Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Nợ Máu Phải Trả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão lửa màu xanh lục bảo phóng xạ gầm rú cuồng bạo, liếm láp những bức tường tôn rỉ sét cuối cùng của hẻm Sắt Xám. Sức nóng tàn khốc nung chảy sắt thép thành những dòng dung dịch đỏ rực, nhỏ giọt xuống nền đất mỏ ẩm ướt phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.


Giữa trung tâm của sự hủy diệt đó, Đới Vĩnh An quỳ sụp. Lồng ngực anh rực sáng ánh xanh lam tinh khiết của lò phản ứng lỗi, thứ năng lượng hạt nhân sinh học đang bạo tẩu vượt quá mọi ranh giới an toàn. Nhịp tim của anh đã vọt lên mức hai trăm hai mươi nhịp mỗi phút. Tiếng còi báo động đỏ từ giao diện nhãn cầu rách nát liên tục nhấp nháy điên cuồng, hiển thị dòng cảnh báo tử vong cận kề.


Cạch. Cạch. Cạch. Cạch-cạch-cạch-cạch!


Chiếc đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã quấn chặt trước ngực trái của An đang rung lên bần bật, phát ra những tiếng rít cơ học chói tai như một loài sinh vật đang giãy giụa trong tuyệt vọng. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho màng não của anh không bị sóng từ trường bạo tẩu thiêu rụi hoàn toàn. Nhưng nỗi đau đớn thể xác tột cùng vẫn xé rách từng thớ cơ sống. Vết mổ dọc xương ức của An bục hoác, rỉ ra dòng máu xanh lam phát quang chảy ròng ròng xuống tấm giáp chì đã nứt vỡ nát vụn.


Cánh tay phải của anh, nơi sự đồng hóa tế bào đã lan rộng mười lăm phần trăm, lúc này hoàn toàn mất đi xúc giác. Những sợi gân đồng xanh neon dưới lớp da xám xịt đang chập mạch, bắn ra những tia lửa điện khét lẹt. Mỗi nhịp đập của tim lỗi như một búa tạ nện thẳng vào tủy sống anh.


"Thằng rác rưởi... mày rốt cuộc cũng lộ diện rồi sao?"


Tiếng cười sằng sặc của Độc Nhãn Sâm vang lên cắt ngang tiếng gầm rú của lửa. Gã đàn ông trung niên lực lưỡng bước qua những thanh dầm thép đang nóng đỏ, mắt trái đeo băng đen, mắt phải cơ khí hóa xoay chuyển liên tục phát ra những tia quét hồng ngoại tàn nhẫn. Bộ giáp thép titan dày cộp của gã bám đầy máu khô của Tần Thiết. Gã nhấc nắm đấm thép khổng lồ rực sáng dòng từ lực đỏ tía lên cao, hướng thẳng vào lồng ngực đang bục rách của An.


"Lão già Tần Thiết đã chết! Giờ đến lượt cái lõi lỗi trong tim mày làm giải thưởng một trăm năm tuổi thọ cho tao!"


Cách đó không xa, sau một cột thép đang nung đỏ, Tần Phong đứng nép mình. Khuôn mặt lấm lem dầu mỡ của gã méo mó vì đố kỵ và sợ hãi. Gã siết chặt chiếc kìm điện, đôi mắt ti hí dán chặt vào lồng ngực rực sáng của An. Gã đã bán đứng cha ruột, bán đứng xưởng cơ khí này cho thợ săn để đổi lấy chiếc vé lên Elysium. Sự hèn nhát và thèm khát tuổi thọ đã biến gã thành một con quỷ vô cảm.


"Độc... Nhãn... Sâm..."


Đới Vĩnh An ngẩng đầu. Đôi mắt anh rực sáng ánh lam quang lạnh lẽo tột cùng. Không còn sự do dự, không còn sự kìm nén. Cái chết bi tráng của Tần Thiết ngay trước mắt đã triệt tiêu hoàn toàn mỏ neo đạo đức thứ hai của anh. Sự phẫn nộ tột cùng dâng lên thành một cơn thịnh nộ từ tính cuồng bạo. Nợ máu phải trả bằng máu. Anh sẽ không chạy trốn nữa.


*Uỳnh!*


Độc Nhãn Sâm lao tới như một xe tăng bọc thép, nắm đấm titan rực lửa đấm thẳng vào tim An hòng cướp lõi. Đòn đánh mang theo sức nặng hàng tấn kết hợp dòng từ lực đỏ tía rít lên xé rách không khí.


Đới Vĩnh An không né tránh. Anh đứng thẳng dậy giữa biển lửa, tay phải cơ khí hóa rạn nứt khớp rỉ dịch xám đen giơ ra đón đỡ. Ngay khoảnh khắc nắm đấm thép của đối thủ chỉ còn cách lồng ngực ba mươi phân, An chủ động mở hoàn toàn bộ lọc ngực, giải phóng trực tiếp nguồn năng lượng phóng xạ nguyên bản trong tim.


"Phóng điện từ lồng ngực!"


Một chùm tia sáng xanh lam tinh khiết, rực rỡ bùng phát từ lồng ngực Đới Vĩnh An, bắn thẳng ra ngoài như một mặt trời nhỏ xanh lam bùng nổ. Luồng sáng phóng xạ cực hạn mang theo nhiệt độ nhiệt hạch nung chảy phân tử chì và thép ròng trong tích tắc.


*Ầm!*


Cú va chạm kinh hoàng phát ra tiếng nổ siêu thanh rách tai. Nắm đấm thép titan nặng nề của Độc Nhãn Sâm—thứ vũ khí từng bóp nát lồng ngực của Tần Thiết—bị luồng sáng xanh lam nung chảy và thổi bay thành hàng vạn mảnh vụn sắt nóng chảy bắn tung tóe. Độc Nhãn Sâm gào thét thảm thiết khi cánh tay phải bọc thép của gã bị thiêu rụi hoàn toàn đến tận vai, để lộ những thớ thịt cháy xém rỉ ra dòng máu đen.


"Quỷ Hỏa! Thiêu chết nó cho tao!" Độc Nhãn Sâm ôm vai lùi lại, gầm lên điên cuồng.


Từ trong góc tối, chiến binh phóng hỏa Quỷ Hỏa lao ra. Gã đeo bình nhiên liệu phóng xạ sau lưng, bóp cò súng phun lửa tự chế. Một dòng hỏa tuyến phóng xạ nhiệt độ cao màu đỏ rực phun ra, cuốn theo làn khói độc hạt nhân bao vây toàn bộ lối đi của An.


An nghiến răng, cơn đau thắt ngực dội lên dữ dội khi bộc phát phóng điện lồng ngực đã cướp đi vĩnh viễn hai năm tuổi thọ của anh. Da ngực anh bị bỏng phóng xạ vĩnh viễn, rộp lên những mảng xám đen rỉ sét. Nhưng ý chí sắt đá không cho phép anh gục ngã. Anh đưa cánh tay phải cơ khí hóa lên, kích hoạt dòng điện sinh học chạy dọc hệ thần kinh.


"Nghịch đảo trọng lực từ tính!"


Trường từ lực đẩy nghịch đảo bùng phát. Hàng vạn tấm tôn rỉ sét, xích sắt và linh kiện cơ khí rác từ đống đổ nát bốc cháy của xưởng rèn bỗng chốc lơ lửng trên không trung. Dưới sự điều khiển của An, chúng xếp chặt vào nhau tạo thành một bức tường sắt dày hai mét, quấn quanh lấy dòng hỏa tuyến của Quỷ Hỏa.


Bức tường sắt rỉ bị nén chặt, triệt tiêu hoàn toàn lượng oxy xung quanh ngọn lửa, khiến dòng hỏa tuyến tắt lịm trong vòng hai giây. Quỷ Hỏa kinh hoàng nhìn khẩu súng phun lửa của mình bị từ lực bóp méo thành một cục sắt vụn. Gã định giật chốt kích nổ bình nhiên liệu đeo lưng để đồng quy vu tận, nhưng Đới Vĩnh An đã nhanh hơn một bước.


Anh vung tay trái, bộc phát lực đẩy từ trường cực mạnh, đẩy ngược chiếc bình nhiên liệu phóng xạ rách nát bay thẳng về phía Quỷ Hỏa.


*Đoành!*


Chiếc bình phát nổ ngay trên người Quỷ Hỏa, biến gã thành một ngọn đuốc sống gào thét thảm thiết giữa đống đổ nát trước khi gục xuống bất động.


"Bây giờ đến lượt mày, Độc Nhãn Sâm."


Đới Vĩnh An bước từng bước qua biển lửa, ánh lam quang từ lồng ngực rách hoác chiếu rọi khuôn mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc của anh. Cánh tay phải cơ khí hóa của anh nứt rạn khớp nối, rỉ ra dòng dịch xám đen lạnh ngắt chứa các hạt kim loại li ti, nhưng từ lực nén tích tụ trong lòng bàn tay anh đang rít lên chói tai.


"Đừng... đừng qua đây! Mày là con quái vật!" Độc Nhãn Sâm hoảng sợ tột cùng. Gã cố gắng dùng chút từ lực tàn dư ở cánh tay trái bọc thép còn lại để nhấc một thanh dầm thép nặng ném về phía An.


"Kỹ thuật nén mật độ sắt từ tính!"


An không né tránh, anh đưa tay phải ra, bóp chặt năm ngón tay lại. Thanh dầm thép đang bay tới bỗng khựng lại giữa không trung, bị từ lực vô hình bóp nghẹt, nén chặt mật độ phân tử sắt lại thành một mũi khoan sắt đen bóng siêu cứng chỉ bằng kích thước một cánh tay.


*Hưu!*


Mũi khoan nén bắn đi với tốc độ siêu thanh, xuyên thủng hoàn toàn lớp giáp thép titan dày bọc ngực của Độc Nhãn Sâm, găm chặt gã vào vách tường đá rỉ sét của hẻm Sắt Xám. Máu đen trộn lẫn dầu nhớt bắn tung tóe trên vách đá hoen ố.


An áp sát, bước lên bục đá. Cánh tay phải cơ khí hóa của anh vươn ra, bóp nghẹt cổ họng của Độc Nhãn Sâm, nhấc bổng gã khổng lồ bọc thép lên không trung.


"Mày... mày không thể giết tao... Nghiêm Sùng sẽ..." Độc Nhãn Sâm giãy giụa yếu ớt, nhãn cầu cơ khí bên mắt phải xoay chuyển loạn xạ.


"Nợ máu phải trả bằng máu. Lõi của mày sẽ là pin sạc cho tim tao!"


Đới Vĩnh An lạnh lùng rít qua kẽ răng. Anh kích hoạt kỹ năng tối thượng của mình.


"Hút bức xạ cưỡng bức!"


Các luồng sáng xanh lam phóng xạ từ cơ thể và lõi năng lượng cấy ghép của Độc Nhãn Sâm cuộn xoáy dữ dội, chảy dọc theo cánh tay phải cơ khí hóa của An truyền thẳng vào lồng ngực trái. Tim lỗi của An rực sáng rực rỡ, hấp thụ nuốt chửng toàn bộ sinh mệnh lực của kẻ thù. Cơ thể bọc thép của Độc Nhãn Sâm shrivel lại nhanh chóng, các khớp nối kim loại cấy ghép rỉ sét tự động nứt vỡ rụng xuống đất.


*Rắc... rắc...*


Toàn bộ xương cốt kim loại cấy ghép của gã bị từ lực nén bẻ gãy vụn từ bên trong. Độc Nhãn Sâm trợn trừng mắt, nhãn cầu cơ khí tắt lịm hoàn toàn ánh sáng đỏ, gục đầu chết không nhắm mắt ngay trên vách tường đá rỉ.


Cách đó không xa, Tần Phong chứng kiến cảnh tượng tàn sát tàn nhẫn này bỗng nhiên tè ra quần vì kinh hoàng. Gã vứt chiếc kìm điện, điên cuồng quay đầu bỏ chạy vào bóng tối cống ngầm, không dám ngoái đầu nhìn lại dù chỉ một lần.


Đới Vĩnh An buông tay, xác chết khô héo của Độc Nhãn Sâm rơi xuống đất như một bao cát rách. Lồng ngực anh rực sáng ánh xanh lam ổn định tạm thời ở mức sáu mươi phần trăm dung lượng sạc khẩn cấp. Nhưng cái giá phải trả quá tàn nhẫn: da ngực anh bị bỏng phóng xạ nặng nề vĩnh viễn, cánh tay phải cơ khí hóa nứt nẻ nghiêm trọng rỉ dịch xám đen lạnh ngắt.


Anh không quan tâm đến vết thương. Anh loạng choạng bước qua đống đổ nát bốc cháy, tiến về phía bệ rèn lò cao bị sập. Dưới đống gạch đá và dầm thép nóng đỏ, cánh cửa thép bọc chì của hầm ngầm vẫn đang khóa chặt.


An quỳ xuống, dùng bàn tay trái rỉ máu xám đen và cánh tay phải cơ khí hóa liệt xúc giác điên cuồng bới cào gạch đá nóng bỏng. Da thịt tay trái anh bị bỏng rộp, khét lẹt mùi da cháy, nhưng anh vẫn bới, mặc kệ máu tươi trộn lẫn bụi than hạt nhân.


"A Kiệt! Sư phụ đây!"


Anh gào lên, giọng khản đặc. Anh tập trung toàn bộ từ lực nén còn lại, bám chặt vào mép cánh cửa thép bọc chì dày 1 mét đã bị nung chảy méo mó bởi hỏa hoạn.


*Rắc... uỳnh!*


Dưới sức kéo từ tính cực hạn bộc phát từ tim lỗi, cánh cửa thép bọc chì bị giật phăng ra ngoài, văng mạnh vào đống đổ nát.


Từ trong bóng tối ngột ngạt của hầm ngầm, cậu bé A Kiệt lấm lem dầu mỡ bơi ra. Nhìn thấy Đới Vĩnh An bám đầy máu xanh lam và vết bỏng rực sáng trước ngực, cậu bé gào khóc nức nở, lao thẳng vào lòng anh ôm chặt lấy chiếc áo khoác kỹ sư rách nát.


"Sư phụ! Cha cháu... cha cháu chết rồi..."


Đới Vĩnh An ôm chặt lấy tấm thân gầy gò của học trò nhỏ, những giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gò má bám đầy bụi than rỉ sét của anh, rửa trôi đi một phần sự lạnh lùng vô cảm của cỗ máy hủy diệt.


"Cha mày đã bảo vệ mày an toàn, A Kiệt. Từ nay về sau, mày là đệ tử duy nhất của tao."


An khẽ vuốt tóc cậu bé. Anh cúi xuống đống tro tàn cạnh cửa hầm, thu hồi chiếc túi dụng cụ sửa chữa rỉ sét bằng hợp kim titan rách nát của Tần Thiết—di vật truyền thừa di sản cơ khí duy nhất còn sót lại của người thầy già.


Anh quấn chặt chiếc túi dụng cụ sau lưng, tay trái dắt theo A Kiệt đang sụt sùi khóc, tay phải cơ khí hóa lạnh ngắt buông thõng rỉ dịch xám đen. Anh ngẩng đầu nhìn lên trần đá tối tăm của đô thị ngầm Sắt Xám, nơi ánh sáng vàng kim giả tạo của Elysium đang lấp lánh xa xôi trên tầng mây cao.


"Tần Thiết... con hứa sẽ giữ vững nhân tính. Nhưng nợ máu của Aegis... con sẽ dùng chính đôi bàn tay cơ khí hóa này để lật sập toàn bộ trật tự tàn bạo của chúng."


Đới Vĩnh An lẳng lặng dắt A Kiệt bước vào bóng tối sâu thẳm của đường ống cống ngầm thoát hiểm, bỏ lại sau lưng xưởng cơ khí bỏ hoang đã bị thiêu rụi hoàn toàn thành tro bụi phóng xạ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!