Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Nợ Máu Trả Bằng Tay

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nước thải cống ngầm lạnh buốt như hàng vạn cây kim châm buốt vào da thịt. Đới Vĩnh An rơi tự do từ đường ống dốc đứng xuống một nhánh cống phụ tối tăm, bùn đất và dòng nước thải axit phóng xạ sủi bọt xộc thẳng vào khoang mũi gã. Anh ho sặc sụa, lồng ngực co thắt dữ dội. Cơn đau từ vết mổ dọc xương ức chưa khâu bùng lên tàn khốc, rách toác ra dưới lực va đập mạnh. Máu màu xanh lam phát quang nhạt nhòa chảy ra, nhanh chóng bị dòng nước đen ngòm cuốn trôi.


Anh cố gượng dậy bằng tay trái, nhưng cánh tay phải hoàn toàn phản bội anh. Từ khớp cổ tay lên đến tận khuỷu tay, các thớ cơ thịt đã biến thành một màu xám đen chết chóc của hợp kim rỉ sét. Những đường gân đồng xanh neon lấp lánh như mạng nhện bò dưới lớp da xơ cứng, tỏa ra những tia lửa điện nhỏ chập chờn. Không còn một chút xúc giác nào. Khi anh cố cử động các ngón tay phải, anh chỉ nghe thấy tiếng rít cơ học khô khốc phát ra từ bên trong khớp nối sinh học. Cánh tay ấy giờ đây giống như một khúc sắt rỉ nguội lạnh được gắn thô bạo vào bả vai anh.


"Anh An... anh vẫn sống chứ?" Tiếng Chuột Cống vang lên run rẩy từ bóng tối bên cạnh. Gã dị nhân lùn gù đang bò rạp dưới làn nước thải, đôi tai nhọn hoắt liên tục giật giật để lắng nghe những rung động từ xa.


"Khương Trực... bị kẹt rồi..." Vĩnh An khàn giọng, giọng nói rệu rã như tiếng hai mảnh kim loại cọ xát. Anh bấu chặt tay trái vào vách cống rỉ sét để giữ thăng bằng. Vết mổ bục ra khiến van tim lỗi trong ngực anh đập loạn nhịp, phát ra những tiếng *tạch tạch* đứt quãng của một động cơ sắp cạn dầu.


Cạch. Cạch. Cạch.


Tiếng gõ tích tắc cơ học đều đặn từ chiếc đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã quấn trước ngực trái vang lên, khẽ khàng nhưng kiên định xuyên qua tiếng nước chảy. Âm thanh ấy như một mỏ neo vô hình găm chặt vào màng não đang quay cuồng của An, ngăn không cho sóng từ trường rò rỉ tàn phá nhận thức của anh. Anh hít một hơi thật sâu, vận dụng phương pháp Hô hấp đồng bộ nhịp từ trường. Nhịp thở của anh chậm lại, kéo dài năm giây một lần, ép lò phản ứng lỗi hạ nhiệt độ, nhịp tim từ từ giảm xuống mức bốn mươi lăm nhịp một phút.


"Đặc nhiệm Aegis đang xả khí gas sương lam ở nhánh cống chính!" Chuột Cống hít hà không khí, mặt cắt không còn giọt máu. "Chúng ta phải vào nhà ga tàu điện ngầm bỏ hoang ngay. Nơi đó sâu hơn năm mươi mét, có các vách bê tông bọc chì cũ chống được radar quét nhiệt của Độc Nhãn Sâm!"


An gật đầu câm lặng. Anh lết cái chân trái tê dại, tay trái giữ chặt lồng ngực rách toác, cùng Chuột Cống luồn lách qua những đường ống thoát nước chật hẹp. Mỗi bước đi là một lần ranh giới sinh tử co hẹp lại. Lò phản ứng trong tim anh đang ở Trạng thái suy kiệt cực hạn (Depletion), chỉ còn chưa đầy năm phần trăm dung lượng năng lượng sinh mệnh. Nếu không tìm được nguồn sạc hoặc chất ức chế trong vòng mười tiếng tới, quả bom hẹn giờ trong ngực anh sẽ tự phát nổ, thổi bay cả phân khu ngầm này thành tro bụi.


Sau gần hai giờ đồng hồ bò trườn trong bóng tối ẩm ướt, họ cũng tiếp cận được lối vào của Nhà ga tàu điện ngầm bỏ hoang. Đó là một không gian khổng lồ bị lãng quên từ thời chiến tranh hạt nhân mười năm trước. Những toa tàu rỉ sét nằm chỏng chơ trên đường ray hoen ố, trần bê tông nứt nẻ để lộ những dầm thép khổng lồ bám đầy rêu phong phóng xạ. Không khí nơi đây hanh khô, sực mùi rỉ sắt và bụi than đá.


"Ai đó?" Một giọng nói sắc bén như dao cạo vang lên từ phía sau một toa tàu đổ nát.


Một bóng người gầy gò đột ngột hiện ra từ hư vô, cơ thể nhòe đi như một làn khói trước khi định hình rõ nét dưới ánh sáng lam nhạt phát ra từ ngực An. Đó là Trình Lam. Gã cựu thợ săn đào tẩu mang dị năng tàng hình hóa sinh nhìn chằm chằm vào vết mổ rách toác của An với vẻ kinh hoàng.


"Chết tiệt, Vĩnh An! Sao cậu lại ra nông nỗi này? Phòng khám của Khương Trực sập rồi sao?" Trình Lam lao tới đỡ lấy bả vai trái của An.


"Độc Nhãn Sâm đột kích... Khương Trực bị kẹt lại phía bên kia đống đá sập," An khàn giọng nói, đôi mắt anh lóe lên tia sáng xanh lam lạnh lẽo của từ lực rò rỉ. "Nhưng tao còn một việc phải làm trước khi tim tao ngừng đập."


"Việc gì? Cậu cần phải khâu vết thương ngực ngay lập tức!" Trình Lam gắt lên.


"Đới Vĩnh Bình," Vĩnh An phun ra cái tên đó kèm theo một ngụm máu đen. "Gã chú họ của tao... kẻ đã bán đứng tọa độ phòng khám cho thợ săn để đổi lấy năm năm tuổi thọ. Gã đang ở đâu?"


Trình Lam im lặng một nhịp, ánh mắt gã trở nên phức tạp. Gã vuốt ngược mái tóc rối bám bụi than, thở dài: "Tao vừa dò la được ở chợ đen Sắt Rỉ. Lão già đó đang ở một nhà nghỉ rách nát rìa chợ đen. Gã vừa nhận được chip tuổi thọ kỹ thuật số từ đặc nhiệm Aegis, đang thu dọn đồ đạc để chuẩn bị hối lộ lính gác lên trung tầng hưởng lạc vào sáng mai."


"Dẫn đường," An nói ngắn gọn, bàn tay trái của anh siết chặt thành nắm đấm, khiến các khớp xương kêu răng rắc.


"Cậu điên rồi! Với cái cơ thể rách nát này, cậu định đấu với thợ săn tự do xung quanh gã sao?" Trình Lam ngăn cản.


An không trả lời. Anh lết đến bên một toa tàu rỉ sét, dùng bàn tay trái bấu vào một tấm chì bảo vệ lò hơi cũ đã bị bong tróc. Anh vận dụng dị năng Khống chế sắt rỉ cục bộ, truyền một luồng từ lực yếu ớt vào tấm chì. Tấm chì dày nặng từ từ uốn cong, quấn chặt lấy lồng ngực trái của anh, bọc kín vết mổ hở hoác dưới lớp băng gạc rách nát.


"Giáp ngực chì rỉ sét..." An lầm bầm. Tấm chì nặng hơn mười lăm kg ép chặt vào xương ức anh, tuy gây ra một cơn đau thắt buốt tột cùng nhưng nó đã thành công ngăn cản chín mươi lăm phần trăm ánh sáng xanh lam và sóng phóng xạ rò rỉ từ tim lỗi ra ngoài. Radar quét nhiệt của thợ săn sẽ không thể phát hiện ra anh trong phạm vi mười mét.


"Được rồi, tao đi với cậu. Nhưng nếu có biến, tao sẽ bỏ chạy trước," Trình Lam lạnh lùng nói, cơ thể gã bắt đầu nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn vào không khí.


Chợ đen Sắt Rỉ về đêm ngập tràn ánh đèn neon lập lòe phản chiếu trên những vũng nước thải độc hại. Mùi rượu cồn công nghiệp rẻ tiền và mùi thịt biến dị nướng khét lẹt bốc lên nồng nặc. Những kẻ đào tẩu và thợ săn tiền thưởng tự do mang theo vũ khí tự chế đi lại nghênh ngang trong các con hẻm tối.


Nhà nghỉ chợ đen nơi Đới Vĩnh Bình ẩn náu là một tòa nhà ba tầng bằng tôn rỉ sét nằm sát bãi phế thải cơ khí. Hai tên thợ săn tiền thưởng cấp thấp mang theo súng chích điện tự chế đang đứng canh gác trước cửa phòng 204 ở tầng hai, mắt liên tục láo liên cảnh giác.


*Vút! Vút!*


Từ trong hư vô, hai đường dao găm hợp kim nano triệt tiêu từ tính của Trình Lam vạch hai đường sắc lẹm qua cổ họng hai tên gác cửa. Chúng không kịp phát ra một tiếng động nào, cơ thể đổ sụp xuống hành lang ẩm ướt, máu đen loang lổ trên nền gỗ mục.


*Rầm!*


Cánh cửa phòng 204 bị một lực lượng khổng lồ đạp bay, vỡ vụn thành những mảnh gỗ rỉ sét. Đới Vĩnh An bước vào phòng, tấm giáp chì quấn trước ngực phát ra những âm thanh kim loại nặng nề và u ám. Gương mặt anh xám xịt vì mất máu, nhưng đôi mắt rực sáng ánh xanh lam rò rỉ qua khe giáp chì giống như một ác quỷ bước ra từ cống ngầm.


Bên trong phòng, Đới Vĩnh Bình đang vội vã nhét những viên pin sinh học và quần áo cũ vào chiếc vali da rách. Nhìn thấy An bước vào, gã đàn ông gầy gò với đôi mắt ti hí hốt hoảng đến mức rụng cả chiếc vali xuống đất. Trên cổ tay trái của gã, một chiếc chip tuổi thọ kỹ thuật số mới tinh đang phát sáng đỏ rực, hiển thị con số đếm ngược: 5 năm, 0 ngày, 0 giờ.


"Vĩnh... Vĩnh An? Mày... sao mày vẫn chưa chết?" Đới Vĩnh Bình lắp bắp, giọng run rẩy tột độ. Gã lùi lại phía sau, lưng đập mạnh vào vách tôn rỉ sét.


"Chú họ," An bước lên một bước, tiếng xích sắt quấn giáp chì kéo lê trên sàn nhà phát ra âm thanh ghê rợn. "Năm năm tuổi thọ... bán đứng mạng sống của tao và Khương Trực chỉ đáng giá thế thôi sao?"


"Không... không phải tao! Là đặc nhiệm Aegis ép tao! Chúng nó dọa sẽ nung chảy tao trong lò hạt nhân!" Đới Vĩnh Bình gào lên hèn nhát. Trong cơn tuyệt vọng, bàn tay phải của gã lén thò xuống dưới gối, rút ra khẩu súng chích điện tự chế bắn lén thẳng vào ngực An.


*Tạch!*


Một tia điện áp cao màu xanh tím phóng ra từ họng súng, hướng thẳng vào tim lỗi của An.


Thế nhưng, Đới Vĩnh An không hề né tránh. Anh đưa cánh tay phải đã bị cơ khí hóa bán phần mười lăm phần trăm của mình ra chắn trước ngực. Luồng điện áp cao đánh thẳng vào lòng bàn tay xám đen kim loại của anh. Những tia điện chạy dọc theo các sợi đồng gân máu dưới da, phát ra tiếng rít điện từ nhỏ nhưng không hề gây ra bất kỳ tổn thương nào cho cơ thể anh. Cánh tay cơ khí hóa hoàn toàn miễn nhiễm với dòng điện thông thường.


Trước khi Đới Vĩnh Bình kịp bóp cò phát thứ hai, An đã bước tới, dùng bàn tay phải lạnh ngắt như thép nguội chụp chặt lấy nòng súng chích điện của gã.


"Mày thích điện từ sao?" An khàn giọng nói.


Anh kích hoạt kỹ năng Hack dòng điện sinh học. Một luồng điện sinh học đảo cực cực mạnh phát ra từ lò phản ứng lỗi trong tim anh, truyền dọc theo hệ thần kinh cánh tay phải phóng thẳng vào nòng súng của Đới Vĩnh Bình.


*Xèo xèo! Đoành!*


Khẩu súng chích điện tự chế bị quá tải điện dung, nổ tung ngay trên tay Đới Vĩnh Bình. Dòng điện sinh học đảo cực màu xanh lam không dừng lại ở đó, nó tiếp tục bò dọc theo hai cánh tay của gã chú họ phản bội, truyền thẳng vào hệ thần kinh cơ tay của gã.


"Aaaa! Cứu tôi với!" Đới Vĩnh Bình gào thét thảm thiết.


Dòng điện sinh học tàn nhẫn bẻ khóa và phá hủy hoàn toàn các liên kết tế bào cơ thịt ở hai cánh tay gã. Chỉ trong vòng vài giây, lớp da thịt trên hai tay Đới Vĩnh Bình chuyển sang màu xám đen, khô héo và hoại tử tức thì như hai nhánh cây khô rỉ sét. Gã ngã quỵ xuống sàn nhà, hai cánh tay buông thõng vô lực, hoàn toàn bị phế bỏ vĩnh viễn.


An bước tới, tay trái bóp chặt cổ họng Đới Vĩnh Bình, nhấc bổng gã lên vách tường tôn rỉ sét. Anh định dùng lực từ nén bóp nghẹt cổ gã để tra hỏi thêm thông tin về phòng thí nghiệm của Aegis.


Thế nhưng, ngay khi anh tập trung từ lực, vết mổ ngực dọc xương ức bị bục chỉ dưới lớp giáp chì bỗng nhiên rách rộng thêm. Một cơn đau thắt tim dữ dội ập đến khiến mắt An tối sầm lại. Luồng từ lực nén bị lỏng đi trong tích tắc, một lượng lớn máu xanh lam chứa bức xạ lam quang phun mạnh ra từ ngực anh, thấm đẫm lớp băng gạc và chảy dọc xuống tấm chì.


"Khặc... khặc..." Đới Vĩnh Bình rơi xuống sàn, ho sặc sụa, mắt trợn trừng nhìn vũng máu xanh lam của cháu mình với vẻ sợ hãi tột độ.


An lảo đảo lùi lại nửa bước, tay trái giữ chặt vết mổ đang rỉ máu dữ dội. Anh vận dụng Hô hấp đồng bộ nhịp từ trường để ép tim lỗi hoạt động ổn định trở lại, nhịp tim gõ chậm rãi theo tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt. Anh không giết Đới Vĩnh Bình ngay lập tức. Phế bỏ hai tay gã bằng dòng điện sinh học đảo cực là hình phạt tàn nhẫn nhất dưới đáy đô thị ngầm này, là lời cảnh cáo đẫm máu gửi đến toàn bộ thợ săn tiền thưởng đang rình mò xung quanh hành tung của anh.


"Nói..." An bước tới, đặt chân trái lên ngực Đới Vĩnh Bình, đôi mắt rực sáng lam quang lạnh lẽo dưới mũ áo khoác. "Mày còn biết gì về dự án lò phản ứng lỗi của Aegis?"


Đới Vĩnh Bình nằm thoi thóp trong vũng máu của chính mình, hai cánh tay hoại tử đen kịt run rẩy vô lực. Trước sự tàn nhẫn tột cùng của đứa cháu họ mà gã từng coi thường, gã biết mình không còn đường lui. Nỗi sợ hãi cái chết đã đánh bại hoàn toàn chút lòng tham còn sót lại.


Trước khi ngất đi vì mất máu và đau đớn thể xác tột cùng, Đới Vĩnh Bình gào thét lên bằng chút sức tàn cuối cùng:


"Đừng... đừng giết tao! Đới Nhã... con bé Đới Nhã quá cố... nó không chết vì bệnh phóng xạ tự nhiên đâu! Cổ Hoài... chính lão Phó viện trưởng Cổ Hoài đã đưa tên nó vào danh sách thí nghiệm gien lỗi mười năm trước để ép cha mày phải hoàn thành lò phản ứng lỗi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!