Đột Kích Cống Ngầm
Mùi axit đậm đặc bốc lên từ khe cửa thép đang sủi bọt trắng xóa. Những tiếng rít ken két rùng rợn của kim loại bị ăn mòn dội vào không gian chật hẹp của phòng khám chợ đen, báo hiệu lớp phòng thủ cuối cùng sắp sửa đổ sập. Trên bàn mổ bằng thép đúc hoen ố, Đới Vĩnh An gượng dậy, lồng ngực anh phập phồng thở dốc. Vết mổ dọc xương ức mới chỉ hoàn thành bảy mươi phần trăm vẫn còn hở hoác, rỉ ra những giọt máu màu xanh lam phát quang nhạt nhòa, nhuộm đẫm lớp băng gạc quấn vội. Mỗi nhịp thở lúc này đối với anh là một cực hình tàn khốc, lồng ngực như bị nung nóng bởi hàng vạn mảnh than hồng rò rỉ từ lò phản ứng lỗi trong tim.
"Đi mau! Chúng nó nung chảy cửa trước rồi!" Khương Trực khàn giọng hét lên. Cô không kịp lau vệt máu xanh lam bám đầy trên đôi găng tay cơ khí của mình, nhanh tay vơ lấy chiếc vali bọc chì chứa các dụng cụ phẫu thuật cốt lõi và vài ống nghiệm dung dịch trung hòa bức xạ còn sót lại. Đôi mắt cô rực lên ánh sáng xanh lam rỉ sét đầy quyết đoán, không hề có ý định bỏ rơi bệnh nhân của mình.
Vĩnh An cắn chặt răng, tay trái bấu chặt vào cạnh bàn mổ để mượn lực đứng lên. Cánh tay phải bị cơ khí hóa bán phần mười phần trăm của anh lạnh ngắt, các thớ cơ xơ cứng hóa đen như thép nguội, hoàn toàn mất đi xúc giác nóng lạnh. Anh có thể cảm nhận được tiếng xèo xèo của dòng axit sinh học đang ăn mòn lớp cửa thép bên ngoài dội vào màng nhĩ thông qua tần số rung động cực thấp của máy móc xung quanh.
*Rầm!*
Cánh cửa sắt của phòng khám chợ đen chính thức đổ sụp, vỡ vụn thành những mảnh sắt vụn sủi bọt axit đen ngòm. Khói độc màu vàng nhạt tràn vào phòng mổ, che khuất tầm nhìn. Qua làn khói dày đặc, bóng dáng khổng lồ của Độc Nhãn Sâm hiện ra như một con quái vật bọc thép. Gã đàn ông trung niên lực lưỡng với vết sẹo bỏng phóng xạ chằng chịt trên mặt cười tàn bạo, nhãn cầu cơ khí bên mắt phải xoay tít, phát ra tia hồng ngoại đỏ rực quét thẳng về phía bàn mổ.
"Đới Vĩnh An! Mày nghĩ mày trốn được đi đâu với cái tim lỗi rách nát đó?" Giọng nói của Độc Nhãn Sâm ồm ồm như tiếng sấm rền, gã siết chặt nắm đấm của chiếc găng tay bằng hợp kim titan nặng nề đeo ở tay phải, khiến các bánh răng cơ khí trên khớp vai rít lên những tiếng ghê rợn.
"Lối này!" Khương Trực giật mạnh một chốt cơ học ẩn dưới gầm bàn mổ. Một tấm tôn rỉ sét trên sàn nhà sập xuống, để lộ một lối hầm tối tăm dốc đứng dẫn thẳng xuống hệ thống cống ngầm. Cô đẩy mạnh Vĩnh An xuống trước, rồi ôm chặt chiếc vali chì nhảy xuống ngay sau đó, ngay trước khi một luồng xung lực từ nắm đấm thép của Độc Nhãn Sâm nện sập chiếc bàn mổ bằng thép đúc thành đống sắt vụn.
Cả hai rơi tự do gần ba mét, tiếp đất bằng một cú va chạm ê ẩm trên nền gạch rêu phong ẩm ướt của Đường ống thoát nước ngầm chính dưới Khu ổ chuột Sắt Xám. Mùi hôi thối nồng nặc của nước thải công nghiệp hòa lẫn với mùi hóa chất phóng xạ rò rỉ xộc thẳng vào mũi, khiến Vĩnh An ho khan dữ dội. Vết mổ chưa khâu trước ngực anh bục ra dưới chấn động mạnh, máu xanh lam tuôn ra loang lổ trên nền gạch tối.
"Có ai không... cứu với..." Một giọng nói khàn khàn, nhút nhát vang lên từ góc tối của cống ngầm.
Một bóng người lùn gù, mặc bộ đồ da chuột rách rưới bám đầy bùn đất bước ra. Đó là Chuột Cống, gã dị nhân dẫn đường cống ngầm có đôi tai nhọn hoắt và chiếc mũi luôn hít hà không khí. Gã run rẩy nhìn vết thương ngực rực sáng của Vĩnh An với vẻ sợ hãi tột độ.
"Chuột Cống! Mau dẫn đường thoát ra nhánh cống phụ! Đặc nhiệm Aegis đang đuổi theo ngay phía sau!" Khương Trực đỡ Vĩnh An gượng dậy, quát lớn.
"A... đặc nhiệm bọc thép? Chết tiệt, tôi không muốn chết! Đi theo tôi, nhanh lên!" Chuột Cống hoảng loạn gầm gừ, gã xoay người bò bằng cả bốn chi, di chuyển nhanh thoăn thoắt trong bóng tối tuyệt đối của cống ngầm rỉ sét.
Nước thải axit ngập đến đầu gối, lạnh buốt và ăn mòn da thịt qua những lớp ủng vải sờn rách. Vĩnh An lết đi từng bước nặng nề, tay trái giữ chặt lồng ngực hở để ngăn không cho lòng dạ lòi ra ngoài. Anh vận dụng kỹ năng Hô hấp đồng bộ nhịp từ trường, cố gắng điều hòa hơi thở thật chậm, nương theo tiếng tích tắc cơ học của chiếc đồng hồ quả quýt của Đới Nhã quấn chặt trước ngực trái. Nhịp tim lỗi rệu rã của anh duy trì ở mức năm mươi nhịp một phút, tỏa ra một luồng từ lực yếu ớt giúp anh cảm nhận được cấu trúc kim loại rỉ sét của các đường ống xung quanh trong bóng tối.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Tiếng súng liên thanh bọc chì nổ vang dội từ phía sau cống ngầm, phá tan sự im lặng tăm tối. Những viên đạn thép xé rách không khí, găm sạt qua vách đá rỉ sét tạo ra những tia lửa điện đỏ rực. Độc Nhãn Sâm cùng toán đặc nhiệm bọc thép Aegis đã đuổi sát nút, ánh đèn pha từ mũ giáp của chúng quét dọc theo dòng nước thải phát quang xanh lam.
"Chúng nó khóa mục tiêu bằng radar quét nhiệt rồi!" Chuột Cống gào lên, gã sợ hãi nép sát vào một góc đường ống dẫn thải.
"Vĩnh An! Cẩn thận!" Khương Trực hét lớn khi thấy một làn đạn thép hướng thẳng về phía lưng anh.
Trong ranh giới sinh tử, bản năng sinh tồn của Đới Vĩnh An trỗi dậy dữ dội. Anh xoay người lại, bộc phát toàn bộ từ lực còn sót lại trong tim lỗi vào lòng bàn tay trái.
"Khiên từ trường phân cực!"
Một màng chắn ánh sáng xanh lam nhạt, gợn sóng điện từ mỏng manh bùng phát xung quanh cơ thể anh. Những viên đạn thép bay tới với tốc độ siêu thanh đột ngột bị bẻ cong quỹ đạo bởi lực đẩy từ tính phân cực, bay chệch hướng găm thẳng vào bức tường đá hai bên cống ngầm, tạo ra những tiếng nổ chát chúa.
Thế nhưng, việc cưỡng ép bộc phát từ lực trong trạng thái trọng thương hậu phẫu thuật đã đẩy lò phản ứng lỗi trong tim anh vào trạng thái quá tải cục bộ.
*Phựt!*
Tiếng chỉ từ tính bị đứt vang lên rõ mồn một trong lồng ngực anh. Vết mổ dọc xương ức bị bục chỉ hoàn toàn, rách toác ra rộng hơn. Một chùm tia sáng xanh lam tinh khiết rực rỡ phun mạnh từ tim lỗi ra ngoài môi trường, chiếu sáng rực cả một vùng cống ngầm tối tăm. Vĩnh An phun ra một ngụm máu xanh lam đậm, quỳ sụp xuống dòng nước thải axit, lồng ngực co thắt dữ dội đến mức anh không thể thở nổi.
"Vĩnh An!" Khương Trực hoảng hốt lao tới đỡ anh, nhưng từ lực rò rỉ mạnh mẽ từ ngực anh khiến chiếc găng tay cơ khí của cô bị chập điện, bắn ra những tia lửa điện nhỏ.
"Hahaha! Tim lỗi của mày bục rồi! Đầu hàng đi để tao lấy lõi về đổi tuổi thọ!" Độc Nhãn Sâm cười lớn đầy tàn bạo, gã lao lên dẫn đầu toán lính bọc thép, chiếc găng tay đấm thép bằng hợp kim titan nặng nề rực sáng dòng điện từ đỏ rực.
An cố gắng dùng tay phải cơ khí hóa thu hút các mảnh vụn sắt rỉ dưới nước để tạo ra Lưỡi đao từ tính nén, hòng xuyên phá lớp giáp titan của đối thủ. Nhưng lực nén quá yếu do tim lỗi đang bị spasm co thắt cực hạn. Lưỡi đao sắt rỉ vừa phóng đi đã bị lớp giáp chì dày cộp bọc ngoài của Độc Nhãn Sâm bật văng ra ngoài không thương tiếc.
"Vô ích thôi! Giáp bọc chì của tao miễn nhiễm với thứ từ lực rác rưởi của mày!" Độc Nhãn Sâm gầm lên, áp sát khoảng cách năm mét.
"Tránh ra!" Chuột Cống đột ngột há to miệng, phát ra một luồng sóng âm tần số thấp siêu tần hướng thẳng về phía toán đặc nhiệm.
Luồng sóng âm vô hình bóp méo không khí ẩm ướt của cống ngầm, va đập mạnh mẽ vào hệ thống radar quét nhiệt và nhãn cầu cơ khí của đặc nhiệm Aegis, khiến màn hình hiển thị của chúng bị nhiễu sóng và rè liên tục. Độc Nhãn Sâm bị làm mù tạm thời, gã gầm lên tức giận, vung tay đấm loạn xạ vào không trung.
"Chuột nhắt thối tha! Tao sẽ chôn sống tất cả các người!"
Độc Nhãn Sâm điên cuồng dồn toàn bộ lực từ trường vào chiếc găng tay đấm thép titan nặng nề, nện một cú đấm nghìn cân thẳng vào trần cống ngầm rỉ sét phía trên đầu Khương Trực.
*Uỳnh! Uỳnh! Rắc rắc!*
Cú đấm bạo lực bẻ gãy hoàn toàn kết cấu đá rỉ yếu ớt của trần cống ngầm mười năm tuổi. Hàng vạn khối đá khổng lồ, dầm thép rỉ sét và đất cát sụp đổ xuống như một trận lở đất kinh hoàng, khói bụi bốc lên mù mịt chặn đứng hoàn toàn lối đi của đường ống thoát nước ngầm chính.
Khương Trực bị lực lượng chấn động đẩy văng ra phía sau. Khi bụi đất tạm thời lắng xuống, Đới Vĩnh An bàng hoàng nhận ra một bức tường đá đổ nát khổng lồ cao hơn hai mét đã sập xuống, cô lập hoàn toàn Khương Trực ở phía bên kia đống đổ nát, ngăn cách cô với anh và Chuột Cống.
"Khương Trực!" Vĩnh An khàn giọng gào lên, anh dùng tay trái cào bới đống đá sập nhưng lồng ngực bục vết mổ rỉ máu xanh lam khiến anh kiệt sức ngã quỵ xuống dòng nước thải axit lạnh buốt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!