Kẻ Trộm Năng Lượng
Bóng tối của khu ổ chuột Sắt Xám không bao giờ thực sự đứng yên. Nó thở ra thứ sương mù xanh lam độc hại, rít lên qua những khe hở của các tấm tôn rỉ sét, và gặm nhấm dần những thớ thịt còn sót lại của cư dân ngầm. Đới Vĩnh An bước đi trong những con hẻm chật hẹp kết nối trực tiếp với Chợ đen Sắt Rỉ. Dưới lớp áo khoác kỹ sư sờn rách, lồng ngực trái của anh không ngừng phát ra những tiếng tích tắc khô khốc, rệu rã.
Cạch. Cạch. Cạch.
Đó là tiếng gõ cơ học từ chiếc đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã. Mỗi nhịp đập của nó như một chiếc đinh đóng chặt vào tâm trí Vĩnh An, nhắc nhở anh rằng thời gian sống của mình chỉ còn chưa đầy mười hai giờ. Lò phản ứng lỗi trong tim anh đang ở trạng thái suy kiệt cực hạn (Depletion). Dòng điện sinh học rò rỉ từ lõi lỗi liên tục kích thích các mạch máu quanh ngực anh hóa đen, xơ cứng và lan rộng. Cánh tay phải của anh, từ khuỷu tay trở xuống, đã hoàn toàn mất đi xúc giác ấm áp của con người. Lớp da thịt chuyển sang màu xám đen của kim loại rỉ sét, để lộ những đường gân đồng xanh neon lấp lánh khớp nối cơ khí sinh học dưới lớp băng gạc quấn vội.
Anh phải tìm đến phòng khám chợ đen của nữ bác sĩ Khương Trực để lấy chất ức chế từ tính sinh học. Đó là hy vọng duy nhất để trì hoãn sự đồng hóa tế bào trước khi anh tìm được một dị nhân thảm họa để sạc đầy sinh mệnh.
Chợ đen Sắt Rỉ hiện ra trước mắt Vĩnh An dưới ánh sáng neon lập lòe phản chiếu trên những vũng nước thải axit. Đây là thiên đường của những kẻ đào tẩu, nơi những chip tuổi thọ kỹ thuật số được giao dịch công khai bằng máu và nội tạng cơ khí. Vĩnh An kéo sụp mũ áo khoác, giấu kín cánh tay phải bị cơ khí hóa bán phần vào túi áo. Anh bước nhanh qua những sạp hàng bày bán pin phế thải và linh kiện rác thải công nghệ từ Elysium dội xuống.
"Vĩnh An? Là anh phải không?"
Một giọng nói sắc sảo, khàn đặc vang lên từ góc hẻm tối ngay cạnh lối vào phòng khám của Khương Trực. Vĩnh An dừng bước, cơ thể lập tức căng lên như một lò xo thép. Từ trong bóng tối, một gã đàn ông gầy gò gù lưng bước ra. Gã khoác chiếc áo choàng rách rưới bám đầy dầu mỡ, nhưng điều đáng sợ nhất là cánh tay phải thon dài bất thường của gã. Toàn bộ các ngón tay của gã đã bị thay thế bằng các khớp kim loại rỉ sét sắc nhọn, phát ra ánh sáng xanh lam lập lòe của dòng điện rò rỉ.
Quỷ Thủ.
Kẻ trộm năng lượng khét tiếng của bang Sắt Rỉ. Gã chuyên rình mò ở các ngã tư chợ đen để hút trộm năng lượng từ những dị nhân yếu thế hoặc các đường dây điện ngầm.
"Tao ngửi thấy mùi của mày từ cách đây ba con phố, Kỹ Sư," Quỷ Thủ liếm môi, đôi mắt đục ngầu co rụt lại khi nhìn chằm chằm vào lồng ngực phát sáng xanh lam của Vĩnh An. "Lõi năng lượng trong ngực mày... nó rực rỡ quá. Thứ đó mà nạp vào găng tay bọc đồng của tao thì tuyệt biết mấy."
"Tránh đường," Vĩnh An lạnh lùng nói, giọng khàn đặc. Tay trái anh âm thầm đặt lên thắt lưng, nơi giắt những viên đạn sắt từ tính đặc biệt do anh tự đúc.
"Tránh đường sao?" Quỷ Thủ cười sằng sặc, âm thanh chói tai như tiếng kim loại cọ xát. Gã giơ cánh tay trái lên. Trong lòng bàn tay gã là một ống nghiệm chứa thứ dung dịch màu xanh lục đậm đang tỏa ra luồng từ lực ôn hòa.
Chất ức chế từ tính sinh học.
"Khương Trực vừa mới bị người của bang Sắt Rỉ trấn lột lô hàng này xong. Và đoán xem ai là kẻ nhanh tay nhất?" Quỷ Thủ lắc lắc ống nghiệm, ánh mắt đầy khiêu khích. "Mày muốn thứ này để giữ mạng đúng không? Tiếc là, găng tay của tao đang đói."
Chưa kịp để Vĩnh An trả lời, Quỷ Thủ đã đột ngột hành động. Gã vung cánh tay bọc kim loại rỉ sét về phía trước. Một luồng điện sinh học màu xanh lam bộc phát từ các ngón tay của gã, xé rách không khí ẩm ướt, lao thẳng vào ngực Vĩnh An.
Vĩnh An không hề hoảng loạn. Nhờ kỹ năng Nghe tần số thấp, anh đã nghe thấy tiếng rơ-le trong găng tay của Quỷ Thủ tích điện từ một giây trước. Anh nghiêng người né tránh trong gang tấc. Luồng điện sượt qua vai anh, đập mạnh vào bức tường tôn phía sau, nung chảy một mảng lớn và bắn ra những tia lửa điện vàng khét lẹt.
"Mày nhanh đấy, nhưng chưa đủ!" Quỷ Thủ gầm lên, gã lao tới như một con báo săn, cánh tay bọc kim loại vung lên tạo thành những vệt sáng xanh lam sắc bén.
Vĩnh An lùi lại một bước, tay trái rút nhanh ba viên đạn sắt từ tính đặc biệt từ thắt lưng. Anh kích hoạt găng tay khuếch đại từ trường nano ở tay phải. Dù cánh tay phải đã bị mất xúc giác, nhưng các sợi đồng sinh học dưới da lại dẫn truyền dòng điện sinh học từ tim lỗi nhanh hơn bất kỳ dây thần kinh nào.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Ba viên đạn sắt rỉ sét phóng đi với tốc độ siêu thanh, để lại ba vệt sáng xanh lam nhạt trong không khí, nhắm thẳng vào các khớp nối trên cánh tay kim loại của Quỷ Thủ.
Thế nhưng, Quỷ Thủ không hề né tránh. Gã cười ngạo nghễ, đưa bàn tay bọc đồng thô sơ ra phía trước. Một trường lực hút từ tính mạnh mẽ bộc phát từ lòng bàn tay gã, cưỡng ép hút chặt lấy ba viên đạn sắt của Vĩnh An.
*Keng! Keng! Keng!*
Ba viên đạn sắt bị giữ chặt trong lòng bàn tay Quỷ Thủ, xoay tròn điên cuồng nhưng không thể tiến thêm một phân.
"Găng tay bọc đồng của tao được thiết kế để hấp thụ mọi nguồn từ lực thô sơ! Đạn của mày chỉ là mồi ngon cho tao thôi!" Quỷ Thủ cười lớn, gã bóp chặt năm ngón tay kim loại, cố gắng hút cạn từ tính tích tụ trong ba viên đạn để nạp vào cơ thể gã.
Cùng lúc đó, gã truyền một dòng điện thế cao ngược trở lại theo đường liên kết từ tính, nhắm thẳng vào cánh tay phải của Vĩnh An hòng làm tê liệt hệ thần kinh của anh. Luồng điện phản phệ dội ngược vào lồng ngực Vĩnh An, khiến vết mổ cũ của anh bị rách ra, máu xanh lam rỉ ra thấm đẫm lớp áo khoác sờn cũ. Cơn đau thắt ngực dữ dội khiến Vĩnh An khuỵu một gối xuống đất, đầu óc chao đảo.
"Chết đi, thằng phế thải!" Quỷ Thủ lao lên, vung trảo kim loại định bóp nát lồng ngực Vĩnh An.
Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Vĩnh An nhắm mắt lại. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt của Đới Nhã lại vang lên bên tai anh, giữ cho ý thức của anh không bị bóng tối nuốt chửng. Anh quan sát cấu trúc găng tay của Quỷ Thủ qua luồng sóng điện từ rò rỉ.
*Đồng dẫn từ, nhưng đồng không cách từ. Mạch dẫn bên trong găng tay của hắn không có bọc chì bảo vệ.*
"Không dễ thế đâu," Vĩnh An gầm lên.
Anh kích hoạt găng tay khuếch đại từ trường nano ở tay phải, bộc phát một xung từ trường cực ngắn. Một vòng sóng xung kích vô hình màu xanh lam nhạt lan tỏa nhanh chóng trong phạm vi năm mét.
*Bùm!*
Toàn bộ các bóng đèn neon xung quanh chợ đen tắt lịm trong tích tắc. Xung từ cực ngắn đã làm quá tải và chập mạch hoàn toàn hệ thống dẫn điện trong găng tay bọc đồng của Quỷ Thủ. Những tiếng nổ lép bép vang lên từ cánh tay kim loại của gã, khói đen khét lẹt bốc nghi ngút.
"Cái gì?! Găng tay của tao!" Quỷ Thủ hét lên kinh hoàng khi cảm nhận được dòng điện trong tay mình bị triệt tiêu hoàn toàn.
Không để đối thủ kịp phản ứng, Vĩnh An dùng tay trái nắm chặt lấy cổ tay phải cơ khí hóa của mình, tập trung toàn bộ điện sinh học từ tim lỗi dọc theo hệ thần kinh sợi đồng. Anh cưỡng ép đảo cực từ tính của ba viên đạn sắt vẫn đang bị kẹt trong tay Quỷ Thủ.
*Vút! Vút! Vút!*
Ba viên đạn sắt rỉ sét đột ngột đảo chiều quay với tốc độ chóng mặt ngay trong lòng bàn tay Quỷ Thủ. Chúng tự xoay chuyển cực mạnh như những mũi khoan siêu tốc bọc từ tính, nghiền nát lớp đồng bảo vệ và bẻ gãy vụn các ngón tay bọc kim loại của gã.
"Á hự! Tay của tao!"
Quỷ Thủ gào thét thảm thiết, gã quỳ sụp xuống đất, cánh tay phải kim loại bị phá hủy hoàn toàn, máu đen lẫn dầu nhớt chảy ròng ròng trên đất rỉ sét. Ống nghiệm chứa chất ức chế tuột khỏi tay gã, rơi lơ lửng trong không trung.
Vĩnh An nhanh như chớp đưa tay trái ra, dùng lực hút từ tính nhẹ nhàng đón lấy ống nghiệm trước khi nó chạm đất. Anh lập tức nhét ống thuốc vào túi áo trong, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cánh tay phải của anh giờ đây run rẩy dữ dội, các khớp nối cơ khí phát ra tiếng ken két khô khốc.
Anh nhìn xuống Quỷ Thủ đang ôm cánh tay nát vụn, lạnh lùng quay lưng bước đi. Thế nhưng, khi Quỷ Thủ bị dồn vào chân tường, đôi mắt gã rực lên sự điên cuồng và thù hận tột cùng.
"Mày... mày nghĩ mày sẽ sống sót rời khỏi đây sao, Đới Vĩnh An?" Quỷ Thủ gầm rít qua kẽ răng rỉ máu.
Gã dùng bàn tay trái còn lành lặn, thọc sâu vào túi áo choàng rách rưới và rút ra một thiết bị hình trụ màu đỏ bọc chì. Gã dùng răng cắn đứt chốt bảo vệ của thiết bị.
*Tít! Tít! Tít!*
Một luồng sóng vô tuyến tần số cao bùng phát từ thiết bị, phát tín hiệu định vị trực tiếp đến hệ thống quét của Liên minh Thợ Săn Tiền Thưởng Chợ Đen và Biệt đội Săn Đêm. Ánh sáng đỏ từ thiết bị rọi thẳng lên khuôn mặt xám xịt của Vĩnh An.
"Tao đã kích hoạt thiết bị báo động đỏ! Cả thành phố này sẽ biết mày đang ở đây!" Quỷ Thủ cười lớn trong đau đớn. "Chạy đi! Để tao xem mày chạy được bao xa trước khi Nghiêm Sùng xé xác mày!"
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Từ phía đầu phố chợ đen Sắt Rỉ, tiếng động cơ gầm rú của những chiếc xe tuần tra bọc thép vang lên dữ dội, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của đêm muộn. Ánh đèn pha cực mạnh màu vàng kim bắt đầu quét qua các vách đá rỉ sét, hướng thẳng về phía con hẻm tối nơi Vĩnh An đang đứng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!