Xưởng Cơ Khí Rỉ Sét
Bóng tối dưới lòng cống ngầm Sắt Xám rách nát và ẩm ướt bám lấy Đới Vĩnh An như một lớp da thứ hai đầy độc hại. Nước thải axit rò rỉ từ các khu công nghiệp trung tầng nhỏ giọt xuống vai áo khoác kỹ sư sờn rách của anh, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ và làn khói trắng khét lẹt. Lồng ngực trái của Vĩnh An co thắt liên tục. Cứ mỗi nhịp đập rệu rã dưới 40 nhịp/phút, dòng lam quang rò rỉ từ lò phản ứng lỗi lại kích thích các mạch máu xung quanh tim anh hóa đen, xơ cứng và lan rộng ra như những sợi dây đồng li ti tự bò dưới da.
Anh phải sống. Lời hứa với người em gái quá cố Đới Nhã vẫn đang tích tắc gõ nhịp đều đặn qua chiếc đồng hồ quả quýt rỉ sét quấn chặt trước ngực. Vĩnh An nghiến chặt răng, dùng cánh tay trái lành lặn bấu vào những mảng tường đá bám đầy rêu phóng xạ, lết từng bước nặng nề hướng về phía rìa khu ổ chuột. Mục tiêu của anh là xưởng cơ khí bỏ hoang của Tần Thiết – người kỹ sư già lập dị duy nhất dưới đáy đô thị rỉ sét này có đủ tri thức để giúp anh kiềm chế cỗ máy chết chóc trong lồng ngực.
Sau gần một giờ đồng hồ đấu tranh với cơn đau xé rách da thịt, Vĩnh An cũng tiếp cận được lối vào xưởng rèn nằm ẩn sau một hẻm rác thải cơ khí khổng lồ. Lối vào là một cánh cửa sắt rỉ dày cộp, bám đầy dầu mỡ đen kịt. Anh đưa bàn tay trái run rẩy lên, gõ vào cửa theo một nhịp điệu đặc thù: ba tiếng chậm, hai tiếng nhanh, rồi kết thúc bằng một cú nện mạnh bằng cùi chỏ.
Cạch. Cạch. Cạch. Cạch-cạch. Uỳnh.
Tiếng vang cơ học khô khốc dội vào không gian ngột ngạt. Bên trong xưởng rèn đột ngột im bặt tiếng động cơ hơi nước. Vài giây sau, tiếng bánh răng chuyển động rít lên, cánh cửa sắt nặng nề từ từ hé mở, để lộ một luồng khí nóng hầm hập mang theo mùi than đá nung, dầu nhớt cực hạn và mùi cồn công nghiệp nồng nặc.
Một nhãn cầu bị hỏng che bằng miếng da, nhãn cầu còn lại đục ngầu nhưng sắc lẹm hiện ra sau khe cửa. Đó là Tần Thiết. Lão già kỹ sư rác thải nhìn chằm chằm vào Đới Vĩnh An, ánh mắt lướt nhanh xuống lồng ngực đang rò rỉ ánh sáng xanh lam nhạt của anh. Lão không nói một lời, thò bàn tay đầy vết chai sẹo cơ khí ra, túm chặt lấy cổ áo Vĩnh An kéo tuột anh vào trong rồi dùng chân đá mạnh cánh cửa đóng sầm lại.
"Thằng ngu! Mày mang theo cả một nguồn phóng xạ rò rỉ đi khắp cống ngầm đấy à?" Tần Thiết gầm gừ, giọng khàn đặc như tiếng hai miếng sắt rỉ cọ xát vào nhau. Lão ném Vĩnh An xuống nền đất nện bám đầy mạt sắt. "Biệt đội Săn Đêm của Nghiêm Sùng đang quét radar toàn khu vực. Mày muốn kéo cái xưởng này xuống mồ cùng mày sao?"
Đới Vĩnh An gượng dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu xanh lam rỉ ra từ vết mổ ngực cũ làm ướt sũng lớp băng gạc. "Chú Tần... tim tôi... sắp nổ rồi..."
Tần Thiết chửi thề một tiếng bằng thuật ngữ kỹ thuật, nhưng ánh mắt lão nhanh chóng chuyển sang sự lo lắng kín kẽ. Lão nhìn cánh tay phải của Vĩnh An – nơi các mạch máu đã hóa đen xơ cứng lên đến tận khuỷu tay, hoàn toàn mất đi xúc giác tự nhiên. Lão biết, sự đồng hóa tế bào của lõi lỗi đang diễn ra với tốc độ kinh hoàng.
"A Kiệt! Mang cái giỏ rác vào đây mau!" Tần Thiết hét lớn hướng về phía góc tối của xưởng.
Một cái đầu nhỏ bù xù tóc tơ nhô ra từ sau chiếc máy tiện khổng lồ rỉ sét. Đó là A Kiệt, cậu bé mồ côi 12 tuổi nhanh nhẹn như chuột cống. Cậu bé ôm chặt một chiếc giỏ da bọc chì, bên trong chứa đầy những viên pin sinh học phế thải bám đầy rỉ sét và dầu mỡ. Nhìn thấy Vĩnh An nằm thoi thóp dưới đất, mắt A Kiệt đỏ hoe, cậu lao đến quỳ sụp bên cạnh anh. "Anh Vĩnh An! Em nhặt được mười hai viên pin ở bãi rác công nghệ của Elysium đổ xuống sáng nay. Có vài viên vẫn còn phát quang nhẹ!"
"Đặt xuống đó!" Tần Thiết nghiêm khắc ra lệnh, rồi quay sang chỉ vào bệ ngồi ở trung tâm xưởng. Đó là một khu vực được bao bọc bởi những cuộn dây đồng dẫn điện tự chế chằng chịt, kết nối trực tiếp với một đe sắt khổng lồ đặt cạnh lò rèn đang đỏ lửa. "Vĩnh An, bò vào giữa cuộn cảm ứng cho tao! Ngồi xếp bằng lại!"
Đới Vĩnh An dùng chút sức tàn cuối cùng, lết thân thể rệu rã vào giữa vòng tròn dây đồng. Tần Thiết thò tay vào túi áo khoác da, rút ra một chai thủy tinh chứa thứ chất lỏng màu xám đục phát ra ánh sáng vàng kim nhạt – nước cất phóng xạ thô sơ được chưng cất lén lút từ quặng mỏ cũ. Lão mở nắp, dí thẳng vào miệng Vĩnh An. "Uống sạch cho tao! Nó sẽ kích thích dòng năng lượng sinh học của mày, nhưng chuẩn bị tinh thần chịu đau đi."
Vĩnh An ngửa cổ nuốt chửng thứ chất lỏng nóng bỏng như dung nham. Ngay lập tức, một luồng nhiệt lượng bạo liệt nổ tung trong dạ dày anh, chạy dọc theo các mạch máu đang xơ cứng hướng thẳng về phía tim lỗi. Lồng ngực anh rực sáng ánh xanh lam rực rỡ, bóp méo không gian xung quanh khiến các thiết bị đo điện thế trên bàn máy của Tần Thiết bắt đầu kêu rè rè chói tai. Anh kích hoạt năng lực Nghe tần số thấp, cảm nhận được tiếng rơ-le nhảy liên tục trong các mạch điện tự chế của xưởng.
"A Kiệt, cắm giắc cắm vào thắt lưng nó!" Tần Thiết hét lớn.
Cậu bé A Kiệt run rẩy nhưng chuẩn xác, rút từ thắt lưng của Vĩnh An cổng sạc cấy trực tiếp trên da hông, cắm mạnh giắc đồng kết nối từ chiếc giỏ chứa pin sinh học phế thải vào.
Uỳnh!
Dòng điện tạp chất từ mười hai viên pin rác thải hạt nhân phóng thẳng vào hệ tuần hoàn của Đới Vĩnh An. Cơn đau tột cùng ập đến như một ngọn lửa nung chảy từng thớ cơ sống. Đây không phải là năng lượng tinh khiết, mà là thứ điện sinh học phế thải chứa đầy tạp chất điện từ rỉ sét. Các mạch máu quanh tim anh co rút dữ dội, máu xanh lam phun ra từ vết mổ ngực bị bục chỉ găm thẳng vào tấm chì bọc ngực. Vĩnh An gào lên một tiếng đau đớn, hai mắt trợn trừng rực sáng ánh xanh lam bạo liệt, ý thức của anh chao đảo, suýt chút nữa bị cơn đau đào thải sinh học đánh sập hoàn toàn.
"Giữ vững lý trí! Nhìn vào cái đồng hồ của em gái mày kia!" Giọng nói sấm sét của Tần Thiết dội vào tai anh.
Lão già chột mắt nhảy đến trước đe sắt, tay cầm cây búa rèn nặng nề nện mạnh xuống mặt đe theo một nhịp điệu đều đặn: *Boong... Boong... Boong...*
Tiếng búa nện vang lên tạo ra một tần số âm thanh đặc thù, cộng hưởng trực tiếp với tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt của Đới Nhã trước ngực An. Tần Thiết đang dùng tần số rung động cơ học của đe sắt để dẫn dắt nhịp thở của anh.
"Hít vào... theo nhịp búa! Thở ra... theo tiếng đe!" Tần Thiết hét lớn, mồ hôi chảy ròng ròng trên khuôn mặt đầy bụi than. "Mày là kỹ sư, Vĩnh An! Hãy coi cái tim mày là một lò phản ứng hạt nhân! Điều hòa dòng đối lưu của nó!"
Vĩnh An cắn chặt môi đến bật máu, vận dụng phương pháp Hô hấp đồng bộ nhịp từ trường. Anh cố gắng ép phổi mình phồng lên xẹp xuống đồng bộ hoàn hảo với nhịp gõ *Boong... Boong...* của Tần Thiết. Cứ mỗi nhịp thở 5 giây, anh dùng ý chí cưỡng ép dòng điện tạp chất rỉ sét đang tàn phá cơ thể phải chảy dọc theo các cuộn dây đồng cảm ứng xung quanh để xả bớt áp lực từ trường dư thừa.
Tuy nhiên, năng lượng tạp chất quá lớn. Cổng sạc cấy trên da hông bắt đầu bốc khói đen khét lẹt, các tia lửa điện xanh lam bắn tung tóe nung chảy cả giắc cắm đồng.
"Chết tiệt, cổng sạc bị chập mạch rồi! Tim nó sắp quá tải nổ tung!" Tần Thiết kinh hoàng nhận ra kim đo điện thế đã vượt ngưỡng đỏ chí mạng.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Đới Vĩnh An cố gắng dùng ý chí cưỡng ép hấp thụ toàn bộ năng lượng của viên pin phế thải nhưng hoàn toàn thất bại. Gien của anh chưa tương thích hoàn toàn với dòng điện tạp chất này, cơ thể anh liên tục nôn mửa ra dịch vị màu lam phát quang.
"Tránh ra!"
Tần Thiết nhanh như cắt, chộp lấy cây kìm cắt cáp bằng hợp kim titan bọc nhựa cách điện, nện mạnh một nhát cắt đứt đôi sợi dây dẫn nối từ giỏ pin vào hông Vĩnh An ngay trước khi dòng điện nghịch đảo kịp kích nổ lò phản ứng trong tim anh.
*Phụt!*
Một luồng khói đen đặc bốc lên từ cổng sạc thắt lưng. Đới Vĩnh An đổ gục xuống nền đất nện, lồng ngực phập phồng thở dốc trong trạng thái kiệt quệ hoàn toàn. Nhịp tim sinh mệnh của anh tạm thời dừng lại ở mức 60 nhịp/phút, ổn định ở trạng thái tối thiểu. Cơn đau đào thải tạm thời dịu đi, nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn nhẫn.
Đới Vĩnh An đưa cánh tay phải lên trước mặt dưới ánh lửa lò rèn bập bùng. Cả cánh tay từ khuỷu tay trở xuống đã hoàn toàn mất đi xúc giác ấm áp của con người. Lớp da thịt chuyển sang màu xám đen của kim loại rỉ sét, và dưới lớp da ấy, những đường gân máu xanh neon đã hoàn toàn cứng hóa thành các thớ sợi đồng lấp lánh khớp nối cơ khí sinh học.
Tần Thiết buông cây búa rèn xuống đất, thở dài một tiếng đầy u uất. Lão nhìn cánh tay bị đồng hóa của học trò cũ, giọng trầm xuống: "Lõi lỗi đã bắt đầu đồng hóa tế bào của mày rồi. Viên pin phế thải chỉ giúp mày giữ mạng được tối đa mười hai giờ tới. Nếu muốn sống tiếp mà không biến thành một cỗ máy vô hồn rỉ sét, mày phải đi săn... Mày cần năng lượng bức xạ tinh khiết từ những dị nhân thảm họa thực sự."
Vĩnh An im lặng nhìn cánh tay cơ khí hóa bán phần của mình, bàn tay nắm chặt lại phát ra những tiếng ken két của bánh răng rỉ sét. Anh biết, con đường sinh tử của mình đã chính thức bắt đầu.
Trong lúc đó, ở phía ngoài cửa xưởng rèn rách nát bám đầy bụi than, một khe hở nhỏ của tấm tôn che cửa khẽ động đậy. Tần Phong – con trai của Tần Thiết – đang lén lút đứng ngoài bóng tối, đôi mắt gã rực lên ánh sáng đố kỵ hèn hạ và sự thèm khát điên cuồng khi nhìn vào cánh tay cơ khí hóa phát sáng xanh lam của Đới Vĩnh An.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!