Ngọn Lửa Phóng Xạ
Biển lửa màu xanh lục bảo phóng xạ cuồng bạo nuốt chửng những mét cuối cùng của hẻm rỉ sét, biến toàn bộ xưởng cơ khí của Tần Thiết thành một lò nung khổng lồ lấp loáng những bóng ma nhiệt lượng. Đới Vĩnh An đứng ở rìa ranh giới của sự hủy diệt, lồng ngực anh phập phồng điên cuồng dưới lớp áo khoác kỹ sư sờn rách bám đầy bụi than hạt nhân. Stimulant từ ống Nước cất phóng xạ vừa uống đang tàn phá dạ dày anh như một dòng axit nung chảy, ép lò phản ứng lỗi trong tim bộc phát những luồng sóng từ trường lam quang dữ dội để triệt tiêu chất độc tê liệt ở đùi.
"Sư phụ! A Kiệt!"
Giọng An khàn đặc, nghẹn ngào giữa làn khói độc màu vàng nhạt bốc lên từ những tấm tôn chì đang sủi bọt. Qua lớp Kính quét sóng từ trường rò rỉ, thế giới hiện lên trước mắt anh là một mớ hỗn độn của những vệt sáng nhiệt năng bạo liệt. Ở tâm điểm của biển lửa xanh lục, bóng dáng khổng lồ của Độc Nhãn Sâm sừng sững như một hộ pháp bọc thép. Gã cười sằng sặc, nhãn cầu cơ khí bên mắt phải xoay chuyển liên tục, phát ra những tia quét hồng ngoại đỏ rực găm chặt vào cơ thể gầy gò, gãy rụng của Tần Thiết dưới đất nung.
"Thằng rùa rụt cổ Vĩnh An cuối cùng cũng chịu thò đầu ra rồi sao?" Độc Nhãn Sâm quát lớn, tiếng nói ồm ồm rít qua hệ thống loa lọc khí của bộ giáp thép dày bám đầy máu khô. Gã nhấc nắm đấm thép bằng hợp kim titan nặng lên cao, những sợi cáp sinh học cấy ghép dọc cánh tay gã rực sáng dòng từ lực đỏ tía, sẵn sàng giáng xuống nện nát sọ người thầy già. "Nhìn xem cha mày đã nuôi dạy một lũ phản bội thế nào, Tần Thiết! Con trai mày đã dâng cái xưởng này cho tao, còn thằng học trò cưng của mày thì chỉ biết đứng nhìn mày chết!"
Cạnh đó, Tần Phong đứng nép mình sau một cột thép rỉ đang nóng đỏ. Bàn tay gã vẫn siết chặt chiếc kìm điện tự chế, khớp ngón tay trắng bệch vì run rẩy. Nhưng trên khuôn mặt lấm lem dầu mỡ của gã, sự đố kỵ đớn hèn đã lấn át hoàn toàn chút nhân tính cuối cùng. Gã không nhìn cha mình, gã chỉ dán chặt đôi mắt ti hí đầy thèm khát vào tấm lệnh truy nã đỏ của Đới Vĩnh An đang chiếu sáng trên màn hình radar cầm tay. Một trăm năm tuổi thọ kỹ thuật số. Đó là chiếc vé vàng để gã thoát khỏi cống ngầm hôi thối này để lên Elysium lấp lánh ánh kim giả tạo. Vì điều đó, gã sẵn sàng bán đứng cả dòng máu.
"Đồ khốn nạn..."
An gầm lên, tay trái anh bấu chặt vào vết thương chém sâu ở sườn trái đang rỉ ra dòng máu xám đen chứa các hạt kim loại li ti rỉ sét. Anh bộc phát dòng điện sinh học từ tim chạy dọc thần kinh, cố gắng kích hoạt Nghịch đảo trọng lực từ tính để nhấc bổng hàng vạn tấm tôn rỉ và xích sắt xung quanh hòng tạo ra một rào chắn dập tắt ngọn lửa hỏa tuyến của Quỷ Hỏa.
Thế nhưng, nhiệt độ cực hạn từ ngọn lửa của Quỷ Hỏa đã nung chảy toàn bộ sắt thép thành những dòng nước sắt lỏng đỏ rực, triệt tiêu hoàn toàn tính dẫn từ của kim loại rỉ sét. Sắt nóng chảy rơi xuống đất mỏ ẩm ướt phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn. Cơn phản phệ từ thuốc kích thích hạt nhân dội ngược lên màng não An, khiến anh loạng choạng quỳ sụp xuống, đầu đau nhức như có hàng ngàn mũi khoan từ tính đâm xuyên.
"Vĩnh... An... Đừng qua đây!"
Tần Thiết nằm dưới chân Độc Nhãn Sâm, lồng ngực ông đã vỡ nát dưới sức nặng của bộ giáp titan, máu đỏ tươi trào ra khóe miệng bám đầy bụi than. Nhưng đôi mắt chột của người thầy già vẫn sáng quắc một ý chí kiên định. Ông nhìn thấy những luồng sét thực thể màu xanh tím của Nghiêm Sùng đang bủa vây ẩn mật ngoài rìa hẻm rỉ sét. Đó là một cái bẫy từ tính khép kín. Nghiêm Sùng muốn dùng mạng sống của ông để ép An bộc phát năng lượng làm lộ hoàn toàn vị trí lõi lỗi.
Bằng chút sức tàn cuối cùng, Tần Thiết áp lòng bàn tay chai sạn bám đầy vết sẹo cơ khí xuống nền đất nung đỏ. Ông không dùng dòng điện để chống cự Độc Nhãn Sâm. Ông dẫn truyền toàn bộ dòng điện sinh học cơ khí còn sót lại trong hệ tuần hoàn của mình chạy dọc theo các đường dây đồng ngầm dưới sàn xưởng rèn, hướng thẳng về phía bệ rèn lò cao.
*Tạch... Tạch... Tạch...*
Mạch điện tự chế của xưởng rèn rít lên. Dưới hầm ngầm bí mật, cánh cửa thép bọc chì dày dặn tự động sập xuống, khóa chặt cậu bé mồ côi A Kiệt và toàn bộ hòm tài liệu kỹ thuật sửa chữa lò phản ứng của cha An vào bên trong một không gian cách ly tuyệt đối an toàn.
"Sư phụ! Không!" A Kiệt gào khóc từ bên trong đường ống dẫn âm thô sơ dưới hầm, tiếng khóc của cậu bé bị tiếng sập cửa thép nuốt chửng hoàn toàn.
Tần Thiết mỉm cười, một nụ cười thanh thản giữa biển lửa xanh lục. Ông đã bảo vệ được tương lai của thế hệ trẻ khu ngầm. Ông quay đầu nhìn Đới Vĩnh An, gào lên bằng tất cả sức lực của buồng phổi đang rách nát:
"Chạy đi, Vĩnh An! Nhớ lấy lời hứa với Đới Nhã! Đừng để bản thân biến thành một cỗ máy hủy diệt vô cảm! Giữ lấy nhân tính!"
"Lão già phiền phức! Chết đi!"
Độc Nhãn Sâm mất kiên nhẫn trước sự ngoan cố của lão kỹ sư. Gã gầm lên, găng tay đấm thép bằng hợp kim titan nặng rực sáng từ lực đỏ tía nện thẳng xuống lồng ngực Tần Thiết.
*Rắc...*
Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên khô khốc, dội thẳng vào màng nhĩ Đới Vĩnh An thông qua tần số rung động cực thấp của kim loại rỉ sét xung quanh. Máu tươi bắn tung tóe lên những tấm tôn chì đang nóng chảy. Người thầy già Tần Thiết co giật mạnh một cái, rồi bất động hoàn toàn, đôi mắt chột vẫn mở trừng trừng nhìn về phía học trò mình như một lời nhắc nhở vĩnh cửu.
"SƯ PHỤ!!!"
Một tiếng hét khản đặc, xé rách cả không gian ngột ngạt của cống ngầm vang lên từ cổ họng Đới Vĩnh An. Cơn phẫn nộ tột cùng bùng phát như một vụ nổ hạt nhân trong tâm trí anh. Mỏ neo đạo đức thứ hai của anh đã bị bẻ gãy một cách dã man ngay trước mắt. Sự dằn vặt, bất lực và thù hận dâng lên thành một cơn sóng thần từ tính cuồng bạo, quét sạch mọi độc tố tê liệt còn sót lại trong cơ thể anh.
Trong lồng ngực trái của An, lò phản ứng lỗi bị kích thích bởi dòng máu phẫn nộ bỗng nhiên rít lên một tiếng cơ học chói tai vượt quá mọi giới hạn an toàn. Ánh sáng xanh lam tinh khiết, rực rỡ bùng phát từ vết mổ dọc xương ức đang bục rách sâu, chiếu sáng rực rỡ toàn bộ hẻm rỉ sét đang cháy đen. Tim anh đập điên cuồng ở mức hai mươi nhịp mỗi phút, đẩy lò phản ứng vào trạng thái Quá tải lõi (Core Overload) cực hạn.
Cạch. Cạch. Cạch. Cạch-cạch-cạch-cạch!
Chiếc đồng hồ quả quýt rỉ sét của Đới Nhã quấn chặt trước ngực trái của An bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng rít cơ học chói tai khi cố gắng hấp thụ bớt dòng sóng từ trường bạo tẩu đang tàn phá màng não anh. Lam quang rực rỡ clashing dữ dội với hỏa tuyến màu xanh lục của Quỷ Hỏa, bẻ cong toàn bộ không gian xung quanh Đới Vĩnh An thành một vùng méo mó từ tính đầy chết chóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!