Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Phòng Khám Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pha màu vàng kim quét qua những bức tường tôn rỉ sét của hẻm chợ đen Sắt Rỉ, để lại những vệt sáng loang lổ trên những vũng nước thải axit bốc mùi hăng hắc. Tiếng động cơ xe tuần tra của Biệt đội Săn Đêm gầm rú mỗi lúc một gần, dội vào lòng đất ngầm những âm thanh khô khốc, báo hiệu một cuộc lùng sục tàn khốc sắp sửa bắt đầu.


Đới Vĩnh An lết thân thể tàn tạ dọc theo vách tường tối tăm. Lồng ngực trái của anh không ngừng co thắt dữ dội, phát ra những tiếng tích tắc rệu rã của chiếc đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã. Mỗi nhịp gõ cơ học thô sơ ấy như đang cố gắng xoa dịu những nhịp đập điên cuồng, méo mó của lò phản ứng lỗi bên trong, nhưng vô ích. Nhịp tim của anh đã giảm xuống dưới bốn mươi nhịp một phút, kéo theo một cơn đau buốt dọc tủy sống.


Cánh tay phải của anh, từ khuỷu tay trở xuống, đã hoàn toàn bị cơ khí hóa bán phần mười phần trăm. Lớp da thịt chuyển sang màu xám đen của hợp kim rỉ sét, để lộ những đường gân đồng xanh neon lấp lánh khớp nối cơ khí sinh học dưới lớp băng gạc quấn vội. Anh không còn cảm nhận được cái lạnh của nước thải axit dưới chân, cũng không còn cảm nhận được xúc giác ở những ngón tay phải. Nó đã biến thành một cỗ máy lạnh lẽo.


Tay trái anh siết chặt ống nghiệm chứa dung dịch màu xanh lục đậm—Chất ức chế từ tính sinh học loại F mà anh vừa đoạt lại từ tay Quỷ Thủ. Đây là phao cứu sinh duy nhất của anh lúc này.


Anh dùng chút sức tàn cuối cùng, đẩy nhẹ tấm tôn rỉ sét ngụy trang bên hông tiệm giặt là cũ, để lộ một lối hầm ngầm tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất. Đây là lối vào Phòng khám chợ đen của Khương Trực.


Không gian bên dưới ngập tràn mùi cồn sát trùng rẻ tiền trộn lẫn với mùi mỡ máy và dầu hạt nhân rò rỉ. Ánh đèn neon lập lòe phản chiếu trên chiếc bàn mổ bằng thép đúc hoen ố. Khương Trực đang đứng bên bồn rửa bằng đồng rỉ, mái tóc ngắn nhuộm xanh lam rỉ sét của cô bết lại vì mồ hôi. Cô mặc chiếc áo blouse trắng bám đầy vết dầu mỡ và máu đen, đôi bàn tay đeo găng phẫu thuật cơ khí rít lên những tiếng bánh răng nhỏ khi cô xoay người lại.


"Lại là cậu, Vĩnh An," Khương Trực lạnh lùng nói, nhãn quang quét nhanh qua lồng ngực đẫm máu xanh lam của anh. "Tôi đã bảo cậu không được bộc phát từ lực quá độ cơ mà? Vết mổ cũ rách toác đến mức này, cậu muốn tự sát à?"


"Thuốc..." Vĩnh An khàn giọng, đặt ống nghiệm màu xanh lục lên bàn mổ rồi ngã quỵ xuống chiếc ghế sắt bên cạnh. Lồng ngực anh phập phồng thở dốc, luồng ánh sáng xanh lam từ tim lỗi rò rỉ qua lớp băng gạc, nhuộm sáng cả một góc phòng tối.


Khương Trực liếc nhìn ống nghiệm, đôi mắt sắc lạnh của cô co rụt lại. "Cậu cướp thứ này từ tay người của bang Sắt Rỉ? Cậu có biết cả cái chợ đen này đang phát điên vì lô hàng này không?"


"Tôi không có lựa chọn," Vĩnh An lầm bầm, đầu óc bắt đầu chao đảo do thiếu oxy. "Phẫu thuật đi... trước khi thợ săn đến."


Từ góc tối của phòng chờ, một bóng người gầy gò gù lưng lén lút bước ra. Đó là Đới Vĩnh Bình, chú họ của Vĩnh An. Gã khoác chiếc áo da rách nát bám đầy dầu nhớt, đôi mắt ti hí đảo liên tục, dừng lại trên lồng ngực rực sáng của cháu mình với vẻ sợ hãi xen lẫn thèm khát. Gã đang nợ một khoản tiền cờ bạc pin năng lượng khổng lồ tại chợ đen, và gã biết rõ cái đầu của Vĩnh An được định giá tương đương một trăm năm tuổi thọ trên bảng truy nã đỏ của Aegis.


"Vĩnh An... cháu tôi..." Vĩnh Bình run rẩy bước tới, giả vờ lo lắng. "Mày bị thương nặng thế này sao không bảo chú một tiếng? Để chú gác cửa cho, Khương Trực, cô mau cứu nó đi!"


Vĩnh An liếc nhìn gã chú họ bằng ánh mắt sắc lạnh, không nói một lời. Anh quá hiểu bản chất hèn nhát và tham lam của gã, nhưng lúc này anh không còn sức lực để đuổi gã đi.


"Nằm lên bàn mổ ngay," Khương Trực ra lệnh, giọng nói không chút hơi ấm nhưng cực kỳ quyết đoán. Cô bật hệ thống đèn mổ vô trùng dã ngoại, thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt rọi thẳng vào lồng ngực rách nát của Vĩnh An. "Không có thuốc tê tương thích sinh học với lò phản ứng lỗi của cậu đâu. Cậu phải tự chịu đựng."


Khương Trực rút từ trong hộp thép ra bộ dao phẫu thuật từ tính tự chế. Lưỡi dao bằng gốm nano siêu vi phát ra những tiếng rít tần số thấp khi cô kích hoạt dòng điện sinh học từ găng tay của mình. Cô dùng kéo cắt phăng chiếc áo khoác kỹ sư sờn rách của Vĩnh An, để lộ lồng ngực chằng chịt những vết sẹo bỏng phóng xạ. Ngay phía trên tim anh, lò phản ứng lỗi đang nhấp nháy ánh sáng xanh lam nhạt, xung quanh van tim bị bao phủ bởi một lớp mảng bám màu đen rỉ sét—hậu quả của việc nạp pin phế thải tạp chất.


"Cắn chặt cái này vào," Khương Trực ném cho anh một miếng cao su cách điện dày bọc vải gạc.


Vĩnh An đón lấy miếng gạc, cắn chặt giữa hai hàm răng. Hai tay anh nắm chặt lấy thành bàn mổ bằng thép, cánh tay phải cơ khí hóa gồng lên, các khớp nối kim loại rít lên ken két.


Khương Trực không chần chừ. Lưỡi dao phẫu thuật từ tính của cô lướt qua da thịt anh, rạch mở vết mổ cũ dọc theo xương ức.


*Xẹt!*


Một luồng máu màu xanh lam rò rỉ phun ra, mang theo nồng độ phóng xạ nhẹ làm không khí xung quanh trở nên nóng hực. Vĩnh An trợn trừng mắt, toàn thân co giật mạnh trên bàn mổ. Cơn đau tột cùng xé rách lồng ngực anh như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm thẳng vào tim. Anh cắn chặt miếng gạc đến mức máu tươi từ lợi chảy ra, hòa lẫn với dịch xanh lam của tim lỗi.


"Giữ chặt cậu ta!" Khương Trực hét lên với Vĩnh Bình đang đứng gần đó.


Nhưng Đới Vĩnh Bình đã lén lút lùi ra sát cửa ra vào. Gã nhìn chằm chằm vào vết mổ rỉ máu xanh lam của Vĩnh An, lòng bàn tay gã ướt đẫm mồ hôi. Gã không muốn giúp đỡ. Gã đang nghĩ về khoản nợ cờ bạc, về những năm tuổi thọ đang cạn kiệt trên chip cổ tay của mình. Gã đưa bàn tay trái lên, lén lút chạm vào chiếc chip tuổi thọ kỹ thuật số thô sơ bẻ khóa từ bãi rác đeo ở cổ tay.


Gã mở thiết bị liên lạc vô tuyến không bọc chì, một loại công nghệ chợ đen rẻ tiền phát ra sóng điện từ rò rỉ mạnh mẽ. Gã lẩm bẩm bằng giọng cực nhỏ, truyền tọa độ của phòng khám trực tiếp đến tần số liên lạc của Độc Nhãn Sâm—thống lĩnh thợ săn đang lùng sục ngoài phố.


"Tôi có tọa độ của Đới Vĩnh An... Phòng khám chợ đen của Khương Trực, dưới tiệm giặt là rỉ sét... Hãy chuyển cho tôi năm năm tuổi thọ... Ngay lập tức!"


Bên trong phòng mổ, Khương Trực đang tập trung cao độ. Cô dùng kẹp từ tính bóc tách từng mảng bám rỉ sét màu đen xung quanh van tim lỗi của Vĩnh An. Tiếng kim loại va chạm vào nhau lách cách ngay bên trong lồng ngực anh vang lên đầy ghê rợn.


"Lõi lỗi của cậu bị bám đầy oxit sắt hạt nhân," Khương Trực vừa thao tác vừa nói, trán đẫm mồ hôi. "Nếu không làm sạch, van tim sẽ bị kẹt cứng trong vòng sáu giờ nữa. Tôi phải dùng dung dịch trung hòa bức xạ để rửa sạch hệ tuần hoàn của cậu."


Cô cầm lấy xi-lanh chứa dung dịch trung hòa bức xạ màu xanh lục, chuẩn bị tiêm trực tiếp vào tĩnh mạch chủ của anh.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đó, các thiết bị đo từ trường sinh học trong phòng khám bỗng nhiên rú lên những tiếng bíp dài hỗn loạn. Các kim chỉ số quay cuồng điên cuồng, ánh đèn mổ vô trùng chớp tắt liên tục.


Khương Trực biến sắc. Cô lướt mắt nhìn quanh phòng, rồi dừng lại ở Đới Vĩnh Bình đang đứng lóng ngóng sát cửa.


"Từ trường nhiễu loạn tăng vọt?" Khương Trực gầm lên, đôi mắt xanh lam rỉ sét rực sáng giận dữ. "Có kẻ đang sử dụng thiết bị phát sóng không bọc chì ngay trong phòng này! Vĩnh Bình! Ông đang làm cái gì đấy?!"


Đới Vĩnh Bình giật bắn mình, vội vàng giấu cánh tay trái ra sau lưng. "Không... không có gì! Tôi chỉ đang xem đồng hồ thôi!"


"Nói dối! Sóng từ trường rò rỉ từ thiết bị của ông đang làm chập mạch máy ổn định tim của Vĩnh An!" Khương Trực hét lên, nhưng cô không thể rời tay khỏi vết mổ hở của anh.


Sự nhiễu loạn sóng điện từ từ thiết bị của Vĩnh Bình đã kích thích trực tiếp vào lò phản ứng lỗi đang hở của Vĩnh An. Lõi lỗi trong ngực anh đột ngột co thắt mạnh mẽ, phát ra một luồng xung từ trường nghịch đảo cực mạnh.


*Uỳnh!*


Vĩnh An gầm lên một tiếng nghẹn ngào qua miếng gạc, toàn thân anh nảy lên khỏi bàn mổ. Dòng điện sinh học rò rỉ chạy dọc cánh tay phải cơ khí hóa, khiến các ngón tay sắt rỉ của anh tự động co quắp, bóp nát một góc chiếc bàn mổ bằng thép đúc. Máu xanh lam phun ra xối xả từ vết mổ bục rách.


"Chết tiệt! Tim cậu ta bị co thắt hạt nhân!" Khương Trực hoảng hốt. Cô buộc phải dừng việc bóc tách rỉ sét, nhanh chóng đâm mũi kim chứa dung dịch trung hòa bức xạ vào tĩnh mạch dưới đòn của Vĩnh An, cưỡng ép bơm toàn bộ chất lỏng màu xanh lục vào cơ thể anh để làm mát lò phản ứng.


Luồng thuốc lạnh buốt chảy vào hệ tuần hoàn, tạm thời dập tắt ngọn lửa từ trường đang bùng phát trong tim Vĩnh An. Nhịp tim anh hạ xuống, cơ thể anh đổ sụp xuống bàn mổ, hơi thở thoi thóp, ý thức rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.


Cùng lúc đó, trên cổ tay của Đới Vĩnh Bình, màn hình kỹ thuật số của chip tuổi thọ bỗng nhiên phát sáng xanh lục nhấp nháy. Con số hiển thị thời gian sống của gã nhảy vọt:


*+5 Years.*


Gã chú họ hèn nhát há hốc mồm, nhìn chằm chằm vào những con số rực rỡ với vẻ mặt phê pha, điên cuồng. Gã cảm nhận được một luồng sinh khí mới mẻ đang chạy dọc cơ thể già nua nát rượu của mình.


"Thành công rồi... Năm năm... Năm năm tuổi thọ!" Vĩnh Bình lẩm bẩm trong điên cuồng. Gã ngước mắt nhìn Vĩnh An đang nằm thoi thóp trên bàn mổ, ánh mắt không còn chút tình nghĩa dòng họ, chỉ còn sự lạnh lùng ích kỷ. "Xin lỗi mày, Vĩnh An. Nhưng tao cần phải sống. Mày mang cái lò phản ứng lỗi đó thì trước sau gì cũng chết, chi bằng giúp chú mày sống nốt những ngày còn lại..."


Gã lẳng lặng xoay người, đẩy cửa phòng khám và biến mất vào bóng tối của đường cống ngầm phía sau, bỏ mặc cháu mình trên bàn mổ dang dở.


Khương Trực run rẩy rút mũi kim ra. Ca phẫu thuật bóc tách rỉ sét mới chỉ hoàn thành bảy mươi phần trăm. Lõi lỗi tạm thời được cố định bằng sợi chỉ từ tính nhưng vết mổ dọc ngực Vĩnh An vẫn chưa được khâu lành miệng, máu xanh lam vẫn rỉ ra loang lổ.


"Vĩnh An! Nghe tôi nói không?! Đừng có nhắm mắt!" Khương Trực vỗ mạnh vào mặt anh, cố gắng giữ cho anh tỉnh táo. Đôi găng tay cơ khí của cô bám đầy máu xanh lam.


Nhưng ngay giây tiếp theo, toàn bộ ánh sáng trong phòng khám chợ đen đột ngột tắt lịm.


Bóng tối bao trùm lấy căn hầm ngầm, chỉ còn lại ánh sáng xanh lam nhạt nhấp nháy yếu ớt phát ra từ lồng ngực hở của Vĩnh An. Hệ thống cảm biến hồng ngoại lắp dọc lối vào phòng khám bỗng nhiên rít lên những tiếng còi báo động đỏ dồn dập, chói tai.


*Tít! Tít! Tít! Tít!*


Trên màn hình radar tự chế của Khương Trực, hàng chục vệt sáng đỏ rực đang di chuyển nhanh chóng, bao vây kín toàn bộ lối ra vào của tiệm giặt là rỉ sét bên trên. Tiếng bước chân rầm rập của lực lượng đặc nhiệm mặc giáp nặng bọc chì vang lên ngay trên trần nhà, kèm theo tiếng xèo xèo ghê rợn của dòng axit sinh học đang nung chảy cánh cửa sắt bảo vệ vòng ngoài phòng khám.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!