pin nóng rực rồi chập mạch bốc lên một làn khói khét lẹt. An ho khan, một ngụm máu màu xanh lam nhạt rỉ ra khóe môi. Năng lượng tạp chất từ pin phế thải chỉ làm tăng sự đào thải sinh học của cơ thể và khiến các khớp cơ khí hóa ở tay phải của anh càng thêm kẹt cứng lạnh ngắt. Anh cần bức xạ tinh khiết.


"Mày đang tự giết mình đấy, thằng nhóc."


Một giọng nói khàn khàn, u uất vang lên từ bóng tối bên cạnh. Quách Lão bước tới, kéo chiếc ghế sắt rỉ đối diện An rồi ngồi xuống. Cựu thợ săn tiền thưởng cấp cao chột mắt trái, chân phải thay bằng một ống thép rỉ thô sơ phát ra tiếng lạch cạch cơ học nặng nề theo mỗi bước đi. Lão đẩy một ly rượu cồn công nghiệp phát sáng lam nhạt về phía An.


"Quách Lão," An khẽ ngước mắt, giọng lạnh lùng.


"Nghiêm Sùng đang siết chặt vòng vây toàn bộ Khu ổ chuột Sắt Xám. Mọi lối ra vào cống ngầm đều bị đặc nhiệm của Biệt đội Săn Đêm khóa chặt," Quách Lão hớp một ngụm rượu, nhãn cầu còn lại sắc bén nhìn chằm chằm vào lồng ngực bọc chì của An. "Lõi lỗi trong ngực mày đang đếm ngược tự hủy, đúng không? Đầu hàng Aegis đi. Với tài năng cơ khí của mày, Cổ Hoài có thể sẽ giữ lại cái mạng rách của mày để làm vật thí nghiệm lâu dài. Sống nhục còn hơn nổ tung thành tro bụi."


An cười nhạt, bàn tay phải cơ khí hóa gõ nhẹ xuống mặt bàn sắt phát ra âm thanh khô khốc. "Đầu hàng? Để chúng nó mổ xẻ tao như cách chúng đã làm với em gái tao mười năm trước?"


Quách Lão im lặng. Trong ánh mắt lão lóe lên một tia sáng thực dụng của một cựu thợ săn tiền thưởng. Bàn tay trái của lão lén thò xuống dưới gầm bàn, nơi có một thiết bị truyền tin mã hóa của Aegis. Lão muốn cứu mạng An theo cách của mình—giao nộp anh cho tập đoàn để đổi lấy sự bảo hộ và tuổi thọ.


Nhưng ngay khi ngón tay Quách Lão chuẩn bị chạm vào nút bấm kích hoạt, một lưỡi dao găm hợp kim nano sắc lạnh đã kề sát vào cuống họng lão từ trong khoảng không vô hình.


"Đừng động đậy, lão già," giọng nói lạnh lẽo của Trình Lam vang lên ngay bên tai Quách Lão. Bóng dáng gã nhạt nhòa hiện ra rồi lại biến mất vào bóng tối phía sau lưng lão. "Một cử động nhỏ của ngón tay ông, dao của tao sẽ cắt đứt cuống họng bọc thép của ông trước khi tín hiệu kịp truyền đi."


Quách Lão cứng đờ người, từ từ rụt tay lại khỏi thiết bị truyền tin dưới gầm bàn. Lão thở dài, giọng đầy cay đắng: "Lũ trẻ tụi mày... thật bướng bỉnh và liều lĩnh."


***


*Cộc. Cộc. Cộc.*


Tiếng gõ của một thanh tre rỉ sét xuống nền đất nện cắt ngang bầu không khí căng thẳng trong góc quán rượu. Một ông lão mù gầy còm, da dẻ xám xịt như tro phóng xạ, mặc bộ đồ bảo hộ rách rưới bám đầy bụi quặng bước ra từ làn khói thuốc đặc quánh. Lão mù Tả gõ thanh tre dẫn đường bằng gỗ hóa thạch hấp thụ từ tính xuống chân bàn của An.


"Từ lực của cậu nhóc này... thật hỗn loạn, nhưng cũng thật mạnh mẽ," Lão mù Tả cười khùng khục, để lộ hàm răng bọc thép rỉ hoen ố. "Quách Lão, ông khuyên nó đầu hàng Aegis là đang đẩy nó vào lò nung đấy. Lõi của nó là loại cộng hưởng từ trường nguyên bản, Aegis chỉ muốn thu hồi để hoàn thiện dự án lò phản ứng hoàn mỹ của Ôn Nhạc thôi."


An nhíu mày, kéo chiếc Kính quét sóng từ trường rò rỉ trên trán xuống mắt. Qua lăng kính quang phổ hạt nhân, anh kinh ngạc phát hiện ra xung quanh lão mù Tả luôn có những luồng sóng từ trường tự nhiên ôn hòa màu lam nhạt cuộn xoáy, dù lão không hề mang theo bất kỳ thiết bị cơ khí nào. Lão mù Tả thực sự sở hữu khả năng cảm nhận dòng chảy bức xạ tự nhiên siêu việt.


"Ông biết cách sạc đầy tim tôi?" An hỏi thẳng vào vấn đề, không muốn lãng phí một giây nào của thời gian sống đang đếm ngược.


"Biết. Nhưng thông tin dưới lòng đất này luôn có giá của nó," Lão mù Tả giơ bàn tay gầy trơ xương ra trước mặt An. Trên cổ tay lão là một chip tuổi thọ kỹ thuật số cũ kỹ cấy ghép dưới da. "Năm năm tuổi thọ kỹ thuật số. Không bớt một ngày."


Năm năm tuổi thọ. Đó là một cái giá cắt cổ đối với một cư dân ngầm nghèo đói, tương đương với cả một gia tài pin sinh học cấp cao. Nhưng An không hề do dự. Anh đưa cổ tay trái của mình ra, áp sát chip tuổi thọ vào chip của Lão mù Tả.


*Tít!*


Màn hình kỹ thuật số trên cổ tay An phát sáng đỏ rực, hiển thị các con số đếm ngược thời gian sống nhảy múa truyền qua lại. Năm năm sinh mệnh lực của anh đã được truyền thẳng vào chip của lão già mù để đổi lấy thông tin.


"Sòng phẳng," Lão mù Tả cười thỏa mãn, hàm răng bọc thép rít lên nhỏ. Lão thò tay vào túi áo choàng rách nát, lấy ra một nắm bột nam châm đen mịn.


Lão mù Tả rải nắm bột nam châm đen lên mặt bàn sắt rỉ sét của quán rượu. Kỳ lạ thay, những hạt bột mịn không hề rơi vãi hỗn loạn, mà tự động liên kết thành những đường vân mảnh dẻ dưới lực từ sinh học phát ra từ lòng bàn tay gầy guộc của lão.


"Lôi Thần Sắt... gã cựu thợ săn cấp cao của Elysium bị đào thải," Lão mù Tả vừa nói vừa dùng ngón tay vẽ lên đống bột sắt rỉ. "Gã đang hóa điên sâu trong Vùng Chết Phóng Xạ số 3. Toàn bộ cơ thể gã đã bị lôi điện phóng xạ thảm họa đồng hóa hoàn toàn. Nhưng lõi năng lượng của gã vẫn là nguồn bức xạ tinh khiết nhất dưới lòng đất này."


Những hạt bột nam châm đen tự động dựng đứng dậy, tạo thành một sơ đồ dòng chảy năng lượng ba chiều phức tạp trên mặt bàn sắt. Đó là sơ đồ các dòng bức xạ tự do rò rỉ từ lò phản ứng số 3 cũ kết nối trực tiếp đến Hang Lôi Thần Sắt.


"Lôi Thần Sắt điên cuồng phóng sét liên tục, tạo ra một trường điện từ áp cao nung chảy mọi thứ tiếp cận. Nếu mày đi lung tung, mày sẽ bị sét đánh thành tro trước khi kịp nhìn thấy gã," Lão mù Tả chỉ vào các đường vân bột sắt. "Đây là bản đồ dòng chảy bức xạ ôn hòa duy nhất. Mày phải đi theo các đường rò rỉ này, sử dụng Phương pháp thu thập bức xạ tự do để đồng bộ hóa tần số tim lỗi của mày với dòng điện của gã."


An chăm chú nhìn vào sơ đồ bột sắt. Anh đưa bàn tay phải cơ khí hóa của mình lên, xòe rộng các ngón tay xám đen kim loại lơ lửng phía trên mặt bàn. Anh vận dụng dị năng Khống chế sắt rỉ cục bộ, nhẹ nhàng dẫn truyền một luồng từ lực siêu vi từ lòng bàn tay phải.


*Xoẹt!*


Hàng vạn hạt bột nam châm đen trên bàn bỗng nhiên bị hút ngược lên, bám chặt vào các khớp nối cơ khí và kẽ ngón tay của găng tay nano trên tay An. Dòng bột sắt rỉ chạy dọc theo các sợi đồng gân máu dưới da anh, tạo ra một cảm giác tê buốt dọc tủy xương. An nhắm mắt lại, dùng chính hệ thần kinh cơ khí hóa của mình để ghi nhớ từng tần số dao động, từng khúc cua của bản đồ dòng chảy năng lượng.


"Tao đã ghi nhớ," An mở mắt, bột sắt rỉ trên tay anh rơi rụng xuống mặt bàn, trở lại thành một đống tro tàn vô tri.


***


Quách Lão nhìn An với ánh mắt phức tạp, lão lắc đầu: "Vùng Chết Phóng Xạ số 3 là cấm địa phóng xạ nặng. Mày vác cái xác này vào đó, chưa chắc đã sống sót để gặp được Lôi Thần Sắt."


"Chết trong cấm địa, vẫn tốt hơn là chết dưới dao mổ của Cổ Hoài," An lạnh lùng đáp. Anh đứng dậy, kéo chiếc mũ áo khoác kỹ sư che kín gương mặt xám xịt.


Anh đưa tay lên trán, kéo chiếc Kính quét sóng từ trường rò rỉ xuống mắt. Anh bật công tắc cơ học bên gọng kính. Chiếc kính bảo hộ cũ rít lên một tiếng nhỏ, màn hình quang phổ hạt nhân lập tức hiển thị thế giới xung quanh dưới dạng các luồng sóng năng lượng nhấp nháy.


Khi An hướng mắt về phía đông bắc—nơi dẫn sâu vào Vùng Chết Phóng Xạ số 3—nhãn cầu anh bỗng co rụt lại.


Qua lăng kính quét sóng, anh nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Cách đó hàng cây số, sâu trong lòng đất tối tăm của vùng cấm, một luồng năng lượng lôi điện khổng lồ màu xanh lam đang cuộn xoáy dữ dội như một cơn bão điện từ cấp thảm họa. Những tia sét phóng xạ lam kim xé rách không gian, tạo ra một cột sáng từ trường bóp méo cả cấu trúc trần đá phía trên.


Đó là Lôi Thần Sắt. Nguồn năng lượng khổng lồ ấy đang gầm rú, báo hiệu sự sống của gã thảm họa đang đạt đến giới hạn bạo tẩu.


Đúng lúc đó, mặt đất dưới chân quán rượu Sương Lam bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Tiếng rít chói tai của dòng điện áp cao rò rỉ từ lưới điện Elysium dội xuống vang vọng khắp các đường ống cống ngầm. Cơn bão từ trường cực hạn bắt đầu bùng phát ngoài rìa khu ổ chuột, cắt đứt hoàn toàn lối về căn cứ cũ của An.


An siết chặt nắm đấm cơ khí hóa của tay phải, ánh xanh lam từ lồng ngực rực sáng qua khe giáp chì, phản chiếu lên tròng kính quét sóng. Anh không còn đường lui nữa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!